Chương 14
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 14

Nguyên nhân vụ xe buýt rơi xuống sông vẫn chưa được điều tra rõ ràng, vì vậy thi thể của tài xế vẫn được lưu giữ tại Kim Mạch.

“Tài xế tên là Vương Bảo Căn, 48 tuổi, người địa phương thành phố Long Xuyên.”

Lãnh Ninh kéo túi đựng xác, khuôn mặt đầy vẻ phong trần của người đàn ông trung niên hiện ra.

“Chúng tôi đã phân tích chất độc trong thi thể, tạm thời không phát hiện thành phần độc tố nào, khám nghiệm tử thi ban đầu cũng không tìm thấy bệnh nền gây chết người.”

“Không trúng độc? Lẽ nào hắn tự lái xe đâm xuống sông?” Chu Dương Dương suy ngẫm. “Hắn trả thù xã hội?”

Trương Tiểu Mạn xen vào. “Hiện tại, người nhà của những người chết rất tức giận, đều yêu cầu người nhà tài xế phải có lời giải thích, để tránh gây ra những tranh chấp không đáng có, chúng tôi vẫn chưa tiết lộ kết quả khám nghiệm tử thi ra bên ngoài.”

Chu Dương Dương gật đầu, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để nói móc Địch Diệp. “Đội trưởng Địch, xem ra lần này nhiệm vụ của các anh rất nặng nề đấy! Dư luận xã hội không dễ đối phó đâu.”

Địch Diệp không có tâm trí cãi nhau với anh ta, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Vương Bảo Căn, hỏi. “Gia đình người chết hiện giờ thế nào?”

Trương Tiểu Mạn thở dài, rồi lắc đầu. “Vợ ở nhà mang theo hai đứa con trai, đứa lớn học tiểu học, đứa nhỏ mới được hai tuổi.

Hôm qua, vợ của người chết có dẫn con đến tìm tôi, đứa lớn vì chuyện của cha nên đánh nhau với người ta, bị người ta dùng đá đập vỡ đầu, đứa nhỏ vừa mới biết đi, chưa hiểu gì cả. Triệu Mai, một người phụ nữ một mình nuôi hai đứa trẻ, lại không có việc làm, nếu cuối cùng xác định là lỗi của người chết, mẹ con bọn họ sẽ không nhận được một đồng nào, cuộc sống sau này sẽ rất khó khăn.”

Chu Dương Dương giơ tay xem đồng hồ, dường như có việc gấp. “Vì đã nắm rõ tình hình rồi, vậy tôi xin phép về đội trước.”

Trước khi đi, Chu Dương Dương lườm Địch Diệp một cái. “Đội trưởng Địch, vậy tôi chờ tin tốt từ anh nhé.”

“Đương nhiên rồi, nếu không làm sao khiến anh tâm phục khẩu phục được?”

Giọng điệu của hai người đầy sự khiêu khích, không ai chịu nhường ai.

Cuối cùng, Chu Dương Dương mặt mày tối sầm bỏ đi, Địch Diệp lấy một bao thuốc lá, ung dung đi đến cuối hành lang để hút.

Khi sắp hút hết một điếu thuốc, anh nghe thấy có người đi tới phía sau lưng mình.

Vừa quay đầu lại, phát hiện là Lãnh Ninh.

Lãnh Ninh không nói chuyện với anh, chỉ đứng bên cạnh rửa tay.

Địch Diệp nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay thon dài, trắng trẻo đó, hít một hơi thuốc, từ từ nhả ra một làn khói trắng.

Ngón tay của Lãnh Ninh rất đẹp, anh chưa từng nhìn thấy tay ai đẹp như vậy, trong nhận thức của anh, bàn tay đàn ông là để làm việc, đẹp hay không không quan trọng. Nhưng nhìn đôi tay của Lãnh Ninh, anh chợt cảm thấy, bàn tay cũng có thể dùng để ngắm.

Mỗi ngón tay của Lãnh Ninh đều trắng trẻo và cân đối, móng tay màu hồng nhạt. đặc biệt là khi dính nước, những giọt nước chảy trên các khớp ngón tay, giống như một tác phẩm nghệ thuật.

Địch Diệp tựa lưng vào bệ cửa sổ, đợi Lãnh Ninh rửa tay xong, rít một hơi điếu thuốc sắp tàn. “Giờ thay thuốc có tiện không?”

Lãnh Ninh quay đầu, nhìn về phía Địch Diệp đang dựa người vào cửa sổ hút thuốc. “Đi theo tôi.”

Hai người lần lượt đi vào văn phòng của Lãnh Ninh.

Trong lúc Lãnh Ninh thay thuốc, Địch Diệp đột nhiên hỏi. “Có loại độc nào mà pháp y các cậu không thể xét nghiệm ra không?”

“Sao lại hỏi như vậy?”

“Cậu cứ trả lời đi, những thứ khác tôi không thể tiết lộ cho cậu được.”

“Không thể xét nghiệm ra, có thể là do đã bị cơ thể phân hủy, cũng có thể loại độc đó không có trong danh mục xét nghiệm của chúng tôi, tất nhiên, khả năng này là rất nhỏ.” Lãnh Ninh đắp băng gạc lên, dùng băng dính cố định lại. “Vết thương chưa lành hẳn, bớt hút thuốc đi.”

Địch Diệp dập điếu thuốc, lại hỏi. “Cậu thấy Vương Bảo Căn là người như thế nào?”

“Ông ta bị thoát vị đĩa đệm và thoái hóa đốt sống cổ, là do lái xe lâu năm mà thành. Chế độ ăn uống không có quy luận, bị viêm dạ dày mãn tính, đang dùng thuốc dạ dày lâu dài, nếu thực sự muốn hiểu về ông ta, tốt nhất nên hỏi những người thân cận.”

Lãnh Ninh thay thuốc xong thì bắt đầu dọn đồ chuẩn bị về nhà, Địch Diệp nhìn cậu dọn đồ, đột nhiên hỏi một câu. “Cậu chưa ăn cơm đúng không? Hay là đi ăn cùng nhau đi?”

Địch Diệp muốn mời Lãnh Ninh đi ăn, tiện thể hỏi xem cậu có suy nghĩ gì về cái chết của Vương Bảo Căn hay không.

“Tôi có hẹn rồi.” Lãnh Ninh nói.

“Ồ? Với ai?” Địch Diệp hỏi.

“Chị Tiểu Mạn.”

Địch Diệp suy ngẫm một chút.

Trương Tiểu Mạn là một mỹ nhân nổi tiếng ở Kim Mạch, mặc dù đã 40 tuổi, nhưng vẫn chưa kết hôn, thoạt nhìn trông chỉ khoảng 30. Cô ấy có nét quyến rũ hơn những người trẻ, có chiều sâu hơn những người già. Trước đây có không ít đồng nghiệp muốn phát triển mối quan hệ với cô ấy, nhưng tất cả đều bị từ chối.

Vậy nên, tại sao cô ấy lại mời Lãnh Ninh đi ăn?

Chẳng lẽ cô ấy thích phi công trẻ?

“Hai người quen nhau lắm à?” Địch Diệp hỏi.

“Cũng được.”

Lúc này, Trương Tiểu Mạn cũng đang giẫm giày cao gót đi đến, vừa thấy Địch Diệp cũng ở đó. “Đội trưởng Địch cũng chưa về à? Hay là đi ăn cùng nhau đi?”

Địch Diệp quay đầu nhìn Trương Tiểu Mạn, cô ấy đã thay chiếc váy công sở bằng một chiếc váy dài màu hồng đỏ, chiếc váy vừa đến mắt cá chân, trên cổ đeo một sợi dây chuyền mặt kim cương đơn giản, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, trông rất có thần thái.

Cách ăn mặc này, người có chút tinh ý đều có thể nhìn ra, là để chuẩn bị cho một cuộc hẹn hò.

“Không được, dạo này nhiều vụ án quá, tôi không phân thân nổi.” Địch Diệp có chút bực bội giơ tay xem đồng hồ. “Tôi về đội trước đây.”

Nói xong, anh lại liếc nhìn Lãnh Ninh một cái, ánh mắt đầy ẩn ý.

Lãnh Ninh nhận ra sự thay đổi thái độ trước sau của đối phương, cũng dùng ánh mắt đánh giá nhìn theo đối phương đi vào thang máy.

“Chị thấy tâm trạng của đội trưởng Địch không tốt lắm, cậu ta bị sao vậy?”

“Có lẽ là không được thuận lợi.” Lãnh Ninh nói.

“Đúng vậy, gần đây vụ án nối tiếp vụ án,” Trương Tiểu Mạn nói. “Nếu là chị thì chị cũng chẳng vui vẻ nổi, bộ đồ này của chị có đẹp không? Đi gặp bạn qua thư có bị lố quá không?”

“Không, rất đẹp.” Lãnh Ninh nói, liếc nhìn chiếc Volkswagen màu đen đang nhanh chóng rời đi ở phía dưới.

**

Trên đường đi, Trương Tiểu Mạn lái chiếc Mercedes SLK, rẽ qua ngã tư đèn đỏ.

Cô đã bươn chải trên thương trường 20 năm, rất nhạy cảm với sự thay đổi cảm xúc của con người.

Khi đợi đèn đỏ, cô đột nhiên hỏi Lãnh Ninh. “Em cảm thấy đội trưởng Địch thế nào?”

Lãnh Ninh: “Chị hỏi về mặt nào?”

“Ngoại hình, vóc dáng, tính cách.”

“Tính cách của anh ta, có ít người thích.” Lãnh Ninh lạnh nhạt nói.

“Nếu thang điểm là mười, em cho mấy điểm?”

“Tám điểm.”

Trương Tiểu Mạn suy nghĩ một chút, rồi nói: “Vậy cậu ấy chỉnh trang tút tát lại một chút là được chín điểm rồi, em chưa nhìn thấy lúc cậu ấy lên sân khấu nhận giải đâu…”

Trương Tiểu Mạn bắt đầu thao thao bất tuyệt. “Lúc đó cậu ấy mới chuyển sang làm cảnh sát hình sự được một năm, đã phá một vụ án mà người ta mất mấy tháng vẫn chưa phá được, khi đó sở tỉnh muốn khen thưởng cậu ấy, ngày hôm đó chị cũng có mặt, cậu ấy mặc bộ đồng phục cảnh sát đẹp trai không thể tả được! Cậu ấy đứng trên bục giảng, thật giống như một minh tinh vậy. Chị nghe nói có rất nhiều cô gái trẻ theo đuổi cậu ấy, nhưng hình như cậu ấy không có hứng thú với phụ nữ, nếu không thì đã không độc thân đến giờ.”

“Chị nói là lần cách đây bốn năm?” Lãnh Ninh hỏi.

“Suýt chút nữa thì quên, ngày đó em cũng có mặt nhỉ! Chúng ta đi làm vụ án với thầy Trang mà! Em chắc hẳn đã gặp cậu ấy rồi?”

Trước đây Lãnh Ninh đã cảm thấy Địch Diệp quen mặt, nay được Trương Tiểu Mạn nhắc nhở như vậy, cậu mới nhớ ra.

“Chắc là đã gặp rồi.” Lãnh Ninh trả lời một cách hờ hững.

Khóe môi Trương Tiểu Mạn khẽ cong lên, như thể đã phát hiện ra điều gì đó rất ghê gớm.

Vừa rồi cô thấy hai người nói chuyện trong văn phòng, ánh mắt của đội trưởng Địch nhìn Lãnh Ninh rõ ràng có vấn đề.

Ai lại nhìn người khác như nhìn con thú đang rình con mồi như vậy chứ?

Còn Lãnh Ninh nữa, khi làm việc cậu ấy chưa bao giờ lơ là.

Lần duy nhất bị cô bắt gặp lơ là, lại là đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của đội trưởng Địch…

Lãnh Ninh nhận ra Trương Tiểu Mạn đang lơ đễnh. “Chị Mạn, lái xe cẩn thận.”

Trương Tiểu Mạn phanh xe lại một chút. “Ồ, chị vẫn đang nhìn mà!”

**

Địch Diệp vừa về đến đội, Hà Lạc đã mang tin tức trở lại.

“Bọn em đã kiểm tra camera giám sát ở khu vực sinh sống của Chu Mao, cũng hỏi một số hàng xóm xung quanh, hắn vẫn luôn sống một mình.”

Địch Diệp vừa ký văn bản vừa hỏi. “Hắn có bạn gái không?”

“Ừm… Nghe hàng xóm nói, hắn thường xuyên dẫn những cô gái khác nhau về nhà qua đêm.”

“Tất cả đều tên gì, làm việc ở hộp đêm nào, bảo người đi tìm hiểu cho rõ.”

“Lão đại, anh muốn càn quét tệ nạn m** d*m à?”

Địch Diệp ngước mắt nhìn thoáng qua Hà Lạc. “Làm sao, cậu muốn đi à?”

Hà Lạc gật đầu như gà mổ thóc. “Muốn đi, chúng ta đi khi nào?”

“Không vội, chuyện này cậu cứ điều tra trước đi. Có tin tức gì thì báo cho tôi ngay lập tức.”

Địch Diệp nói xong thì gấp văn bản lại và đi ra khỏi văn phòng, mắt thấy Thư Thư vẫn còn đang làm thêm giờ, anh gõ nhẹ vào bàn của Thư Thư. “Đi theo tôi đến một nơi.”

Thư Thư vừa mới pha xong bát mì bò cay, còn cho thêm trứng trà và giăm bông, chưa kịp ăn một miếng nào.

“Hả?”

“Hả cái gì, nhanh ra đi, tôi đợi cô ở cửa.”

“Ồ.”

Thấy Địch Diệp đi ra ngoài, miệng Thư Thư méo sệch, đưa bát mì cho đồng nghiệp. “Anh ăn giúp em đi nhé.”

Thư Thư thấy xe của Địch Diệp đậu ở cửa, bèn kéo cửa xe ghế sau.

“Làm gì đấy?” Địch Diệp nói. “Ngồi lên phía trước, giọng của cô nhỏ, nói chuyện nghe không rõ.”

“Ồ.” Thư Thư hấp tấp ngồi lên ghế lái phụ. “Đội trưởng, chúng ta đi đâu vậy?”

“Đi mua chút đồ ăn vặt cho bọn trẻ con, cô cũng mua chút đi, tôi thanh toán cho.”

“Không phải đi tra án sao? Sao còn mua đồ ăn vặt?”

“Gia đình người chết có trẻ con.”

Nói vậy, Thư Thư liền hiểu ra, chẳng trách không dẫn Hà Lạc đi mà lại dẫn mình.

Địch Diệp đỗ xe trước một trung tâm thương mại, dưới tầng hầm B1 có một siêu thị, Thư Thư đi xuống mua đồ ăn vặt, còn anh hạ cửa sổ xe xuống, châm một điếu thuốc.

Vừa ngẩng đầu lên, anh liếc thấy một bóng người quen đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên lầu hai của nhà hàng lẩu gà hầm bao tử.

Lãnh Ninh vừa ăn vừa trò chuyện với Trương Tiểu Mạn, cậu chợt nhìn thấy một chiếc Volkswagen có gắn chữ cái đậu ở dưới lầu, nhìn biển số xe, ba số cuối là 666.

Chiếc xe này là của họ Địch.

Lãnh Ninh tiếp tục uống canh, trong lúc đó, Trương Tiểu Mạn gắp cho cậu hai miếng bao tử heo.

“Ăn nhiều vào, để còn phát triển, lát nữa về thẳng nhà chứ?”

“Em sẽ đến nhà Vương Bảo Căn xem thử.”

“Em vẫn nghĩ cái chết của ông ta có vấn đề?” Trương Tiểu Mạn hỏi.

“Vâng.”

“Vậy chú ý an toàn nhé.”

“Đàn chị cứ yên tâm.”

Vừa dứt lời, cậu nhận được một tin nhắn.

Địch Diệp: [Cậu nhìn xuống dưới đi.]

Lãnh Ninh nhìn tin nhắn trong hai giây, rồi trả lời: [Anh đang làm nhiệm vụ bên ngoài à?]

Địch Diệp: [Lát nữa sẽ đến nhà Vương Bảo Căn.]

Lãnh Ninh suy nghĩ một chút: [Có tiện cho người đi cùng không?]

Địch Diệp: [Mấy người?]

Lãnh Ninh: [Một mình tôi.]

Địch Diệp: [Sao lại không tiện, cậu ăn xong thì xuống đây.]

Vừa hay đã ăn gần xong rồi, Lãnh Ninh chuẩn bị đi thanh toán.

Trương Tiểu Mạn thấy vậy lập tức đuổi theo. “Em đi đâu đấy? Chị đã nói là chị mời mà!”

Lãnh Ninh đã rút tiền ra, lại bị Trương Tiểu Mạn giữ lại. “Em đừng trả, sao lại để em trai* trả tiền được!”

Lúc này, từ góc nhìn của Địch Diệp, bàn tay của Trương Tiểu Mạn đã đặt lên tay Lãnh Ninh.

Địch Diệp nhíu mày.

Gì thế? Còn không cho người ta đi à?

Vừa hay Thư Thư xách một thùng sữa bò và hai túi đồ ăn vặt lớn từ siêu thị đi ra.

Địch Diệp liếc nhìn. “Sao không mua nhiều hơn một chút?”

“Cái này… còn chưa đủ nhiều sao?” trong đầu Thư Thư đầy rẫy dấu hỏi chấm.

Cô đã mua hai túi lớn, gần như không thể xách nổi nữa rồi, thầm nghĩ dù sao đội trưởng cũng nhiều tiền, cô làm thế này là giúp người nghèo.

Không ngờ trong mắt đại gia thì vẫn còn quá ít.

Địch Diệp nhìn chằm chằm vào quầy thu ngân trên lầu. “Bỏ đi, lên xe trước đi.”

Ngón trỏ của anh gõ nhanh vào vô lăng một cách bực bội. “Cô ngồi ra sau đi, để lại hộp sữa sữa AD canxi đó lại.”

Thư Thư lẩm bẩm trong lòng: Chẳng phải anh vừa bảo, ngồi phía trước mới nghe rõ sao?

Thư Thư nhận ra hôm nay đội trưởng có tâm trạng không tốt, cô không bao giờ nói nhiều khi đội trưởng đang bực mình.

Để lại một hộp sữa AD canxi, cô lủi thủi chui vào ghế sau, thầm nghĩ trong lòng: Tốt quá, có thể ngồi sau ăn vụng đồ ăn vặt rồi!

Không lâu sau, Lãnh Ninh đi về phía bọn họ, Thư Thư nhìn thấy Lãnh Ninh thì lập tức ngồi thẳng người.

Bây giờ trong đầu cô tràn ngập hình ảnh Lãnh Ninh dùng hai tay nâng những cơ quan nội tạng đẫm máu lên, đến nỗi đồ ăn vặt trong tay cũng không còn ngon nữa.

Lãnh Ninh thấy ghế sau đã có người, bèn mở cửa ngồi vào ghế lái phụ.

Địch Diệp thuận tay đưa một hộp sữa AD canxi cho cậu. “Vừa rồi có chuyện gì vậy?”

“Cảm ơn, anh hỏi chuyện gì?” Lãnh Ninh cắm ống hút, hút một hơi.

“Vừa nãy ở quầy thu ngân, hai người lôi kéo nhau làm cái gì?” Ánh mắt Địch Diệp lướt nhanh qua Lãnh Ninh, cuối cùng dừng lại trên đôi môi đang ngậm ống hút của Lãnh Ninh.

Lãnh Ninh rời môi khỏi ống hút, một tay thắt dây an toàn. “Chị Tiểu Mạn tranh trả tiền.”

Địch Diệp thuận tay kéo dây an toàn rồi cài lại cho cậu. “Sao cậu không đi cùng cô ấy?”

“Tôi thấy cái chết của Vương Bảo Căn có điểm đáng ngờ, tiện đường nên đi cùng các anh xem thử.”

Địch Diệp nhướng mày, hóa ra, Lãnh Ninh và anh có suy nghĩ giống nhau.

**

Chan: Danh phận! Danh phận! Danh phận gì mà ghen tuông!
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (187)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Tái Dệt Mạng Nhện Chương 01 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Quyển 2: Quá Khứ Trở Lại. Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Quyển 3: Chiếc Dù Đen Hiện Thân. Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132: Quyển 4: Ngục Giam Tâm Trí Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện: Mục tiêu 01 Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện: Mục tiêu 02 Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện: Tranh tài 01 Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện: Tranh tài 02