Chương 141
Nô Lệ Bóng Tối - Q3: Hoàng Tử Không Gì Cả

Chương 141: Giải pháp tuyệt vọng

Trong lúc đám Sinh Vật Ác Mộng lao về phía trước, sáu Người Thức Tỉnh bắt đầu hành động.

Hai người với Phân Loại nguyên tố tấn công trước tiên. Có gì đó lóe lên trong không trung, và rồi một trong hai người họ đột nhiên bị vây quanh bởi một vòng lửa xoay thật nhanh. Đĩa lửa sau đó bay về phía trước và va vào đám sinh vật, hủy diệt một con chó săn và khiến nhiều con khác bị cháy.

Người còn lại giơ tay lên, và một con dao mỏng làm từ không khí vụt qua không trung và cắn và da thịt một tên thợ săn, cắt lìa tay hắn khỏi vai.

Sunny chớp mắt.

[Bạn đã giết một Quái Vật Sa Ngã...]

Đám Sinh Vật Ác Mộng nhanh nhất đã lao về phía những người phòng thủ. Cô gái mà ban nãy nói chuyện với cậu bước về phía trước và tấn công với một thanh kiếm saber mảnh khánh, chém vào cổ con chó săn và cắt vào động mạch của nó một cú chém chuẩn xác. Hai Người Thức Tỉnh còn lại thì bảo vệ ở hai bên, cả hai đều cầm khiên và vũ khí Ký Ức của họ - một thanh kiếm ngắn, và một thanh giáo thép.

Người cuối cùng làm gì đó để cản đi những mũi tên mà bay về phía cơ thể họ, nhưng Sunny không biết đã làm gì.

[Bóng của bạn trở nên mạnh hơn.]

Những Người Thức Tỉnh thể hiện tốt...họ hành động với đủ phối hợp và đầu óc quan sát, làm mọi thứ trong khả năng để làm chậm lại làn sóng quái vật đến gần. Mặc dù không tinh ảnh, mỗi người trong số họ đều là những người có khả năng chiến đấu. Họ can đảm và quyết tâm.

...Dù vậy, vẫn sẽ không đủ. Còn thiếu nhiều để có thể sống sót, chứ đừng nói đến ngăn cản đám sinh vật xâm lấn vào thành phố.

[Bạn nhận được một Ký Ức.]

'Làm gì đây, làm gì đây...'

Không hoàn toàn nhận ra bản thân đang làm gì, Sunny ra lệnh cho cái bóng quấn vào cơ thể mình, và cho Rắn Linh Hồn trườn trở lại trên da.

Ngay lập tức, cậu cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều, đầu óc cũng minh mẫn hơn. Cơ bắp tràn đầy sức mạnh thuần túy, gấp đôi một giây trước đó. Hô hấp trở nên sâu hơn.

Sunnny biết cậu phải khiến đám quái vật chậm lại, và rồi quay lại trận chiến.

Đó là cách duy nhất...

Tiến lên một bước, cậu hơi lung lay, rồi nắm lấy nóc của một PTGTCN bị bỏ trống để giữ thăng bằng.

...Cúi xuống, cậu nắm lấy phần dưới của phương tiện hợp kim nặng nề với tay còn lại.

Cho toàn bộ tinh túy tuần hoàn trong cơ thể, lấp đầy cơ thể với tối đa sức mạnh, cậu gầm lên và đẩy những ngón tay lún vào hợp kim.

Và rồi, khiến mặt đường rạn nứt, Sunny gắng gượng từng cơ bắp trong cơ thể và thực hiện một cú đẩy bùng nổ, hủy diệt.

Cửa sổ PTGTCN nổ tung, và khung hình của nó biến dạng, cả phương tiện đột nhiên bay lên không trung. Nó vượt qua khoảng cách giữa bản thân và đám Sinh Vật Ác Mộng đang lao lên và đâm sầm vào từ bên hông đám sinh vật như một quả đạn đại bác kì lạ, biến vài quái thú Ngủ Yên thành đống bầy nhầy, phá tan vô số xương, và khiến đa số đám sinh vật ở hàng đầu ngã lăn ra.

Những kí tự lung linh trước mắt Sunny, và không có thời gian để lãng phí, cậu chỉ liếc qua chúng, tìm kiếm mô tả của món Ký Ức mới. Cậu chỉ hứng thú với một thứ:

Loại Ký Ức: Vũ Khí.

'Đủ...'

Không thèm đọc những thứ còn lại, Sunny triệu hồi vũ khí đó và dùng Bước Bóng Tối để xuất hiện giữa đám sinh vật đang khôi phục.

Vài kẻ đã né được quả tạ tạm bợ kia và đã lại bắt đầu tấn công sáu Người Thức Tỉnh hoặc thoát đến đường phố.

Cậu không thể làm gì về chuyện đó.

Nhưng mà thứ cậu có thể làm là...

Trong lúc một cây giáo cổ đại với đầu giáo được chế tạo từ một miếng hắc diện thạch dài và sắc bén hiện ra trong tay, cậu đâm nó vào cổ họng một thứ âm hồn, rồi dùng phần đuôi của nó để đập vào ngực một kẻ khác.

Rồi, Sunny xoay cây giáo và mang nó xuống đầu một con chó săn đang lao lên, khiến hộp sọ nó vỡ tan chỉ với một cú đánh tàn bạo.

Trong lúc cậu cố khôi phục lại từ tiếng vang vẫn còn trong tai và tiếp tục chiến đấu, lại có thêm Sinh Vật Ác Mộng vượt qua cậu...và nhiều hơn nữa vẫn đang xuất hiện từ Cổng.

'Chết, chết, chết...chết đi, đám khốn nạn, chết nhanh hơn nữa!'

"Chúng đã vượt qua hàng phòng ngự!"

Giọng nói của hiệu trưởng có vẻ bình tĩnh, nhất là ở tình huống này, nên đám trẻ tập trung ở sảnh tập luyện chiến đấu cũng không hoảng hốt. Dù vậy, họ vẫn có thể cảm giác được những người lớn đang khiếp sợ, và nỗi sợ hãi đó lây lan như một thứ truyền nhiễm.

Đám trẻ cũng đang khiếp sợ.

Với nhiều đứa trẻ nhỏ tuổi hơn, đây là lần đầu tiên chúng trải nghiệm việc ở gần một Cổng mở ra. Những đứa lớn hơn thì biết phải làm gì, trên lý thuyết...chỉ là không có việc gì trong số đó có thể làm được. Không có đủ thời gian để sơ tán hoặc là đến nơi trú ẩn gần nhất, vậy nên, những bài học chúng được học lúc này là vô dụng.

Mọi người đều tập trung ở phần được phòng ngự kĩ lưỡng nhất của trường - phòng tập thể dục - và gom lại cùng nhau. Những đứa trẻ nhỏ tuổi hơn được đặt ở chính giữa, những đứa lớn thì ở ngoài rìa, với những người thầy cô đứng ở xa nhất từ trung tâm.

Những giáo viên chiến đấu đều trang bị vũ khí Ký Ức thật sự, trông đe dọa và xinh đẹp...ít nhất thì trong mắt Rain, người chưa từng nhìn thấy giáo viên của mình dùng vũ khí thật trước kia.

Với ông ấy, những giáo viên khác, và một vài cận vệ mà tình cờ có mặt trong trường vì những đứa trẻ mà có phụ huynh rất quan trọng, tổng cộng có năm Người Thức Tỉnh, mỗi người đều trang bị vũ khí và chuẩn bị chiến đấu.

Những giáo viên còn lại và những học sinh lớn tuổi hơn cũng có vũ khí, mặc dù chỉ là những vũ khí thông thường. Bản thân Rain đang cầm một thanh kiếm tập, lần đầu tiên nhận ra nó yếu ớt và đáng thương hại đến mức nào. Trước đó, thanh kiểm luôn có vẻ nặng cả tấn và sắc bén đến không cần thiết.

Nhưng bây giờ, cô lại ước gì nó là vũ khí thật, chứ không phải đồ tập luyện.

'Chuyện gì sẽ xảy ra?'

Vì cô tình cờ đứng gần hiệu trưởng, cô nhìn thấy giáo viên chiến đấu ném cho ông ta một ánh mắt và nói gì đó khẽ giọng. Rain đáng lẽ không nên nghe thấy nó, nhưng mà cô đã nghe được.

Ông ấy nói:

"Chúng giữ vững được lâu như vậy đã là một phép màu rồi, thật sự. Chỉ có bảy người...tôi không biết những người đó là ai, nhưng đáng lẽ họ phải bị áp đảo chỉ trong phút đầu tiên."

'Áp đảo? Nhưng...nhưng...nếu bảy Người Thức Tỉnh đáng lẽ phải chết trong ít hơn một phút, vậy còn năm người mà bảo vệ chúng ta?'

Rain đột nhiên thấy lạnh lẽo và sợ hãi. Cả vụ việc không có vẻ chân thật...làm sao việc như vậy có thể xảy ra? Trường học này là danh giá và đắt tiền, và rất nhiều người quan trọng cho con cái đến đây. Chắc chắn, những hàng phòng ngự...

Như thể trả lời suy nghĩ của cô, âm thanh bóp nghẹt của tiếng súng bắn xuyên qua những bức tường và khiến mọi người run rẩy. Những cỗ súng máy tự động đã kích hoạt, có nghĩa là Sinh Vật Ác Mộng đang đến gần.

Bố của Rain làm việc cho chính phủ, lo liệu những việc có liên quan đến hỗ trợ hậu cần cho những Người Thức Tỉnh, và mặc dù ông ấy không thích nói về công việc của mình, cô biết nhiều hơn về những thứ đó so với những đứa trẻ cùng tuổi. Vì vậy, cô hiểu được những vũ khí thông thường là kém hiệu quả đến mấy khi chống lại những sinh vật của Ma Pháp, đặc biệt là những thứ có Cấp Bậc cao hơn.

Nên cô chỉ hi vọng là...

Có gì đó vỡ tan với một tiếng rầm điếc tai, cả phòng thể dục đột nhiên rung chuyển.

'...N-nguyền rủa!'

Rain nắm chặt lấy chuôi kiếm, và quay sang phía âm thanh đổ nát với gương mặt tái đi.

Mắt cô mở to.

Cách đó vài trăm mét, trong đống Sinh Vật Ác Mộng, Sunny tiễn một con khác xuống địa ngục, vứt đi cơ thể của nó và gầm lên.

Có quá nhiều đám bọn chúng! Quá nhiều! Thông qua cái bóng núp bên cạnh Rain, cậu nhìn thấy những con quái vật mà đã vượt qua cậu và những người còn lại đã đến được trường học.

Cậu cũng thấy nhiều hơn nữa những sinh vật đang bước ra khỏi Cổng...Quái Thú, Quái Vật, và Ác Ma, Thức Tỉnh và Sa Ngã...đơn giản là không thấy hồi kết!

Và cậu đang mệt gần chết và trở nên yếu hơn, rất nhanh.

Cơ thể đã ở giới hạn, lượng bóng tinh dự trữ gần cạn kiệt, và ngay cả Áo Choàng Địa Ngục cũng cho thấy dấu hiệu gắng gượng để chống lại cơn mưa những đòn tấn công không thôi mà cậu đã không còn có thể né tránh được.

Cảm thấy máu chảy xuống mặt, Sunny thoáng liếc sang phía ngôi trường ở xa, rồi nhìn lại cánh cổng.

Và rồi, cậu rùng mình.

Có gì đó đã thay đổi.

Có gì đó...đang đến.

Trong bóng tối của Cổng, một bóng dáng mới xuất hiện.

Một giây sau đó, tất cả những con thú quanh cậu như đóng băng, và rồi hú lên như ăn mừng, như thể chào đón sinh vật mới kia đến với thế giới thức tỉnh.

Hộ Vệ Cổng đã đến.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (250)
Chương 1: Chương 1: Một lần nữa Chương 2: Chương 2: Tâm Quái Vật Chương 3: Chương 3: Kẻ mang đến ánh sáng Chương 4: Chương 4: Thức Tỉnh Chương 5: Chương 5: Quay lại thực tế Chương 6: Chương 6: Phỏng vấn với Bóng Chương 7: Chương 7: Mạo hiểm và phần thưởng Chương 8: Chương 8: Bước Bóng Tối Chương 9: Chương 9: Rắn Linh Hồn Chương 10: Chương 10: Tan vỡ Chương 11: Chương 11: Mục tiêu Chương 12: Chương 12: Mời ăn sáng Chương 13: Chương 13: Công dân Sunny Chương 14: Chương 14: Sunless cấp SS Chương 15: Chương 15: Tài năng trẻ Chương 16: Chương 16: Bài học lịch sử Chương 17: Chương 17: Sương mù thời gian Chương 18: Chương 18: Aster, Song, Vale Chương 19: Chương 19: Lực lượng ngầm Chương 20: Chương 20: Báo cáo thám hiểm Chương 21: Chương 21: Thành tựu học thuật Chương 22: Chương 22: Tên của các vị thần Chương 23: Chương 23: Gặp lại Chương 24: Chương 24: Bữa tối với bạn bè Chương 25: Chương 25: Con đường tách rời Chương 26: Chương 26: Lời Thề Vỡ Chương 27: Chương 27: Áo Choàng Địa Ngục Chương 28: Chương 28: Một khởi đầu mới Chương 29: Chương 29: Đảo Xiềng Xích Chương 30: Chương 30: Trên và dưới Chương 31: Chương 31: Roan của Lông Vũ Trắng Chương 32: Chương 32: Nghiền Ép Chương 33: Chương 33: Nhà nghiên cứu hèn nhát Chương 34: Chương 34: Đi giữa những hòn đảo Chương 35: Chương 35: Đảo Tay Sắt Chương 36: Chương 36: Thánh Địa Noctis Chương 37: Chương 37: Hoa héo Chương 38: Chương 38: Tưởng niệm Chương 39: Chương 39: Một nơi để gọi là của riêng mình Chương 40: Chương 40: Lâu đài của tôi Chương 41: Chương 41: Mộng Cảnh Chương 42: Chương 42: Huyền thoại ra đời Chương 43: Chương 43: Tạp Chủng Chương 44: Chương 44: Một đòn tấn công Chương 45: Chương 45: Sư hống, tàng long Chương 46: Chương 46: Hiện tượng Chương 47: Chương 47: Sự thông thái của Tạp Chủng Chương 48: Chương 48: Cao thủ buôn bán Chương 49: Chương 49: Xu vàng Chương 50: Chương 50: Kho báu vẫy gọi Chương 51: Chương 51: Không đầu mối Chương 52: Chương 52: Sâu Xích Chương 53: Chương 53: Thuỷ Triều Bầu Trời Chương 54: Chương 54: Cuộc đời mềm mại Chương 55: Chương 55: Quay lại trường học Chương 56: Chương 56: Đoán có lý Chương 57: Chương 57: Tiêu chuẩn cho Mộng Cảnh Chương 58: Chương 58: Ôi, không Chương 59: Chương 59: Săn kho báu Chương 60: Chương 60: Đền Tội Chương 61: Chương 61: Phản chiếu Chương 62: Chương 62: Đối thủ hoàn hảo Chương 63: Chương 63: Quái thú gương Chương 64: Chương 64: Bí ẩn về tấm gương hắc ám Chương 65: Chương 65: Cảnh Tượng Tàn Nhẫn Chương 66: Chương 66: Người Treo Ngược Chương 67: Chương 67: Đảo Thuyền Đắm Chương 68: Chương 68: Đoàn còn sót lại Chương 69: Chương 69: Thấy rồi! Chương 70: Chương 70: Cái rương tuyệt vời phía trước Chương 71: Chương 71: Ngây ngất với vàng Chương 72: Chương 72: Đánh thức thô lỗ Chương 73: Chương 73: Mạo hiểm và phần thưởng Chương 74: Chương 74: Mạch không may Chương 75: Chương 75: Đá Vặn Vẹo Chương 76: Chương 76: Trận chiến tồi tệ nhất Chương 77: Chương 77: Cái chết của Mimic Chương 78: Chương 78: Hòm Hám Của Chương 79: Chương 79: Tách ra Chương 80: Chương 80: Ảnh dệt định mệnh Chương 81: Chương 81: Ngã từ thiên đường Chương 82: Chương 82: Ngày đầu tiên của không gì cả Chương 83: Chương 83: Lại thêm không gì cả Chương 84: Chương 84: Rất nhiều không gì cả Chương 85: Chương 85: Lắng nghe không gì cả Chương 86: Chương 86: Chả có gì đáng lo hết Chương 87: Chương 87: Không gì cả, không gì cả, không gì cả Chương 88: Chương 88: Hoàng Tử Không Gì Cả Chương 89: Chương 89: Làm hoặc chết Chương 90: Chương 90: Những ngôi sao tàn nhẫn Chương 91: Chương 91: Biển lửa Chương 92: Chương 92: Thiên đường rực lửa Chương 93: Chương 93: Bí mật của Hư Vô Chương 94: Chương 94: Tháp Hắc Diện Thạch Chương 95: Chương 95: Nghỉ ngơi Chương 96: Chương 96: Kẻ huỷ diệt không khoan nhượng Chương 97: Chương 97: Nỗi sợ hãi nguyên thuỷ Chương 98: Chương 98: Cây kim vàng Chương 99: Chương 99: Cơn đói ngàn năm Chương 100: Chương 100: Đốt tay thạch cao Chương 101: Chương 101: Dệt Xương Chương 102: Chương 102: Trên và trên nữa Chương 103: Chương 103: Đền thờ những vì sao  Chương 104: Chương 104: Hi vọng Chương 105: Chương 105: Cổng đến thiên đường Chương 106: Chương 106: Để lại không gì cả Chương 107: Chương 107: Tháp Ngà Chương 108: Chương 108: Xiềng xích hi vọng Chương 109: Chương 109: Hạt Giống Ác Mộng Chương 110: Chương 110: Chiến hay bay Chương 111: Chương 111: Mừng về nhà Chương 112: Chương 112: Chuyến thám hiểm hoành tráng Chương 113: Chương 113: CPLPT&NKCKNCAHKMS&NNĐĐĐKKĐNC&TTL, BTT Chương 114: Chương 114: Đam mê cháy bỏng hơn trong con tim tuyệt vọng lạnh giá  Chương 115: Chương 115: Giá trị là chủ quan Chương 116: Chương 116: Lời mời thân tình Chương 117: Chương 117: Bữa tối với một vị Thánh Chương 118: Chương 118: Rừng Xúc Phạm Chương 119: Chương 119: Người Giữ Lửa Chương 120: Chương 120: Đông đến Chương 121: Chương 121: Có qua có lại Chương 122: Chương 122: Phần thưởng xứng đáng Chương 123: Chương 123: Dải Mobius Chương 124: Chương 124: Nói thật Chương 125: Chương 125: Vài việc để làm Chương 126: Chương 126: Bài Ca Ánh Sáng Và Bóng Tối Chương 127: Chương 127: Đứng lên vỗ tay Chương 128: Chương 128: Công trạng phải đúng chỗ Chương 129: Chương 129: Giao việc Chương 130: Chương 130: Lịch bận rộn Chương 131: Chương 131: Lần gặp đầu tiên Chương 132: Chương 132: Giảng hoà Chương 133: Chương 133: Hai trăm giây Chương 134: Chương 134: Cổng Chương 135: Chương 135: Lựa chọn kém tệ hơn Chương 136: Chương 136: Tiếng Gọi của Ác Mộng Chương 137: Chương 137: Làn sóng đầu tiên Chương 138: Chương 138: Một quái thú khủng khiếp hơn Chương 139: Chương 139: Làn sóng thứ hai Chương 140: Chương 140: Điểm ngoặc Chương 141: Chương 141: Giải pháp tuyệt vọng Chương 142: Chương 142: Hộ Vệ Cổng Chương 143: Chương 143: Kẻ Gặt Hồn giáng lâm Chương 144: Chương 144: Viện binh Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146: Đứng lên chiến đấu Chương 147: Chương 147: Diễn biến bất ngờ Chương 148: Chương 148: Mối quan hệ hời hợt Chương 149: Chương 149: Đâu đó ở xa... Chương 150: Chương 150: ... Sâu trong Ác Mộng Chương 151: Chương 151: Bước hai Chương 152: Chương 152: Yêu cầu đột xuất Chương 153: Chương 153: Hiện thực tàn khốc Chương 154: Chương 154: Có người Chương 155: Chương 155: Lò mổ Chương 156: Chương 156: Nhân chứng im lặng Chương 157: Chương 157: Trong ánh đèn sân khấu Chương 158: Chương 158: Trận chiến của những cái bóng Chương 159: Chương 159: Phần thưởng ghê rợn Chương 160: Chương 160: Tiếng Vang con người Chương 161: Chương 161: Thăng cấp Chương 162: Chương 162: Không gánh nặng Chương 163: Chương 163: Họp chiến Chương 164: Chương 164: Ẩn Đao Chương 165: Chương 165: Đi chung Chương 166: Chương 166: Truyền Thừa của Huỷ Diệt Chương 167: Chương 167: Nhử quái vật Chương 168: Chương 168: Khoang chứa hàng Chương 169: Chương 169: Mắc kẹt Chương 170: Chương 170: Giải thoát Chương 171: Chương 171: Xích Bất Tử Chương 172: Chương 172: Vô địch Chương 173: Chương 173: Khiến cho trường tồn Chương 174: Chương 174: Bốn mươi hai Chương 175: Chương 175: Những hồn ma thù hận Chương 176: Chương 176: Ác Ma Chương 177: Chương 177: Người mới Chương 178: Chương 178: Phong cách cá nhân Chương 179: Chương 179: Hang ổ bí mật Chương 180: Chương 180: Gì đó tốt hơn Chương 181: Chương 181: Giải Đấu Mộng Ảo Chương 182: Chương 182: Khu rừng cổ đại Chương 183: Chương 183: Chiến đấu sinh tồn Chương 184: Chương 184: Kiếm sĩ ác ma Chương 185: Chương 185: Không oán hờn Chương 186: Chương 186: Biểu tượng của tinh thần hiệp sĩ Chương 187: Chương 187: Đường cong lĩnh hội Chương 188: Chương 188: Cắn nuốt phong cách Chương 189: Chương 189: Ngoài tầm với Chương 190: Chương 190: Huyết thù Chương 191: Chương 191: Trận chiến giữa hai ác ma Chương 192: Chương 192: Thảo luận trên mạng văn minh lịch sự Chương 193: Chương 193: Chung kết Chương 194: Chương 194: Vinh quang đến với người chiến thắng Chương 195: Chương 195: Tạp Chủng thắng Chương 196: Chương 196: Morgan của gia tộc Valor Chương 197: Chương 197: Rèn đúc qua chiến đấu Chương 198: Chương 198: Con đường đến hiện tại Chương 199: Chương 199: Quái thú linh hồn Chương 200: Chương 200: Phần thưởng giải đấu Chương 201: Chương 201: Thừa kế của nô lệ Chương 202: Chương 202: Tháng 9 Chương 203: Chương 203: Chủ nhà thịnh tình Chương 204: Chương 204: Thú thật Chương 205: Chương 205: Bữa tối với bạn bè Chương 206: Chương 206: Về những củ khoai tây kia Chương 207: Chương 207: Đền Thờ Đêm Chương 208: Chương 208: Một bài học cuối cùng Chương 209: Chương 209: Không chỉ một con đường Chương 210: Chương 210: Con chốt của định mệnh Chương 211: Chương 211: Bắc Du Ký Chương 212: Chương 212: Vào đêm Chương 213: Chương 213: Lính gác Lạc Chương 214: Chương 214: Kiểm tra Chương 215: Chương 215: Thoát trói Chương 216: Chương 216: Cầm tù Chương 217: Chương 217: Không lối thoát Chương 218: Chương 218: Vòng lại ban đầu Chương 219: Chương 219: Vào ngày thứ bảy Chương 220: Chương 220: Khát Chương 221: Chương 221: Đừng phát ra tiếng động Chương 222: Chương 222: Ngọt ngào hơn thiên đường Chương 223: Chương 223: Đói Chương 224: Chương 224: Tế đàn đen Chương 225: Chương 225: Chạm trán Chương 226: Chương 226: Nội Điện Chương 227: Chương 227: Chỉ có ngươi Chương 228: Chương 228: Vật chứa hoàn hảo Chương 229: Chương 229: Nạn nhân đầu tiên Chương 230: Chương 230: Định sẵn có tội Chương 231: Chương 231: Tháp chuông Chương 232: Chương 232: Vì cái lợi vĩ đại hơn Chương 233: Chương 233: Mạng lưới dối trá Chương 234: Chương 234: Đại dương hắc ám Chương 235: Chương 235: Đánh Chương 236: Chương 236: Thép lạnh lẽo Chương 237: Chương 237: Nổ Chương 238: Chương 238: Vấn đề lòng tin Chương 239: Chương 239: Gương hắc ám Chương 240: Chương 240: Vật chứa Chương 241: Chương 241: Biển Hồn Chương 242: Chương 242: Kẻ Diệt Hồn Chương 243: Chương 243: Một bước tiến Chương 244: Chương 244: Hai bước lùi Chương 245: Chương 245: Thánh đang đến Chương 246: Chương 246: Và chúng ta đi mất Chương 247: Chương 247: Chào mừng lên tàu Chương 248: Chương 248: Thế cân bằng bị phá vỡ Chương 249: Chương 249: Thuyền bay Chương 250: Chương 250: Khởi hành