Chương 148
Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 148: Chương 96

Khi hoa lựu nở, em lấy chị nhé.

Quý Thiển Ngưng đợi gần một tiếng đồng hồ, lại nhận được điện thoại Mạc Hạm lần nữa, nói với cô là chị đã đến dưới lầu.

Cô thay giày rồi ra ngoài.

Mạc Hạm dựa vào thành xe, thấy cô ra khỏi thang máy thì chị bước đến đón, rồi ôm chặt cô vào ngực trong ngực.

Cùng lúc Quý Thiển Ngưng ra khỏi thang máy còn có một người khác, khi cô ra ngoài cũng không ngụy trang, đối phương nhận ra cô, nghe được tiếng bước chân, biết người nọ đang ở sau nên cô né đi, nhỏ giọng nhắc nhở: "Có người kìa."
Mạc Hạm ngược lại còn ôm chặt cô hơn nữa, nói: "Sợ cái gì, hiện tại cả nước đều biết em là bạn gái của chị mà.

Xin chào."
Người kia không ngờ chị sẽ chào mình, ngẩn người, xấu hổ cười một chút rồi rời đi.

Lúc này Mạc Hạm mới buông Quý Thiển Ngưng ra, sờ sờ khuôn mặt trắng nõn của cô, nói: "Em trang điểm à?"
Quý Thiển Ngưng có chút ngại ngùng, nói: "Lần đầu tiên dùng bữa với ba mẹ chị, không trang điểm một chút sao được."
Chủ yếu là do tối hôm qua cô gần như cả đêm không ngủ, sắc mặt không tốt, còn có quầng thâm mắt, cô không muốn Mạc Hạm phát hiện nên mới đặc biệt trang điểm.

Mạc Hạm không nhìn kỹ, khoác vai cô, nói: "Lên xe trước nào."
Lên xe, Quý Thiển Ngưng nói: "Em xem video phỏng vấn rồi."
Mạc Hạm trầm mặc, nói: "Xin lỗi, chưa trưng cầu ý kiến của em mà đã công khai rồi."
Quý Thiển Ngưng than nhẹ một tiếng, nói: "Chuyện đã loạn như vậy, khẳng định là phải công khai, em không trách chị.

Sợi dây chuyền kia là do ba chị mua được trong buổi đấu giá mà sao chị không nói cho em biết?"
"Chị sợ nói ra thì em không chịu nhân."
Cũng phải, nếu cô biết là hơn hai trăm vạn thì nhất định sẽ không nhận.

Ngón tay Mạc Hạm đẩy cổ áo cô, quả nhiên không thấy sợi dây chuyền kia, hỏi: "Hôm nay sao lại không mang?"
Quý Thiển Ngưng sờ mũi, nói: "Quý quá, em sợ chạm vào sẽ hư."
"......" Mạc Hạm nhịn không nổi, chị bật cười, nói: "Sau này chị sẽ tặng em thứ rẻ hơn."
Nơi dùng bữa là nhà hàng tư nhân yêu thích của Mạc Hạm, không gian thanh lịch, ẩn mình trong sự nhộn nhịp của thành phố lại có một phong cách riêng.

Mạc Húc Khôn và Tiết Gia Lệ đã tới, Mạc Văn Châu cũng có mặt.

Mạc Húc Khôn là người đã gặp qua sóng to gió lớn, ông không hề bị ảnh hưởng bởi dư luận trên mạng, trái lại còn quan tâm Quý Thiển Ngưng: "Chắc cháu sợ lắm nhỉ?"
Quý Thiển Ngưng muốn nói bản thân không hề để ý chút nào nhưng có vẻ không thuyết phục lắm, cô xấu hổ cười, nói: "Cháu không dám xem điện thoại luôn ạ."
"Chuyện này là do chú." Mạc Húc Khôn nói: "Có người muốn bôi nhọ chú nên mới liên lụy đến cháu."
Quý Thiển Ngưng giật mình.

Mạc Húc Khôn giải thích nói: "Căn biệt thự ở vùng ngoại ô kia chú đã sớm sang tên cho A Hạm, chỉ có vài người biết được chuyện chú mua căn biệt thự kia.

Lần này chú và cô cháu đi xem tuần lễ thời trang cũng không nói với ai cả, có thể tra được chuyến bay của chúng ta, còn có thể khiến phóng viên đến sân bay chặn người thì kẻ ở sau lưng tuyệt đối không đơn giản.

Chú đã nhờ người điều tra rồi."
Khi nghe được hai chữ "cô cháu" thì Quý Thiển Ngưng theo bản năng nhìn về phía Tiết Gia Lệ.

Tiết Gia Lệ cũng đang nhìn cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai đều có hơi xấu hổ.

Tiết Gia Lệ nói: "Những lời đồn nhảm trên mạng không nên để ở trong lòng, những kẻ mắng cháu coi như không thấy là được, làm tốt chuyện của mình là đủ rồi."
Quý Thiển Ngưng đè sự kinh ngạc trong lòng xuống, rũ mắt, nói: "Cháu biết rồi ạ, cảm ơn cô."
Cô thoáng thấy ly trà trước mặt Tiết Gia Lệ đã gần cạn, Quý Thiển Ngưng đứng lên rót trà cho cô.

Tiết Gia Lệ nhìn cô một cái, cũng không nói gì mà chỉ yên lặng uống ly trà kia.

Người phục vụ tiến vào đưa đồ ăn lên, khi nhìn thấy gia đình bọn họ thì kinh ngạc vui vẻ lẫn tò mò.

Lúc phục vụ sắp đi ra ngoài thì Mạc Hạm gọi đối phương lại, nói: "Phiền anh chụp giúp gia đình tôi một tấm được không?"
"Được ạ!" Người phục vụ cười rồi nhận điện thoại từ tay chị.

Chụp ảnh xong thì phục vụ đi, mọi người bắt đầu dùng bữa.

Quý Thiển Ngưng nhìn thấy Mạc Hạm cúi đầu nghịch điện thoại, cô lén nhìn thử thì phát hiện chị đang chỉnh Weibo, nội dung chỉ có một tấm ảnh, đúng là bức ảnh vừa rồi người phục vụ chụp cho bọn họ.

Đây là hận không thể cho toàn bộ thế giới biết quan hệ của hai người sao?
Quý Thiển Ngưng ấm áp trong lòng, lỗ tai có hơi nóng.

Bàn tay để dưới bàn của cô chạm vào đùi Mạc Hạm, muốn nhắc nhở đối phương ăn cơm trước.

Mạc Hạm bắt lấy tay cô, đặt điện thoại sang một bên, nghiêng đầu, nở một nụ cười dịu dàng với cô.

Bữa cơm này thật sự rất vui vẻ.

Mạc Văn Châu đưa cha mẹ về, Quý Thiển Ngưng lên xe Mạc Hạm.

Đã công khai quan hệ, các cô không bao giờ lo lắng bị đám chó săn bám đuôi, muốn đi đâu cứ đi đó.

Chỉ là Quý Thiển Ngưng không nghĩ tới Mạc Hạm lại chở cô đến căn biệt thự ở ngoại ô: "Chắc không phải chị muốn đến đó chụp ảnh để nói cho người khác biết hiện tại căn biệt thự đó là của chị chứ?"
Mạc Hạm cười nhưng không nói.

Sau khi đến nơi Quý Thiển Ngưng mới biết được, Mạc Hạm muốn dẫn cô tới chơi pháo hoa.

Pháo hoa mua vào dịp Tết, tiếc là Quý Thiển Ngưng lúc ấy đang ở thành phố X đóng phim.

Sau đó lại về Bắc Thị, Quý Thiển Ngưng bận cả ngày như con quay, Mạc Hạm cũng bắt đầu bận rộn nên quên mất việc này.

"Có thể để sang năm mà, bây giờ cũng đã là tháng tư rồi, còn phóng cá pháo hoa gì nữa chứ." Quý Thiển Ngưng nói.

Mạc Hạm lại nói: "Đương nhiên là vì chúc mừng chúng ta công khai rồi."
Quý Thiển Ngưng không còn gì để nói.

"Tới đây, chơi chung đi em." Mạc Hạm vẫy tay với cô.

Quý Thiển Ngưng lắc đầu: "Em không chơi đâu."
Mạc Hạm biết cô sợ hãi, đi tới, hai tay chị vòng qua eo cô, nhẹ nhàng nói nói: "Chị sẽ bảo vệ em, tin chị nha."

Nhìn ngọn lửa đang nhảy nhót, lại nhìn đôi mắt chân thành tha thiết của Mạc Hạm, Quý Thiển Ngưng nuốt nước bọt, chậm rãi gật đầu.

Mạc Hạm nắm lấy tay cô, tay kia cầm mồi lửa, chậm rãi dẫn cô tới gần kíp nổ pháo hoa.

"Bùm ——"
Kíp nổ bị bắt lửa, nhanh chóng bốc cháy lên.

"Muốn phát nổ kìa, chạy mau chạy mau!" Quý Thiển Ngưng gấp giọng thúc giục.

Mạc Hạm thổi tắt ngọn lửa, kéo tay cô chạy vào trong nhà
"Chíu ——"
Pháo hoa rực rỡ nổ tung trên trời.

"Thật đẹp." Quý Thiển Ngưng nhìn lên trời cảm khái.

Mạc Hạm thấy cô đang ngơ ngác nhìn đặt một nụ hôn lên má cô, nói: "Không đẹp bằng em."
Tuy nói là vùng ngoại ô không quản lý, nhưng sợ làm ồn nên các cô chỉ đốt một thùng.

Vừa rồi hình như có mảnh vụn dính vào người cô, Quý Thiển Ngưng vội vã muốn lên lầu tắm rửa.

Mạc Hạm giữ cô lại: "Tắm dưới lầu đi."
"Dưới lầu không có quần áo."
"Tắm xong em còn muốn mặc quần áo sao?" Mạc Hạm nở nụ cười sâu xa, ngón tay hơi lạnh của chị vuốt qua lỗ tai nhạy cảm của cô, nói: "Lần trước ở phòng khách chưa làm xong, bây giờ bổ sung lại."
Lần trước......!Đó là chuyện rất lâu rồi
Lúc ấy các cô vẫn chưa xác định quan hệ, Quý Thiển Ngưng mơ màng hồ đồ lăn giường với Mạc Hạm, làm được một nửa thì nhận được điện thoại của Khương Ấu Na nên đành kết thúc qua loa, nghĩ đến đúng là chưa đã thèm thật.

Phòng khách không thể so sánh với phòng ngủ được, tuy rằng cửa sổ đều được đóng chặt, trong phòng cũng không có người ngoài, nhưng vẫn sẽ có cảm giác xấu hổ.

Được thúc đẩy bởi cảm giác xấu hổ này nên cơ thể càng nhạy cảm hơn.

Quý Thiển Ngưng yêu ớt vô lực nằm xụi lơ trên sofa, nhìn bóng đèn lơ lửng trên trần, linh hồn cô còn đang bay lơ lửng trong không trung.

Mạc Hạm nói nhỏ vào tai cô: "Xem ra em rất thích sofa đó."
"......"
Sofa nhỏ quá, cuối cùng vẫn là trở về phòng ngủ.

Một đêm triền miên.

Quý Thiển Ngưng không biết mình ngủ khi nào, chỉ biết trước khi ngủ Mạc Hạm vẫn còn ở trong cơ thể cô, nhưng khi tỉnh dậy thì lại không thấy người đâu.

Bên cạnh đã không còn độ ấm, nếu để ý kỹ thì có giọng ai đó loáng thoáng đang nói chuyện từ sau tấm rèm cửa dày.

Quý Thiển Ngưng ngơ ngác mờ mịt, xốc màn cửa nhìn xuống, chỉ thấy một chiếc xe tải đang đậu trong sân, hai người đàn ông đang đem một chiếc cây xuống, Mạc Hạm ở một bên chỉ huy.

Làm gì vậy?
Quý Thiển Ngưng nhanh chóng bò dậy mặc quần áo.

Chờ cô rửa mặt xong, xuống lầu thì hai người kia đã lên xe tải đi rồi, Mạc Hạm đang làm bữa sáng trong nhà bếp.

Cô hỏi Mạc Hạm là có chuyện gì.

Mạc Hạm cắt một phần tư miếng trứng chiên, đưa đến miệng nàng, nói: "Ăn trước đã, ăn xong rồi làm việc."
Quý Thiển Ngưng thấy chị thần thần bí bí thì lại càng tò mò, nhanh chóng ăn xong bữa sáng, chạy ra sân nhìn cái cây kia, tò mò hỏi: "Đây là cây gì vậy chị?"
"Em không cảm thấy quen sao?"
"Không ạ, em chưa thấy bao giờ."
Mạc Hạm im lặng một lát, nói: "Vậy em đoán đi."
"Cây táo?"
"......"
"Quýt à?"
Mạc Hạm đỡ trán, nói: "Chị cứ nghĩ là mình không có kiến thức đời sống rồi, không ngờ em còn ngốc hơn chị."
Quý Thiển Ngưng bĩu môi, nói: "Không phải là do quen chị sao."
Mạc Hạm cười nhẹ ra tiếng, nựng má cô, nói: "Dạ dạ, là do chị chiều em tới hư."
Quý Thiển Ngưng hơi đỏ mặt, đổi đề tài: "Việc chị nói là trồng cây sao?"
"Ừ."
Quý Thiển Ngưng không hỏi vì sao đột nhiên chị lại trồng cây, thích thì trồng thôi, dù sao cũng nhàm chán.

Lúc đi học cô đã học qua rồi, còn nhớ quá trình, phải đào hố trước.

Cô vừa muốn đi lấy cái xẻng, thì lại Mạc Hạm ngăn lại, nói: "Không cần em làm đâu, để chị làm cho."
Chỉ có một cái xẻng, Quý Thiển Ngưng nhìn hai bàn tay trống trơn của mình, hỏi: "Vậy em làm gì?"
"Ở bên cạnh cổ vũ cho chị."
"Cố lên, đào đi nào! Lao động là vinh quang!"
"......"
Cái cây kia cao hơn một mét, bộ rễ quấn đất dinh dưỡng, cần phải đào hố sâu hơn.

Quý Thiển Ngưng thấy một mình Mạc Hạm đào thì có hơi vất vả, muốn giúp đỡ nhưng Mạc Hạm lại không cho.

Tốn hơn nửa giờ thì Mạc Hạm cũng trồng xong.

Quý Thiển Ngưng chạy vào nhà lấy khăn lau mồ hôi cho chị.

Mạc Hạm rửa sạch tay, tưới nước cho cái cây, đối xử như con mình, nhẹ nhàng v**t v* lá cây, nói: "Nghe nói tháng sáu sẽ nở hoa, không biết năm nay có thể nở hoa không?"
"Nào có nhanh như vậy." Quý Thiển Ngưng uống chút nữa, đưa ly cho chị, "Chị vẫn chưa nói cho em biết đây là cây gì đấy."
Mạc Hạm từ tốn in môi lên dấu môi của cô trên ly nước, nói: "Cây lựu."
Quý Thiển Ngưng ồ lên, nói: "Em nhớ ra rồi, lúc quay video ở vòng khiêu chiến có đạo cụ là cây lựu! Nhưng không giống lắm thì phải."
"Lần đó là giả."
"Khó trách em lại nhận không ra." Quý Thiển Ngưng tới sát cẩn thận nghiên cứu, "Sao lại đột nhiên muốn trồng thạch lựu? Chị cũng không thích ăn mà."
Vấn đề này được tung ra thì hồi lâu vẫn không có ai trả lời.

Quý Thiển Ngưng đứng thẳng, chạm phải đôi mắt sâu không thấy đáy của Mạc Hạm, tim cô đập mạnh, đột nhiên nghĩ tới cái gì: "Không phải chị muốn......"
Không đợi cô nói hết thì Mạc Hạm đã hôn cô.

Chỉ chạm nhẹ và nhanh chóng rời đi.

Mạc Hạm dịu dàng im lặng nhìn cô.

Quý Thiển Ngưng còn đang đắm chìm trong dự vị của nụ hôn đó.

Mạc Hạm thường xuyên dùng ánh mắt dịu dàng như vậy nhìn cô, chỉ là hôm nay có vẻ khác.

Bàn tay Mạc Hạm v**t v* từng đường nét trên khuôn mặt cô, như đang v**t v* món quà quý giá nhất, chậm rãi, trân trọng, cuối cùng dừng lại ở khóe mắt cô, chị nhìn vào mắt cô, gằn từng chữ một: "Chờ thạch lựu nở, em lấy chị nhé?"
Quý Thiển Ngưng hơi thất thần.

Cô nghĩ đến kịch bản trong vòng khiêu chiến, kết thúc câu chuyện, thạch lựu đã nở nhưng người nữ chính đợi lại mãi không quay về.

Phim là phim, cuộc đời của cô và Mạc Hạm sẽ không bi kịch như vậy.

Tất cả hình ảnh kiếp trước lướt qua trước mặt cô như một cuốn phim, cuối cùng bị gió thổi tán, chỉ để lại gương mặt quen thuộc của người đang đứng đối diện.

Đây là người mà cô đã yêu suốt hai đời.

Hốc mắt Quý Thiển Ngưng nóng lên, nghẹn ngào trả lời: "Được ạ."
Có gió nhẹ thổi vào mặt, mang theo hương thơm của đất.

Mạc Hạm cong mắt, sáng như sao trời, trong đó có hình ảnh của cô, còn có tình cảm sâu đậm sắp tràn ra ngoài.

.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (160)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: -1 Chương 20: Chương 20: Chương 19-2 Chương 21: Chương 21: Chương 19-3 Chương 22: Chương 22: Chương 20 Chương 23: Chương 23: Chương 20-2 Chương 24: Chương 24: Chương 21-1 Chương 25: Chương 25: Chương 21-2 Chương 26: Chương 26: Chương 22-1 Chương 27: Chương 27: Chương 22-2 Chương 28: Chương 28: Chương 23-1 Chương 29: Chương 29: Chương 23-2 Chương 30: Chương 30: Chương 24-1 Chương 31: Chương 31: Chương 24-2 Chương 32: Chương 32: Chương 25-1 Chương 33: Chương 33: Chương 25-2 Chương 34: Chương 34: Chương 26-1 Chương 35: Chương 35: Chương 26-2 Chương 36: Chương 36: Chương 27-1 Chương 37: Chương 37: Chương 27-2 Chương 38: Chương 38: Chương 28-1 Chương 39: Chương 39: Chương 28-2 Chương 40: Chương 40: Chương 29 Chương 41: Chương 41: Chương 30-1 Chương 42: Chương 42: Chương 30-2 Chương 43: Chương 43: Chương 31-1 Chương 44: Chương 44: Chương 31-2 Chương 45: Chương 45: Chương 32 Chương 46: Chương 46: Chương 33-2 Chương 47: Chương 47: Chương 34 Chương 48: Chương 48: Chương 34-2 Chương 49: Chương 49: Chương 35 Chương 50: Chương 50: Chương 35-2 Chương 51: Chương 51: Chương 36 Chương 52: Chương 52: Chương 36-2 Chương 53: Chương 53: Chương 37 Chương 54: Chương 54: Chương 37-2 Chương 55: Chương 55: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi Chương 56: Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2 Chương 57: Chương 57: Hôm Nay Chị Chỉ Ước Một Điều Duy Nhất Chương 58: Chương 58: Chương 39-2 Chương 59: Chương 59: Nếu Tôi Nói Là Tôi Được Sống Lại Thì Bạn Có Tin Không Chương 60: Chương 60: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 61: Chương 61: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 62: Chương 62: Chương 41-2 Chương 63: Chương 63: Nó Chứng Tỏ Là Em Đã Làm Việc Không Chăm Chỉ Chương 64: Chương 64: Chương 42-2 Chương 65: Chương 65: Hai Người Bị Mắng Mà Còn Phải Bị Mắng Cùng Nhau Chương 66: Chương 66: Tôi Đúng Là Khốn Nạn Mà Chương 67: Chương 67: Chương 44-2 Chương 68: Chương 68: Em Thấy Rồi Đấy Chị Vẫn Sống Rất Khỏe Mạnh Mà Chương 69: Chương 69: Chương 45-2 Chương 70: Chương 70: Tôi Sẽ Cho Chị Một Cơ Hội Chương 71: Chương 71: Chương 46-2 Chương 72: Chương 72: Chương 47 Chương 73: Chương 73: Chương 48 Chương 74: Chương 74: Chương 48-2 Chương 75: Chương 75: Chương 49 Chương 76: Chương 76: Chương 49-2 2 Chương 77: Chương 77: Chương 50 Chương 78: Chương 78: Chương 51 Chương 79: Chương 79: Chương 52 Chương 80: Chương 80: Chương 52-2 Chương 81: Chương 81: Chương 53 Chương 82: Chương 82: Chương 54 Chương 83: Chương 83: Chương 54-2 Chương 84: Chương 84: Chương 55 Chương 85: Chương 85: Chương 55-2 Chương 86: Chương 86: Chương 56 Chương 87: Chương 87: Chương 56-2 Chương 88: Chương 88: Chương 57 Chương 89: Chương 89: Chương 58 Chương 90: Chương 90: Chương 58-2 Chương 91: Chương 91: Chương 59 Chương 92: Chương 92: Chương 59-2 Chương 93: Chương 93: Chương 60 Chương 94: Chương 94: Chương 61 Chương 95: Chương 95: Chương 62 Chương 96: Chương 96: Chương 63 Chương 97: Chương 97: Chương 63-2 Chương 98: Chương 98: Chương 64 Chương 99: Chương 99: Chương 64-2 Chương 100: Chương 100: Chương 65 Chương 101: Chương 101: Chương 65-2 Chương 102: Chương 102: Chương 66 Chương 103: Chương 103: Chương 67 Chương 104: Chương 104: Chương 67-2 Chương 105: Chương 105: Chương 68 Chương 106: Chương 106: Chương 68-2 Chương 107: Chương 107: Chương 69 Chương 108: Chương 108: Chương 69-2 Chương 109: Chương 109: Chương 70 Chương 110: Chương 110: Chương 70-2 Chương 111: Chương 111: Chương 71 Chương 112: Chương 112: Chương 72 Chương 113: Chương 113: Chương 73 Chương 114: Chương 114: Chương 73-2 Chương 115: Chương 115: Chương 74 Chương 116: Chương 116: Chương 75 Chương 117: Chương 117: Chương 75-2 Chương 118: Chương 118: Chương 76 Chương 119: Chương 119: Chương 76-2 Chương 120: Chương 120: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này Chương 121: Chương 121: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này 2 Chương 122: Chương 122: Chết Rồi Lại Sống Chương 123: Chương 123: Chết Rồi Lại Sống 2 Chương 124: Chương 124: Chương 79 Chương 125: Chương 125: Chương 80 Chương 126: Chương 126: Chương 81 Chương 127: Chương 127: Chương 82 Chương 128: Chương 128: Chương 82-2 Chương 129: Chương 129: Chương 83 Chương 130: Chương 130: Chương 84 Chương 131: Chương 131: Chương 84-2 Chương 132: Chương 132: Chương 85 Chương 133: Chương 133: Chương 86 Chương 134: Chương 134: Chương 87 Chương 135: Chương 135: Chương 88 Chương 136: Chương 136: Chương 88-2 Chương 137: Chương 137: Chương 89 Chương 138: Chương 138: Chương 89-2 Chương 139: Chương 139: Chương 90 Chương 140: Chương 140: Chương 91 Chương 141: Chương 141: Chương 92 Chương 142: Chương 142: Chương 93 Chương 143: Chương 143: Chương 93-2 Chương 144: Chương 144: Chương 94 Chương 145: Chương 145: Chương 94-2 Chương 146: Chương 146: Chương 95 Chương 147: Chương 147: Chương 95-2 Chương 148: Chương 148: Chương 96 Chương 149: Chương 149: Chương 97 Chương 150: Chương 150: Chương 97-2 Chương 151: Chương 151: Kết Thúc Chương 152: Chương 152: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 1 Chương 153: Chương 153: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 2 Chương 154: Chương 154: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 3 Chương 155: Chương 155: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 4 Chương 156: Chương 156: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 5 Chương 157: Chương 157: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 6 Chương 158: Chương 158: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 7 Chương 159: Chương 159: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm Chương 160: Chương 160: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm 2