Chương 14
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối

Sunny không còn cách nào khác ngoài một biện pháp cuối cùng, một canh bạc liều mạng.

Đối mặt với một kẻ địch mà cậu không hề có cơ hội nếu như là trực diện, cậu cần một lợi thế. Bả Máu vốn là lá bài tẩy đó, nhưng hóa ra là gần như vô dụng. Khả năng nhìn trong đêm cũng không giúp quá nhiều: Vì Anh Hùng bằng cách nào đó cũng có thể nhận biết xung quanh với không chút ánh sáng.

Sunny không rõ hắn dùng thính giác hay là kĩ năng ma thuật gì đó. Mà giờ cũng không quan trọng, vì họ đã ra khỏi hang động, dưới ánh trăng và sao.

Giờ cậu chỉ còn một lợi thế duy nhất. Đó là chỉ mình cậu biết con Bạo Chúa bị mù. Nhưng mà lợi dụng kiến thức đó, để biến thành lợi thế cho bản thân, nói dễ hơn làm.

Nhưng cậu còn lựa chọn gì khác? Đó là tại sao cậu cố giữ im lặng nhất có thể và rung cái chuông bạc. Nếu như mô tả của nó nói thật, thì tiếng chuông sẽ vang xa đến vài cây số. Chắc chắn con Bạo Chúa sẽ nghe thấy.

Giờ Sunny chỉ phải giữ im lặng, câu giờ và hi vọng con quái vật sẽ đến. Trong lúc cậu làm vậy, Anh Hùng chuyển từ khó hiểu sang giận dữ.

"Nói ngay nếu không mày sẽ hối hận."

Hắn lên giọng hăm dọa, nhưng nô lệ trẻ tuổi vẫn không trả lời. Cậu chỉ run mình trong cái lạnh, cố gắng không r*n r* bất chấp cơn đau đớn phát ra từ lồng ngực.

"Sao mày không trả lời?"

Nhưng Sunny không dám trả lời. Cậu nhịn thở và kinh hãi nhìn về phía sau Anh Hùng, cái bóng dáng khổng lồ của thứ kia đã xuất hiện. Phổi cậu như muốn nổ tung, còn tim thì đập quá công suất. Thậm chí còn khiến cậu sợ hãi không biết liệu con quái vật có nghe tiếng tim cậu đang đập hay không.

Nhưng đương nhiên là tiếng tim cậu không thể nào lớn hơn giọng nói của Anh Hùng. Lúc này, hắn là nguồn âm thanh duy nhất trên ngọn núi.

Vào giây cuối cùng, Sunny có thể nhìn thấy trong ánh mắt của Anh Hùng, hắn cũng đã nhận ra lý do. Hắn bắt đầu quay người lại, thanh kiếm vung lên nhanh như chớp.

Nhưng quá trễ.

Một bàn tay khổng lồ xuất hiện từ bóng đêm và nắm chặt hắn như một cặp kìm sắt. Bộ vuốt xương ăn vào bộ giáp, xé nó ra thành từng mảnh. Vua Núi lôi Anh Hùng về phía sau, còn không thèm để ý đến thanh kiếm đâm vào cổ tay nó. Từng luồng nước dãi đặc sệt chảy ra từ cái mồm nó.

Sợ đến hóa đá, Sunny chậm chạp quay lưng về phía họ, đi vài bước tiến lên con đường mòn uốn lượn. Rồi cậu phóng đi, nhanh nhất cơ thể cậu cho phép.

Sau lưng cậu, một tiếng thét tuyệt vọng xé tan màn đêm yên ắng. Rồi một tiếng gầm đói khát theo sau. Có vẻ như Anh Hùng sẽ không chịu chết dễ như vậy, nhưng cho dù có chiến đấu thì số phận của hắn cũng đã được định đoạt.

Nhưng Sunny không quan tâm. Cậu bỏ chạy, tiến về phía đỉnh núi.

'Xin lỗi, Anh Hùng,' Cậu thầm nghĩ. 'Tao đã nói phải xem mày chết... nhưng mà, mày cũng biết tao là đứa nói dối. Nên cứ chết một mình đi nhé..."

Một ngọn núi đen tối đứng cô đơn giữa những cơn gió cuồng bạo.

Gập ghềnh và hùng vĩ, nó khiến những ngọn núi xung quanh trong dãy núi nhìn như những cái đồi nhỏ bé. Ngọn núi lởm chởm như một cây cưa cắt vào màn đêm. Ánh trăng dịu dàng bao phủ lấy dốc núi có phần u ám.

Dưới ánh sáng đó, một chàng trai trẻ với làn da tái nhợt và mái tóc đen đã leo đến đỉnh núi. Nhưng mà bộ dạng của cậu lại không phù hợp với cảnh tượng hoành tráng này. Cậu bị thương và đi loạng choạng, nhìn rất yếu ớt và đáng thương hại.

Nhìn chàng trai như một xác sống.

Cái áo choàng dầy của cậu rách rưới, dính đầy máu. Đôi mắt hụt sâu vào trong gương mặt, đục ngầu và vô hồn. Cơ thể cậu bầm dập, đủ loại vết thương. Trên môi cậu những vết máu như đã đông cứng.

Khom người về phía trước, ôm lấy bên ngực trái. Mỗi bước đi là một tiếng r*n r*, th* d*c qua hàm răng nghiến chặt.

Sunny đau đớn khắp người. Nhưng trên hết, cậu rất lạnh.

Lạnh, lạnh vô cùng.

Cậu chỉ muốn nằm xuống tuyết và ngủ đi.

Nhưng cậu vẫn cứ tiếp tục lê bước. Vì cậu tin rằng Ác Mộng sẽ chấm dứt nếu cậu lên được đến đỉnh núi.

Bước. Bước. Thêm một bước nữa.

Và cậu đã đến đây.

Ở điểm cao nhất ngọn núi, một mặt đá bằng phẳng bị phủ đầy tuyết. Ở chính giữa, được ánh trăng soi sáng, một đền thờ tráng lệ. Những cái cột khổng lồ và các bức tường được cắt từ đá bi đen. Những đường diềm rộng trang trí theo phong cách Hy Lạp cổ đại, có phần hắc ám. Mĩ lệ và hoành tráng, trông nó như lâu đài của một vị thần hắc ám.

Ít nhất thì nó đã từng là vậy. Giờ, cái đền chỉ còn là di tích: những mặt đá với những đường nứt chạy như mạch máu, một phần nóc nhà đã sụp xuống, bên trong phủ tuyết và băng. Cánh cổng to lớn đã vỡ nát, như có bàn tay khổng lồ đã đánh vào nó vậy.

Nhưng Sunny vẫn thỏa mãn.

"Tìm được mày rồi." Cậu nói bằng giọng nói khô khàn.

Lấy hết sức lực, người nô lệ trẻ tuổi lê từng bước về phía đền thờ hư hại. Dòng suy nghĩ của cậu đã hơi mơ hồ.

'Thấy không, Anh Hùng?' Cậu tự nghĩ, trong chốc lát, cậu cũng đã quên Anh hùng đã chết rồi. 'Tao đến được đây. Mày rất mạnh và cũng rất tàn nhẫn, còn tao thì yếu ớt và nhút nhát, nhưng giờ mày là một cái xác, còn tao vẫn ở đây. Buồn cười phải không?'

Cậu vấp chân và r*n r*, cảm giác cái xương sườn bị gãy đâm sâu hơn vào phổi mình. Máu chảy ra từ miệng cậu. Chết chưa gì cũng vậy, cú đánh kia của Anh Hùng đã khiến cậu quá đau.

'Mà thật ra thì, cũng không phải. Đám tụi mày biết cái quái gì về tàn nhẫn? Mấy thằng ngu ngốc tội nghiệp. Thế giới mà tao đến từ, người ta đã có hàng nghìn năm để biến độc ác thành nghệ thuật. Và với tư cách một người đã hứng chịu đủ loại hành hạ đó... Tụi bây làm sao có thể hiểu rõ về tàn nhẫn hơn tao chứ?'

Cậu tiến lại gần hơn cái đền thờ.

'Nói thật, tụi bây chưa từng có cơ hội... chờ đã. Mình đang suy nghĩ về gì ấy nhỉ?'

Một giây sau, cậu đã quên mình đang nghĩ gì. Chỉ còn lại đau đớn, cái đền hắc ám, và cảm giác buồn ngủ khó cưỡng.

'Đừng có tin cơn buồn ngủ. Mày đang chết cóng. Nếu ngủ mày sẽ chết.'

Cuối cùng, Sunny đến bậc thềm của đền thờ màu đen. Cậu leo lên, còn không để ý thấy hàng nghìn khúc xương vung vãi khắp nơi. Những bộ xương người, và cả xương thú. Tất cả đều bị giết bởi những kẻ canh gác vô hình vẫn còn quanh quẩn gần đền thờ.

Trong lúc Sunny leo lên bậc thềm, một kẻ canh gác không hình dạng lại gần cậu. Nó đã chuẩn bị bóp nát mạng sống nhỏ yếu còn sót lại trong kẻ dám mạo phạm, nhưng nó ngừng lại, cảm giác thấy một cái mùi vị quen thuộc đến kì lạ, chỉ thoáng phát ra từ trong linh hồn của cậu. Chút mùi thần thánh. U buồn và đơn độc, người lính gác bước sang một bên, để Sunny đi qua.

Còn không biết gì, Sunny tiến vào đền.

Cậu đứng giữa một cái sảnh hoành tráng. Có chút ánh trăng chiếu qua những lỗ hỏng trên nóc. Ánh trăng bị bao vây bởi những cái bóng đen sâu thẳm, ánh sáng còn không dám đụng vào chúng. Sàn nhà đầy tuyết và băng.

Ở phía đối diện sảnh, một cái bệ thờ to lớn được cắt ra từ một tảng đá bi đen. Thứ duy nhất không hề dính một tí tuyết. Quên mất tại sao mình đến đây, Sunny đi về phía bệ thờ.

Cậu chỉ muốn ngủ.

Cái bàn thờ khô ráo, sạch sẽ và rộng như một cái giường. Sunny leo lên và nằm xuống.

Có vẻ như cậu sắp chết.

Cậu cũng chấp nhận.

Sunny cố nhắm mắt, nhưng lại bị một âm thanh đột nhiên vang lên từ phía cửa đền thờ ngăn lại. Cậu quay đầu, còn không chút tò mò. Nếu như không quá lạnh, quá mệt và quá vô tư, có lẽ hình ảnh trước mắt sẽ khiến cậu lạnh sống lưng.

Vua Núi đứng đó, nhìn về phía cậu với năm con mắt mù. Vẫn khổng lồ, đáng sợ, và buồn nôn như cũ. Những thứ như sâu bọ vẫn đang bò dưới làn da nó. Nó đánh hơi trong không khí, ch** n**c miếng.

Rồi nó mở cái miệng máu, tiến về phía đền thờ.

'Xấu xí thật sự.' Sunny nghĩ rồi ôm lấy ngực, co giật trong đợt ho mãnh liệt.

Bọt máu phun ra từ miệng cậu, rơi lên bệ thờ. Nhưng lại bị đá đen hấp thụ hết.

Một giây sau, nó lại sạch sẽ như ban đầu.

Con Bạo Chúa đưa tay về phía Sunny. Chuẩn bị nắm lấy cậu.

'Chắc đây là hồi kết,' Sunny suy nghĩ, chấp nhận số phận.

Nhưng giây cuối cùng, đột nhiên, giọng nói của Ma Pháp vang lên trong đền thờ hắc ám.

[Bạn đã dâng hiến bản thân làm vật tế cho thần.]

[Các thần đã chết, và không thể nghe bạn.]

[Bạn mang Dấu Ấn Thần Thánh.]

[Bạn là một Nô Lệ Đền Thờ.]

[Thần Bóng Tối rục rịch trong cơn ngủ vĩnh hằng.]

[Ông ta ban phước cho bạn từ dưới mồ.]

[Đứa Con Của Bóng Tối, nhận lấy ban phước.]

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Sunny, những cái bóng vốn phủ đại sảnh bỗng dưng chuyển động, như thể sống dậy. Những cái xúc tua đen tối lao về phía trước, trói lấy con Vua Núi, buộc lấy tay chân nó. Bạo Chúa hùng mạnh vùng vẫy, cố giải phóng mình.

Nhưng sao nó có thể chống lại sức mạnh của một vị thần?

Những cái bóng lôi Vua Núi về phía sau, kéo ra đủ hướng. Bạo Chúa mở to miệng, một tiếng hống căm tức phát ra.

Chỉ vài giây tiếp theo, cơ thể nó nổ tung, bị xé thành nhiều mảnh.

Máu, nội tạng và tay chân rơi xuống sàn nhuộm đỏ khắp nơi. Cứ như vậy, sinh vật kinh hoàng đó đã chết.

Sunny chớp mắt.

Một lần nữa, chỉ còn lại cậu trong căn đềm tồi tàn này. Đại sảnh lại trở về với bóng tối và im lặng.

Rồi Ma Pháp thầm thì:

[Bạn đã giết một Bạo Chúa Thức Tỉnh, Vua Núi.]

[Thức tỉnh đi, Sunless! Ác mộng của bạn đã chấm dứt.]

[Chuẩn bị đánh giá...]

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao