Chương 14
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào”

Ngụy Tắc Văn đã nói như vậy, Đường Án Trác cũng không hỏi nhiều nữa, cậu chạy chậm hai bước đuổi kịp Ngụy Tắc Văn, “Ngài Ngụy, chúng ta đi đâu ạ?”

“Tới rồi em sẽ biết!”

Ra khỏi nhà máy, vòng đến phía sau, Đường Án Trác mới phát hiện sau lưng nhà máy rượu còn có một khoảnh đất trống cực kỳ rộng lớn, tuy rằng chưa vào giữa hè, nhưng cỏ trên mặt đất đã khô rồi, Đường Án Trác đoán đây là cỏ nhân tạo.

Ngụy Tắc Văn dẫn cậu đi vào, trong một căn phòng xa xa có một người người đàn ông bước ra, phía sau còn có một con ngựa nhàn nhã vung vẩy cái đuôi đi theo.

Lúc này Đường Án Trác mới ý thức được, phía sau nhà máy rượu của Ngụy Tắc Văn được xây dựng một trường đua ngựa.

Ngụy Tắc Văn tiến nửa bước về phía cậu, “Tôi thường xuyên bàn công việc ở đây, trên tầng cao nhất của nhà máy có phòng họp, nơi đó không thú vị nên không đưa em vào xem. Đôi khi tôi cũng tụ hội với bạn bè ở đây, trước khi dùng cơm, nhàm chán quá thì chúng tôi sẽ tới nơi này cưỡi ngựa thả lỏng. Lúc rong ruổi ngồi trên lưng ngựa cảm giác mọi phiền não hay mỏi mệt đều vứt ra khỏi đầu. Đức Mã!”

Ngụy Tắc Văn kêu một tiếng với con ngựa anh tuấn đang tiến về phía này, bốn chân của nó cao khoẻ, toàn thân trắng tinh, nhìn sơ gần như không thấy điểm xuyết thêm màu gì khác, dưới ánh mặt trời lóe ánh sáng óng ả, lông tóc bóng loáng mượt mà.

Là một chú ngựa rất đẹp, rất xứng với Ngụy Tắc Văn, đây là suy nghĩ đầu tiên của Đường Án Trác.

Nghe tiếng chủ gọi, Đức Mã không còn nện bước thảnh thơi nữa, ngay khi nhân viên chăm sóc buông dây cương bèn  chạy vội về phía Ngụy Tắc Văn.

Một cái đầu ngựa đột nhiên tới gần, nháy cặp mắt đen nhánh, Đường Án Trác vô thức lùi về phía sau.

Đứng gần sát mới càng cảm nhận trực quan hơn sự cao lớn của Đức Mã.

Ngụy Tắc Văn ôm cổ ngựa, v**t v* đầu Đức Mã, Đường Án Trác thấy ngựa ta thân thiết dụi trán vào tay hắn.

“Nó tên Đức Mã, là một con ngựa Ả Rập. Năng lực chạy nhanh hay nhảy cao của ngựa Ả Rập đều rất mạnh, nó năm nay 6 tuổi, từ khi còn là một chú ngựa con thì đã theo tôi.”

Ngựa Ả Rập là giống ngựa ưu nhã nhất trên thế giới, khi còn ở nước ngoài, có một thời gian Ngụy Tắc Văn đam mê với thuật cưỡi ngựa biểu diễn, cũng vào lúc đó hắn tìm hiểu rất nhiều về kỹ thuật cưỡi ngựa.

Ngẫu nhiên kết giao với một vận động viên cưỡi ngựa tên là Salche, chú ngựa Salche yêu thích nhất chính là giống Ả Rập, nó làm bạn với anh tham gia rất nhiều trận thi đấu, lấy được rất nhiều cúp, cho nên anh đã coi nó như con trai của mình.

Sau khi xem Salche biểu diễn cưỡi ngựa, Ngụy Tắc Văn trẻ tuổi giàu sức lực lập tức chú ý tới bộ môn đầy tiêu sái phóng khoáng đó, không kiềm được sinh ra hứng thú sâu sắc đối với môn thể thao vận động này.

Nhưng lúc ấy ở nước ngoài không tiện cho hắn nuôi ngựa riêng của mình, vì thế sau khi về nước việc đầu tiên hắn làm chính là liên hệ Salche, chọn một con ngựa Ả Rập cho mình thuần dưỡng.

Tốt nhất là ngựa con, bởi vì nuôi dưỡng từ nhỏ dưỡng sẽ càng thêm trung thành đáng tin,tình cảm tình tất nhiên cũng có nhiều khác biệt.

Vì thế Ngụy Tắc Văn mới có Đức Mã, khi mới tiếp xúc sản nghiệp trong nhà, thời gian nhàn rỗi tương đối nhiều, một tháng Ngụy Tắc Văn sẽ tới trại nuôi ngựa hai lần, nghỉ ngơi thả lỏng với Đức Mã một ngày, sau này dù quá bận thì hắn vẫn muốn bảo đảm một tháng tới thăm Đức Mã một lần.

Nhân viên chăm sóc còn từng bảo anh ta cảm thấy hắn và Đức Mã có cảm ứng tâm linh, mỗi lần trước khi hắn muốn tới, có thể thấy Đức Mã đột nhiên vui vẻ ở chuồng ngựa, quả thực rất thần kỳ.

Kể hết câu chuyện về Đức Mã, Ngụy Tắc Văn hỏi Đường Án Trác, “Em có muốn thử không?”

Đường Án Trác đối mặt với Đức Mã cao to vẫn hơi nhút nhát, tuy rằng cậu rất muốn thử một lần.

“Ngài Ngụy, ngài cứ cưỡi trước đi, lát nữa em sẽ thử.”

Ngụy Tắc Văn hiểu rõ lần đầu tiên tiếp xúc với cưỡi ngựa có lẽ ai cũng sẽ hơi khiếp đảm, nhưng thử rồi thì sẽ thấy cảm giác phi nước đại trên lưng ngựa rất sảng khoái.

“Vậy tôi cưỡi một vòng cho em xem.”

Ngụy Tắc Văn thay quần bò giày ủng, vỗ vỗ lưng Đức Mã rồi xoay người lên ngựa, động tác lưu loát thong dong, ở trong mắt Đường Án Trác quả thực quá anh tuấn mạnh mẽ.

Hắn như là thần linh quan sát thế gian, quanh thân mạ vầng hào quang sáng chói.

Ngụy Tắc Văn nắm dây cương, cuộn hai vòng trong lòng bàn tay, bảo đảm chiều dài hai bên dây cương giống nhau.

Hắn khẽ giật dây trên lưng ngựa, Đường Án Trác đoán hắn đang điều chỉnh tư thế thích hợp, chờ khi hắn thẳng eo, chỉ nghe thấy một tiếng hô vang dội “Đi!”

Đức Mã phóng ra như bay, hệt như là mũi tên rời cung, vẽ ra đường cong màu trắng xinh đẹp trên không trung.

Ngụy Tắc Văn phong lưu phóng khoáng trên lưng ngựa, Đường Án Trác xem mà ngây người, thế cho nên khi hắn ghìm dây cương dừng trước mặt, cậu vẫn còn chìm trong suy tư, không biết là do chuyện cưỡi ngựa vốn dĩ sẽ đẹp đẽ anh tuấn như vậy hay là bởi vì người trên lưng ngựa là Ngụy Tắc Văn nên mới đẹp đến thế?

Ngụy Tắc Văn cởi mũ bảo hiểm xuống, hất tóc mái rũ trước trán ra sau, cầm một cái mũ và bộ bảo hộ khác trên ghế dài, khẽ vẫy tay gọi Đường Án Trác.

“Án Trác, lên thử xem, tôi đi cùng em.”

Rõ ràng lúc xem Ngụy Tắc Văn lên ngựa cảm giác rất nhẹ nhàng, đến khi chính cậu ra trận thì phát hiện hoàn toàn không đơn giản.

Không biết giẫm lên giá đỡ chân thế nào, giẫm lên cũng không biết rút chân ra sao, bước lên thì chân với không tới, cậu lo lắng mình giẫm cũng không xong rồi té ngã.

Ngụy Tắc Văn cảm thấy cậu làm gì cũng giống trẻ con, đứng bên cạnh xem vui vẻ chốc lát rồi vỗ mông Đức Mã, Đức Mã rất hiểu ý chủ, nó khuỵu chân hạ eo thấp một chút.

Ngụy Tắc Văn đỡ cánh tay cậu, một tay khác thì nắm eo cậu, thật sự là nắm bởi vì Ngụy Tắc Văn cảm giác một bàn tay của mình có thể bắt trọn nửa eo cậu.

Quá gầy, cần phải nuôi béo hơn.

Hắn dùng tư thế nửa ôm nửa bế mà đưa Đường Án Trác lên ngựa, cảm giác ngồi trên lưng ngựa đối với Đường Án Trác hoàn toàn mới lạ, tầm nhìn lập tức cất cao.

Đường Án Trác thử sờ đầu Đức Mã, Đức Mã cực kỳ dịu ngoan, chớp chớp mắt để yên cho cậu sờ, v**t v* một hồi cậu chợt cảm thấy phía sau trầm xuống, tiếp theo lưng bèn dựa vào bờ ngực vững chãi của Ngụy Tắc Văn.

Thân thể Đường Án Trác cứng đờ, cậu có thể cảm nhận rõ rệt nhiệt độ cơ thể cách quần áo truyền đến.

Ngụy Tắc Văn nhận thấy cậu đang cứng đờ toàn thân, cho rằng cậu căng thẳng bèn vỗ vai cậu, “Đừng sợ, Án Trác, thả lỏng nào.”

Không gian trên lưng ngựa có hạn, cho nên hai người dán sát vào nhau, cả người Đường Án Trác giống như là ngồi trong lòng Ngụy Tắc Văn, hơn nữa, nơi nào đó giống như… khụ khụ… Đường Án Trác lo mặt mình đỏ lên, nơi nào đó sao lại có cảm giác tồn tại lớn như vậy?

Cậu cúi đầu, dưới sự chỉ đạo của Ngụy Tắc Văn điều chỉnh tư thế của mình. Cánh tay Ngụy Tắc Văn từ phía sau vòng qua nắm chặt lấy dây cương, hai người cùng nắm cương sẽ không quá thuận tiện, thế nên Đường Án Trác túm lên yên ngựa, nhưng cánh tay Ngụy Tắc Văn siết chặt lấy cậu, bảo đảm cậu sẽ không ngã trái ngã phải hoặc rơi xuống.

Tay áo hắn xắn tới khuỷu lộ ra cánh tay nổi gân xanh, hơn nữa mỗi năm đi Hawaii nghỉ phép phơi ra màu đồng cổ, gợi cảm kiên cố rất khó lột tả, thoạt nhìn rất có cảm giác an toàn.

Bởi vì quán tính, ngay khi Đức Mã bắt đầu chạy, Đường Án Trác đột nhiên dựa về phía sau, giữa hai người vốn không có bao nhiêu khoảng cách nháy mắt bị đè chặt, càng như là cậu khảm vào thân thể Ngụy Tắc Văn.

Đức Mã làm mấy động tác vượt rào đơn giản cho nên trên lưng ngựa chao đảo, nhưng Ngụy Tắc Văn đã dự liệu trước, nên trước khi lên ngựa đã lót dưới mông cậu tấm nệm mềm mại để giảm bớt xóc nảy, giờ đây cậu chỉ cảm thấy thân thể đang lên xuống theo bước chân của Đức Mã.

Sau khi thích ứng tốc độ của Đức Mã, Đường Án Trác cũng dần dần trải nghiệm niềm vui khi cưỡi ngựa.

Ở trên lưng ngựa thật sự có thể hoàn toàn giải phóng bản thân, bên tai là tiếng gió gào thét, trước mắt là cảnh vật biến hoá rất nhanh.

Cậu muốn hò hét, muốn hoan hô, muốn tận tình biểu đạt tâm tình vui sướng.

Tóc bị gió thổi rối loạn, không sao cả, vậy cứ mặc kệ, tùy ý nó thôi.

Đường Án Trác nheo mắt, nghe thấy Ngụy Tắc Văn lớn tiếng hỏi, “Án trác, có vui không?”

Thanh âm này gần mình như vậy rồi lại cảm thấy đặc biệt xa, Đường Án Trác cũng lớn tiếng mà đáp lại, “Vui lắm! Ngài Ngụy! Em rất vui!”

Nhìn ra Đường Án Trác rất thích, Ngụy Tắc Văn bèn cho cậu chạy thêm vài vòng, cậu đang học cấp ba, phỏng chừng mấy năm nay chưa từng được thả lỏng, thừa dịp hai ngày này để cậu thoải mái hơn chưa chắc không phải là chuyện tốt.

Đức Mã dần dần giảm tốc, khi dừng lại Đường Án Trác còn thở phì phò, vẫn chưa đã thèm.

Cậu xoa xoa đầu Đức Mã rồi lại quay đầu nhìn về phía Ngụy Tắc Văn.

Bầu trời hôm nay dường như trong và xanh hơn hẳn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”