Chương 143
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế?

Trên xe, Từ Dật Châu thấy Kiều Dĩ Miên ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nghĩ ngợi một chút rồi chủ động đi tới đổi chỗ với Đàm Thạc.

 

“Tôi muốn trao đổi với phóng viên Kiều về lịch trình hoạt động lát nữa.”

 

Đàm Thạc nhìn anh, biết rõ đây chỉ là cái cớ nhưng không thể không đổi chỗ.

 

Anh đứng dậy đi lên hàng ghế đầu, Kiều Dĩ Miên quay sang nhìn Từ Dật Châu, hỏi: “Có chuyện gì thế ạ?”

 

Từ Dật Châu ngồi xuống cạnh cô, cười cười: “Không có gì, chỉ muốn nói chuyện với em thôi.”

 

Kiều Dĩ Miên không nói gì, cảm thấy hai người ngồi cạnh nhau thế này hơi gượng gạo.

 

“Cảm lạnh khỏi chưa?” Từ Dật Châu quan tâm hỏi: “Hôm đó thấy em sốt mê man, anh lo quá. Sau đó nhắn mấy tin cho em mà em chẳng trả lời.”

 

“Vâng, đỡ nhiều rồi ạ, hôm đó em ngủ cả ngày nên không trả lời tin nhắn của anh được.”

 

Hôm đó cô đúng là không xem điện thoại, tối lại quấn quýt bên đại lãnh đạo cả đêm, mãi đến hôm sau mới xem điện thoại, nhắn lại một tin cảm ơn xã giao cho anh.

 

“Dĩ Miên...” Từ Dật Châu khẽ thở dài, hạ giọng nói: “Em không cần coi anh như thú dữ đâu, anh chỉ thích em thôi chứ có làm chuyện gì tày đình đâu. Hơn nữa...”

 

Anh cúi đầu, vẻ mặt có chút thất vọng, khẽ thở dài: “Anh biết quan hệ của hai người rồi, Chấp chính quan cũng cảnh cáo anh rồi...”

 

Kiều Dĩ Miên liếc nhìn anh, thắc mắc: “Cảnh cáo anh cái gì?”

 

Từ Dật Châu nhếch mép, không trả lời, ánh mắt nhìn Kiều Dĩ Miên trong sáng và chân thành: “Anh chỉ muốn tiếp tục làm bạn với em thôi, em không thể vì anh tỏ tình mà cắt đứt quan hệ bạn bè với anh chứ?

 

Từ Dật Châu cúi đầu cười, khóe môi lại vương chút chua xót:

 

“Đi làm rồi chẳng kết bạn được với ai thật lòng cả, vẫn là hồi đi học tốt hơn, mọi người đều đơn thuần. Nên anh rất trân trọng những người bạn như các em, không muốn vì chút trắc trở mà đánh mất ai cả.”

 

Anh nói rất chân thành, nghe lại có chút buồn bã, Kiều Dĩ Miên nghe xong cũng thấy áy náy trong lòng.

 

Nói ra thì Từ Dật Châu cũng chưa từng làm gì không tốt với cô, ngược lại mấy năm nay anh giúp đỡ cô không ít, khoảng thời gian cuối cùng của bố, anh cũng giúp liên hệ bệnh viện bác sĩ còn lén ứng trước tiền viện phí.

 

Anh làm cho cô nhiều việc như vậy, kết quả chỉ vì một lần tỏ tình mà cô vạch rõ ranh giới với anh, đến bạn bè cũng không muốn làm, cảm giác cứ sai sai.

 

“Chúng ta vẫn là bạn mà.” Kiều Dĩ Miên cười nhẹ: “Chắc do dạo này em bận quá nên không liên lạc với anh được. Chúng ta làm bạn bao nhiêu năm rồi, sao mà mất được.”

 

“Thật không?” Từ Dật Châu ngước mắt nhìn cô, đáy mắt lấp lánh, thêm vài phần an ủi.

 

Kiều Dĩ Miên gật đầu, cố tình tìm một chủ đề: “Đúng rồi, hôm trước trên xe anh bảo Vân Phỉ đau đầu vì chuyện nhà cửa là sao thế ạ? Hôm đó em mơ màng quá, nghe không rõ, sau đó bận quá cũng quên khuấy mất.”

 

“Căn nhà đó của cô ấy cũng xây được một thời gian rồi, gần đây hay xảy ra vấn đề: Mái nhà dột nghiêm trọng, ngoài trời mưa to, trong nhà biến thành động Thủy Liêm. Nhà dưới ban công cũng bị thấm nước. Tìm người xem thì bảo do hệ thống thoát nước của chủ đầu tư thiết kế không hợp lý;

 

Rồi tường ngoài bong tróc, gió to thổi là rơi xuống, lần trước suýt rơi trúng một cụ già; đường ống nước cũng hay tắc, thông bao nhiêu lần cũng không ăn thua...”

 

Từ Dật Châu thở dài:

 

“Không chỉ nhà cô ấy, cả khu chung cư đều gặp nhiều vấn đề. Tìm chủ đầu tư thì họ bảo hết hạn bảo hành rồi, không quản; tìm ban quản lý thì cứ khất lần, bảo hệ thống thoát nước là lỗi thiết kế của chủ đầu tư, ban quản lý không chịu trách nhiệm; tóm lại là đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, chẳng ai quản cả. Cũng nửa năm rồi, mãi chẳng ai sửa, toàn là cư dân tự bỏ tiền ra thuê người sửa.”

 

Kiều Dĩ Miên chưa từng nghe chuyện này: “Lâu thế rồi sao cậu ấy không nói với em nhỉ?”

 

Từ Dật Châu mím môi, quay sang nhìn cô: “Chắc là... khu đó là của bất động sản Anh Thời.”

 

Kiều Dĩ Miên thầm thở dài, hiểu ra.

 

Dự án bất động sản của nhà Thời Diên.

 

Năm đó lúc Hạ Vân Phỉ mua nhà còn đặc biệt nói với cô: “Mua nhà phải mua của chủ đầu tư lớn, chất lượng đảm bảo. Hơn nữa ban quản lý cũng là người của Anh Thời, sau này bảo trì quản lý cũng tiện hơn nhiều;

 

Quan trọng nhất là tớ thấy Thời Diên cũng được, bất động sản Anh Thời trong lòng tớ cũng được cộng điểm. Đằng nào cũng mất tiền mua nhà, sao không mua của người quen? Tiền này cho ai kiếm chẳng là kiếm?”

 

Nhớ lúc đó cô còn nhắc nhở Hạ Vân Phỉ, mua nhà là chuyện lớn, nhất định phải chọn lựa kỹ càng, dù sao đều là dân làm công ăn lương, tích cóp bao năm không dễ dàng, đừng mua sắm bốc đồng.

 

Giờ xem ra cô ấy đúng là bốc đồng thật lại vì cô và Thời Diên chia tay nên mới không nói chuyện này cho cô biết?

 

Kiều Dĩ Miên khẽ thở dài, cau mày.

 

Ngay sau đó, nghe Từ Dật Châu nói tiếp: “Hơn nữa, mấy hôm trước Vân Phỉ chia tay bạn trai rồi.”

 

“Hả?” Lần này Kiều Dĩ Miên kinh ngạc thật sự: “Hai người họ yêu nhau bao nhiêu năm rồi, sao lại chia tay?”

 

Khác với cô và Thời Diên, Hạ Vân Phỉ và bạn trai quen biết nhiều năm, bốn năm đại học cũng yêu nhau thắm thiết, đến khi tốt nghiệp, cả hai đều ở lại Sở Thành làm việc, thuận lý thành chương sống chung với nhau.

 

Kiều Dĩ Miên tưởng chuyện kết hôn của họ là ván đã đóng thuyền, chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn thôi.

 

Không ngờ lại chia tay thế này?

 

Từ Dật Châu nhìn cô với ánh mắt phức tạp, ngập ngừng trả lời: “Gã đàn ông kia bị phú bà bao nuôi...”

 

Vãi.

 

Kiều Dĩ Miên không nhịn được chửi thề trong lòng.

 

Ai mà ngờ được gã đàn ông vốn ngoan ngoãn phục tùng Hạ Vân Phỉ, sau lưng lại làm ra chuyện tày trời thế này, đúng là sống lâu mới thấy.

 

Kiều Dĩ Miên đang bực bội thì nghe Từ Dật Châu nói tiếp: “Nghe nói phú bà kia đứng tên hai công ty, cất nhắc gã lên làm quản lý bộ phận từ đó hô mưa gọi gió, không phải làm trâu làm ngựa ở công ty nhỏ nữa.

 

Hôm chia tay, gã ăn mặc sang trọng còn cố ý khoe với Hạ Vân Phỉ cái đồng hồ hiệu trên tay, bảo giá trị sáu con số. Nhưng bữa cơm cuối cùng đó lại đòi chia tiền với Vân Phỉ...”

 

Kiều Dĩ Miên cạn lời, tức đến mức muốn chửi bới.

 

Từ Dật Châu lại nói:

 

“Vân Phỉ bảo chuyện nhà cửa tạm thời đừng nói với em. Năm xưa em đã khuyên cô ấy là cô ấy tự chui đầu vào rọ, giờ cũng chẳng trách được ai. Hơn nữa đây là chuyện của cả khu chung cư, không phải của riêng mình cô ấy, không muốn em dính dáng gì đến nhà họ Thời nữa.”

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2