Chương 14
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì

Chương 14

14: 

Sáng sớm hôm đó, Nhiễm Phàm rất lâu không ngủ được.

Anh cầm điện thoại, mở ứng dụng ghi chú, lướt qua vô số bản ghi  chú liên quan đến việc tiếp nhận, chăm sóc các con vật ở bệnh viện trước đây rồi tạo một trang trống mới.

Anh tính toán số tiền tiết kiệm của mình. Muốn ra ngoài đi một chuyến thì cần có sự bảo đảm về kinh tế. Mà anh thì không có tiền.

Tiền lương cộng với thu nhập từ nghề tay trái thì chẳng hề dư dả sau khi trừ khoản vay mua nhà. Từ lúc chia tay, Giang Mân Ngọc từng chuyển cho anh một khoản tiền, nhưng anh đã hoàn lại nguyên vẹn.

Không phải vì sĩ diện mà cố chấp. Nhìn lại toàn bộ quãng thời gian hai người ở bên nhau, trên phương diện tiền bạc, Giang Mân Ngọc chưa từng bạc đãi anh.

Ngay từ đầu, Giang Mân Ngọc thường xuyên ăn ngủ ở nhà anh, học phí đại học cũng từng mượn Nhiễm Phàm ứng trước, nhưng sau đó đều đi làm rồi trả lại đầy đủ. 

Khi yêu nhau nồng nhiệt nhất, những gì họ bỏ ra đều là cho nhau.

Giang Mân Ngọc là người hiếu thắng, quả quyết, cũng thật sự bốc đồng và dễ nổi nóng, nhưng về nhân cách thì chưa bao giờ là kiểu chỉ biết đòi hỏi trong hèn mọn. Cậu ta đã ở bên Nhiễm Phàm và đi qua rất nhiều khoảng thời gian cô độc khó khăn, vừa nóng bỏng vừa liều lĩnh, gây ra không ít rắc rối cho Nhiễm Phàm, nhưng cũng kéo anh ra khỏi chỗ cũ, cho anh một hướng đi mới.

Chính vì những điều đó, nên dù Giang Mân Ngọc có nhẫn tâm, nhưng mỗi khi nghĩ đến cậu ta, Nhiễm Phàm vẫn không thể buông bỏ nỗi buồn để chuyển thành oán hận, cũng không thể dứt khoát mà quên đi.

Giang Mân Ngọc từng đối xử tốt với anh. Chỉ là bây giờ đã không còn yêu anh nữa rồi.

Làm thế nào mới có tiền đây?

Trong lòng Nhiễm Phàm đã có đáp án, ngay từ lúc nộp đơn xin nghỉ việc thì anh đã nghĩ kỹ rồi.

Ngồi ngẩn ngơ đến rạng sáng, Nhiễm Phàm liên hệ môi giới bất động sản, treo căn nhà anh mua cho Giang Mân Ngọc – ngôi nhà từng là tổ ấm chung của hai người – lên ứng dụng bán nhà.

Cơn buồn ngủ mãi mới kéo đến.

Trong mơ màng, nhắm mắt lại, Nhiễm Phàm nghĩ: Tỉnh dậy vẫn phải quay lại bệnh viện thú cưng một chuyến.

Đón con mèo mướp kia về.

Ngủ được chừng vài tiếng, đến trưa Nhiễm Phàm tỉnh lại.

Có lẽ vì trước khi ngủ đã nghĩ đến mèo, nên khi tỉnh dậy bên tai anh vẫn lờ mờ nghe thấy tiếng mèo kêu. Âm điệu quen thuộc, lẫn trong cơn mơ tối sầm đất trời, giống hệt con mèo mập kia của anh.

Anh khựng lại một lát, rồi bỗng bật dậy khỏi giường, men theo âm thanh xuống lầu,  kinh ngạc phát hiện thật sự có một con mèo đang dựng cao cái đuôi, đi vòng vòng quanh bàn ăn.

Không phải con mèo mướp gửi ở bệnh viện thì là ai nữa.

Mèo mập đang tuần tra môi trường mới, thấy Nhiễm Phàm cũng chẳng buồn để ý, tiếp tục thò đầu thò cổ mà nhìn khắp nơi.

Nhiễm Phàm khó giấu nổi kinh ngạc, quay sang nhìn Lê Ương đang ngồi ở ghế ăn.

Người đàn ông mặc một bộ đồ thể thao ôm sát người, càng làm nổi bật vóc dáng cân đối, khác hẳn những người cùng tuổi.

“…Ngài Lê, sao nó lại ở đây?”

Biết là hỏi thừa, đáp án vừa hỏi ra đã có rồi, nhưng Lê Ương vẫn trả lời: “Đoán là em nhớ nó nên tôi đi đón giúp.”

“Ngài tự mình đi ạ?”

“Ừ.”

“…Các đồng nghiệp của tôi không nói gì với ngài chứ?”

Thật ra là không. Ở tuổi của Lê Ương, có những thứ dù đã đè nén nhưng vẫn sẽ lộ ra từ từng khe hở nhỏ. Từ rất nhiều năm trước, đã hiếm khi có người chủ động bắt chuyện hay đùa cợt trước mặt hắn.

Nhưng nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Nhiễm Phàm, Lê Ương vẫn nói: “Mọi người đều là người biết giữ thể diện, thái độ với tôi rất tốt. Trong lòng nghĩ gì thì không biết, nhưng ngoài miệng cũng không coi chúng ta là cha con.”

“Sao có thể coi là cha con được.”

Nhiễm Phàm hơi gấp gáp: “Chúng ta chẳng giống nhau chút nào, hơn nữa ngài Lê nhìn trẻ như vậy.”

Lê Ương hỏi lại: “Tôi trẻ sao?”

“Rất trẻ.”

“Tôi còn tưởng mình đã mất đi sức hấp dẫn rồi.”

“Sao có thể chứ.”

Dù là ai nhìn vào, Lê Ương cũng là một người đàn ông đầy sức quyến rũ trên mọi phương diện.

Bất ngờ, Lê Ương bật cười.

Nhiễm Phàm khựng lại, nhận ra mình bị trêu. 

Ngoài kia anh cho người ta cảm giác rất đáng tin, vậy mà khi đứng trước Lê Ương lại thấp bé đi không biết bao nhiêu. Bị hắn nhìn chằm chằm cười mà cả người anh cứng đờ ra.

Lúc này Lê Ương đã dừng đúng mực, ra hiệu cho anh ngồi xuống:

“Chào buổi trưa. Ngồi ăn cùng nhau một bữa rồi hẵng đi.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 1: Chương 1: Chúng ta chia tay đi Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Một bàn tay đặt lên lưng Nhiễm Phàm Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Lê Ương, cha ruột của Giang Mân Ngọc Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Lê Ương lại lần nữa hôn anh Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Có thể đến bệnh viện một chuyến không? Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Tôi hy vọng em có thể sinh đứa bé Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao? Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Ngài không cảm thấy tôi tầm thường sao? Chương 16: Chương 16: Cũng đừng tính là tôi tự nuốt lời hứa Chương 17: Chương 17: Em đúng là một người rất giỏi Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Cách cậu đối xử với Nhiễm Phàm, có được tính là bạc tình không? Chương 20: Chương 20: Bác sĩ Nhiễm đã từ chức từ vài tháng trước Chương 21: Chương 21: Chúng ta có thể ra ngoài gặp nhau được không? Chương 22: Chương 22: Cậu cũng biết cha của đứa bé Chương 23: Chương 23: Ngài là chồng em, ngài quan trọng nhất Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ngoại truyện 1: Giang Mân Ngọc ước gì đó là con của cậu ta Chương 26: Chương 26: Ngoại truyện 2: Tôi đúng là hèn mọn, tôi đúng là hèn mọn Chương 27: Chương 27: Ngoại truyện 3: Nhất định tôi sẽ yêu em sâu đậm hơn bất cứ ai