Chương 145
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa

Chương 145

Thôi di thực ra rất thắc mắc.

Bên cạnh Kỳ Bất Nghiên từ khi nào có thêm một thiếu nữ, hắn không phải chỉ biết luyện cổ, cũng chỉ luyện cổ sao? Chẳng lẽ hắn còn muốn luyện một người cổ? Cũng không khả thi lắm, so với người, hắn thích độc cổ hơn.

Còn một khả năng khác.

Nhưng Thôi di cảm thấy khả năng này càng thấp hơn, Kỳ Bất Nghiên sẽ nảy sinh tình cảm yêu thích với con người sao? Hắn bẩm sinh thiếu hụt tình cảm, không thể đồng cảm với người khác, chuyện này nàng ta cũng biết.

Vậy Kỳ Bất Nghiên luôn có mục đích cực mạnh rốt cuộc tại sao lại mang Hạ Tuế An theo bên mình chứ, Thôi di nghĩ vậy, nhưng cũng không muốn lo chuyện bao đồng, nhìn theo bóng lưng họ rời khỏi sàn đấu giá của nàng ta.

Hạ Tuế An bước ra khỏi tòa nhà cao tầng của sàn đấu giá lơ đãng nhảy xuống bậc thang cuối cùng.

Chuông trên người nàng rung lên.

Kỳ Bất Nghiên quay đầu nhìn lại.

Hạ Tuế An vừa vặn nhảy đến trước mặt hắn, y phục màu chàm đập vào mắt nàng.

Nàng đứng thẳng lưng, đầu mới vừa đến vai Kỳ Bất Nghiên, hắn cao hơn Hạ Tuế An cả một cái đầu, Kỳ Bất Nghiên đứng trước mặt nàng, bóng đổ xuống có thể bao phủ hoàn toàn nàng.

Hạ Tuế An ngẩng đầu nhìn hắn, Kỳ Bất Nghiên cúi đầu nhìn nàng, đều không nói gì.

"Keng" một tiếng, một sợi dây chuyền bạc rơi xuống từ hông Kỳ Bất Nghiên, đó là thứ hắn tiện tay nhét vào đai lưng điệp bộ sau khi gặp Thôi di xong.

Dây chuyền bạc bị mặt trời chiếu vào hơi phát sáng, như một vầng trăng bạc trắng ngần.

Hạ Tuế An nghe thấy tiếng rơi.

Nàng nhặt lên.

Sợi dây chuyền bạc này được kết từ hai sợi xích mảnh bắt chéo nhau, kiểu dáng đơn giản, nhưng cũng có thể thấy được sự dụng tâm, trên sợi xích nhỏ có hoa văn rỗng, ở giữa còn có một con bướm xanh lam.

Bướm xanh lam không phải trang sức bạc, mà được chạm khắc từ một viên đá sapphire, mặt sau có chữ Nghiên, xung quanh viền bạc, khảm vào, qua đó gia cố, treo rất chắc trên dây chuyền bạc.

Dây chuyền bạc lúc này nằm trong bàn tay nhỏ của Hạ Tuế An, dây xích luồn qua kẽ ngón tay, trông rất đẹp mắt.

Trang sức bạc Kỳ Bất Nghiên có, Hạ Tuế An đều đã thấy, duy chỉ có sợi dây chuyền bạc này là chưa thấy, nhưng thấy hay chưa cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Nàng nhét lại vào thắt lưng Kỳ Bất Nghiên.

Hắn mặc kệ nàng.

Hạ Tuế An vừa nhét dây chuyền bạc vào, lại lo lát nữa nó lại rơi ra như vừa rồi, sợi dây chuyền bạc này nhìn là biết rất giá trị.

Thế là nàng muốn tìm chỗ an toàn để cất đồ cho Kỳ Bất Nghiên, nhưng trên người hắn chẳng có chỗ nào như thế, hắn để đồ rất tùy tiện.

"Hay là, ta cất nó vào túi tiền nhỏ của ta trước nhé?" Hạ Tuế An đề nghị.

Kỳ Bất Nghiên: "Được."

Hạ Tuế An lại lấy sợi dây chuyền bạc bên hông hắn ra, dây chuyền bạc không lớn, lại rất mảnh, lúc này rơi vào trong đai lưng điệp bộ, là kiểu muốn tìm thì khó thấy, nhưng rơi thì lại rất dễ.

Nàng quen tìm đồ trong đai lưng điệp bộ luôn treo đầy đồ của Kỳ Bất Nghiên rồi, nên cũng không cảm thấy cần phải chú ý gì cả.

Thẩm Kiến Hạc lặng lẽ dời mắt đi.

Hắn đắc tội ai chứ, mà phải xem đôi trẻ này tình tứ.

Hạ Tuế An tìm mãi tìm mãi, cuối cùng cũng tìm thấy, gần như sờ khắp eo Kỳ Bất Nghiên, hắn có khoảnh khắc muốn nắm lấy tay nàng, đúng lúc nàng đã tìm thấy dây chuyền bạc, không s* s**ng hắn nữa.

Tìm thấy dây chuyền bạc, Hạ Tuế An mở túi tiền nhỏ của mình ra, nhét vào.

Mất một món trang sức bạc nhỏ nàng còn tiếc, huống chi là một sợi dây chuyền bạc, phải bảo quản cẩn thận, Hạ Tuế An nhét xong dây chuyền bạc, lại thắt c.h.ặ.t dây buộc túi tiền, đảm bảo không bị lỏng.

Thẩm Kiến Hạc bỗng vỗ đầu.

Hắn nhớ ra hôm nay mình còn hẹn người giao hàng vào buổi chiều, là món bảo bối cuối cùng bán ra, vội hỏi họ ở khách đ**m nào ở Trường An, Thẩm Kiến Hạc đến lúc đó sẽ lại tìm họ.

Là hắn đưa họ đi sàn đấu giá đấu giá Thủy Ngọc Quyết, tiễn Phật tiễn đến Tây thiên, tối hôm đấu giá Thủy Ngọc Quyết, Thẩm Kiến Hạc muốn qua đi cùng họ.

Hạ Tuế An nói cho hắn tên khách đ**m.

Thẩm Kiến Hạc ghi nhớ rồi đi.

Kỳ Bất Nghiên vẫn đang nhìn Hạ Tuế An, hắn đang suy nghĩ nguyên nhân nàng trở nên không vui, dường như bắt đầu từ lúc gặp Thẩm Kiến Hạc hôm nay, cảm xúc của nàng lại thay đổi vì người khác rồi.

Hạ Tuế An thấy Thẩm Kiến Hạc đi xa, quay đầu lại nhìn Kỳ Bất Nghiên, dùng ngón út từ từ móc lấy ngón út của hắn, khẽ kéo một cái: "Huynh thấy Thẩm tiền bối là người thế nào?"

Kỳ Bất Nghiên như cười như không, khóe môi hơi cong, hỏi ngược lại: "Nàng hỏi hắn làm gì?"

Tuyền Lê

"Muốn hỏi thì hỏi thôi."

Hạ Tuế An lại kéo ngón út của hắn: "Đến lượt huynh trả lời ta."

Kỳ Bất Nghiên giọng điệu ôn hòa: "Hắn đối với ta là người không quan trọng, trước đây, bây giờ, sau này, cũng sẽ như vậy."

Họ đi ra phố.

"Thẩm tiền bối có từng làm hại huynh không?" Hạ Tuế An ở Thanh Châu cũng không biết Tam Thiện chân nhân làm hại Kỳ Bất Nghiên lúc nào, nhưng hắn không bao giờ nói dối, nói có thì là có.

Đã như vậy, Thẩm tiền bối có phải cũng có khả năng đã làm hại Kỳ Bất Nghiên trong lúc nàng không biết hay không, Hạ Tuế An phải hỏi cho rõ.

"Không có." Hắn nói.

Kỳ Bất Nghiên như nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm: "Hắn nếu từng làm hại ta, giờ sao có thể bình an vô sự ở Trường An chứ?"

Cũng đúng, hắn có thù tất báo xong mới đi, Hạ Tuế An "ồ" một tiếng thật thấp: "Huynh cũng không ghét Thẩm tiền bối chứ."

Đối phương chưa từng làm hại huynh, huynh cũng có thể vì chuyện nào đó mà ghét đối phương.

Nàng hỏi hết những khả năng có thể nghĩ đến.

"Tại sao ta phải ghét một người không quan trọng?" Mày mắt Kỳ Bất Nghiên khẽ động, giơ tay, đầu ngón tay lướt qua tóc nàng, cài lại chiếc tua rua bạc sắp rơi của Hạ Tuế An vào dải lụa ở đuôi tóc.

Trái tim Hạ Tuế An hạ xuống.

Kỳ Bất Nghiên mân mê tua rua bạc ở đuôi tóc nàng, rồi hạ tay xuống: "Hôm nay nàng hỏi ba câu hỏi về hắn, có nguyên nhân không?"

Ánh mắt nàng d.a.o động: "Không có."

Kỳ Bất Nghiên v**t v* khóe mắt Hạ Tuế An, để nàng chuyển ánh mắt về: "Thật sao?"

Hạ Tuế An mím môi.

"Được rồi, ta hỏi huynh những câu này là có nguyên nhân, nhưng..."

"Nhưng nàng không muốn nói cho ta biết nguyên nhân cụ thể." Kỳ Bất Nghiên tiếp lời.

"Giống như lần trước ở núi Đăng Vân, nàng muốn làm rõ một chuyện, mới hỏi tên Kỳ Thư, nàng bây giờ lại không muốn nói ra, đợi sau này nàng làm rõ rồi, sẽ nói cho ta biết."

Kỳ Bất Nghiên gần như lặp lại nguyên văn lời Hạ Tuế An từng nói.

Hạ Tuế An nghe xong rũ mắt xuống.

"Được, ta đợi nàng, Hạ Tuế An. Nhưng nàng cũng phải nhớ kỹ, đừng lừa dối ta, người ở chỗ chúng ta không dung thứ cho sự phản bội." Kỳ Bất Nghiên cũng từng nói với Hạ Tuế An câu sau.

Người Thiên Thủy trại Miêu Cương bọn họ đều không dung thứ cho sự phản bội, kẻ phản bội phải c.h.ế.t.

Kỳ Bất Nghiên muốn nuôi Hạ Tuế An mãi mãi.

Không muốn g.i.ế.c nàng.

Kỳ Bất Nghiên cúi người, Hạ Tuế An ngước mắt, hơi thở của họ từ từ giao nhau.

Hắn như dịu dàng đến cực điểm vê lọn tóc mai của nàng: "Hạ Tuế An, hứa với ta, đừng bao giờ phản bội ta, được không..."

Nhưng nếu không thì sao?
 
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (228)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228: Hoàn