Chương 14
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 14: Trong sáng u minh, cái chết của A Sinh

Ngày hôm sau, Úy Sở Lăng ngồi trong khoang thuyền, chăm chú nhìn Bùi Việt vững vàng ngồi đối diện.
Trong hộp bên cạnh chàng là những cuốn sách và thẻ tre về cách trị thủy cứu tế. Chàng lần lượt mở từng cuốn, từng trang lật xem, từ xe ngựa đến thuyền gỗ, chưa một lần ngừng nghỉ, dường như chẳng biết mệt mỏi.
Tấm màn buông xuống bị gió cuốn lên, bên ngoài sông rộng mây thấp, xa xa trông thấy hòn đảo giữa sông, quả đồi nhỏ như con hổ đang phủ phục.
“Bờ sông ở huyện Vi Bình vừa khéo bị núi Ngủ Hổ che khuất, Thanh Trạm Đê xây ở đây, vị trí thật sự ẩn nấp.” – Úy Sở Lăng nghiêng đầu nhìn xa.
Nghe vậy, Bùi Việt ngẩng đầu lên. Góc nghiêng trắng ngần của Úy Sở Lăng gần ngay trước mắt, đường cằm thanh tú ánh lên vầng sáng, tựa như tuyết rọi. Chàng bỗng thấy tim đập nhanh hơn, ánh mắt rời đi, cũng nhìn về phía đồi núi: “Xây một đê dài sáu lý ước cần mười vạn lượng bạc. Nếu Thanh Trạm Đê thật sự trống rỗng, quan viên huyện Vi Bình th*m nh*ng, lợi dụng chức quyền, cần nghiêm trị quan liêu, thanh trừ kẻ tham lam để giải tỏa căm phẫn của dân chúng, đồng thời chọn người trung thực, tận tâm trị nước, mưu lợi lâu dài cho địa phương.”
“Nhưng điện hạ…” – Úy Sở Lăng định nói mà dừng lại. Gió sông ùa vào khoang thuyền, thổi lay tà áo và mái tóc hai người.
Bùi Việt mỉm cười: “Đêm qua ta đã soạn xong văn thư gửi đến quận chủ Thương quận. Nếu sự tình đúng như vậy, sẽ phái người truyền tin.”
“Tân nhiệm quận chủ Thương quận Tống Tuyên? Hắn là thuộc hạ của Ngự sử Lục Hàn.”
“Ừ, nghe nói hắn nghiêm chính, thông suốt, rất được dân chúng yêu mến.”
Dòng nước phía đuôi thuyền như sao bạc vắt ngang bầu trời, tạo thành một vệt dài lung linh, tỏa ra ánh sáng mỏng manh. Thuyền vòng qua núi Ngủ Hổ, hiện ra chân dung thật của Thanh Trạm Đê. Nhưng tiền giấy bay đầy trời và lá cờ trắng treo cao trên đê đã thu hút mọi ánh mắt trên thuyền.
Một cặp nam nữ ngồi bên bờ đê buồn bã, đau xót. Mặt mũi hai người thâm tím, nam nhân thi thoảng giơ một nắm tiền giấy, nữ nhân ôm chặt một chiếc vi bình trong lòng.
Vi Bình, nghĩa là tấm bình nhỏ, là sản phẩm thủ công đặc trưng của huyện Vi Bình, hầu như nhà nào cũng có. Trên lớp lụa mỏng ghi ngày sinh, mệnh lý, cùng lời chúc phúc.
Công nhân xây đê kể lại, cặp vợ chồng này đã tới nhiều ngày liền, mưa nắng cũng không rời, đánh cũng không đi.
“A bá, là ai đánh bọn họ?” – Úy Sở Lăng cau mày hỏi.
“Là giám công dưới quyền quản sự thủy vụ.” – Công nhân hạ giọng: “Quản sự là cháu trai của huyện chính, ngày thường hung hăng kiêu ngạo, ai mà không bị đánh, dù là chúng ta ra sức làm việc mệt mỏi cũng chưa tránh nổi roi của hắn ta.”
Ông ta xắn áo, lộ vết thâm bầm trên cánh tay: “Nhìn này, hôm kia ta chỉ dựa cán xẻng đứng th* d*c một lát, hắn ta đã quất roi một cái, nóng rát ê ẩm! Chúng ta cũng không dám nghỉ ngơi…”
“Bây giờ trời còn sớm, họ chưa đến. Ta nói chuyện với các ngươi một lát thôi.” – Ông lão nhìn quanh, thở dài: “Đáng thương cặp vợ chồng này là lương dân trong huyện, chỉ có một đứa con trai vừa tròn mười sáu, là thư sinh thanh tú yếu ớt, nghe nói thiếu hụt bẩm sinh nên cha mẹ nâng niu, trân quý như châu ngọc, vậy mà bị bắt đến xây đê. Đứa trẻ này vốn ít nói, hướng nội, ban đêm ngủ trên đê cũng tránh xa chúng ta, ai ngờ phát bệnh mà chết! Ôi, thật xé lòng cha mẹ, ban đầu họ khóc lóc thảm thiết, sau thì im lặng như mất hồn…”
“Cặp đôi kia sao lại tới nữa, thật xui xẻo!” – Một giọng dữ dằn vang lên từ phía sau. Ông lão giật mình, vội im bặt, dùng cả tay chân xúc cát sỏi.
Tiếng roi vang thanh thúy khắp bờ đê. Úy Sở Lăng xoay người nhảy tới, giật lấy roi, giám công chỉ cảm thấy cổ lạnh buốt, máu nóng tuôn xuống, nhìn rõ thanh kiếm ngang cổ, lập tức sợ hãi kinh hồn: “Tha mạng! Tha mạng! Thiếu hiệp tha mạng!”
Đôi mắt Úy Sở Lăng ngập tràn sát khí, như lôi đình sấm sét, khiến người nhìn đã hoảng sợ: “Ai cho ngươi tác oai tác oái ở nơi này?”
“Ta… ta không dám nữa, không dám nữa, xin thiếu hiệp tha mạng!” – Giám công run rẩy cầu xin.
Lúc này, một kẻ say rượu, đầu nhọn trán hẹp đi tới từ xa, nhíu mày trừng mắt chỉ tay hăm dọa: “Ai dám rút binh khí tại đây! Biết ta là ai không? Tin hay không ta sai binh lính tống tất cả vào lao!”
Trong mắt Úy Sở Lăng dâng lên sát khí tràn ngập, nàng nín thở hít sâu. Gió lạnh thấu xương quét qua bờ đê.
“Mộng An.” – Bùi Việt khẽ gọi một tiếng.
Sát khí cuồng bạo trên người Úy Sở Lăng tiêu tán đôi phần. Nàng thu trường kiếm, lui về đứng cạnh Bùi Việt, lạnh giọng cười: “Được thôi. Ta cũng muốn xem ngươi gọi tới rốt cuộc là binh của ai.”
“Ngươi—” – Ngón tay gã kia còn đang chĩa lên trời, định buông lời thoá mạ, lại bị tên thuộc hạ bên cạnh vừa kéo vừa đẩy lôi ra xa, khổ sở khuyên giải: “Đại ca, đại ca, nguôi giận đã, nghe tiểu đệ nói— họ chính là hai vị kinh quan triều đình phái xuống cứu nạn, trước ở huyện Viễn Chung, nay chạy sang huyện Vi Bình. Chúng ta đắc tội không nổi đâu! Nhất định phải dỗ cho họ vui, tuyệt đối phải ngăn họ đi tuần tra đại đê hôm nay… Đại ca, chúng ta trước bồi thường cho vợ chồng lão đồ tể ít bạc, đuổi họ đi rồi nghĩ cách mời hai vị đại nhân đến chỗ khác. Bí mật phái người vây kín đại đê, ngày đêm lấp lại. Bằng không… chúng ta ắt gặp đại họa!”
Nghe thuộc hạ nói vậy, gã tỉnh rượu quá nửa. Trong đáy mắt lộ chút sợ hãi, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hung hăng, nghiến răng nói: “Xì, ngươi đúng là nhát như chuột. Từ sau cái chuyện xui xẻo ấy, ta đã sai đám công nhân đắp đê bịt kín trước sau hai mặt tường, mấy cửa hàng đang xây cũng tạm phong tỏa bên trong. Đoạn mới này tuy ngắn nhưng là xây đặc, sợ cái gì! Ngươi chỉ cần giữ mồm miệng bọn bá tánh và công nhân đắp đê. Nếu không bịt được cũng thôi, nhưng đừng để bọn họ làm ra chuyện điên cuồng. Hai vị đại nhân này, ta tự có cách ứng phó.”
Khi bước lại gần Bùi Việt và Úy Sở Lăng, hắn lập tức thay đổi sắc mặt, khom người hành lễ, gương mặt hòa nhã khác hẳn lúc nãy: “Thì ra là Công Bộ lang trung Chúc Minh Chúc đại nhân và Binh Bộ lang trung Vương Tĩnh Nham Vương đại nhân, đều do tiểu nhân mắt mù không thấy Thái Sơn. Vừa rồi không rõ căn nguyên, thật đúng là hiểu lầm Vương đại nhân… Ai, cái tính nóng nảy này của ta…” – Hắn tự tát nhẹ mấy cái lên mặt, nặn ra nụ cười: “Con trai hai vợ chồng kia là tự nguyện làm công đắp đê, tên họ đã đăng ký trong sổ. Vậy mà họ cứ nói chúng ta ép người… Nhưng người chết ở đây, ta cũng có chút thương xót, hôm nay đặc biệt đến giải quyết, nếu không ngày nào họ cũng đến quấy, ảnh hưởng tiến độ công trình.”
Vừa nói, hắn vừa ra hiệu cho thuộc hạ dẫn đôi vợ chồng tới. “Đây là một trăm lượng bạc.” – Hắn rút từ hông ra một túi bạc, cân trong tay rồi nhét vào tay người đàn ông đờ đẫn: “Canh đồ tể, con trai các ngươi mất rồi, ta cũng đau lòng lắm. Số bạc này coi như bồi thường, đủ để các ngươi sống vài năm yên ổn. Người chết cũng đã chết rồi, người còn sống phải nên mạnh mẽ sống tiếp cho tốt.”
“A—! Tên súc sinh thối tha mất nhân tính kia!” – Mẫu thân A Sinh gào lên: “A Sinh nào có tự nguyện đi đắp đê? Hôm đó ta hầm thịt, nó thèm lắm, nói đi hiệu thuốc mua thuốc rồi sẽ về ăn. Nhà ta gần hiệu thuốc, đi một vòng cũng chẳng mất một khắc, vậy mà nó chẳng về. Chúng ta tìm khắp nơi đến phát điên, nào ngờ bị các ngươi bắt đi! A Sinh bị bệnh tim, sao chịu được cực khổ! Chính các ngươi hại chết nó! Không một câu xin lỗi, còn đánh đập chúng ta!”
Bà rút dao mổ lợn từ hông, bổ thẳng vào ngực gã quản sự: “Trả mạng A Sinh lại đây!”
Bà vừa mở miệng mắng chửi đã mất đi lý trí, mặt mày vặn vẹo. Tim gã kia run thắt lại, đã cảnh giác từ sớm, thấy không ổn liền bỏ chạy, nên không bị trúng đao.
Một đao chém hụt, bà mất hết sức lực, quỵ xuống đất khóc đến nghẹn thở, tay co quắp thành móng gà, hoàn toàn mất kiểm soát.
Úy Sở Lăng cúi xuống, dịu giọng an ủi: “Đại nương đừng khóc, chúng ta sẽ vì bà làm chủ.”
“Đưa thuốc của ta.” – Bùi Việt phân phó Kinh Trập lấy thuốc, chàng đổ ra rồi đưa miệng túi thuốc lên gần mũi miệng bà.
Hơi thở bà dần ổn định lại—
“Bốp!” – Một cái tát giòn tan đánh thẳng lên mặt Bùi Việt, hất nghiêng cả đầu chàng.
Không gian chớp mắt tĩnh lặng. Đám ám vệ đồng loạt siết chặt chuôi kiếm, mặt trắng bệch.
Kinh Trập gầm lên, giọng trầm khàn: “Láo xược—!”
“Không sao.” – Bùi Việt nhẹ giọng ngăn lại, chậm rãi đứng dậy, nét ngơ ngác và tủi thân trong mắt lặng lẽ giấu đi. Dấu tay đỏ nhạt in rõ trên gương mặt trắng trẻo của chàng.
Úy Sở Lăng nhìn mà nghẹn thở, không kìm được chất vấn: “Đại nương, sao bà lại đánh người!”
Bà lắc đầu, bật cười thê lương, cười rất lâu, mãi mới rơi lệ nói: “Các người giết ta đi… ta cũng chẳng muốn sống nữa. Ta không xứng làm mẹ A Sinh. Sao nó lại là con ta… Nếu nó là con nhà quyền quý như các ngươi, há lại bị bắt đi…”
Lúc này, từ đầu đến giờ vẫn đứng chết trân, Canh đồ tể bỗng hét lớn: “Tú Chi, nàng không sống, ta cũng không sống nữa!”
Hai người vừa chạm mắt, Tú Chi không biết lấy đâu ra khí lực, bật dậy một cái, đuổi theo chồng, lao thẳng về phía điểm cao nhất của đại đê.
“Không ổn, họ muốn nhảy sông!” – Úy Sở Lăng xoay người chắn trước, vung trường tiên quấn lấy Tú Chi, mạnh mẽ kéo ngược bà lại, giao cho ám vệ phía sau.
Tú Chi vùng vẫy dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra: “Canh lang! Canh lang! Đừng bỏ ta lại một mình!”
Gió lớn bất chợt nổi lên. Canh đồ tể đã chạy đến điểm cao nhất, khăn đầu sau gáy tung bay trong gió như hai bím tóc trẻ con đong đưa. Hắn không nghe thấy tiếng gọi của Tú Chi, chỉ ngây dại nhìn dòng sông Lam cuồn cuộn dưới chân rồi nhảy xuống.
Cảm giác rơi tự do vụt qua trong chớp mắt. Cả thân người hắn đột nhiên bị một lực mạnh nhấc bổng lên, Bùi Việt kéo hắn bay lên, không biết hai chân đã vững vàng chạm đất từ lúc nào.
Thân pháp nhẹ như rồng bay, thoáng như kinh hồng. Nhanh đến mức dù đã là tông sư Hợp Nhất Cảnh, Úy Sở Lăng cũng phải thầm cảm thán Bùi Việt quả thực luyện thành một thân khinh công xuất thần nhập hóa, cử thế vô song.
Khi Canh đồ tể đứng vững, sắc mặt Tú Chi và Bùi Việt đồng thời trắng bệch. Hai chân Tú Chi mềm nhũn, quỳ rạp xuống; còn Bùi Việt thì thân hình lảo đảo, lùi nửa bước.
“Người sao rồi?” – Úy Sở Lăng vội đỡ chàng.
“Không sao, chỉ hơi mất sức.”
Úy Sở Lăng đặt ngón tay lên cổ tay chàng, âm thầm truyền khí, xác nhận chàng không nói dối. Nhưng chỉ một lát, nàng bỗng nhận ra vừa rồi đã đặt tay đúng ngay mệnh môn của chàng, vậy mà trong phút hoảng loạn ấy, chàng hoàn toàn không hề phòng bị.
Úy Sở Lăng ngẩng đầu nhìn Bùi Việt. Không ngờ bắt gặp trong mắt chàng là một hồ nước mềm mại, tĩnh lặng trong đêm xuân, nơi đáy hồ lấp lánh ánh sao ngập ngừng mờ ảo, hòa vào gợn sóng lung linh.
Nàng xiêu lòng đâm sâu vào đó, nhưng ánh sao bỗng tan biến, chẳng còn bóng dáng.
Một ngọn tà hỏa vô cớ nổi lên trong ngực. Úy Sở Lăng ghé môi sát vào tai Bùi Việt: “Bùi Uyên Thanh, người có từng nghĩ đến, tùy tiện vận chân khí và nội lực sẽ khiến Dao Cầm Gai thấm vào tâm mạch nhanh hơn, nên hiệu lực của Lãnh Ngạch Hoàn mới tiêu tan sớm như vậy. Ta nhắc lại lần nữa, ngàn vạn lần hãy quý trọng mạng sống, đừng biết rõ mà vẫn cố phạm.”
Trong mắt nàng thoáng qua một tia lạnh lẽo pha ý cười châm chọc: “Nếu một ngày trên đường Hoàng Tuyền ta nhìn thấy người… thì dù là quân thần, ta cũng chẳng nể tình nữa.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (50)
Chương 1: Chương 1: QUYỂN I ☾ KIẾP TRƯỚC LÀ VẦNG MINH NGUYỆT ☽ - Chương 1: Chập chững bước vào đầm lầy, chẳng biết sâu cạn Chương 2: Chương 2: Gặp lúc núi lở, tựa như rơi vào ảo mộng Chương 3: Chương 3: Sấm chớp vừa dứt, lập tức bắt tay vào cứu tế Chương 4: Chương 4: Trọng thần đàm đạo đêm khuya, tiểu lại lo sầu khó ngủ Chương 5: Chương 5: Ám vệ tỏ lòng trung, thư sinh rơi huyết lệ Chương 6: Chương 6: Khách điếm sinh niệm, thiền phòng kinh tâm Chương 7: Chương 7: Độc chồng lên độc, như mộng ngoài thân Chương 8: Chương 8: Ác quỷ báo thù, nguyện quân mọc cánh Chương 9: Chương 9: Mưu ngầm vừa động, mưa gió tầm tã Chương 10: Chương 10: Giảng giải trị thủy, trường đèn cầu phúc Chương 11: Chương 11: Đê đập rỗng ruột, thời buổi rối loạn Chương 12: Chương 12: Lửa đốt trừ uế, băng tan tuyết chảy Chương 13: Chương 13: Trăng sáng rực rỡ, ngực nở phù dung Chương 14: Chương 14: Trong sáng u minh, cái chết của A Sinh Chương 15: Chương 15: Nhìn dòng nước xuôi, gảy khúc dao cầm Chương 16: Chương 16: Thềm cao tiêu điều, phù dung bay trước mặt Chương 17: Chương 17: Thành ma thành phách, như mài như dũa Chương 18: Chương 18: Thập diện mai phục, xả thân chắn tên Chương 19: Chương 19: Tuyệt lộ phùng sinh, đêm trăng vượt sông Chương 20: Chương 20: Mổ tim róc thịt, sương thu mịt mù Chương 21: Chương 21: QUYỂN II ☾ DƯỚI HIÊN, HOA LÊ RƠI THÀNH TUYẾT ☽ - Chương 21: Chui đầu vô lưới, thân trong hiểm cảnh Chương 22: Chương 22: Ngược dòng tìm kiếm, mới gặp ở Lư Sơn Chương 23: Chương 23: Chuyển nguy thành an, ưu buồn hóa thành nước mắt Chương 24: Chương 24: Bách Thắng Binh Kinh, mỹ nhân như rắn độc Chương 25: Chương 25: Đại mạc ngân hà, phù dung an ủi Chương 26: Chương 26: Muốn ghép tội sợ gì không có lý do Chương 27: Chương 27: Chân tình giả ý, thêm dầu vào lửa Chương 28: Chương 28: Đấu trí trên triều, hồng trang hé mở Chương 29: Chương 29: Gậy gộc giáng thân, chuyện cũ thêm sầu Chương 30: Chương 30: Loạn tinh chi biến, quạ đen trấn trạch Chương 31: Chương 31: Dư hận khó tiêu, lãnh hương thực cốt Chương 32: Chương 32: Giấc mộng sau cơn mưa, dã tâm rõ ràng Chương 33: Chương 33: Khoảnh khắc đẹp đẽ, chứng ly hồn Chương 34: Chương 34: Biến hóa đồng nhất, bất chấp chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Phụ tử tâm sự, lấy lui làm tiến Chương 36: Chương 36: Cố nhân qua đời, giằng co trong rừng mai Chương 37: Chương 37: Đau lòng giải hận, kẻ bi thương khiến người xót xa Chương 38: Chương 38: Giao dịch đường cùng, khúc tán ca giữa hoàng thành Chương 39: Chương 39: Kim thiền thoát xác, ngọc trai phun châu Chương 40: Chương 40: Hoa lê rơi hết, Hoàn Tranh đã già Chương 41: Chương 41: QUYỂN III ☾ DUNG NHAN PHÙ DUNG, MÀY TỰA LIỄU ☽ - Chương 41: Chất vấn vết thương tự hại, bí mật triệu tập nhị vươ Chương 42: Chương 42: Nhanh chóng quyết đoán, xương khô tái sinh máu thịt Chương 43: Chương 43: Hầu bệnh tâm sự, lấy thân nuôi cổ Chương 44: Chương 44: Lục khúc che mặt, Quý phi say rượu Chương 45: Chương 45: Oan hồn quấn quanh, nghiệp chướng khó thoát Chương 46: Chương 46: Huyết hiến Hiên Viên, Thiên Đạo dân tâm Chương 47: Chương 47: Kiếp độ tâm an, rốt cuộc niết bàn Chương 48: Chương 48: Tỳ bà tiễn biệt, giấy ngắn tình dài Chương 49: Chương 49: Trần ai lạc định, cửu biệt trùng phùng Chương 50: Chương 50: Pháo hoa rực rỡ, minh nguyệt treo cao