Chương 14
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 14: Chỉ mong sống yên ổn qua ngày

Tài xế nhà họ Văn đến đón Văn Nhạc Tri về. Cậu đã báo trước với Trình Bạc Hàn là hôm nay về nhà họ Văn ăn tối rồi ngủ lại luôn. Chắc Trình Bạc Hàn vẫn đang bận rộn chưa ngơi, 2 tiếng sau mới nhắn trả lời một chữ: “Ừ.”

Về đến nhà, dì bưng nồi canh gà đã hầm sẵn từ lâu ra, Văn Sơ Tĩnh thì nhắc cậu lên tắm rửa thay quần áo, tới lúc ngồi vào bàn trông thấy những món ăn quen thuộc, cậu không kìm được than thở một tiếng đầy mãn nguyện.

Văn Sơ Tĩnh tương đối phê bình trước hành động ngồi khoanh hai chân lên ghế của cậu: “Vẫn cái dáng này, ngồi cũng không ngồi đàng hoàng.”

“Ây dà, kìa chị ——” Văn Nhạc Tri dài giọng ra làm nũng, “Mãi em mới về nhà được một chuyến mà, chị châm chước bỏ qua không được chắc.”

Vốn dĩ đang nói chuyện rất bình thường thôi, không hiểu sao cậu vừa dứt lời Văn Sơ Tĩnh đã đỏ hoe mắt.

Văn Nhạc Tri trông thấy thế thì lập tức ngồi thẳng lại, dè dặt nhìn Văn Sơ Tĩnh, bảo: “Ở bên kia em cũng tùy tiện lắm, anh ấy chẳng uốn nắn nhắc nhở gì em đâu, cũng không hạn chế em, đối xử với em khá là được.”

Có vẻ Văn Sơ Tĩnh vẫn chưa yên tâm hẳn, Văn Nhạc Tri bèn kể chuyện Trình Bạc Hàn mời đầu bếp của lầu Chung Đỉnh đến nhà.

“Buổi sáng nào cũng ghé, chỉ để nấu canh cho em.” Văn Nhạc Tri bắt đầu đá tiếp sang chủ đề canh hầm của đầu bếp lớn làm có mùi vị thế nào, kém dì nhà họ Văn nấu ở những đâu, lúc này thì Văn Sơ Tĩnh phải bật cười.

“Người ta là đầu bếp lớn hẳn hoi, mình làm sao mà so được.” Dì bưng điểm tâm mới ra lò nóng hổi lên bàn, ánh mắt nhìn Văn Sơ Tĩnh đầy yêu thương chiều chuộng, “Nếu có người nấu canh cho thì chịu khó ăn nhiều vào, dạo này Nhạc Tri gầy đi mất rồi.”

Văn Nhạc Tri thử véo má mình, không hề thấy gầy, quay đầu ngó sang quả nhiên thấy chị đang nhìn đăm đăm vào mặt mình, vội xin tha lia lịa: “Chị, em không sao đâu mà, Trình Bạc Hàn không hề ngược đãi em, anh ấy tốt với em lắm thật luôn.”

—— Ngoại trừ việc ban đầu nhốt cậu lại, uy h**p cậu kí tên, rồi lôi kéo cậu này nọ kia ấy mấy buổi tối liền ra.

Nhằm đưa ra chứng cứ cho lời nói của mình, Văn Nhạc Tri kể thêm một chuyện nữa: “Chị, chị có biết bức chữ triện cổ hồi trước em viết đấy là ai đấu giá thắng được không?”

Bức chữ Văn Nhạc Tri nhắc đến là bức “Bảo tỷ Thái Hòa” một doanh nhân mới nổi đã chốt giá 7 con số mua về vào hôm tiệc đính hôn của cậu và Tạ Từ. Hôm nay, trước khi rời nhà cậu bắt gặp nó được treo trong phòng làm việc của Trình Bạc Hàn.

Văn Sơ Tĩnh thoáng sửng sốt giây lát, một suy nghĩ vụt qua trong đầu. Chị tiếp quản Văn Minh từ khi mới hơn 20 tuổi, dĩ nhiên sâu sắc từng trải hơn nhiều so với em trai dường như chỉ sống trong nhà kính suốt. Những gì Văn Nhạc Tri kể chỉ góp phần tô đậm thêm nghi vấn của Văn Sơ Tĩnh – e rằng Trình Bạc Hàn đối với Văn Nhạc Tri không phải chỉ là ý tưởng nhất thời như hắn thể hiện ngoài mặt vậy đâu.

Trước khi ngủ Văn Sơ Tĩnh sang phòng Văn Nhạc Tri, ra vẻ tán gẫu tình cờ, hỏi lại về chuyện đợt Văn Nhạc Tri mất tích. Dẫu sao Văn Nhạc Tri mất tích ngay dưới mắt Trình Bạc Hàn, rồi cũng do chính hắn tìm được đưa về. Hiển nhiên Văn Nhạc Tri không muốn nhắc nhiều, vẫn lấy cớ y hệt hồi trước.

“Chị, chị phải nghĩ thế này này, dự án kí thỏa thuận cược tiến triển khá ổn thỏa, việc hợp tác của chú với Thông Đạt cũng suôn sẻ, em thì vẫn ăn ngủ nghỉ như mọi khi, đi học bình thường, chẳng phải bây giờ tốt quá rồi ạ!” Văn Nhạc Tri phân tích lợi – hại cực kì bình thản, “Nếu kết hôn với Tạ Từ thì chắc hôm nay cũng vậy cả thôi. Mà chưa chắc nhà họ Tạ đã đắc lực được bằng nhà họ Trình.”

Văn Sơ Tĩnh biết Văn Nhạc Tri chỉ cứng miệng vậy thôi, cũng không tiện bộc bạch thêm gì nữa, bởi mọi thứ em trai nói đều là thật. Nhà họ Văn lợi lộc đủ rồi, không thể lại quay qua oán trách hôn nhân thiếu hoàn mỹ được.

Song Văn Sơ Tĩnh vẫn thấy ngập tràn thiếu sót với Văn Nhạc Tri. Tạ Từ hay Trình Bạc Hàn đều như nhau, từ đầu đến cuối vẫn chưa phải là nửa kia chân thành hợp ý dành cho Văn Nhạc Tri.

Cảm giác áy náy ấy đã kéo dài suốt từ năm cha mẹ qua đời cho đến tận giờ. Văn Nhạc Tri được nâng niu trong lòng bàn tay, được chiều chuộng cao quỳ từ bé tới lớn, mãi năm 15 tuổi thì vợ chồng Văn Dung gặp tai nạn máy bay từ trần, đùng cái nhà họ Văn long trời lở đất.

Thời điểm đó Văn Sơ Tĩnh 25 tuổi đã vào công ty làm việc được vài năm nhưng chưa đủ kinh nghiệm, trẻ măng non nớt, kể cả có năng lực có sức hút cũng không đủ bản lĩnh trấn áp cục diện, khó lòng lèo lái tập đoàn Văn Minh khổng lồ. May sao mấy nhân vật gạo cội của Văn Minh rất trung thành, đỡ đần Văn Sơ Tĩnh chống chọi qua giai đoạn gian khó nhất, mới tránh cảnh bị mấy dòng nhánh khác của nhà họ Văn mổ xẻ vắt kiệt.

Sau cùng chí ít tập đoàn Văn Minh vẫn giữ được mảng cốt lõi quan trọng, 3 chuỗi thuộc các lĩnh vực hóa mỹ phẩm, sản phẩm tẩy rửa hàng ngày và sản phẩm vệ sinh răng miệng vững chắc dần theo thời gian, còn những mảng khác thì Văn Sơ Tĩnh hiểu rõ nguyên tắc bỏ chân giữ mạng.

Chẳng rõ từ bao giờ mà Văn Nhạc Tri bắt đầu im lìm hẳn đi, chờ tới lúc hoàn hồn tạm nghỉ khỏi công cuộc sứt đầu mẻ trán Văn Sơ Tĩnh mới phát hiện ra em trai đã bị trầm cảm dạng nhẹ, may là khi đó điều trị kịp thời song cũng đủ cho Văn Sơ Tĩnh hối hận khiếp sợ mãi lâu.

Vốn nghĩ che chở em trai dưới phe cánh mình, để thằng bé tập trung làm nghiên cứu là được, vốn tưởng năng lực của mình đã đủ, không cần thỏa hiệp thêm nữa, nhưng đến cuối nhà họ Văn vẫn cứ phải hi sinh cuộc hôn nhân của Văn Nhạc Tri.

“Giờ em chỉ mong sống yên ổn qua ngày, cố gắng làm một đôi chồng chồng bình thường với anh ấy, đồng thời giúp nhà mình giải quyết khó khăn, vậy là được rồi.” Văn Nhạc Tri vuốt tóc Văn Sơ Tĩnh, lúc này em trai nhỏ hơn 10 tuổi lại cứ như một người anh trai, “Chị không phải lo đâu, em đâu có gì không vui.”

Tuy khởi đầu của cậu và Trình Bạc Hàn rất xấu xí, nhưng nếu đã ở với nhau thì nên nỗ lực hẳn hoi để bồi đắp hôn nhân mới phải. Ấy là nghĩa vụ, cũng là trách nhiệm.

Văn Nhạc Tri nghĩ, chị đã phải đánh đổi quá nhiều vì cậu, nay cậu lớn rồi, kể cả không nhúng tay chuyện làm ăn thì cũng phải dốc hết sức che chở chị và nhà họ Văn chứ.

***

Trên thực tế “Dăm ba hôm là về” của Trình Bạc Hàn phải kéo dài đến tận 1 tuần hắn mới trở lại được. Trong thời gian đó hắn hay gọi video với Văn Nhạc Tri, cả hai lệch nhau 8 tiếng đồng hồ, Văn Nhạc Tri vừa mới nằm xuống chuẩn bị đi ngủ thì bên phía Trình Bạc Hàn đã là bình minh le lói.

Trình Bạc Hàn trong cuộc gọi video ngồi tựa vào cửa sổ, không trông thấy rõ ngũ quan vì ngược nắng nhưng hoàn toàn không phải nét mặt thư thái. Hắn cầm cốc cà phê nốc một ngụm to, trông rất mỏi mệt.

Cuộc gọi kết nối xong cả hai đều im lặng một hồi lâu. Văn Nhạc Tri không biết nên nói gì, mãi cả buổi mới bật ra được ba chữ: “Anh Bạc Hàn.”

Trình Bạc Hàn cười khẽ, sắc mặt hơi thả lỏng, giọng nói trầm thấp truyền qua màn hình nghe cứ sạn và ráp: “Chưa ngủ à?”

“Đọc sách hơi muộn ạ.” Văn Nhạc Tri trả lời thật thà.

“Ừm.” Trình Bạc Hàn đáp một tiếng, dừng giây lát rồi tiếp, “Dự án gặp ít sự cố, cơ mà xử lý xong hết rồi, mai là về được.”

Văn Nhạc Tri vội gật đầu: “Ò ò.” Sau đó không nghĩ ngợi gì bổ sung luôn thêm câu, “Chờ anh về ha.”

Nghe thấy câu này đáy mắt Trình Bạc Hàn chợt tối sầm, có vẻ hắn không ngờ Văn Nhạc Tri lại ngoan ngoãn miệng lại ngọt xớt thế, song tất yếu vẫn phải vui lòng. Văn Nhạc Tri đang mặc chiếc áo phông rộng thùng thình ngồi trên giường, xương quai xanh thấp thoáng lộ ra phía dưới áo trông lóng lánh trong veo, hệt sợi dây đàn cổ đang khẽ khàng rung động khiến người ta chỉ muốn vươn tay khảy một cái.

Trình Bạc Hàn về đến nơi lúc nửa đêm hôm sau. Buổi tối Văn Nhạc Tri dùng não quá độ nên ngủ rất say, mãi tới tận sáng dậy nhìn thấy vali chỏng chơ ở phòng khách cậu mới biết là người ta về rồi.

Trình Bạc Hàn bước trong phòng ăn ra gọi cậu vào ăn, chẳng khác gì so với mọi buổi sáng bình thường trước đó, như thể vẻ mỏi mệt để lộ trong video hôm ấy chỉ là ảo giác.

Văn Nhạc Tri thầm giơ ngón cái trong bụng, quả nhiên người giỏi kiếm tiền đều phải làm bằng sắt.

“Anh về lúc nào thế ạ?” Văn Nhạc Tri hỏi.

“Rạng sáng qua,” Trình Bạc Hàn đưa cho Văn Nhạc Tri miếng bánh mì nướng dày dặn đã phết bơ lạc, “thấy em ngủ ngon nên không gọi em.”

Văn Nhạc Tri nhận lấy miếng bánh mì cắn thử, thơm phức. Hồi trước ở nhà dì không chịu để cậu ăn nhiều bơ lạc, bảo là calo quá cao, phải chú ý sức khỏe. Về sau cậu trông mấy món này chỉ toàn nuốt nước bọt chứ hiếm khi động vào.

Được ăn ngon làm lời lẽ cậu cũng tự nhiên hẳn: “Công việc thuận lợi không ạ?”

Trình Bạc Hàn ngước mắt nhìn cậu: “Thuận lợi.”

Văn Nhạc Tri ăn hết một miếng bánh, không rõ sao mà người quanh năm ít h*m m**n ăn uống lại bị khơi gợi cơn thòm thèm, cậu ăn thêm một quả trứng ốp với mấy miếng thịt xông khói nữa. Tất cả đều do Trình Bạc Hàn nấu từ sáng.

“Sáng tôi đến công ty một chuyến, chiều quay lại đón em, mình ghé qua thăm ông ngoại.” Trình Bạc Hàn cúi đầu uống sữa, nói tiếp, “Ông ngoại muốn giữ mình ngủ lại một tối, em không phải mang đồ theo đâu, ở đó có sẵn hết rồi.”

Từ hôm kết hôn cả hai còn chưa đến nhà chính họ Trình lần nào, xét về tình về lý thì đều không ổn. Văn Nhạc Tri nhớ tới ông cụ nghiêm nghị mà cũng hiền hòa trong lễ cưới, gật đầu đáp “Vâng ạ”.

Hai người tới nhà chính lúc gần 4 giờ chiều. Trình Bỉnh Chúc mới ngủ trưa dậy chưa lâu, đang luyện chữ trong thư phòng, trông tinh thần khá sáng láng.

Văn Nhạc Tri tặng ông món quà đã chuẩn bị sẵn, Trình Bỉnh Chúc mở hộp quà ngay trước mặt cả hai, ấy là một con dấu ngọc Điền Hoàng giá trị không nhỏ. Vốn tưởng sẽ nhận được các món bình thường tượng trưng con cháu hay tặng như đồ bổ, tranh chữ này kia, nào ngờ lại là món này, Trình Bỉnh Chúc lập tức trào dâng hứng khởi.

Chất ngọc của con dấu mịn mướt rắn chắc, có màu vàng kim, ánh sáng giản dị loang loáng, mặt đáy khắc chữ trắng “Ấn tín trường thọ Trình Bỉnh Chúc”. Bốn mặt quanh thân ấn là sông núi mờ sương, nét chạm giản lược mềm mại, quả thực là món đồ hiếm có.

“Tự tay cháu khắc à?” Trình Bỉnh Chúc mừng rỡ mà đồng thời cũng sửng sốt. Ông biết Văn Nhạc Tri có tài có mạo, ngoại hình thì dễ hiểu, nhìn thôi là thấy, nhưng năng lực lại hiếm có dịp chứng kiến. Chí ít trong số đám hậu bối ông biết là không tìm ra được ai giỏi giang vậy.

“Ông ngoại, cháu tự tay khắc ạ, ông thích là tốt quá rồi ạ.” Ánh mắt kích động thậm chí chấn động của Trình Bỉnh Chúc khiến Văn Nhạc Tri hơi ngài ngại, cậu cảm giác mình như đang khoe mẽ khoa trương ấy.

Thực ra cậu lo chú ý biểu cảm Trình Bỉnh Chúc suốt, nên lại để lỡ mất cặp mày lẫn khóe môi hơi hơi cong lên của Trình Bạc Hàn khi trông thấy con dấu.

Mãi từ đó đến giờ cơm tối Trình Bỉnh Chúc đều cực phấn chấn, hỏi han Văn Nhạc Tri ân cần rõ rệt, còn thảo luận cùng cậu các điểm tâm đắc về thư pháp điêu khắc.

Trước giờ ăn, con trai cả của Trình Bỉnh Chúc là Trình Trung dẫn theo Trình Diệu về. Văn Nhạc Tri từng gặp họ ở lễ cưới, cậu lễ phép chào hỏi rồi tiếp tục ngồi lại phòng khách trò chuyện với ông cụ.

Giữa giai đoạn này Trình Bỉnh Chúc có gọi Trình Trung và Trình Bạc Hàn vào thư phòng, bảo có việc cần thảo luận. Vậy là còn mỗi Văn Nhạc Tri với Trình Diệu ở phòng khách. Trình Diệu ngồi cách cậu không xe, thấy xung quanh đã trống hết bèn bắt đầu quan sát Văn Nhạc Tri trắng trợn.

Hôm lễ cưới Trình Diệu cũng nhìn Văn Nhạc Tri bằng ánh mắt tương tự, song lúc đó có mặt Trình Bạc Hàn, y không dám to gan quá đà thế. Văn Nhạc Tri hơi cau mày, ngẩng đầu đón tầm nhìn từ Trình Diệu, đáp trả bằng ánh mắt “Có gì nói mau”.

Chuyện nhà họ Trình đâu phải bí mật, từ bé đến lớn Văn Nhạc Tri đã nghe kể kha khá, các gia tộc lớn có nhà nào mà không ngổn ngang đống bí sử hổ lốn đâu.

Đã ngần ấy năm Trình Diệu cũng chẳng phát triển nổi tài cán gì, trái lại mấy trò phông bạt mẽ ngoài của đám cậu ấm công tử thì ngày càng thành thạo. Gặp phải thái độ thờ ơ của Văn Nhạc Tri đùng cái y ngùn ngụt lửa giận, hoàn toàn quên béng bản thân mình mới là bên khiêu khích trước.

“Đừng có đắc ý quá, tương lai mày tha hồ biết tay.” Trình Diệu hằm hè buông một câu.

Văn Nhạc Tri chớp mắt ra vẻ ngu ngơ: “Em có đắc ý đâu ạ, tuy anh Bạc Hàn tốt với em lắm, tiền của nhà em cũng đầy rẫy, em còn trẻ măng đã được người trong ngành dự đoán có tiềm năng trở thành nhân tài chuyên về văn tự cổ, nhưng em không đắc ý thật mà.” Cậu dừng giây lát rồi tiếp lời rất nghiêm túc, “Anh Trình Diệu, tương lai em tha hồ biết tay nghĩa là sao ạ? Để chốc em hỏi thử ông ngoại xem.”

Cậu sợ Trình Bạc Hàn thật nhưng không có nghĩa cậu sợ cả đám mèo chó nhốn nháo đây. Loại cậu ấm không não như Trình Diệu Văn Nhạc Tri còn chẳng buồn để vào mắt đâu.

“Mày!” Xưa nay Trình Diệu được người ta đeo đuổi cung phụng đã bao giờ phải nghe những lời kiểu thế, mấy câu đã nghẹn họng ngang xương, y tức tối cười khẩy, “Hóa ra mồm miệng cậu út gió mát trăng thanh nhà họ Văn lại sắc bén vậy.” Sau đó y hạ thấp giọng phun ra một câu cực kì đê tiện thấp kém, “Không biết lúc bị Trình Bạc Hàn ch*ch cho thì có cứng miệng được thế nữa không!”

Dẫu sao Văn Nhạc Tri hãy còn trẻ, nhoáng cái mặt mũi đã đỏ bừng, cậu dồn sức bấu vào sofa, nhìn Trình Diệu chòng chọc bằng ánh mắt lạnh lẽo, rồi bỗng cậu lại biến sắc nhìn ra đằng sau Trình Diệu.

Khi Trình Bạc Hàn bước tới gần bóp lấy cổ Trình Diệu bằng một tay là Văn Nhạc Tri biết ngay đối phương nghe thấy câu cuối mất rồi.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (62)
Chương 1: Chương 1: Em không đi được đâu Chương 2: Chương 2: Hiện tượng giả Chương 3: Chương 3: Cũng có thể hủy hoại cả em Chương 4: Chương 4: Mới nghe lời hơn được Chương 5: Chương 5: Em không thích Tạ Từ Chương 6: Chương 6: Mềm lòng chỉ tổ xôi hỏng bỏng không Chương 7: Chương 7: Miễn em nghe lời Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Bất kể không muốn đến mấy Chương 11: Chương 11: Ai dùng? Chương 12: Chương 12: Cấm cửa Chương 13: Chương 13: Buổi tối tiếp tục Chương 14: Chương 14: Chỉ mong sống yên ổn qua ngày Chương 15: Chương 15: Người ở cạnh là được Chương 16: Chương 16: Thuyền lẻ vạn dặm Chương 17: Chương 17: Thành khẩn khoan hồng Chương 18: Chương 18: Hận tôi lắm phải không Chương 19: Chương 19: Trì trệ đơ đơ Chương 20: Chương 20: Tôi biết em không muốn Chương 21: Chương 21: Anh thích em đúng không Chương 22: Chương 22: Có chết hắn cũng không buông tay Chương 23: Chương 23: Cậu rất sợ Trình Bạc Hàn mất vui Chương 24: Chương 24: Cách duy nhất chính là không gặp em Chương 25: Chương 25: Nhớ lời em nói đấy Chương 26: Chương 26: Thời cơ tốt Chương 27: Chương 27: Giẫm nát Chương 28: Chương 28: Kiếp nạn Chương 29: Chương 29: Ngu xuẩn Chương 30: Chương 30: Riêng ly dị không được Chương 31: Chương 31: Đừng có làm những việc thừa thãi Chương 32: Chương 32: Trước đêm đó Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Thích tôi một lần nữa được không Chương 35: Chương 35: Không lùi được Chương 36: Chương 36: Chỉ còn sợ hãi Chương 37: Chương 37: Không đâu Chương 38: Chương 38: Tôi không chạm vào em Chương 39: Chương 39: Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi Chương 40: Chương 40: Không thể báo thù đáp trả được Chương 41: Chương 41: Chồng chồng cãi cọ chút thôi Chương 42: Chương 42: Văn Nhạc Tri mất tích Chương 43: Chương 43: Người vừa yêu vừa hận Chương 44: Chương 44: Người không liên quan không được phép lại gần em ấy Chương 45: Chương 45: Cái ác ban đầu Chương 46: Chương 46: Ông cứ dai như đỉa vào Chương 47: Chương 47: Nhớ em ấy đến chết mất thôi Chương 48: Chương 48: Thẳng đuột Chương 49: Chương 49: Cảnh không muốn thấy nhất là em ép mình ngoan ngoãn Chương 50: Chương 50: Tùy em xử trí Chương 51: Chương 51: Trai đểu! Lừa cưới! Bắt nạt người ta! Chương 52: Chương 52: Mềm lòng độc nhất Chương 53: Chương 53: Đáng ra tôi nên quán triệt biến thái đến cùng Chương 54: Chương 54: Cảm giác như kiểu bị chơi Chương 55: Chương 55: Tôi muốn nhờ em một việc Chương 56: Chương 56: Đằng sau Chương 57: Chương 57: Em không cần tôi Chương 58: Chương 58: Cậy em yêu tôi Chương 59: Chương 59: Em cần anh (Kết thúc) Chương 60: Chương 60: Ngoại truyện 1: Tinh thần nổi loạn Chương 61: Chương 61: Ngoại truyện 2: Thù dai Chương 62: Chương 62: Ngoại truyện 3: Nhạc Chuy