Chương 14
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 14

Sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần Tạ Tranh lại phấn chấn trở lại.

Các tác dụng phụ của kỳ mẫn cảm cũng kéo đến ngay sau đó.

Lúc này Tạ Tranh mới nhớ ra tối qua mình đã ngủ mà không tiêm thuốc ức chế.

Bây giờ toàn thân anh nóng hừng hực, bắt đầu cực kỳ khát khao có thứ gì đó đến an ủi bản thân.

Rèm cửa phòng không được kéo kín hoàn toàn, ánh nắng ban mai mờ nhạt lọt qua khe hở, chiếu nhẹ nhàng lên khuôn mặt của Lộ Lộc.

Người thanh niên nằm cùng giường nghiêng người về phía Tạ Tranh, ngủ rất say, mái tóc dài trước trán che đi đôi mắt, để lộ sống mũi cao thanh tú và đôi môi nhạt màu.

Tạ Tranh lật người ngồi lên người Lộ Lộc, nắm cằm cậu rồi hôn một cách mạnh bạo. Lộ Lộc chậm rãi mở mắt, còn hơi mơ màng: “…Tạ…”

Vừa thốt ra lời, Lộ Lộc đã ngửi thấy mùi khói tiêu đậm đặc tỏa ra từ trên người của Tạ Tranh, và cảm nhận được cảm giác châm chích nhói nhói nhẹ trên da.

Là kỳ mẫn cảm. Lộ Lộc nhanh chóng phản ứng lại.

Tạ Tranh giơ tay ra c** q**n áo của mình, rồi cúi đầu vội vàng tìm môi Lộ Lộc.

Trái tim Lộ Lộc bắt đầu đập nhanh hơn, nhưng lý trí vẫn còn.

“Chú Tạ, thuốc ức chế của chú để ở đâu?” Giọng Lộ Lộc nghe không được ổn định cho lắm: “Trong túi hay trong xe? Cháu đi lấy.”

“Đệch… rốt cuộc em đang nói nhảm cái gì vậy?” Tạ Tranh nhíu mày: “Không phải em cũng có phản ứng rồi đây à?”

Trong lúc Tạ Tranh nói, vòng eo vẫn còn cử động, Lộ Lộc bị anh cọ xát đến mức trán đổ mồ hôi, nhưng vẫn cố gắng giải thích: “Giữ trạng thái mẫn cảm lâu có thể không tốt cho sức khỏe.”

Nói cho cùng, một alpha không thể giúp gì cho một alpha khác đang trong kỳ mẫn cảm. Cho dù Lộ Lộc có phóng thích bao nhiêu pheromone cũng không thể an ủi được Tạ Tranh.

Lộ Lộc vẫn đang cố gắng ngồi dậy: “Chờ chút…”

Tạ Tranh cúi người xuống, ghé sát tai cậu.

“Không chờ được nữa rồi,” hơi thở ẩm ướt của Tạ Tranh phả vào tai Lộ Lộc: “Bảo bối, bé ngoan, em làm tôi sướng, tôi sẽ cho em đánh dấu tôi, có được không?”

Tạ Tranh cứ như thể chưa bao giờ biết xấu hổ là gì, miệng anh không hề kiêng kỵ điều gì, bất cứ chuyện gì cũng có thể nói ra. Lộ Lộc sững người, bị k*ch th*ch đến mức toát mồ hôi, bàn tay đang đặt trên eo Tạ Tranh đột nhiên siết chặt lại.

Cậu nắm lấy vai Tạ Tranh lật người lại, khi mở miệng cất tiếng nói, giọng nói đã hoàn toàn khản đặc. Cậu hỏi Tạ Tranh: “Chú Tạ, chú có biết không?”

Tạ Tranh ôm cổ Lộ Lộc hôn cậu, mơ hồ hỏi: “Biết cái gì cơ?”

Lộ Lộc nói: “Chiếc điện thoại tối qua, cháu cố tình để quên ở nhà hàng.”

Ý thức của Tạ Tranh thực ra đã rất mơ hồ, anh mất một lúc lâu mới biết Lộ Lộc đang nói cái gì. Anh cười: “Muốn làm với chú đến thế cơ à, bảo bối? Vậy thì bây giờ em… a…”

Chưa kịp nói hết câu, Tạ Tranh đột nhiên chửi thề một tiếng, không kiềm chế được ngửa đầu ra phía sau, cơ bắp toàn thân bắt đầu co giật.

Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh đang run rẩy vì khó chịu, có chút kinh ngạc dừng động tác lại, hoàn toàn không ngờ lần này Tạ Tranh lại… nhanh đến thế.

Tạ Tranh ngược lại không cảm thấy mất mặt một chút nào, anh khoác chân lên eo của Lộ Lộc, cười: “Tiếp tục đi.”

**

Đợi đến khi xong xuôi thì đã vài tiếng đồng hồ sau.

Trời đã sáng hẳn, trên giường là một mảnh lộn xộn.

Tạ Tranh đã lịm đi, không biết là ngủ hay bị ngất, trong không khí toàn là mùi pheromone của anh.

Lộ Lộc nhảy xuống giường, lập tức hít một hơi lạnh: “Á đau đau đau—”

Nói gì mà để mình đánh dấu, giả dối, tất cả đều là lừa gạt, lừa cậu quay mòng mòng.

Thực ra cậu hoàn toàn không thể chạm vào sau gáy của Tạ Tranh, mà ngược lại, hàm răng của Tạ Tranh mới là lợi hại vô cùng. Bình thường anh đã hay cắn người, hôm nay lại càng không biết nhẹ nặng, trên người cậu có không ít vết cắn sâu đến đáng sợ.

Cậu lục tung mọi thứ, cuối cùng cũng tìm thấy thuốc ức chế trong ngăn kẹp của túi Tạ Tranh. Cậu tiêm cho Tạ Tranh xong xuôi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Khi kéo khóa túi lại, Lộ Lộc nhìn thấy chiếc cà vạt trong túi Tạ Tranh. Chiếc cà vạt sọc đỏ sẫm, Lộ Lộc suy nghĩ một lát, để lại một mẩu giấy thông báo cho Tạ Tranh, rồi xách chiếc cà vạt đó ra, bỏ vào cặp sách của mình.

Hôm nay cậu còn có lớp, sau khi gọi bữa sáng cho Tạ Tranh thì vội vàng rời đi.

Sau khi Tống Thanh Viễn đi, lớp điêu khắc đều do giáo viên nào rảnh trong khoa đến dạy thay. Tác phẩm Thần Venus tay cụt bằng xương của Lộ Lộc đã dựng được hình thù ban đầu, cao hơn Lộ Lộc cả một cái đầu, chỉ nhìn kích thước thôi đã có cảm giác áp lực.

Lộ Lộc chụp một bức ảnh gửi cho Tống Thanh Viễn, suy nghĩ một hồi, lại gửi một bức cho Tạ Tranh.

[Tạ]: .

[Tạ]: Cái quái gì vậy?

[Deer]: Thần Venus

[Tạ]: Xem không hiểu, tôi thích

Dừng một lát, Lộ Lộc lại nhận được tin nhắn từ Tạ Tranh.

[Tạ]: Thằng nhóc thối, cà vạt của tôi

Lộ Lộc không nhịn được bật cười.

Tạ Tranh cũng không thực sự muốn so đo chuyện chiếc cà vạt với Lộ Lộc. Anh nhếch mép gửi tin nhắn cho Lộ Lộc: Con mẹ em sáng nay hăng quá rồi đấy, có uống thuốc không?

[Tạ]: Lần sau không tha cho em đâu

Tất nhiên, chuyện này không thể đổ hết lỗi cho Lộ Lộc được. Tạ Tranh vẫn nhớ lúc đó mình ôm cổ Lộ Lộc, dù đau đến mức toàn thân tê dại, nhưng vẫn không ngừng bảo cậu hãy mạnh hơn nữa, rồi ngay sau đó, một cảm giác như có thứ gì đó bị cạy mở truyền đến từ sâu bên trong cơ thể, vừa ê ẩm vừa tê dại, khiến linh hồn cũng phải run rẩy theo.

Chỉ cần hồi tưởng lại, Tạ Tranh đã cảm thấy eo lại bắt đầu mềm nhũn. Anh l**m răng của mình, nhìn thấy Lộ Lộc hỏi: Lần sau khi nào gặp nhau? Chú Tạ.

[Tạ]: Nói sau đi, dạo này bận

Tạ Tranh nói bận, là thực sự bận. Mấy lần Lộ Lộc gửi tin nhắn, Tạ Tranh đều phải qua ngày hôm sau mới trả lời.

Thế nên, kỳ nghỉ lễ mùng 1/5, và cả lễ kỷ niệm thành lập trường sau đó, Lộ Lộc không thể mời Tạ Tranh thành công.

Sau hơn mười ngày không gặp Tạ Tranh, Lộ Lộc còn có thêm một sở thích mới — ngoài việc đi học và đi làm thêm như thường lệ, Lộ Lộc có thêm một niềm vui mới, đó là tìm kiếm Tạ Tranh, người có thể tình cờ gặp được ở trong đám đông.

Chỉ là, ngay cả những sinh viên cùng trường sống trong cùng một ký túc xá, cũng có thể vì nhiều lý do mà vài tháng không gặp mặt nhau.

Huống chi Tạ Tranh chỉ sống gần trường, muốn tình cờ gặp thực sự rất khó. Chỉ cần một trong hai người không chủ động đề nghị gặp mặt, xác suất gặp nhau gần như bằng không.

Vừa bước sang tháng Năm, nhiệt độ đột ngột tăng cao, mặt trời tỏa ra hơi nóng như muốn nướng chín người.

Hôm nay là cuối tuần, Lộ Lộc không có ca làm, hẹn vài người bạn cùng lớp đi trung tâm thương mại mua vài bộ đồ hè.

Những người đi cùng có cả alpha, beta, omega. Bình thường mọi người là bạn học thân thiết, cũng không có ý thức về giới tính gì cả, chen chúc nhau cùng xem quần áo cho đối phương.

Lộ Lộc chọn hai chiếc áo phông đi thử, bước ra khỏi phòng thay đồ thì thấy bên ngoài chỉ còn lại một người.

Là một bạn nam omega học thiết kế đồ họa, dáng người nhỏ nhắn. Nhìn thấy cậu, cậu bạn đưa thứ trên tay cho Lộ Lộc: “Cái này cũng khá hợp với cậu, cậu có muốn thử không?”

“Cảm ơn nhé.”

Lộ Lộc đưa tay ra nhận, nhưng cậu bạn lại không buông tay ngay lập tức.

Lộ Lộc nghe cậu bạn hỏi mình: “Lần sau chúng ta đi chơi riêng được không? Cậu cũng độc thân mà, phải không?”

Lộ Lộc sững sờ, rồi cười: “…Tôi có người trong lòng rồi.”

Cậu bạn mím môi, Lộ Lộc buông tay ra: “Xin lỗi nhé.”

Chuyện này coi như một tình tiết nhỏ, nhanh chóng được bỏ qua. Khi những người bạn khác đi ra, không ai phát hiện ra điều gì bất thường.

Sau đó mọi người lại rủ nhau đi ăn suất ăn kết hợp của một tiệm thức ăn nhanh. Lộ Lộc đi phía cuối cùng, điện thoại đột nhiên nhận được tin nhắn.

[Tạ]: [Chuyển khoản 0.5 nhân dân tệ]

[Deer]: Sao vậy ạ?

[Tạ]: [Chuyển khoản 0.5 nhân dân tệ]

[Deer]: Chú Tạ?

[Tạ]: [Chuyển khoản 0.5 nhân dân tệ]

Lộ Lộc: …

Chuyện gì thế này? Để trêu chọc cậu à?

Nhìn số tiền lớn 1.5 nhân dân tệ mà Tạ Tranh chuyển cho mình, Lộ Lộc vừa cảm thấy kỳ lạ vừa muốn cười, đang định gửi một biểu tượng cảm xúc cho Tạ Tranh, thì cổ áo sau lưng đột nhiên bị một lực mạnh túm lại.

Lộ Lộc bất ngờ, lảo đảo một cái, nhưng lại dựa vào vai của một người.

Lộ Lộc quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Tạ Tranh đang ngậm thuốc lá.

Gần nửa tháng không gặp mặt, Tạ Tranh vẫn giữ nguyên vẻ sắc lạnh đó, chiếc áo sơ mi đen bị cơ bắp bó sát căng phồng, cổ áo mở ba cúc, để lộ hình xăm ẩn ẩn hiện hiện.

“Lâu rồi không gặp, bảo bối, có nhớ chồng không?” Tạ Tranh híp mắt, cười như không cười thổi một luồng khói vào mặt Lộ Lộc, rồi cắn mạnh vào môi cậu trong làn khói đó.

Lộ Lộc ngây người nhìn Tạ Tranh, cảm giác đau rát trên môi khiến cậu tỉnh táo trở lại.

“Chú Tạ,” Hai mắt Lộ Lộc sáng long lanh: “Sao lại ở đây?”

Nụ cười trên mặt Tạ Tranh rất lớn, nhưng cũng rất lạnh: “Không ở đây, sao xem được cảnh em và người khác liếc mắt đứa tình?”

Lộ Lộc lại sững người, rồi ngay lập tức phản ứng ra có lẽ Tạ Tranh đã nhìn thấy cảnh cậu nói chuyện với bạn học khi nãy.

“Không có liếc mắt đưa tình.” Lộ Lộc giải thích: “Cháu đã từ chối rồi.”

“Ông đây đã thấy không khí lúc đó không đúng, hóa ra là tỏ tình thật đấy à? Em từ chối rồi?”

“Vâng.”

Đến lúc này, Lộ Lộc mới nhớ ra mình hoàn toàn quên mất việc để ý đến phản ứng của các bạn cùng lớp. Cậu vội vàng ngước mắt lên nhìn, mới nhận ra Tạ Tranh đã kéo cậu vào một con hẻm nhỏ phía sau. Nơi này dường như tách biệt với đường lớn, không ai sẽ chú ý đến một góc khuất không có ánh sáng này.

Tạ Tranh ấn Lộ Lộc vào tường, tay chuyển từ túm cổ sau sang túm cổ trước áo của cậu. Anh dùng ngón cái miết vào xương quai xanh của Lộ Lộc, giọng điệu vô cùng kỳ lạ: “Sao chú lại không tin nhỉ? Một omega nhỏ nhắn mềm mại như thế nhìn em, em nói từ chối là từ chối sao?”

Tạ Tranh nên tin tưởng cậu, Lộ Lộc đột nhiên cảm thấy bực bội.

Tạ Tranh hỏi cậu: “Em nói với nó thế nào?”

Lộ Lộc mím môi, trả lời thật: “Cháu nói cháu có người trong lòng rồi.”

Tạ Tranh nhướng mày, vẻ mặt đột nhiên chuyển từ âm u sang tươi sáng. Anh cuối cùng cũng buông tay đang túm cổ áo Lộ Lộc ra, chuyển sang vỗ vỗ mặt cậu: “Rất tốt. Lần sau cũng nói như thế.”

Lần sau.

Lộ Lộc cũng cười, cậu hỏi Tạ Tranh: “Hôm nay chú Tạ đến đây làm gì thế ạ?”

Con phố này có không ít trung tâm thương mại, nhưng hầu hết là những nơi sinh viên thích đến, toàn liên kết với hoạt hình anime hoặc minh tinh, không phù hợp với Tạ Tranh lắm.

“Lái xe đi ngang qua, vừa lúc nhìn thấy em.”

Tạ Tranh lùi lại một bước, nghiêng đầu đánh giá Lộ Lộc, rồi tặc lưỡi một tiếng: “Mặc cái thứ chó má gì thế này, em mặc từ đầu đến chân cộng lại được hơn hai trăm tệ không? Nói với bạn của em, bảo là em có việc phải về trước, tôi đưa em đi mua vài thứ tốt.”

**

Nhật ký Tạ Tranh

[Mười ba năm trước]

Đổi một giáo viên chủ nhiệm mới

Ba ngày tìm tôi nói chuyện năm lần

Thích nói chuyện thế sao không đi tìm người mà nói chuyện yêu đương

Phiền
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 2: Chương 2 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 19: Chương 19 Chương 47: Chương 47 Chương 56: Chương 56 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67: Ngoại truyện: Tuổi trẻ chính trực Chương 68: Chương 68: Ngoại truyện: Giấc mơ cổ tích 01 Chương 69: Chương 69: Ngoại truyện: Giấc mơ cổ tích 02 Chương 70: Chương 70: Ngoại truyện: Say rượu 01 Chương 72: Chương 72: Ngoại truyện: Say rượu 03 Chương 73: Chương 73: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 01 Chương 74: Chương 74: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 02 Chương 75: Chương 75: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 03 Chương 76: Chương 76: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 04 Chương 77: Chương 77: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 05 Chương 78: Chương 78: Ngoại truyện phúc lợi 01