Chương 140
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Chương 140: Ngoại Truyện Nếu Như (5)

"... Anh... không có khóc." Kỷ Mân nghẹn ngào nói.

Nhiên Nhiên chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Rõ ràng anh trai đang khóc mà.

Kỷ Mân ôm đứa nhỏ trong lòng ngồi bệt xuống thảm. Sự yếu đuối trên người anh chỉ cho phép mình buông thả trong giây lát rồi lập tức thu hồi lại. Nhưng dù chỉ là một thoáng chốc, đối với anh đó cũng là sự an ủi và thư giãn hiếm hoi.

Kỷ Mân hơi nới lỏng vòng tay.

Đứa nhỏ trong lòng vẫn đang mặc bộ đồ ngủ, dép lê đã rơi ra một bên, đôi chân nhỏ xíu tr*n tr**.

Kỷ Mân đưa tay mang giày lại cho nhóc, rồi nắn nắn đôi bàn tay nhỏ hỏi: "Lạnh không?"

Đứa nhỏ lắc đầu. Dường như nhận thấy tâm trạng anh đã tốt lên, trên mặt nhóc con cuối cùng cũng lộ ra chút nụ cười.

Kỷ Mân cũng khẽ cười, cọ cọ vào má nhóc con.

Đêm mưa mùa hè vẫn có chút se lạnh, đứa nhỏ ngồi ngoài cửa đã lâu, đôi má lạnh ngắt.

Kỷ Mân khựng lại một chút, hỏi nhóc: "Lúc nãy anh mãi không để ý đến nhóc, nhóc có giận anh không?"

Đứa nhỏ lắc đầu, ngước đôi mắt ngoan ngoãn lên nói: "Nhiên Nhiên sẽ không giận anh đâu."

Kỷ Mân sống trong nhà họ Kỷ, anh thông minh đến mức nhìn thấu quá nhiều chuyện mà lứa tuổi này không nên nhìn thấu.

Nếu Nhiên Nhiên lớn thêm hai tuổi, có lẽ Kỷ Mân sẽ nghĩ đứa nhỏ này đang cố tình lấy lòng anh. Nhưng một đứa trẻ mới bốn tuổi, nhìn anh bằng đôi mắt thuần khiết nhất, nó chẳng hiểu gì cả.

Nhóc con chỉ đơn thuần là quan tâm xem anh có vui hay không, có buồn hay không.

Sự quan tâm thuần túy ấy khiến người ta không thể kìm lòng được mà mềm lòng.

Kỷ Mân lại hỏi: "Mọi người đều đang tránh anh vì sợ anh nổi cáu. Nhóc ở gần anh như vậy, không sợ anh tức giận mắng nhóc sao?"

Lần này đứa nhỏ nhìn anh một lúc, rồi kiễng chân đưa tay vỗ vỗ lên trán Kỷ Mân, nói: "Nhiên Nhiên biết anh chỉ là đang không vui thôi."

Nhóc con nói tiếp: "Anh có mắng Nhiên Nhiên cũng không sao đâu ạ."

Kỷ Mân sững người.

Ánh mắt anh chạm vào mắt đứa trẻ, kinh ngạc nhận ra Nhiên Nhiên nói thật lòng.

Dường như chỉ cần là người đứa nhỏ thích, người nhóc thân thuộc, dù đối phương có vô cớ nổi giận hay cáu gắt với nhóc, nhóc cũng đều thấy không sao cả.

"Ai dạy nhóc nói những lời này thế?"

Kỷ Mân đưa tay gõ nhẹ vào trán đứa nhỏ, vừa thấy nực cười vừa thấy xót xa khôn nguôi.

Anh nghiêm túc dặn dò, “Sau này Nhiên Nhiên không được vì người khác mà để bản thân chịu ấm ức.”

“Nhưng anh đâu phải người khác, Nhiên Nhiên cũng không thấy ấm ức mà.” Nhiên Nhiên nói.

“Thế cũng không được!”

Kỷ Mân đưa tay ôm chầm lấy đứa nhỏ.

Nghĩ lại cảnh mình vừa rồi bỏ mặc nhóc con một mình không đoái hoài, anh hận không thể tự vả cho mình mấy cái.

Anh mím môi nói: “Bất kể là ai cũng không được, kể cả anh.”

Ánh mắt đứa nhỏ ngơ ngác, không hẳn là đã hiểu được ý của Kỷ Mân.

Trời đã khuya lắm rồi, nhóc con chẳng những không cãi lại mà còn vô tư ngáp một cái thật dài.

Thấy vậy, Kỷ Mân không nói thêm gì nữa.

Anh bế đứa nhỏ lên, định đi về phía phòng trẻ em. Nhưng đi được nửa đường, anh đột ngột rẽ ngang, hướng thẳng về phòng ngủ của mình.

Đứa nhỏ đang buồn ngủ đến mụ mị cả người. Nhóc con gục đầu lên vai Kỷ Mân, dụi dụi mắt nhìn căn phòng trẻ em đang ngày càng xa dần.

Bàn tay nhỏ vỗ vỗ vai Kỷ Mân nhắc nhở: “Anh ơi anh bị lạc đường rồi, phòng của em ở đằng kia cơ!”

Bước chân Kỷ Mân khựng lại một chút, nhưng vẫn tiếp tục bế đứa nhỏ về phía mình.

Anh còn hùng hồn lý sự: “Trẻ con thì cần gì phòng riêng, phải ngủ chung với người lớn mới đúng.”

Dứt lời, Kỷ Mân thấy đứa nhỏ nhìn mình, sau đó lại thở dài một hơi thật dài.

Kỷ Mân: “...?”

Nhiên Nhiên nhìn anh trai, lắc lắc đầu, nghiêm túc khuyên bảo: “Anh ơi, anh lớn thế này rồi, phải học cách tự ngủ một mình đi chứ.”

Kỷ Mân: “...”

Đứa nhỏ lại trưng ra bộ dạng của người từng trải, bảo anh: “Nam tử hán không được sợ bóng tối. Nếu sợ quá thì cứ rúc đầu vào trong chăn là được.”

Kỷ Mân ngẩn người mất hai giây.

Một cảm giác dở khóc dở cười trào dâng, xua tan hoàn toàn nỗi buồn mà ông nội vừa mang lại.

Anh đặt đứa nhỏ xuống cạnh giường, ngồi xổm xuống nhìn nó hỏi: “Hửm? Nhiên Nhiên vừa nói gì cơ?”

Nhiên Nhiên tưởng anh không tin, ra sức giải thích: “Thật mà!”

Nói xong, nhóc con còn kéo chăn của Kỷ Mân ra để làm mẫu.

Chỉ thấy đứa nhỏ kéo chiếc chăn mỏng trùm kín mít từ đầu đến chân, cuộn tròn lại thành một khối nhỏ xíu.

Tiếng của nhóc từ trong chăn phát ra nghe âm ỉ, mơ hồ: “Thật đấy ạ, làm thế này là sẽ hết sợ ngay.”

Kỷ Mân nhìn cái bóng người nhỏ thó đang cuộn tròn dưới lớp chăn. Nụ cười trên gương mặt thiếu niên chợt nhạt đi đôi chút. Anh đưa tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lớp chăn, như thể đang vỗ về một chú ốc sên nhỏ đang rụt vào trong vỏ.

Đứa nhỏ chậm chạp chui ra. Thời tiết vẫn còn hơi oi bức, chỉ mới trùm chăn một lát mà hai má nó đã đỏ bừng như trái táo chín.

Lúc này Kỷ Mân mới sực nhớ ra, mỗi lần anh qua xem Nhiên Nhiên ngủ, mặt nó đều rất đỏ. Kỷ Mân cứ tưởng trẻ con khi ngủ đều như vậy, không ngờ là do bị ngộp trong chăn.

“Nhiên Nhiên vẫn luôn sợ hãi như vậy sao?” Kỷ Mân hỏi.

Đứa nhỏ vừa rồi còn hăng hái, giờ bỗng im bặt. Nhóc con ngồi quỳ trên giường, cúi đầu mân mê những ngón tay.

Mãi một lúc sau mới lí nhí: “Chỉ sợ có một tẹo thôi ạ.”

“Nhưng anh thì sợ lắm.” Kỷ Mân nói.

Nghe thấy câu này, mắt đứa nhỏ lập tức sáng rực lên, lộ ra vẻ vui mừng khi tìm thấy người cùng hội cùng thuyền, nhưng rồi lại hơi lo lắng.

Nhóc con đưa bàn tay nhỏ vỗ vỗ Kỷ Mân, an ủi: “Thế thì Nhiên Nhiên sẽ ở bên cạnh anh, anh sẽ không thấy sợ nữa đâu.”

Có lẽ vì quá mệt, đứa nhỏ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Đứa nhỏ trong lòng ấm sực, là nhiệt độ ấm áp nhất mà Kỷ Mân từng được chạm vào.

Chàng thiếu niên cũng mệt rồi, dần dần nhắm mắt lại.

Nửa đêm, quản gia Trần thức dậy. Ông thấy đèn phòng khách vẫn chưa tắt, cửa phòng ngủ của Kỷ Mân cũng mở toang.

Bước vào trong, ông thấy hai đứa trẻ — một lớn một nhỏ — đang gối đầu sát bên nhau ngủ ngon lành.

Ngày hôm sau. Kỷ Mân bảo người dọn dẹp căn phòng ngay sát phòng trẻ em rồi dọn vào đó ở. Anh còn bảo người tìm thêm mấy cuốn truyện cổ tích cho trẻ con.

Nhiên Nhiên thường ngủ sớm. Tuy có hơi sợ nhưng từ nhỏ đã hình thành thói quen tự ngủ rất tốt. Kỷ Mân buổi tối vẫn phải học bài nên việc ngủ cùng Nhiên Nhiên mãi là không thực tế. Nhưng anh có thể kể chuyện trước khi ngủ cho nhóc con nghe. Phòng ở sát vách, nếu Nhiên Nhiên sợ thì có thể trực tiếp chạy sang tìm anh.

Sắp xếp xong xuôi mọi thứ, Kỷ Mân mới đến thư phòng lên lớp.

Trong thư phòng, giảng viên đã đợi sẵn.

Thấy chàng thiếu niên bước vào, ông định bắt đầu bài giảng thì thấy Kỷ Mân quay sang bảo cái đuôi nhỏ bên cạnh: “Nhiên Nhiên, anh không tìm thấy hộp bút đâu cả, nhóc đi hỏi bác quản gia giúp anh xem hộp bút ở đâu nhé.”

Đứa nhỏ gật đầu, chạy lạch bạch đi ngay.

Nhìn bóng dáng đứa nhỏ khuất hẳn, thần sắc Kỷ Mân chợt trở nên lãnh đạm.

Anh lướt qua bản trình chiếu giảng viên đã chuẩn bị, ngồi phịch xuống ghế với tư thế chẳng mấy đoàng hoàng.

“Thiếu gia, bài học hôm nay là về cấu trúc ngành của tập đoàn...” Giảng viên đang nói dở thì giọng cứ thế nhỏ dần rồi im bặt dưới cái nhìn của thiếu niên.

Kỷ Mân không nói lời nào.

Anh mới mười bốn tuổi, nhưng khí thế áp đảo của một kẻ bề trên đã bắt đầu thành hình.

Vị giảng viên không nhịn được, đặt giáo án xuống: “... Thiếu gia?”

Ông ta có chút căng thẳng, đại khái cũng đoán được thái độ này của Kỷ Mân là vì sao.

Đa phần là vì ông ta đã tự ý đem biểu hiện của Nhiên Nhiên trong giờ học kể lại cho lão gia tử.

Kỷ Mân chậm rãi lên tiếng: “Thầy à, mức lương mà ông nội tôi trả cho thầy chắc là cao lắm nhỉ?”

Vị giảng viên cười gượng một tiếng.

Kỷ Mân không nhắc gì đến chuyện của Nhiên Nhiên, chỉ tán gẫu vài chuyện chẳng liên quan: “Thầy chắc cũng biết, trước thầy, ông nội tôi đã từng mời rất nhiều giảng viên tài chính khác.”

“Phải, phải.” Giảng viên vội vàng đáp, “Nghe nói là do họ trình độ kém nên đều bị đuổi việc rồi.”

Kỷ Mân mỉm cười nhìn ông ta: “Thầy nghĩ trình độ của một gia sư tư nhân thế nào, là do ai quyết định?”

Chàng thiếu niên nhếch môi, nở nụ cười đầy vẻ thờ ơ.

Dù anh không nói thẳng, nhưng vị giảng viên lập tức hiểu ra ý tứ cảnh cáo của anh.

Đúng lúc này, từ bên ngoài thư phòng vang lên tiếng bước chân "lạch bạch". Đứa nhỏ ôm một cái túi đựng bút chạy tới. Chàng thiếu niên vừa rồi còn sắc sảo đầy gai góc, thoắt cái đã thu hết những thứ sắc bén ấy lại, không còn dấu vết.

Cứ như vậy, Nhiên Nhiên đã ở Kỷ gia được hơn một tháng. Kỷ Mân sợ đứa nhỏ bị gò bó quá mức sẽ sinh bệnh, nên thường xuyên dẫn nó ra ngoài đi dạo. Không còn giữ kẽ như hồi mới đến, mặt tinh nghịch của đứa trẻ dần lộ ra.

Đôi khi, nhóc con còn lén đổ hết số rau xanh mình không thích ăn vào bát của Kỷ Mân, hay thậm chí là cố ý đào sâu bọ để hù dọa anh.

Kỷ Mân cũng chẳng thích ăn rau xanh là bao. Nhưng nhìn Nhiên Nhiên như vậy, anh lại có một cảm giác thành tựu lạ lùng.

Một ngày trời trong xanh.

Đứa nhỏ xách cái xẻng nhỏ, cứ thế đào tới đào lui trong bồn hoa. Những loài hoa quý tộc vốn được trồng trong đó đều bị nhóc con nhổ sạch. Cả bồn hoa trông chẳng khác nào vừa được cày qua một lượt.

Đột nhiên, không biết đào trúng thứ gì, đứa nhỏ hớn hở chạy về phía Kỷ Mân. Nhóc xòe đôi bàn tay nhỏ bé bẩn thỉu ra cho anh xem một sinh vật thân mềm đang ngọ nguậy:

"Anh ơi! Có sâu này!"

Kỷ Mân nổi hết cả da gà.

Anh thở dài, đính chính: "Đó là con giun đất."

"Có thể mang đi cho chim ăn ạ!" Đứa nhỏ nâng niu bỏ con giun đang uốn éo vào túi áo.

Mí mắt Kỷ Mân giật liên hồi.

Cuối cùng, vì không nỡ trách mắng, lại không muốn nhóc con để thứ bẩn thỉu ấy vào túi quần áo, anh đành nén sự khó chịu, chìa tay ra bảo: "Lại đây, để anh cầm giúp nhóc."

Đứa nhỏ đặt con giun vào lòng bàn tay Kỷ Mân, còn không quên dặn dò: "Anh cầm cho chắc nhé, đừng để sâu chạy mất."

Kỷ Mân: "..."

Kỷ Mân vừa dắt đứa nhỏ đi cho hai con gà của quản gia Trần ăn giun xong thì có người từ sân trước báo tới. Có hai người cảnh sát đến thăm, chính là hai người mà Nhiên Nhiên đã gặp ở bệnh viện trước đó. Cách biệt hơn một tháng gặp lại, đứa nhỏ nhận ra chị cảnh sát và chú cảnh sát quen thuộc, liền cười toe toét vẫy tay chào.

Trái tim Kỷ Mân bỗng thắt lại, trong phút chốc anh không rõ mình đang có cảm giác gì.

Anh gọi khẽ: "Nhiên Nhiên."

Đứa nhỏ chạy lại bên anh, túm lấy vạt áo anh, ngước mặt hỏi: "Anh ơi, sao thế ạ?"

"Không có gì." Kỷ Mân gượng cười, nói: "Nhóc đi cùng bác quản gia rót trà cho mọi người được không?"

Đứa nhỏ rất thích được lon ton giúp việc cho quản gia Trần, nghe vậy liền gật đầu lia lịa rồi chạy đi ngay.

Nhìn theo bóng dáng nhóc con một hồi, Kỷ Mân mới quay sang hỏi hai người cảnh sát: "Hai vị lần này tới là vì..."

Thiếu niên khựng lại một lát, giọng nói bỗng trở nên khô khốc: "... Đã tìm thấy người nhà của Nhiên Nhiên rồi sao?"

Cảnh sát không nhận ra sự phức tạp trong giọng nói của anh.

Họ thở dài: "Vẫn chưa có tiến triển gì. Bốn năm trước việc thu thập DNA trẻ sơ sinh chưa phổ biến, những thông tin trình báo gần đây cũng không khớp."

Một nữ cảnh sát nhớ lại: "Cách đây không lâu có nhận được cuộc gọi của một bà cụ báo lạc mất cháu trai. Nhưng khi người cha đến cung cấp thông tin chi tiết thì địa điểm mất tích cách nơi tìm thấy Nhiên Nhiên khá xa."

Nghe đến đây, Kỷ Mân vô thức thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, anh lại cảm thấy có chút hổ thẹn vì sự nhẹ nhõm của chính mình.

Cảnh sát nói tiếp: "Lần này chúng tôi đến để nhắc nhở, Nhiên Nhiên đã mất tích gần tròn 60 ngày rồi. Thông tin danh tính của bé sẽ phải nhập vào hồ sơ của viện mồ côi."

Kỷ Mân bừng tỉnh, cau mày: "Nhiên Nhiên không thể ở chỗ tôi được nữa sao?"

"Chuyện này..." Hai người cảnh sát nhìn nhau, "Cần phải liên hệ với nhân viên viện mồ côi. Một thời gian nữa, Viện trưởng Lục chắc sẽ ghé qua một chuyến."

Sau khi cảnh sát rời đi, Kỷ Mân vừa nhẹ lòng lại vừa thêm phần lo lắng.

Chỉ có đứa nhỏ là không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn nằm bò trong thư phòng cầm bút màu vẽ tập bản đồ côn trùng.

Ngồi trằn trọc trên ghế sofa một hồi, chàng thiếu niên bỗng đứng thẳng người, hạ thấp giọng, nghiêm túc nói: "Sau này Nhiên Nhiên cứ mang họ của tôi đi, tôi có thể nhận nuôi nhóc con."

Quản gia Trần: "..."

Quản gia Trần tạt gáo nước lạnh: "Thú thực với thiếu gia, cậu không đủ điều kiện để nhận nuôi trẻ em."

Kỷ Mân nghe xong cũng sực nhớ ra điểm này, hậm hực ngồi phịch xuống.

Rồi anh lại nhìn quản gia Trần: "Chú Trần, vậy chú nhận nuôi Nhiên Nhiên đi."

Quản gia Trần dở khóc dở cười: "Tôi cũng không đủ điều kiện."

Kỷ Mân im bặt.

Thấy thiếu gia quá đỗi sầu não, quản gia Trần trầm ngâm một lát rồi gợi ý: "Nếu cậu thực sự muốn để Nhiên Nhiên ở lại, hay là nhờ một thành viên đủ điều kiện trong họ Kỷ nhận nuôi bé?"

Nghe vậy, Kỷ Mân im lặng rất lâu.

Cuối cùng, nhìn đứa nhỏ đang ngồi trong thư phòng vui vẻ đung đưa đôi chân ngắn, anh khẽ nói: "Để tôi nghĩ cách."

Vài ngày sau, Viện trưởng Lục của cơ quan phúc lợi ghé thăm. Viện trưởng Lục là một cụ già rất từ bi.

Đến Kỷ gia, ông chơi với Nhiên Nhiên một lát rồi mới tìm hiểu tình hình từ Kỷ Mân.

Rời khỏi viện của Kỷ Mân, Viện trưởng Lục có buổi gặp mặt với lão gia tử nhà họ Kỷ.

Kỷ Mân đã đánh tiếng trước với ông nội.

Vì vậy khi rời đi, Viện trưởng Lục không mang Nhiên Nhiên theo.

Nhiên Nhiên được ở lại Kỷ gia dưới danh nghĩa là trẻ mồ côi được tài trợ.

Ít ngày sau, Viện trưởng Lục gửi đến một bộ hồ sơ đăng ký và thẻ căn cước.

Trong mục tên trên hồ sơ điền hai chữ: "Lục Nhiên".

Kỷ Mân cầm hồ sơ cho đứa nhỏ xem.

Đứa nhỏ phấn khích reo lên: "Oa! Nhiên Nhiên cuối cùng cũng có tên đầy đủ rồi!"

Kỷ Mân hỏi: "Nhóc có thích cái tên này không?"

Đứa nhỏ gật đầu lia lịa: "Vâng ạ!"

Chàng thiếu niên không nhịn được mà thấy hơi ghen tị, liền bảo: "Ông Viện trưởng Lục đó mới đến có vài lần, sao nhóc đã thích ông ấy thế rồi?"

Đứa nhỏ lập tức ôm chầm lấy chân thiếu niên, nịnh nọt: "Nhưng tên là do anh đặt cho Nhiên Nhiên mà!"

Kỷ Mân không nhịn được bật cười thành tiếng.

Anh cúi đầu nhìn đứa nhỏ trước mặt.

Nhóc con đã đi lạc gần hai tháng nhưng vẫn không có người thân nào tìm kiếm. Kỷ Mân không biết tên thật trước đây của nhóc là gì, cũng không biết nhóc có từng sống hạnh phúc hay không.

Nhưng Kỷ Mân hy vọng, cái tên mới này sẽ mang lại cho đứa nhỏ một tương lai mới.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (147)
Chương 1: Chương 1: Trà Xanh Chương 2: Chương 2: Ăn Vạ Chương 3: Chương 3: Tàn Phế Chương 4: Chương 4: Chó Nạn Nhân Chương 5: Chương 5: Bàn Ăn Chương 6: Chương 6: Hậu Di Chứng Chương 7: Chương 7: Chó Ngốc Chương 8: Chương 8: Em Trai Chương 9: Chương 9: Giấc Mơ Chương 10: Chương 10: Làm Thêm Chương 11: Chương 11: Gấp Ba Chương 12: Chương 12: Mời Khách Chương 13: Chương 13: Bàn Chải Bồn Cầu Chương 14: Chương 14: Gà Mắc Tóc Chương 15: Chương 15: Hộp Giấy Chương 16: Chương 16: Che Giấu Chương 17: Chương 17: Đi Quẩy Chương 18: Chương 18: Đuổi Ra Ngoài Chương 19: Chương 19: Bánh Bao Chương 20: Chương 20: Kể Chuyện Chương 21: Chương 21: Không Nhận Người Thân Chương 22: Chương 22: Trương Lân Chương 23: Chương 23: Vất Vả Chương 24: Chương 24: Thằng Em Chương 25: Chương 25: Yến Tiệc (1) Chương 26: Chương 26: Yến Tiệc (2) Chương 27: Chương 27: Yến Tiệc (3) Chương 28: Chương 28: Yến Tiệc (Kết) Chương 29: Chương 29: Nghi Ngờ Chương 30: Chương 30: Tiền Thuê Chương 31: Chương 31: Trẻ Mồ Côi Chương 32: Chương 32: Tài Trợ Chương 33: Chương 33: Hiểu Lầm Chương 34: Chương 34: Đứa Con Riêng Chương 35: Chương 35: Đánh Tiểu Tam Chương 36: Chương 36: Áy Náy Chương 37: Chương 37: Cảnh giác Chương 38: Chương 38: Tháo chạy thục mạng Chương 39: Chương 39: Cầu cứu Chương 40: Chương 40: Cảm ơn Chương 41: Chương 41: Nuôi chó Chương 42: Chương 42: Ảnh chụp Chương 43: Chương 43: Công việc Chương 44: Chương 44: Nhận lại Chương 45: Chương 45: Đi học có lương Chương 46: Chương 46: Giám định huyết thống Chương 47: Chương 47: Hối lỗi Chương 48: Chương 48: Người cũ Chương 49: Chương 49: Cái ly Chương 50: Chương 50: Thưởng rượu Chương 51: Chương 51: Lợi dụng Chương 52: Chương 52: Gồng mình Chương 53: Chương 53: Lý do Chương 54: Chương 54: Công việc Chương 55: Chương 55: Sở trường Chương 56: Chương 56: Trở lại Chương 57: Chương 57: Cố Ninh Khải Chương 58: Chương 58: Giằng co cực hạn Chương 59: Chương 59: Từ chối Chương 60: Chương 60: Dẫm đạp Chương 61: Chương 61: Chống lưng Chương 62: Chương 62: Sinh nhật Chương 63: Chương 63: Hỏi lại Chương 64: Chương 64: Thân phận Chương 65: Chương 65: Mà là Chương 66: Chương 66: Nhóm người đặc thù Chương 67: Chương 67: Bắt cóc Chương 68: Chương 68: Khuyến khích Chương 69: Chương 69: Tiếp đãi Chương 70: Chương 70: Thăm dò Chương 71: Chương 71: Bình thường Chương 72: Chương 72: Chuyện nhỏ Chương 73: Chương 73: Thẩm Tinh Ngộ Chương 74: Chương 74: Xuống đi Chương 75: Chương 75: Nhà họ Thẩm Chương 76: Chương 76: Căn Phòng Chương 77: Chương 77: Chuyển đồ Chương 78: Chương 78: Bánh ngọt Chương 79: Chương 79: Nỗi khổ khó nói Chương 80: Chương 80: Thuyết phục Chương 81: Chương 81: Bác sĩ Chương 82: Chương 82: Vuốt ve Chương 83: Chương 83: Chặn người Chương 84: Chương 84: Đàm phán Chương 85: Chương 85: Hôn ước Chương 86: Chương 86: Xem mắt Chương 87: Chương 87: Miêu tả không đúng sự thật, quan trọng là... Chương 88: Chương 88: Kiềm chế Chương 89: Chương 89: Bôi thuốc Chương 90: Chương 90: Do dự Chương 91: Chương 91: Cố Chấp Chương 92: Chương 92: Món quà Chương 93: Chương 93: Không cam tâm Chương 94: Chương 94: Ra tay Chương 95: Chương 95: Mỗi một lần Chương 96: Chương 96: Giam cầm Chương 97: Chương 97: Canh phòng cẩn thận Chương 98: Chương 98: Gấu nhỏ Chương 99: Chương 99: Tâm cơ Chương 100: Chương 100: Ớt Chương 101: Chương 101: Đồ ngọt Chương 102: Chương 102: Ông nội Chương 103: Chương 103: Hôn Nhau Chương 104: Chương 104: Từ chức Chương 105: Chương 105: Bạn trai Chương 106: Chương 106: Trổ hết tài nghệ Chương 107: Chương 107: Cái hộp Chương 108: Chương 108: Giá trị Chương 109: Chương 109: Lo âu Chương 110: Chương 110: Không quen Chương 111: Chương 111: Sắp xếp Chương 112: Chương 112: Hoàn mỹ Chương 113: Chương 113: Dự phòng Chương 114: Chương 114: Nổi giận Chương 115: Chương 115: Thay lòng đổi dạ Chương 116: Chương 116: Về nhà Chương 117: Chương 117: Bùng nổ Chương 118: Chương 118: Thẩm Thành Chương 119: Chương 119: Kem Chương 120: Chương 120: Ánh dương (H kéo rèm) Chương 121: Chương 121: Đói Chương 122: Chương 122: Ký kết Chương 123: Chương 123: Chỉ trích Chương 124: Chương 124: Di sản Chương 125: Chương 125: Bài thi Chương 126: Chương 126: Hạnh phúc Chương 127: Chương 127: Hành hạ Chương 128: Chương 128: Vụ Án Chương 129: Chương 129: Vô dụng Chương 130: Chương 130: Di chúc Chương 131: Chương 131: Tân sinh (Hoàn Chính Văn) Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện - Cầu hôn (1) Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện - Cầu hôn (2) Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện - Cầu hôn (3) Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện - Cầu hôn (Hoàn) Chương 136: Chương 136: Ngoại Truyện Nếu Như (1) Chương 137: Chương 137: Ngoại Truyện Nếu Như (2) Chương 138: Chương 138: Ngoại Truyện Nếu Như (3) Chương 139: Chương 139: Ngoại Truyện Nếu Như (4) Chương 140: Chương 140: Ngoại Truyện Nếu Như (5) Chương 141: Chương 141: Ngoại Truyện Nếu Như (6) Chương 142: Chương 142: Ngoại Truyện Nếu Như (7) Chương 143: Chương 143: Ngoại Truyện Nếu Như (8) Chương 144: Chương 144: Ngoại Truyện Nếu Như (9) Chương 145: Chương 145: Ngoại Truyện Nếu Như (10) Chương 146: Chương 146: Ngoại Truyện Nếu Như (11) Chương 147: Chương 147: Ngoại Truyện Nếu Như (HOÀN)