Chương 140
Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 140

Chiều Cố phu nhân mới đến đón,

Nên Cố Tiểu Trạch ăn trưa ở nhà họ Thời.

Dì Lưu nấu cơm xong, chẳng cần ai gọi, nhóc con đang chơi đồ chơi ở phòng khách tự giác đứng dậy, kéo tay anh Tiểu Trạch.

Cố Tiểu Trạch không biết em định làm gì nhưng vẫn đứng lên theo.

Li Li xỏ dép bông, lạch bạch kéo anh lên lầu, vừa đi vừa giải thích: “Li Li đi gọi anh cả và bố xuống ăn cơm.”

Bình thường Lạc Lạc hay đi cùng, hôm nay nó đi bắt bướm về mệt nằm trong ổ, nghe thấy tiếng động cũng ư ử chạy theo.

Li Li: “Cả Lạc Lạc nữa.”

Thư phòng tầng 2,

Cốc cà phê đen của Thời Thịnh đã cạn đáy. Anh day day ấn đường, lưu kế hoạch kinh doanh quý này lại, gập laptop.

Sau đó, anh mở một cuốn sách lý thuyết kinh tế thương mại, cầm trên tay, đi đến quầy rượu định ngồi đọc một lúc.

Thời Thịnh sớm đã ý thức được trách nhiệm trên vai, luôn tận dụng thời gian rảnh rỗi để trau dồi kiến thức.

Anh cũng có sở thích riêng, tủ rượu kín tường trong thư phòng và hầm rượu dưới tầng hầm là lãnh địa riêng của anh.

Anh là một nhà sưu tầm nhưng lý do chính là anh thích k*ch th*ch vị giác để giữ sự tỉnh táo, lý trí khi làm việc.

Sáng là cà phê đen,

Đêm khuya thanh vắng có thể là một ly rượu.

Khác với vẻ ngoài trầm tính, Thời Thịnh lại rất sành sỏi trên bàn rượu, anh không uống nhiều, không say nhưng anh biết thưởng thức.

Nghĩ vậy, anh đứng dậy lấy ly rượu định rót nửa ly, vừa chạm vào chai rượu lại nhớ ra trong nhà có trẻ con, anh bình thản đặt lại chỗ cũ.

Thời Thịnh tiếp tục đọc sách.

“Cốc cốc...”

Chẳng bao lâu sau cửa phòng bị vỗ nhẹ.

Người bên ngoài không gõ mà vỗ, lực yếu ớt nên tiếng vọng vào nghe bồm bộp, giọng nói nghèn nghẹt không rõ tiếng: “Anh cả ơi, ăn cơm thôi.”

Thời Thịnh nói vọng ra: “Anh nghe thấy rồi.”

Vì cách âm tốt quá nên Li Li không nghe thấy, cậu bụm tay lên miệng loa loa: “Dì nấu cơm thơm lắm ạ.”

Vừa dứt lời, cửa thư phòng mở ra.

Nhóc con đang dán người vào cửa bất ngờ ngã nhào về phía trước, Cố Tiểu Trạch phía sau vội giữ chặt tay em, Thời Thịnh bên trong cũng cúi người đỡ lấy.

Được hai người giúp đỡ, Li Li đứng vững lại, lắc lắc cái đầu nhỏ, dường như chưa hoàn hồn sau cú ngã hụt: “Thế Li Li đi gọi bố đây ạ.”

Thời Thịnh ừ một tiếng: “Lát nữa anh xuống.”

Li Li vẫy tay: “Anh cả bai bai.”

Lạc Lạc cũng chạy tới quấn chân Thời Thịnh, ư ử hai tiếng.

Mọi người chào hỏi nhau, Cố Tiểu Trạch mím môi, bắt chước em trai: “Lát nữa gặp lại anh ạ.”

Thời Thịnh nhìn cậu bé một lúc rồi cũng ừ một tiếng.

Cố Tiểu Trạch thở phào.

Thời Thịnh nhìn hai đứa trẻ và chú chó nhỏ dắt díu nhau lên tầng 3, đợi chúng lên cầu thang an toàn rồi anh mới đi xuống.

Thư phòng tầng 3,

Li Li vỗ cửa một cái, không vỗ lần hai, kéo Cố Tiểu Trạch kiễng chân mở cửa.

Bố thường không khóa cửa, đẩy nhẹ là mở. Hai đứa trẻ thò đầu vào, thấy Thời Phục Xuyên đang cắm cúi viết gì đó trên bàn, nghe tiếng động ông mới tháo kính, cười hỏi: “Sao Li Li lại lên đây tìm bố?”

Li Li dắt anh Tiểu Trạch vào: “Ăn cơm ạ.”

Thời Phục Xuyên đóng nắp bút máy: “Dì nấu cơm xong rồi à?”

Li Li gật đầu lia lịa: “Vâng ạ!”

Người lớn nói chuyện với trẻ con hay tự động chuyển sang giọng nũng nịu dùng từ láy, trẻ con học theo, riết rồi Thời Phục Xuyên cũng bị nhiễm cách nói chuyện của Li Li.

Thời Phục Xuyên nhìn cậu bé đi cùng con trai, quan sát kỹ: “Cháu là Tiểu Trạch phải không?”

Cố Tiểu Trạch gật đầu: “Cháu chào chú ạ.”

Thời Phục Xuyên cười đáp lại, kín đáo xem điện thoại, mới phát hiện Hướng Hiểu Ảnh nhắn tin từ sáng mà ông không để ý.

Ông đứng dậy nhìn quanh: “Sáng chú quên xem điện thoại, chưa chuẩn bị quà gặp mặt cho cháu, đợi chú chút nhé.”

Ông thở dài.

Đi quanh thư phòng một vòng, ngoài thú bông của Li Li ra thì chẳng tìm thấy món đồ chơi nào phù hợp để tặng trẻ con.

Ông cũng không thể lấy đồ của Li Li tặng Cố Tiểu Trạch được, nhất thời khó xử. Suy nghĩ một lát, ông quay lại bàn làm việc ngồi xổm xuống, lục lọi một hồi lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt lên bàn.

Ông vẫy tay gọi hai đứa trẻ lại gần. Li Li và Cố Tiểu Trạch chưa kịp phản ứng thì đã bị ông xách từng đứa đặt lên ghế làm việc của mình.

Ông kéo một cái ghế khác ngồi xuống bên cạnh.

Li Li nhìn bố mở hộp gỗ, bên trong một nửa là dây đỏ, một nửa là hạt gỗ tròn, đa số màu đen, có cả màu gỗ mộc và màu xanh đen.

Hạt nào cũng được đánh bóng nhẵn thín.

Thời Phục Xuyên đeo kính lên, cụp mắt xỏ từng hạt vào dây đỏ, động tác hơi ngượng nghịu, không thành thạo lắm.

Có vẻ đây chỉ là bộ sưu tập bình thường, ông cũng không ngờ có ngày dùng đến.

Li Li nằm bò ra bàn, chớp mắt nhìn bố xỏ hạt, thắt nút, chăm chú quan sát.

Cậu thấy thư phòng của bố thật kỳ diệu,

Cái gì cũng có.

Lần trước bố cũng sửa đồ chơi cho cậu ở đây, giỏi lắm.

Thời Phục Xuyên xỏ hai chuỗi, một chuỗi màu đen tặng Cố Tiểu Trạch làm quà gặp mặt, một chuỗi màu xanh đen tặng Li Li.

Cố Tiểu Trạch nói “cảm ơn”, nắm chặt chuỗi hạt trong tay, thấy chú Thời cúi đầu đeo cho em trai xong thì cậu cũng tự đeo cho mình.

Thời Phục Xuyên dắt tay hai đứa, Lạc Lạc lon ton theo sau, cả đoàn quân đi xuống tầng 1 ăn cơm.

Thời Trình đói mèm không nằm ườn nữa, ngồi bật dậy: “Bố, cuối cùng bố cũng xuống.”

Thời Phục Xuyên thấy màn hình điện thoại cậu vẫn sáng đèn game, nhắc nhở: “Đừng suốt ngày dán mắt vào điện thoại, hại mắt lắm.”

Thời Trình: “Biết rồi biết rồi.”

Thời Phục Xuyên cau mày.

Thời Trình suýt thề độc: “Con hứa, chiều con đi làm bài tập ngay.”

Lúc này Thời Phục Xuyên mới nói: “Ăn cơm thôi.”

Thời Thịnh và Thời Trình thì trái ngược hẳn.

Ngồi vào bàn, Thời Phục Xuyên bảo: “Tiểu Thịnh, chiều con đưa Li Li và Tiểu Trạch ra vườn chơi nhé.” Ông lau khô bát đũa: “Việc công ty không vội.”

Giọng Thời Thịnh trầm thấp: “Con biết rồi.”

Giờ ăn Li Li rất ngoan, thường thì cắm cúi ăn, nhai nhồm nhoàm ngon lành.

Nhưng người lớn hay thích hỏi chuyện lúc này, nhóc con lại phồng má trả lời lúng búng.

Cố Tiểu Trạch sẽ đẩy cốc nước sang cho em uống.

Bữa cơm vui vẻ hòa thuận, Cố Tiểu Trạch ngồi đó không hề lạc lõng như thể cậu đã là một phần của gia đình, sự quan tâm của mọi người giúp cậu bớt căng thẳng.

Cơm dì Lưu nấu ngon thật.

Anh hai Li Li tuy giọng điệu khó nghe nhưng lại sợ cậu ăn không quen, anh cả Li Li tuy trông dữ dằn nhưng lại quan tâm sức khỏe cậu.

Còn chú Thời nữa, Cố Tiểu Trạch cúi xuống sờ chuỗi hạt trên tay, đồ chơi của em trai cũng vui nữa.

Lần sau cậu lại muốn đến chơi.

Gần tối, Thời Thịnh đang chơi xích đu với hai đứa nhỏ trong vườn thì nhận được điện thoại, nói khẽ “vâng”, lát sau Cố phu nhân đến đón Cố Tiểu Trạch về.

Hướng Hiểu Ảnh đứng bên cạnh cùng Li Li tiễn xe đi khuất.

Thời Thịnh đã vào phòng khách thay đồ, ở ngoài vườn cả chiều nóng nực mồ hôi nhễ nhại, anh định đi tắm.

Trên đường về phòng, anh gặp Thời Trình ôm chồng đề thi từ tầng 3 đi xuống với vẻ mặt như đưa đám, hỏi: “Sao thế?”

Thời Trình đờ đẫn: “Bố bắt em ngồi trong thư phòng làm bài tập cả chiều, bài tập hai ngày cuối tuần em làm xong hết rồi.”

Thời Thịnh ném cho em cái nhìn đồng cảm rồi đi thẳng.

Thời Trình xuống lầu, định tìm em trai để xoa dịu tâm hồn bị tổn thương.

“Li Li?”

“Anh hai? Li Li ở đây nè!”

“Lại đây anh ôm cái nào.”

“Anh đợi chút, Li Li đến ngay đây.”

Thời Trình ôm Li Li hít hà một lúc, chẳng mấy chốc đã hồi sinh.

Cả nhà ăn tối xong,

Cuối tuần trôi qua êm đềm.

Sau đó cứ cuối tuần là Li Li sang nhà họ Cố hoặc Cố Tiểu Trạch sang nhà họ Thời chơi, dần dần Thời Trình cũng quen với việc cuối tuần trong nhà có hai đứa nhóc.

Một hôm Thời Vân Kinh về Bắc Kinh nghỉ ngơi hai ngày, ngủ dậy xuống lầu thấy phòng khách có thêm một cậu bé lạ mặt, nhất thời chưa phản ứng kịp.

Cô không tham gia show cùng Li Li, xem trên tivi thì mỗi tập hơn tiếng đồng hồ, chia cho 5 gia đình thì thời lượng mỗi bé cũng chẳng được bao nhiêu còn phải chia cho cả phụ huynh nữa.

Là đạo diễn, Thời Vân Kinh rành rẽ mấy vụ này.

Tính ra mỗi tập Cố Tiểu Trạch lên hình được 10 phút là căng, 8 tập cộng lại chắc được hơn tiếng.

Chuyện qua cả tháng rồi, Thời Vân Kinh nhìn chằm chằm Cố Tiểu Trạch một lúc lâu mới nhớ ra: “À, nhóc con xù lông phải không?” Nói xong cô thầm mắng mình, sao lại gọi biệt danh người ta ra thế.

Quả nhiên cậu bé mím môi không vui, Thời Vân Kinh cười chữa cháy: “Tiểu Trạch đúng không?”

Cố Tiểu Trạch thôi xụ mặt, ừ một tiếng.

Li Li nói nhỏ với anh: “Đây là chị cả của em.”

Cố Tiểu Trạch ngượng ngùng: “Em chào chị.”

Thời Vân Kinh nhướng mày: “Chào em.”

Không thù dai, được đấy.

Li Li cũng ngẩng mặt lên: “Em chào chị cả buổi sáng.”

Thời Vân Kinh ừ một tiếng.

Cứ thế qua lại, hai nhà coi như nhìn con cái đối phương lớn lên, mãi đến khi Cố Tiểu Trạch vào tiểu học thì tần suất gặp nhau mới giảm bớt.

Vì Li Li vẫn học mẫu giáo nhỡ, anh Tiểu Trạch không thể ngày nào cũng đến tìm cậu chơi được nữa. Cậu nhờ mẹ gọi điện cho dì Cố hỏi cuối tuần anh có sang chơi không.

Dì Cố đều bảo anh Tiểu Trạch bận.

Chẳng hiểu sao Li Li cảm thấy anh Tiểu Trạch cố tình tránh mặt mình, không phải bận mà là không muốn chơi với mình nữa.

Cậu nghĩ mãi không ra mình làm gì khiến anh giận.

Buồn mất mấy ngày.

Cho đến một hôm, Cố phu nhân hẹn Hướng Hiểu Ảnh đi chơi, trong trung tâm thương mại, Li Li gặp lại anh Tiểu Trạch đang mím chặt môi không chịu nói câu nào.

Anh thay răng rồi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Che ô nhỏ Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145