Chương 140
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà?

Thẩm Lăng Xuyên uống cạn cốc sữa đậu nành, liếc xéo Kiều Dĩ Miên, bất ngờ hỏi:

 

“Anh ấy đối xử với chị thế nào?”

 

“Tốt lắm, sao thế?”

 

Thẩm Lăng Xuyên gác một tay lên lưng ghế, dựa người lười biếng: “Cảm giác không giống hôm qua lắm.”

 

“Hôm qua... làm sao?”

 

Nghĩ đến những chuyện xảy ra tối qua, Kiều Dĩ Miên lại thấy nóng mặt.

 

Thẩm Lăng Xuyên ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Hôm qua ấy à, nhìn tình cảm lắm; sao một đêm không gặp, anh ấy có vẻ lạnh nhạt với chị thế. Không phải tối qua chị nằm mơ mắng người ta bị người ta nghe thấy đấy chứ?”

 

Kiều Dĩ Miên giả vờ uống nước để che giấu sự ngượng ngùng nơi đáy mắt.

 

Mắng thì không mắng...

 

Chỉ là làm chuyện quá đáng hơn thôi.

 

Ví dụ như, quyến rũ người ta xong rồi bỏ chạy...

 

Nghĩ lại thì tính khí đại lãnh đạo cũng tốt thật.

 

Ăn xong, Chấp chính quan đại nhân không lay chuyển được cô phóng viên nhỏ, đành phải để xe đưa cô đi làm.

 

Hôm nay bác tài Trương nghỉ, lẽ ra không đến lượt Thẩm Lăng Xuyên thay ca nhưng cậu chàng xung phong nhận việc, cộng thêm Chu Hằng biết rõ quan hệ hai người nên mới cho phép cậu đến biệt thự đón Lê Diệu.

 

Kiều Dĩ Miên đứng cạnh chiếc xe Hồng Kỳ, nhất thời khó xử.

 

Cô nên ngồi đâu đây?

 

Bình thường toàn ngồi thẳng ghế sau nhưng hôm nay Thẩm Lăng Xuyên lái xe, cô cảm thấy ngồi sau chim chuột với Lê Diệu cứ kỳ kỳ thế nào ấy.

 

Đang suy nghĩ thì Lê Diệu mở cửa xe, nghiêng đầu nhìn cô: “Sao không lên xe? Đợi cân đẩu vân à?”

 

Kiều Dĩ Miên: “...”

 

Trợn mắt một cái, không thèm nghĩ ngợi mở cửa ghế phụ ngồi lên.

 

Lê Diệu: “...”

 

Cô nhóc này, tính khí cũng lớn phết.

 

Đến cơ quan, đồng nghiệp xúm lại hỏi han, xem ra Uông Hà đã miêu tả tình trạng của cô rất nghiêm trọng.

 

Tổ trưởng còn thắc mắc: “Sáng nay người nhà em còn xin nghỉ cho em một ngày, bảo cảm cúm chưa khỏi, sao lại vội đi làm thế?”

 

Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng giải thích: “Dạo này bên mình bận quá, em nghỉ một ngày, công việc lại phải chia cho người khác. Em cũng không sao rồi nên đến thôi ạ.”

 

Tổ trưởng không đồng tình: “Đừng coi thường sức khỏe, giờ còn trẻ thức vài hôm không sao, đến lúc có tuổi rồi mới biết.”

 

Nói xong nhìn lịch trực: “Thế này đi, hôm nay em đổi ca với Tiểu Đường, em trực biên tập, đừng đi tác nghiệp bên ngoài nữa.”

 

Tiểu Đường ra hiệu “OK” với cô, Kiều Dĩ Miên cười cảm kích.

 

Biên tập buổi sáng còn đỡ, qua trưa, bài vở như bông tuyết bay tới tấp.

 

Cô vừa ăn bánh sandwich đại lãnh đạo gửi đến, vừa kiểm tra bài viết phóng viên gửi về, đến một bài viết phối hợp về công tác phòng chống lũ lụt thì dừng chuột lại.

 

Trong đó đề cập đến tỷ lệ đạt chuẩn chất lượng nước của một số khu vực và số tiền đầu tư của cơ quan hành chính cấp trên cho thủy lợi trong hai năm qua, dường như có chút sai lệch so với trí nhớ của cô.

 

Kiều Dĩ Miên ngẫm nghĩ, hôm qua ở thư phòng đại lãnh đạo cô có xem qua một tập tài liệu, có mấy số liệu đúng là không khớp với bài viết này.

 

Tuy nhiên, cô nhất thời không dám khẳng định, dù sao cô cũng không trực tiếp đi phỏng vấn.

 

Nghĩ đến đây, phóng viên Tiểu Kiều chụp màn hình đoạn có nghi vấn gửi cho Lê Diệu, hỏi anh mấy số liệu này có vấn đề không.

 

Một lúc sau, đối phương gửi lại ảnh chụp màn hình phần liên quan trong tập tài liệu hôm qua cô xem.

 

“Đúng là có sai lệch, sao thế?”

 

Kiều Dĩ Miên trả lời thật, chỉ nói là một bài viết chưa sửa.

 

Lê Diệu không nhắn lại nữa.

 

Hôm nay trực biên tập lại có số liệu chính xác, Kiều Dĩ Miên định liên hệ với phóng viên, hỏi xem đối phương có muốn sửa lại không.

 

Kéo chuột xuống tìm tên tác giả, cô khẽ nhướng mày.

 

Hình Yến.

 

Lại là bài của cô ta.

 

Kiều Dĩ Miên theo bản năng không muốn dây vào, cảm giác quá trình này sẽ không suôn sẻ lắm.

 

Nhưng với thái độ làm việc nghiêm túc cẩn thận, Kiều Dĩ Miên vẫn nhắn tin cho cô ta, cân nhắc từ ngữ.

 

Bảo cô ta mấy số liệu này chưa cập nhật, không khớp với thực tế, hỏi cô ta có muốn xác minh lại không.

 

Nào ngờ một lát sau, đối phương gọi điện thoại tới, mở miệng ra là bắn như súng liên thanh.

 

“Cô làm việc được mấy năm mà dám chỉ tay năm ngón với tôi?”

 

Kiều Dĩ Miên nghe câu này là biết bài này chắc không sửa được rồi.

 

Cô lười tranh cãi với đối phương, chỉ nhạt nhẽo đáp lại: “Tôi chỉ góp ý thôi, chị không muốn sửa thì thôi nhưng nếu xảy ra vấn đề gì thì đừng trách tôi không nhắc chị.”

 

“Cô thái độ gì đấy?” Hình Yến không biết có phải chịu ấm ức ở đâu không mà nói chuyện toàn mùi thuốc súng.

 

“Lúc tôi làm phóng viên, cô còn chưa biết hai chữ tin tức viết thế nào đâu, giờ còn đòi dạy đời tôi à? Tôi nói cho cô biết, những số liệu này đều là tôi trực tiếp trao đổi với người trong cuộc có được còn cô nghe ở đâu ra? Tưởng tìm bừa trên mạng là thành chân lý chắc? Ấu trĩ!”

 

Kiều Dĩ Miên biết cô ta vẫn luôn có thành kiến với mình nên cũng không nói nhiều: “Được, vậy bài này tôi cứ thế đăng lên, chào chị.”

 

Nói xong cúp máy luôn.

 

Bận rộn cả buổi chiều cộng thêm buổi tối, mãi mới duyệt xong hết bài vở nộp lên và đăng tải lên các nền tảng tương ứng.

 

Lúc chấm công tan làm đã gần tám giờ tối.

 

Kiều Dĩ Miên vươn vai, bước ra khỏi thang máy thì thấy chiếc xe Hồng Kỳ đen đã đỗ ở chỗ đợi sẵn.

 

Không hiểu sao, cô cứ cảm thấy khí trường của một người có thể ảnh hưởng đến người, sự vật xung quanh.

 

Ví dụ như đại lãnh đạo tính tình trầm ổn, xe của anh trông cũng khiêm tốn sang trọng, chó anh nuôi cũng trầm tĩnh y hệt.

 

Nếu nói ngoại lệ duy nhất không bị ảnh hưởng, chắc chỉ có con mèo mướp tính tình hoạt bát kia thôi.

 

Kiều Dĩ Miên mở cửa lên xe thì thấy Lê Diệu đang nghe điện thoại.

 

Đối phương ra hiệu im lặng với cô rồi tiếp tục: “Ừ, mấy năm nay ngân sách rót xuống không ít... tiền có tiêu vào việc cần thiết hay không còn phải nói sao...”

 

Đến khi anh nghe điện thoại xong, xe mới từ từ lăn bánh.

 

Ánh mắt đại lãnh đạo vẫn luôn dừng trên mặt cô phóng viên nhỏ, cuối cùng cũng có cơ hội hỏi: “Ai bắt nạt em thế?”

 

Kiều Dĩ Miên: “Không có.”

 

Lê Diệu co ngón tay, nhẹ nhàng cạo sống mũi cô.

 

“Thế sao mặt mũi uất ức như bị ai bắt nạt thế kia.”

 

Kiều Dĩ Miên im lặng.

 

Lê Diệu lấy chai nước khoáng, vặn nắp đưa cho cô.

 

Kiều Dĩ Miên nhận lấy uống một ngụm lại nghe đại lãnh đạo hỏi: “Chuyện bài báo à?”

 

“Sao anh biết?” Kiều Dĩ Miên tò mò nhìn anh lại bồi thêm một câu: “Sao cái gì anh cũng biết thế?”

 

Lê Diệu cười không nói.

 

Kiều Dĩ Miên cũng không định hỏi thêm.

 

Lão hồ ly, dù sao cũng sống nhiều hơn cô bao nhiêu năm, tâm cơ chắc chắn nhiều hơn cô rồi.

 

Thấy tài xế lái xe là người lạ, Kiều Dĩ Miên lén đưa tay ấn nút trên bảng điều khiển trung tâm, tấm chắn ngăn cách từ từ nâng lên.

 

Lê Diệu nhướng mày, đáy mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên.

 

Nhưng anh vẫn ngồi yên như núi, muốn xem cô nhóc này định giở trò gì.

 

Cô da mặt mỏng lại đang ở trên xe, chắc cũng chẳng làm gì quá đáng.

 

Kiều Dĩ Miên sán lại gần, vòng tay ôm eo anh.

 

Quả nhiên, cô gái nhỏ hiếm khi chủ động một lần, chỉ là muốn ôm anh thôi.

 

Lê Diệu xoa đầu cô, im lặng một lát rồi hỏi: “Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà?”

 

Kiều Dĩ Miên giật mình, trả lời ngay: “Đưa em về nhà.”

 

Cô ruột còn chưa biết cô yêu đương, nếu biết cô đi đêm không về lại còn ở nhà đàn ông, chắc sẽ nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.

 

Mấy năm nay bố bệnh tật, cô ruột hoàn toàn đóng vai trò như người mẹ.

 

Bình thường tuy chiều chuộng cô đủ điều nhưng đụng đến vấn đề nguyên tắc, e là cũng không dung túng.

 

Lê Diệu hơi thất vọng nhưng cũng không ép buộc, dặn tài xế: “Đến Thịnh Thành Gia Viên.”

 

Kiều Dĩ Miên nhận ra sự khác lạ trên mặt anh, nghĩ ngợi rồi chủ động sán tới hôn lên má anh một cái.

 

Đại lãnh đạo không ôm cô hôn lại như mọi khi, chỉ nhìn cô với ánh mắt nhàn nhạt: “Không sợ nữa à?”

 

Đúng là chuyện gì không nên nói lại cứ nói!

 

Kiều Dĩ Miên lập tức rụt về, bực bội dời mắt đi, giả vờ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

 

Cũng lạ, tối nay đại lãnh đạo trầm tĩnh lạ thường.

 

Hai người ngồi ghế sau suốt chặng đường, anh cũng không nắm tay, không ôm ấp, thậm chí không hôn cô như mọi khi.

 

Chỉ mỗi người ngồi một góc, thỉnh thoảng nói vài câu còn lại là im lặng.

 

Mãi đến khi xe vào Thịnh Thành Gia Viên, dừng trước cửa tòa nhà, Kiều Dĩ Miên cuối cùng không nhịn được hỏi: “Anh sao thế?”

 

“Không sao.” Lê Diệu trả lời ngắn gọn dứt khoát: “Anh tiễn em.”

 

Nói xong mở cửa xe, dắt tay cô xuống xe.

 

Ánh đèn đường vàng vọt chiếu sáng phạm vi có hạn, bóng hai người kéo dài rồi thu ngắn, cuối cùng lặng lẽ lẩn vào bóng tối.

 

Hai người sóng vai đi vào hành lang, có lẽ do bước chân quá nhẹ, đèn cảm ứng không sáng lên.

 

Trước cửa thang máy, họ đứng đối diện nhau, Lê Diệu bỗng mở lời: “Có phải em thấy tiến độ giữa chúng ta hơi nhanh không?”

 

“Không có.” Kiều Dĩ Miên buột miệng trả lời.

 

Lời vừa ra khỏi miệng đã thấy đáy mắt đại lãnh đạo thoáng qua ý cười, cô lập tức ngượng ngùng.

 

Nhưng cô nghĩ, có một số chuyện vẫn nên nói rõ ràng thì tốt hơn.

 

Cân nhắc từ ngữ trong đầu một lát, Kiều Dĩ Miên mới giải thích: “Em chỉ là chưa trải qua những chuyện này bao giờ cũng chưa chuẩn bị tâm lý, hơi... sợ.”

 

Mí mắt Lê Diệu giật nhẹ, ánh mắt nhìn cô mang theo sự ngạc nhiên, sau đó lại chuyển thành dịu dàng.

 

“Biết rồi.”

 

“Biết cái gì ạ?” Kiều Dĩ Miên nóng tai, liếc xéo anh.

 

Đại lãnh đạo cười cười, cúi người nhìn cô, trầm ngâm cảm thán: “Biết cô gái nhỏ nhà anh lớn rồi nhưng mà chưa lớn hẳn.”

 

Kiều Dĩ Miên cảm thấy anh đang trêu chọc mình, vừa định cãi lại thì cửa thang máy “ting” một tiếng mở ra, cô giật mình đẩy người đàn ông ra, chạy biến vào cầu thang bộ bên cạnh.

 

Tiếp đó là tiếng bước chân bình bịch chạy lên lầu.

 

Lê Diệu lắc đầu bất lực, đáy mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt.

 

Khoảnh khắc đó, trong mắt như chứa cả bầu trời sao.

 

Sáng sớm hôm sau, Kiều Dĩ Miên vừa bước vào phòng họp đã thấy mấy người đến sớm đang xì xào bàn tán.

 

Thấy cô vào, lập tức có người hỏi:

 

“Dĩ Miên, hôm qua cô trực biên tập phải không? Hình như có bài báo xảy ra vấn đề.”

 

Kiều Dĩ Miên đã có chút nghi ngờ nhưng khi sự việc chưa công bố, cô vẫn giả vờ như không biết.

 

“Bài nào thế ạ? Để em xem!”

 

Đồng nghiệp đọc tên bài viết, quả nhiên là bài của Hình Yến.

 

Nhưng chưa đợi cô nói gì, cửa phòng họp bị đẩy ra, Hình Yến đi theo Tổ trưởng vào.

 

Khoảnh khắc chạm mắt với Kiều Dĩ Miên, Hình Yến nói: “Biên tập viên cũng không phát hiện ra vấn đề, trách nhiệm nên chia đôi chứ.”

 

---

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2