Chương 141
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2)

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào Kiều Dĩ Miên nhưng cô gái nhỏ vẫn bình tĩnh, không nói một lời.

 

Tổ trưởng An Vĩnh Hoa hiếm khi nghiêm túc thế này, xem ra sự việc khá nghiêm trọng.

 

Ông ta liếc nhìn Kiều Dĩ Miên, quay sang mắng Hình Yến: “Bây giờ là lúc đùn đẩy trách nhiệm à? Cô cũng không phải người mới, sao còn phạm sai lầm thế này?”

 

Hình Yến há miệng định nói nhưng lại thôi, không phản bác.

 

Miễn cưỡng kéo ghế ngồi xuống, lườm Kiều Dĩ Miên một cái, ánh mắt đầy bất mãn.

 

An Vĩnh Hoa quét mắt nhìn mọi người, trầm giọng nói:

 

“Sự cố tin tức hôm qua chắc mọi người cũng nghe nói rồi, bài viết của Hình Yến sai mấy số liệu, dùng số liệu cũ, trong khi Chấp chính sảnh vừa điều chỉnh số liệu mới cách đây hai ngày...

 

Hình Yến, cô cũng coi như là người cũ của tuần san rồi, thái độ làm việc thiếu nghiêm túc thế này hi vọng sau này đừng tái phạm. Sự cố lần này theo quy định sẽ trừ một tháng lương hiệu quả của cô, ngoài ra viết bản kiểm điểm nộp lên đây.”

 

Nói xong, ông ta nhìn Kiều Dĩ Miên, dừng lại hai giây rồi từ từ dời đi.

 

“Còn nữa, biên tập viên chịu trách nhiệm kiểm duyệt hậu kỳ cũng phải có sự nhạy bén nhất định với tin tức, nhất là mấy loại số liệu này càng phải đặc biệt coi trọng. Không phải dọa mọi người đâu, đôi khi sai một dấu phẩy cũng có thể khiến các cô mất bát cơm đấy.”

 

Ông ta không chỉ đích danh biên tập viên trực ban hôm qua là ai nhưng mọi người đều ngầm hiểu, đây là giữ thể diện cho cô gái nhỏ.

 

Dù sao cô cũng là người mới, khối lượng công việc kiểm soát bài vở vốn đã lớn, không kiểm duyệt kỹ càng cũng là điều dễ hiểu.

 

Chuyện này vốn có thể cho qua như thế, Kiều Dĩ Miên cũng không định lôi chuyện cuộc điện thoại hôm qua ra nói trong cuộc họp.

 

Cô không muốn xé rách mặt trước đám đông, chuyện này cũng chẳng có lợi gì cho công việc và quan hệ đồng nghiệp sau này.

 

Định bụng tan họp sẽ nói riêng với Tổ trưởng chuyện này, ít nhất cho lãnh đạo biết cô đã phát hiện ra vấn đề rồi, chỉ là Hình Yến không nghe khuyên bảo.

 

Nào ngờ cô muốn dĩ hòa vi quý nhưng đương sự lại không chịu.

 

“Đã đảm nhận vị trí biên tập thì phải chịu trách nhiệm tương ứng. Người mới thì sao? Không làm được thì đừng làm! Ai chẳng từ người mới đi lên, thưởng phạt phải phân minh. Dựa vào đâu trừ lương mỗi tôi, dựa vào đâu mỗi tôi phải viết kiểm điểm?”

 

Từ khi Kiều Dĩ Miên vào làm, cô ta đã gây khó dễ đủ đường, không chỉ lấy tư cách người cũ chèn ép trong công việc mà bình thường cũng không ít lần châm chọc mỉa mai.

 

Mọi người nhìn vào mắt, trong lòng khó hiểu, dù sao cô ta đối xử với người khác cũng không tệ.

 

Sao lại cứ nhắm vào một cô phóng viên mới đến mà gây thù chuốc oán thế nhỉ?

 

An Vĩnh Hoa cũng hơi khó xử.

 

Tuy biên tập viên đúng là phải chịu một phần trách nhiệm nhưng loại số liệu này biên tập viên thường không tham gia phỏng vấn khảo sát, không rõ cũng là chuyện bình thường.

 

Hình Yến làm loạn lên thế này rõ ràng là muốn ông ta phạt cả hai, nếu không chắc chắn sẽ không yên.

 

Ông ta đã bị chủ nhiệm mắng té tát vì sự cố này rồi.

 

Nghe nói bài viết này bị lãnh đạo Ban Tuyên giáo phát hiện vấn đề, giữ lại không cho đăng, Tổng biên tập tuần san cũng vì thế mà bị mắng xối xả.

 

Chuyện này e là còn phải thông báo trong cuộc họp báo chí định kỳ, một dây chuyền lãnh đạo lớn nhỏ từ trên xuống dưới đều phải chịu trách nhiệm liên đới, không thể cứ thế cho qua nhẹ nhàng được.

 

Nên ông ta mới không truy cứu biên tập viên nữa.

 

Lôi thêm một người vào cũng chỉ là trừ thêm một phần tiền thôi.

 

Đều là người cùng tổ lại là người mới, ông ta không muốn quá khắt khe.

 

Không ngờ Hình Yến lại chủ động khơi mào mâu thuẫn.

 

Sắc mặt An Vĩnh Hoa hơi khó coi, chưa kịp nói gì thì thấy Kiều Dĩ Miên nãy giờ im lặng lấy điện thoại ra, bấm vài cái rồi đặt lên bàn.

 

Ngay sau đó, một giọng nữ chanh chua vang lên từ loa ngoài.

 

“Cô làm việc được mấy năm mà dám chỉ tay năm ngón với tôi... Lúc tôi làm phóng viên, cô còn chưa biết hai chữ tin tức viết thế nào đâu, giờ còn đòi dạy đời tôi à? Tôi nói cho cô biết, những số liệu này đều là tôi trực tiếp trao đổi với người trong cuộc có được còn cô nghe ở đâu ra? Tưởng tìm bừa trên mạng là thành chân lý chắc? Ấu trĩ!”

 

Đoạn ghi âm kết thúc bằng giọng nói của Kiều Dĩ Miên: “Được, vậy bài này tôi cứ thế đăng lên, chào chị.”

 

Kiều Dĩ Miên tắt ghi âm, ngước mắt nhìn Hình Yến.

 

“Xin lỗi, tôi thường có thói quen ghi âm cuộc gọi công việc.”

 

Sắc mặt Hình Yến lập tức khó coi, cô ta không ngờ con ranh này gọi điện thoại cũng ghi âm?

 

Nhưng sự đã rồi, giờ cô ta muốn biện giải gì cũng vô ích.

 

Không ít người ngồi đó thầm cảm thán: Cô gái nhỏ tuổi không lớn nhưng tâm cơ cũng không vừa còn biết giữ lại bằng chứng bảo vệ bản thân.

 

Kiều Dĩ Miên không dừng lại ở đó, quay sang nhìn An Vĩnh Hoa, thành khẩn xin lỗi.

 

“Xin lỗi Tổ trưởng, chuyện này là do em sơ suất, lẽ ra hôm qua em nên xin chỉ thị của anh rồi hẵng đăng.

 

Em tưởng cô Hình làm việc nhiều năm, kiến thức và học vấn đều hơn em, chuyện cô ấy cho là đúng thì chắc chắn là đúng. Em chỉ là người mới, quả thực không thể dựa vào vài chuyện nghe được mà khẳng định tiền bối viết sai còn định chỉ trỏ.

 

Huống hồ bài viết này không ghi rõ nguồn số liệu theo quy định, em tưởng là cô Hình có được tin tức nội bộ. Giờ xem ra suy nghĩ này của em là sai lầm, sự thật không liên quan đến tuổi tác, thâm niên.

 

Lát nữa em sẽ nộp bản kiểm điểm cho anh ạ, xin lỗi anh.”

 

Chiêu “lấy lùi làm tiến” này dùng hay thật.

 

Không chỉ giải thích rõ ràng ngọn ngành sự việc mà còn đặt mình vào thế “yếu”.

 

Dưới thái độ hung hăng của Hình Yến, cô lại giống như một kẻ đáng thương biết rõ đối phương sai mà không thể phản kháng.

 

Hơn nữa cô còn nhắc đến việc Hình Yến không ghi rõ nguồn số liệu theo quy định đăng bài, dù cô có phát hiện ra vấn đề cũng không có cơ sở kiểm chứng.

 

Lời đã nói đến nước này, An Vĩnh Hoa tự nhiên cũng không tiện nói thêm gì nữa.

 

---

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2