Chương 148
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 148: Mộ của Nhị gia

Sau một phen giằng co quyết liệt, đấu trí đấu sức tàn nhẫn qua lại, trong phòng rốt cuộc rơi vào một khoảng tĩnh lặng kéo dài.
Lệ Lan Tâm nói xong lời ấy liền không nhìn hắn thêm nữa, mặc cho ánh mắt hắn như lưỡi dao cạo xương róc thịt, ghim chặt trên người nàng. Dù ánh nhìn kia là băng lạnh hay cuồng nộ, nàng cũng chẳng buồn để tâm.
Lời đã thốt ra, như bát nước hắt đi, sao còn thu lại được.
Nàng khẽ cúi đầu, hai bờ vai vẫn bị đôi tay to lớn của hắn giữ chặt, thậm chí càng siết mạnh hơn.
Cắn môi cố nhịn hồi lâu, rốt cuộc vẫn không thắng nổi nỗi khó chịu u uất trong lồng ngực, nàng khẽ động cánh tay, muốn tránh ra.
Thế nhưng người đang giam cầm nàng lại không hề có ý buông tha, không nói một lời, trực tiếp áp chế mọi cử động của nàng, tựa như đang trút giận, trả thù những lời nàng vừa nói — từng chữ như dao, câu câu khoét tim.
Trong lồng ngực nặng nề dâng lên một cơn bức bối, nhói đau. Lệ Lan Tâm nghĩ, hôm nay chung quy cũng phải có một kết cục, bèn khẽ nhắm mắt, âm thầm hít sâu một hơi, rồi mở mắt ra.
Nàng đã sớm chuẩn bị tinh thần, dù sao cũng không biết đã bao lần chứng kiến bộ dạng hắn nổi giận. Thế nhưng khoảnh khắc ngước mắt nhìn rõ người trước mặt, nàng lại khựng lại, sững sờ.
Người đứng cách nàng chưa đầy nửa cánh tay, quả đúng như dự liệu, đang chăm chăm khóa chặt lấy nàng. Nhưng thần sắc trên mặt hắn lại không phải vẻ xanh xám giận dữ như lúc nàng cúi đầu vừa rồi, mà là mày kiếm đè sâu, môi mỏng mím chặt… và hốc mắt, lại đỏ hoe.
Lệ Lan Tâm vô thức nuốt khẽ một cái.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một cảm giác vô cùng phức tạp, khó gọi thành tên, lặng lẽ quấn chặt lấy tim nàng.
Từ khi người này còn mang thân phận “Lâm Kính”, nàng vẫn luôn có một cảm giác rất rõ ràng rằng mình lớn hơn hắn năm tuổi, cũng vui vẻ lấy thân phận “tỷ tỷ” để ở chung với hắn.
Chỉ là không biết từ lúc nào — có lẽ là từ khi hắn khiến nàng lầm tưởng bản thân rơi vào một giấc mộng loạn luân, hoặc cũng có thể là từ khoảnh khắc nàng cảm nhận được, dưới vẻ ngoài kiềm chế kia, hắn vẫn không ngừng để lộ ra những dấu hiệu áp bức và uy h**p dù rất nhỏ nhặt — thì trong đáy lòng nàng đã vô thức, dần dần không còn xem hắn là “vãn bối” nữa.
Chỉ là khi ấy, lúc còn chưa biết rõ chân tướng, nàng vẫn còn giữ lại chút tự trọng của một người lớn tuổi hơn, còn từng muốn dẫn dắt người trước mắt này, mong hắn đừng đi lạc vào con đường sai lầm.
Nhưng đến khi hắn lộ ra bộ mặt thật cùng thân phận thật, nàng liền không còn nghĩ tới hai chữ “tỷ đệ” nữa.
Hắn vẫn thích gọi nàng là “tỷ tỷ”, nhưng xưng hô ấy làm sao còn mang nửa phần thân tình? Hắn gần như đã đem hai chữ đó xem như lời âu yếm thân mật mà sử dụng.
Hắn đã không thể nào còn là vãn bối của nàng.
Tuổi hắn tuy nhỏ hơn nàng năm tuổi, nhưng thân phận của hắn lại cao hơn nàng đâu chỉ năm tầng trời.
Hắn ngang ngược, cường thế, kiêu ngạo mà âm trầm, tính tình ấy ép người đến mức kinh hãi sợ hãi. Trên thực tế, sợ hắn đâu chỉ có mình nàng; những kẻ hầu hạ bên cạnh hắn, những quan viên trong triều quỳ rạp dưới long ỷ của hắn, có mấy ai dám trái lời, mấy ai dám xúc phạm tôn uy của hắn?
Đối với nàng mà nói, hắn đã không thể dùng tuổi tác để phân ra ranh giới trưởng bối – vãn bối nữa.
Hắn là quân, còn nàng là dân.
Quyền sinh sát chân chính, từ đầu đến cuối đều nằm trong tay hắn.
Điều này, nàng đã vô số lần khắc sâu mà nhận thức được.
Nhưng vào lúc này, ngay lúc này, trong căn phòng chật hẹp đơn sơ cũ kỹ này, hắn lại lộ ra bộ dáng ấy…
… Bộ dáng yếu ớt, tựa như vừa chịu một đòn tổn thương cực lớn.
Hàng mi Lệ Lan Tâm khẽ run, môi hơi hé mở, nhưng rốt cuộc lại không thốt ra được lời nào, chỉ cảm thấy trong lòng rối ren khó tả.
Mà khi hắn thấy nàng cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn mình, thần sắc lại biến đổi đôi chút, giữa mày khôi phục mấy phần lạnh cứng, song ngữ khí không còn băng lãnh, trái lại mang theo ý nhún nhường:
“Những chuyện trước kia là ta không đúng. Nhưng hôm nay nàng và ta đã có phu thê chi thực, vì sao nàng vẫn không chịu cho ta một cơ hội? Ta đã nói rồi, ta sẽ đối xử tốt với nàng, ta sẽ bù đắp cho nàng. Những gì nàng thiếu thốn trước kia, sau này ta đều bồi hoàn cho nàng. Nàng muốn thứ gì cũng có, ta sẽ không nạp hậu cung, chỉ có mình nàng, ta sẽ vì nàng trải sẵn con đường, chỉ cần nàng an phận ở lại bên ta.”
Lệ Lan Tâm nhìn hắn, trong mắt phảng phất một tầng mệt mỏi nhàn nhạt:
“Ta đã nói rồi, ta chỉ có một điều kiện – ta không muốn vào cung làm phi.”
Nàng chỉ là muốn để cho bản thân một con đường lui.
Trên đời này có quá nhiều mối tình thuở ban đầu đẹp đẽ, thề non hẹn biển, uyên ương quấn quýt, cuối cùng lại quay sang chán ghét nhau.
Nàng tin người trước mắt này có tình với nàng, tin rằng giờ khắc này hắn thực sự yêu nàng sâu đậm. Nhưng lòng người dễ đổi thay, nếu trên đời này thật sự tồn tại tình yêu một đời không đổi, thì vì sao trong thoại bản, trong hí khúc lại phải đặc biệt ca tụng nó như một điều cảm động hiếm có?
Biết bao nữ tử một lòng si mê, cuối cùng đầu rơi máu chảy, mình đầy thương tích.
Nàng đã không còn là khuê nữ ôm mộng ngây thơ năm nào nữa.
Nàng đã sống trên đời này hai mươi bảy năm, nàng hiểu rõ, một nữ nhân nhất định phải có đường lui cho mình – nhà mẹ đẻ cũng được, bản lĩnh của chính mình cũng được. Có thể không cần dùng đến, nhưng tuyệt đối không thể không có.
“Bệ hạ, A Kính,” nàng khẽ nhíu mày, nghiêm túc nói, “Ta không đòi hỏi nhiều, chỉ cần bấy nhiêu thôi. Ngươi muốn ta coi ngươi là phu quân, ta sẽ thử làm theo lời ngươi nói, sẽ thử cùng ngươi thổ lộ tâm tình. Nếu ngươi vẫn cảm thấy không ổn, vậy thì mỗi tháng ta định ngày vào cung bồi ngươi, ngày thường lại trở về, hoặc ngươi thấy sắp xếp thế nào cho thỏa đáng hơn, ta cũng có thể… ư!”
Hắn buông tay khỏi vai nàng, trái lại bóp chặt hai má cùng cằm nàng, cưỡng ép nàng không cho nói tiếp.
Mà thần sắc hắn cũng theo từng lời nàng nói ra, từ mềm mỏng thương lượng dần dần biến thành vô biểu tình, khóe môi treo một nụ cười lạnh nhạt mơ hồ.
“Nàng nghĩ cũng đừng nghĩ.” Hắn nhìn nàng chằm chằm mấy nhịp, rồi mới mở miệng.
Không chừa lại nửa phần đường lui.
Lệ Lan Tâm kinh hãi mở to mắt, theo bản năng nắm chặt vạt tay áo hắn, hô hấp trong khoảnh khắc trở nên dồn dập.
Tông Lẫm nhìn nàng, ánh mắt âm lãnh sắc bén, đột nhiên nói:
“Lan nương, nàng và ta đi đến bước hôm nay, phần nhiều là lỗi của ta, nhưng chẳng lẽ nàng thật sự không có lấy nửa phần sai lầm hay sao?”
Lời này lọt vào tai, Lệ Lan Tâm không khỏi sững sờ, sau đó là không dám tin, con ngươi co rút.
Trong mắt hắn lạnh lẽo, nửa châm chọc nửa phẫn nộ:
“Rốt cuộc nàng muốn cái gì? Muốn một con đường lui? Nàng cho rằng thế gian này không có chân tình, cho dù có, cũng chỉ là thoáng qua như gió mây, nàng cảm thấy đó là lẽ thường của nhân gian, đúng không?”
“Nhưng nàng có biết nàng mâu thuẫn vô cùng không.” Hắn trầm giọng, gắt gao nhìn nàng, nghiến răng nghiến lợi, “Nàng không tin trên đời này nam nhân có chân tình, vậy mà lại dám tin một kẻ quen biết ngắn ngủi với nàng có thể vì nàng hao tâm tổn sức, cúi đầu khom lưng, vì nàng rửa tay nấu canh, vì nàng dụng tâm toan tính, đến cả ngày tết quan trọng nhất cũng nửa đêm chạy tới bồi nàng đón giao thừa, tất cả chỉ vì báo một ân cứu mạng, rồi trở thành đệ đệ lâu dài của nàng?”
“Nàng thật sự tin sao? Nàng chỉ là đã nhận ra, nhưng vẫn giả câm giả điếc, không muốn tin, tiếp tục hưởng cảnh thái bình giả tạo, chờ đến một ngày tấm màn kia bị xé toạc, nàng có thể nhẹ nhàng rút thân rời đi, dù sao sai cũng không phải là nàng! Đến đây nàng còn dám nói, nàng không phải là  người bạc tình?”
Lệ Lan Tâm lập tức mím chặt môi, lồng ngực phập phồng dữ dội, nước mắt gần như trào ra.
“Mà nàng không chỉ bạc tình, nàng còn tự lừa mình dối người. Trong chuyện tình cảm nam nữ, nàng dùng sự ngu muội để che giấu lạnh nhạt của mình; nàng chần chừ, nàng rối rắm, nàng tự ti, cho nên nàng muốn… lại không dám muốn!” Hắn không buông nàng ra, tiếp tục nói.
“Phải, năm đó là ta lừa nàng trước, là ta động lòng trước, cho nên hôm nay nàng hận ta vì chuyện cũ, ta nhận. Nhưng ta không hối hận vì đã không dùng thân phận thật ngay từ đầu để tiếp cận nàng. Nàng tự đặt tay lên ngực mà hỏi, nếu khi ấy ta không nói muốn nhận nàng làm người thân, nàng có cho ta đến gần mình nửa bước không? Nếu ta không chậm rãi mưu tính, lặng lẽ ở bên cạnh nàng, canh giữ nàng, chờ nàng, nàng có nửa phần khả năng tiếp nhận ta không?! Nàng sẽ không!” Hắn đột nhiên nổi giận, trầm giọng quát,
“Nàng chỉ mãi do dự giằng co, rồi cuối cùng thì đẩy ta ra ngoài, bắt ta đi cưới người khác! Nàng chỉ tiếp tục vì một kẻ nàng không yêu mà thủ tiết cả đời, nàng sẽ qua loa chống cự giống như nàng từng đối xử với cái tên đáng chết Tô Triển Văn kia, đem ta cự tuyệt ngoài cửa!”
Lệ Lan Tâm hô hấp run rẩy, nước mắt ào ạt rơi xuống, tim đau nhói như bị một lưỡi dao nhọn đâm vào, không ngừng xoáy vặn.
Đồng thời, khi nghe ba chữ chói tai ấy, đôi mắt nàng bỗng mở to hơn.
Tông Lẫm trán và cổ ửng đỏ, chống trán nàng:
“Nàng có thể tiếp tục nói nàng không yêu ta, không sao cả. Nàng cũng có thể nói nàng không muốn, không muốn tranh, ta cũng không để bụng.”
“Chỉ cần ta yêu nàng là đủ. Nàng không muốn đi tranh, ta tranh cho nàng; nàng không dám lấy, ta dâng tới trước mặt nàng. Chỉ cần nàng ở lại bên ta, chúng ta sống yên ổn với nhau… vậy là đủ rồi.”
Nói xong, hắn liền ngồi dậy, định khoác y phục cho nàng. Nếu nàng đã nói không còn mặt mũi ở lại Ngọc Kính tự, vậy thì hôm nay, hắn sẽ trực tiếp mang nàng hồi cung.
Đúng lúc này, người vẫn luôn im lặng, để mặc nước mắt chảy ướt mặt, rốt cuộc cũng mở miệng:
“…… Có phải ngươi đã làm gì Tô Triển Văn rồi không?”
Tông Lẫm chợt khựng lại, ánh mắt ngưng đọng.
Lệ Lan Tâm nhìn thẳng hắn, giọng run run:
“…… Có phải ngươi đã làm gì người này rồi không?”
Tông Lẫm không đáp, chỉ lạnh nhạt đối diện ánh mắt nàng.
Lệ Lan Tâm bỗng hít mạnh một hơi lạnh.
Nàng đoán đúng rồi.
Nhưng nàng biết bao hy vọng… mình đã đoán sai.
Hắn xưa nay là kẻ yêu ghét phân minh đến cực đoan, khi yêu thì muốn người ta sống, khi hận thì chỉ mong đối phương chết đi.
Tô Triển Văn.
Cái tên này, đến nàng cũng gần như sắp quên mất.
Vậy mà hắn lại nhớ rõ rành rọt đến thế, thậm chí khi tranh chấp với nàng, còn thuận miệng nhắc ra, như khắc sâu trong xương tủy.
Trong mắt nàng bỗng bốc lên lửa giận, nước mắt như chực hóa thành máu:
“Ngươi đã nói rồi, chuyện giữa ta và ngươi, sẽ không liên lụy đến người khác.”
Tông Lẫm mặt không biểu tình, nhìn nàng một lát, mới mở miệng:
“Tên đó dòm ngó nàng, muốn cầu hôn cưới nàng.”
“Dòm ngó?” Lệ Lan Tâm giận đến bật cười, nụ cười thảm đạm đến tận xương, “Mưu cầu thứ không nên có mới gọi là dòm ngó, ôm lòng tà vọng mới gọi là dòm ngó.”
“Hắn ta căn bản không biết chuyện giữa ta và ngươi! Hắn ta chỉ là một người vô tội!”
Tông Lẫm hờ hững đáp:
“Trẫm không làm gì tên đó, chỉ là chuyển hắn ta rời khỏi kinh thành mà thôi.”
“Chuyển đi rời khỏi kinh thành…”
Nàng chậm rãi lặp lại bốn chữ ấy, nụ cười càng thêm thê lương:
“Ngươi rốt cuộc còn muốn làm những chuyện như vậy bao nhiêu lần nữa? Ngươi để tâm đến thế sao? Ngươi hận không thể đem tất cả những kẻ từng có chút liên quan đến ta, hết thảy đuổi đi cho sạch?”
“Mộ của Hứa Du… cũng là do ngươi hạ lệnh.”
Nghĩ đến quan tài Hứa Du bị đưa đi xa tận Tây Bắc, tộc nhân họ Hứa còn lại chỉ toàn người già đàn bà và trẻ nhỏ, phần mộ của y e rằng cũng chẳng có ai chăm nom tử tế. Nàng gả cho y một đoạn thời gian, đến cả mộ y cũng không thể lập, giờ đây ngay cả nén hương cúng tế cũng không được thắp.
Sống mũi Lệ Lan Tâm chua xót dữ dội.
Năm đó trong kinh thành, những kẻ tham dự nghịch vương chi loạn, công thần thế gia bị liên lụy biết bao, mồ mả đều phải theo đi lưu đày, chỉ cho phép giữ lại một chi huyết mạch.
Tất cả… đều là vì nàng.
Mà kẻ đầu sỏ gây nên mọi chuyện, đến nay vẫn không hề có nửa phần hối hận.
Hắn nói sẽ sửa, sẽ bồi thường cho nàng, nhưng nàng hiểu rõ tính hắn, hắn sẽ vẫn gạt nàng, tiếp tục làm những chuyện khiến bản thân hắn thỏa mãn.
Hắn nếu không hối cải, không thay đổi, ngày sau bên cạnh nàng, còn không biết sẽ có bao nhiêu người vô duyên vô cớ bị liên lụy, bị đắc tội.
“Có ta là đủ rồi.” Tông Lẫm rũ mắt, giọng lạnh nhạt, “Còn nữa, Lan nương, ta không tàn nhẫn độc ác như nàng nghĩ. Tô Tiển Văn là bị điều đi làm quan, chứ không phải lưu đày làm nô. Còn Hứa Du, Hứa thị mưu nghịch, y tuy đã chết, chưa từng tham dự, nhưng rốt cuộc cũng là người của Hứa gia, chẳng qua chỉ là dời mộ mà thôi ——”
“Ngươi vừa rồi nói, ngươi muốn bồi thường ta, bất luận ta muốn gì, ngươi đều cho, đúng không?”
Giọng nữ nhân nhẹ lạnh vang lên, cắt ngang lời hắn.
Giữa mày Tông Lẫm trầm xuống, nheo mắt nhìn chằm chằm nàng, thái dương chẳng hiểu vì sao đột nhiên giật giật.
Lệ Lan Tâm lau nước mắt trên mặt, ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, từng chữ từng chữ nói:
“Ta muốn ngươi hạ chỉ, dời mộ của Nhị gia trở về, lập phần mộ cho y, hàng năm cho người cúng hương khói.”
“Ngươi nói đúng, ta do dự, ta tự ti, ta bạc tình, ta chính là kẻ không biết điều.”
Trong mắt nàng lóe lên tia quật cường lạnh lẽo:
“Cho nên, ta liền không biết điều cho đến cùng, ta đổi chủ ý rồi.”
“Ngươi nếu không đáp ứng yêu cầu này, cũng được, ta sẽ ở lại nơi đây, ngày ngày tụng kinh cho Nhị gia, cho dù chết già trong chùa này, cũng tuyệt đối không theo ngươi trở về.”
“Đương nhiên, ngươi hoàn toàn có thể cưỡng ép ta đi, lại tiếp tục lấy người khác ra uy h**p ta. Ta bị uy h**p thế nào, ngươi cũng rõ. Nếu ngươi muốn có một cái xác không hồn hận ngươi cả đời, thì cứ tùy ngươi.”
Khương Hồ Bảo ước lượng canh giờ, đứng ngoài cửa viện, chậm rãi phe phẩy cây phất trần trong tay áo, khe khẽ hừ một khúc nhạc nhỏ.
Nào ngờ đột nhiên, mí mắt phải giật mạnh dữ dội.
Trong lòng cũng theo đó nện thình thịch như trống dồn, hắn hoảng hốt giơ tay ấn lên mí mắt, một cảm giác cực kỳ quen thuộc, cực kỳ bất an mãnh liệt trào dâng trong tim, tựa như cảnh cũ sắp lặp lại ——
“Ầm!!!”
Cánh cửa gỗ mỏng manh của tiểu viện bỗng bị đá tung, chấn động long trời lở đất.
Một đám cung nhân, cấm vệ sợ đến hồn phi phách tán, tức thì quỳ rạp xuống đất, như lá khô bị cuồng phong quét sạch.
Khương Hồ Bảo run rẩy ngẩng đầu, vừa nhìn rõ người kia trong khoảnh khắc, liền lập tức cúi gằm mặt xuống.
Thiên tử từ trong viện sải bước ra, sắc mặt âm trầm bạo nộ, sát khí cuồn cuộn.
“Bệ… bệ hạ……”
“Hồi cung!” Âm thanh nặng nề lạnh lẽo.
“Khởi giá ——”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (167)
Chương 1: Chương 1: Góa phụ Chương 2: Chương 2: Bà mẫu, chị dâu, em chồng Chương 3: Chương 3: An cư lạc nghiệp Chương 4: Chương 4: Xa giá bỗng tới Chương 5: Chương 5: Tấn Vương điện hạ Chương 6: Chương 6: Sơ ly kinh thành Chương 7: Chương 7: Yến tiệc hành cung Chương 8: Chương 8: Nên tuyển vương phi Chương 9: Chương 9: Chỗ tránh người Chương 10: Chương 10: Phụ nhân trong đình Chương 11: Chương 11: Điện hạ thứ tội Chương 12: Chương 12: Nhát gan sợ phiền phức Chương 13: Chương 13: Quả phụ nhà họ Hứa Chương 14: Chương 14: Không biết xấu hổ Chương 15: Chương 15: Nhân duyên Chương 16: Chương 16: Dạng nữ tử nào Chương 17: Chương 17: Cùng xuống địa ngục Chương 18: Chương 18: Đào hoa kiếp sát Chương 19: Chương 19: Lả lơi ong bướm Chương 20: Chương 20: Trung trinh tiết phụ Chương 21: Chương 21: Dông tố kéo đến Chương 22: Chương 22: Đêm khuya vô miên Chương 23: Chương 23: Vị vương gia nào Chương 24: Chương 24: Tâm ma khó tiêu Chương 25: Chương 25: Tâm địa mềm mại Chương 26: Chương 26: Cẩm nang diệu kế Chương 27: Chương 27: Dưới tường viện Chương 28: Chương 28: Thiêu đến nóng bỏng Chương 29: Chương 29: Liệt hỏa chước thân Chương 30: Chương 30: Tỷ tỷ chớ sợ Chương 31: Chương 31: Cùng ta đi thôi Chương 32: Chương 32: Ta ở đây Chương 33: Chương 33: Đa tạ ngươi Chương 34: Chương 34: Chuyện nơi này Chương 35: Chương 35: Không biết xấu hổ Chương 36: Chương 36: Trở mặt vô tình Chương 37: Chương 37: Hắn là người tốt Chương 38: Chương 38: Đại phòng tìm tới Chương 39: Chương 39: Người quen trong Vương phủ Chương 40: Chương 40: Đêm khuya gặp nhau Chương 41: Chương 41: Phía sau là ai Chương 42: Chương 42: Tái giá từ thân Chương 43: Chương 43: Đối nàng càng tốt Chương 44: Chương 44: Dục niệm thương tiếc Chương 45: Chương 45: Có chỗ nào không đúng Chương 46: Chương 46: Chỉ là chướng mắt Chương 47: Chương 47: Giết gà dọa khỉ Chương 48: Chương 48: Quanh thân lạnh thấu Chương 49: Chương 49: Tâm ý thành tiêu Chương 50: Chương 50: Chặt đứt tiền duyên Chương 51: Chương 51: Sau này có ta Chương 52: Chương 52: Tân niên, tân nhân Chương 53: Chương 53: Tình ý Chương 54: Chương 54: Như ý Chương 55: Chương 55: Trước và sau đêm Trừ Tịch Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Tình nồng ý nhiệt Chương 59: Chương 59: Hồn nát, tình vỡ Chương 60: Chương 60: Hoang đường đến buồn cười Chương 61: Chương 61: Bỏ tình, đoạt người Chương 62: Chương 62: Đêm lạnh, mộng ảo Chương 63: Chương 63: Trừ tà đuổi quỷ Chương 64: Chương 64: Lại đây ăn đi Chương 65: Chương 65: Tiểu biệt gặp lại Chương 66: Chương 66: Đừng đụng vào ta Chương 67: Chương 67: Đây không phải là mộng Chương 68: Chương 68: Đề bút hạ bút Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Tuyệt tình đoạn nghĩa Chương 72: Chương 72: Ảo mộng cuối cùng Chương 73: Chương 73: Bình minh chiếu rọi Chương 74: Chương 74: Đường chạy trốn Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76: Người tỉnh mộng tan Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: Chỉ có một con đường Chương 79: Chương 79: Ban ngày thấy quỷ Chương 80: Chương 80: Oán tình kết chung Chương 81: Chương 81: Đêm hè mưa to Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Si tâm vọng tưởng Chương 84: Chương 84: Tham kiến điện hạ Chương 85: Chương 85: Tận tâm phụng dưỡng Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chỉ là bắt đầu Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89: Duy nhất một người Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91: Bộ giáp của linh hồn Chương 92: Chương 92: Động phòng hoa chúc Chương 93: Chương 93: Thuốc tránh thai Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Bức đến tuyệt cảnh Chương 96: Chương 96: Bất luận cầu gì Chương 97: Chương 97: Lệ thị phu nhân Chương 98: Chương 98: Thả lỏng đôi phần Chương 99: Chương 99: Yêu phụ, trung thần Chương 100: Chương 100: Tiểu trạch tiểu gia Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Tính tình đại biến Chương 103: Chương 103: Căng quá thì đứt Chương 104: Chương 104: Cô chờ nổi Chương 105: Chương 105: Tục khí xa hoa lãng phí Chương 106: Chương 106: Nuông chiều đến phát giận Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Thoát hồn ly xác Chương 109: Chương 109: Mộng cũ trở về Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: Roi ngựa và tuấn mã Chương 112: Chương 112: Cưỡi ngựa săn bắn Chương 113: Chương 113: Đêm điện hôn u Chương 114: Chương 114: Hương đêm Chương 115: Chương 115: Vô cớ trống trơn Chương 116: Chương 116: Rốt cuộc đã làm gì Chương 117: Chương 117: Chết không nhận nợ Chương 118: Chương 118: Ngọn nguồn Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Lại tiến thêm một bước Chương 122: Chương 122: Cẩn thận an bài Chương 123: Chương 123: Đồng bệnh tương liên Chương 124: Chương 124: Yêu cơ thủ đoạn Chương 125: Chương 125: Kích thích tiếng lòng Chương 126: Chương 126: Nơi ở cũ của vong mẫu Chương 127: Chương 127: Linh đan diệu dược Chương 128: Chương 128: Làm sao buông tay Chương 129: Chương 129: Sửa lại chủ ý Chương 130: Chương 130: Hắn điên rồi Chương 131: Chương 131: Thả nàng đi Chương 132: Chương 132: Vô tâm vô phế Chương 133: Chương 133: Gấp không chờ nổi Chương 134: Chương 134: Tâm bệnh cần tâm dược Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136: Đêm dài Chương 137: Chương 137: Không biết chữa bệnh Chương 138: Chương 138: Không có thuốc nào trị được Chương 139: Chương 139: Dục niệm khó tĩnh Chương 140: Chương 140: Thay đổi bản thân Chương 141: Chương 141: Lấy nhu hóa giải Chương 142: Chương 142: Có thể nào như thế Chương 143: Chương 143: A di đà Phật Chương 144: Chương 144: Nghĩ lại cho rõ ràng Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146: Cam tâm tình nguyện Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148: Mộ của Nhị gia Chương 149: Chương 149: Trẫm sai rồi sao Chương 150: Chương 150: Lời của đại tẩu Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152: Tâm như nổi trống Chương 153: Chương 153: Mưa qua trời sáng Chương 154: Chương 154: Thương ta nhiều chút…… Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Kết thúc chính văn Chương 157: Chương 157: Phiên ngoại 1 Chương 158: Chương 158: Phiên ngoại 2 Chương 159: Chương 159: Phiên ngoại 3 Chương 160: Chương 160: Phiên ngoại 4 Chương 161: Chương 161: Phiên ngoại 5 Chương 162: Chương 162: Phiên ngoại 6 Chương 163: Chương 163: Phiên ngoại 7 Chương 164: Chương 164: Phiên ngoại 8 Chương 165: Chương 165: Phiên ngoại 9 Chương 166: Chương 166: Phiên ngoại 10 Chương 167: Chương 167: Đại kết cục.