Chương 14
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 14: Bạch Dĩnh VS Nghiêm Dã

Sau khi đạo diễn cùng vài diễn viên thảo luận xong về vị trí và góc quay cho cảnh quay đầu tiên, tiếng đập bảng vang lên báo hiệu cảnh này chính thức bắt đầu.

Đây là cảnh quay đầu tiên của Lạc Tự sau khi trọng sinh, là một khởi đầu mới, cũng là cơ hội để bù đắp vô số nuối tiếc trong quá khứ.

Lạc Tự hít sâu một hơi, nắm tay siết chặt rồi từ từ thả lỏng, tự nhủ với bản thân: từ giây phút này trở đi — mình chính là Bạch Dĩnh.

Anh ung dung bước vào quán Karaoke, trong tay cầm một con dao găm nhỏ.

Anh không làm màu như trong một số bộ phim khác, chỉ nhẹ nhàng xách dao như thể đang cầm một đóa hoa nhẹ tênh, nhưng khí chất nguy hiểm vẫn xuyên qua màn hình truyền đến đạo diễn và biên kịch.

Vẫn là hai câu thoại từ buổi thử vai: “Anh Long”, “sắc mặt không tệ nhỉ”, nhưng lần này có bạn diễn thực sự và bối cảnh hoàn chỉnh, lời thoại của Lạc Tự khiến người xem dễ nhập tâm hơn.

Khi ống kính tiến gần, khuôn mặt của Lạc Tự xuất hiện trên màn hình, ánh mắt và lông mày đều chứa đựng nét cợt nhả, nhưng sự kiêu ngạo ấy lại được tiết chế đúng mực, không quá đà.

Nhân vật Bạch Dĩnh do Lạc Tự thủ vai bất ngờ giơ dao lên, đầu tiên dùng sống dao rạch nhẹ một phần ba cổ tay của anh Long, như thể đang cảnh cáo rằng bất cứ lúc nào cổ tay ấy cũng có thể không còn, sau đó nhanh chóng xoay lưỡi dao, dứt khoát đâm vào mu bàn tay anh Long.

Ngay khoảnh khắc đó, biểu cảm của Bạch Dĩnh biến đổi chóng mặt, vẻ u ám và cơn điên cuồng khát máu như tràn ra khỏi màn hình, nhưng khi dao hạ xuống, mọi cảm xúc ấy lại thu về nơi khóe môi đang mỉm cười.
“Nhưng tôi ngủ không ngon.”

Một câu nói nhẹ tênh như gió mây, nhưng lại lộ rõ sự khinh thường với mạng sống của anh Long, hoặc cũng có thể là sự khinh bỉ với thứ quyền lực và tiền tài dơ bẩn nơi trần thế.

Lúc này, Lâm Việt vốn đang chống cằm bất ngờ nheo mắt nghiêng người về phía trước, ngay cả biên kịch Hoa cũng rướn cổ như thể muốn nắm lấy khoảnh khắc tuyệt diệu sắp vụt qua.

Xung quanh, dàn diễn viên quần chúng và nhân viên đều im lặng như tờ, ai nấy đều sửng sốt trước khả năng chuyển đổi cảm xúc nhanh như chớp của Lạc Tự.

Lạc Tự không biết rằng, Cố Tiêu Duy đang đứng ngay cạnh đạo diễn Lâm, kéo một chiếc ghế gấp ngồi xuống, khoanh tay, nheo mắt nhìn vào màn hình.

“Nếu lấy cảnh này làm mở đầu bộ phim, chắc chắn sẽ rất hút mắt.” Cố Tiêu Duy nhận xét.

Lúc này Lâm Việt và Hoa Tinh Vân mới hoàn hồn lại.

“Tiểu Cố đến rồi à.” Hoa Tinh Vân mỉm cười nói.

Gương mặt Cố Tiêu Duy không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Không thể xem lại lần nữa sao?”

Đạo diễn Lâm mỉm cười đầy ẩn ý, rồi phát lại đoạn phim: “Có phải khiến cậu rất muốn diễn không?”

“Vâng.” Cố Tiêu Duy nheo mắt lại, chăm chú quan sát từng chuyển đổi cảm xúc của Lạc Tự.

Lúc này, Lạc Tự và anh Long vừa bàn bạc xong cách diễn cho cảnh tiếp theo, rồi cùng nhau đến chỗ đạo diễn để xem lại cảnh quay trước.

Vừa đến trước chiếc ghế nhỏ của đạo diễn, bọn họ liền nhìn thấy Cố Tiêu Duy cũng đang ngồi ở đó.
Thần sắc cậu lạnh lùng, ánh mắt chăm chú, nhưng khi ngẩng lên nhìn Lạc Tự, chỉ khẽ gật đầu. Trong khoảnh khắc ấy, sự khách quan và lạnh lùng mang chút dò xét trong ánh mắt của Cố Tiêu Duy lập tức biến mất, chỉ còn lại… vẻ dịu dàng.

Như thể lưỡi kiếm sắc lạnh sắp tuốt khỏi vỏ, sau khi nhận ra người đến lại cẩn thận thu lại, không muốn khiến ai bị dọa sợ.

Lạc Tự tự hỏi có phải mình đang ảo giác hay không.

“Em đi dặm lại trang điểm.” Cố Tiêu Duy nói với đạo diễn, rồi đứng dậy rời đi.

Chỗ ngồi vừa trống, Lạc Tự và anh Long lập tức chen vào, cúi người xem lại.

Biên kịch Hoa mỉm cười: “Diễn tốt lắm, nếu hai cậu không đến, chắc chúng tôi sẽ xem đến lần hai, lần ba mất.”

Điều này khiến Lạc Tự có phần ngượng ngùng.

Cảnh tiếp theo chính là lúc nhân vật Nghiêm Dã do Cố Tiêu Duy thủ vai bước vào phòng kara, lần đầu chạm mặt với Bạch Dĩnh.

Trong kịch bản, Bạch Dĩnh và anh Long cười nói với nhau, nhưng thật ra ai cũng mang tâm tư riêng.

Lạc Tự, vai Bạch Dĩnh, ngồi tựa trên ghế sofa, hai bên là hai người phụ nữ trang điểm đậm đang tựa vai anh mời rượu, anh Long cũng phụ họa theo, nhưng Bạch Dĩnh thậm chí còn lười uống lấy một ngụm tượng trưng, khiến anh Long mất mặt thêm.

Lúc này, đàn em của Bạch Dĩnh là A Lam dẫn Nghiêm Dã bước vào, đây là lần đầu tiên Nghiêm Dã xuất hiện trước mặt Bạch Dĩnh, cũng là cảnh ra mắt đầu tiên của Cố Tiêu Duy trong cả bộ phim.

Kiếp trước, Lạc Tự đã từng xem bộ phim truyền hình này, anh đã sớm có sự chuẩn bị tâm lý cho nhân vật Cố Tiêu Duy, nhưng khi lần đầu tiên nhìn thấy Cố Tiêu Duy mặc chiếc áo vest rộng thùng thình, trên người mang khí chất ngang tàng và sắc bén bước tới, anh vẫn không khỏi ngẩn người.

Tóc của Cố Tiêu Duy không cố ý vuốt lên mà hơi rối bời hất sang một bên. Đôi mắt trong ánh sáng chập chờn trở nên khó đoán, như những tia lửa nhỏ le lói giữa bụi rậm hoang vu – đó là sự ngông cuồng được che giấu sâu kín. Cố Tiêu Duy trong cuộc sống thường ngày vốn là người khiêm nhường, dè dặt, ấn tượng đầu tiên cậu để lại là có học thức, có nguyên tắc, hoàn toàn chẳng giống với nhân vật Nghiêm Dã một chút nào.

Đây chính là diễn viên, trong một phân cảnh, người ta có thể thay đổi linh hồn bên trong cơ thể mình.

Nụ cười giễu cợt hờ hững trên môi Nghiêm Dã và ánh mắt thận trọng trong đáy mắt cậu tạo nên một sự tương phản rõ rệt, khiến cho thân phận nằm vùng đầy mâu thuẫn của nhân vật này không quá lộ liễu, nhưng vẫn khiến khán giả cảm nhận được.

Trong phân cảnh này, anh Long vừa bị con dao găm của Bạch Dĩnh làm cho hoảng sợ, mất hết thể diện. Hắn ta không dám trực tiếp làm gì Bạch Dĩnh, nhưng có thể tìm lại thể diện từ thuộc hạ của anh.

“Không phải là A Lam sao? Gần đây ông chủ nhà cậu ăn khỏe thật đấy, chắc cậu cũng vất vả lắm nhỉ?”

Câu thoại này của anh Long ám chỉ Bạch Dĩnh quá tham lam, đụng chạm đến miếng bánh của nhiều người, khiến đám ông trùm kia đều muốn mạng của Bạch Dĩnh, ngay cả A Lam, người chịu trách nhiệm bảo vệ Bạch Dĩnh, cũng sẽ gặp họa.

A Lam vẫn rất điềm tĩnh, thản nhiên nói: “Chuyện thường ngày, không đáng nhắc đến.”

Anh Long khẽ nâng tay, thuộc hạ lập tức đặt một chiếc hộp sắt nhỏ trước mặt hắn ta. Hắn ta mở ra, bên trong là thuốc lá cuốn tay, nhưng chẳng ai biết ngoài thuốc lá còn có lẫn thứ gì bẩn thỉu khác không.

“Nào, A Lam… còn cả người anh em này… tôi chưa gặp bao giờ! Ơ, còn con chó hay đi theo A Lam đâu rồi? Bị thương à? Hay là… chết rồi?” Anh Long cố tình liếc ngang liếc dọc, thực chất là đang giễu cợt việc Bạch Dĩnh hao tổn nhân lực.

Bạch Dĩnh do Lạc Tự thủ vai, tay cầm ly rượu thủy tinh, chỉ khẽ lắc nhẹ một vòng, khóe môi mỉm cười nhạt, không mấy để tâm đến lời mỉa mai của anh Long.

Còn gương mặt Nghiêm Dã vẫn không đổi sắc, như người ngoài cuộc đang thưởng thức màn biểu diễn của anh Long.

Trong cảnh này, ánh mắt Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã thoáng chạm nhau. Bạch Dĩnh hoàn toàn không để ý đến nhân vật nhỏ bé Nghiêm Dã này, đối với anh, Nghiêm Dã chỉ là một con chó sói khác không biết có thể dùng được bao lâu.

Còn Nghiêm Dã cũng không hề nhìn Bạch Dĩnh bằng ánh mắt phục tùng. Cậu khinh thường những mưu mẹo ly gián vụng về của anh Long, càng không thể bị bất kỳ ai thuần phục.

Hai diễn viên không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau, không cần lời thoại cũng đã diễn ra được không khí thăm dò, khiêu khích lẫn nhau giữa Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã.

Lúc này, A Lam lên tiếng: “Sếp, đây là Nghiêm Dã, sau này sẽ thay thế chó sói. Mỗi khi tôi có việc, sẽ để cậu ta theo sát anh.”

Ngón tay Bạch Dĩnh khẽ gõ một cái lên thành ly rượu.

A Lam nói tiếp: “Ra tay nhanh, đủ tàn nhẫn.”

Bạch Dĩnh vẫn không tỏ thái độ gì.

A Lam lập tức đoán ý, thêm vào: “Cảnh giác cao, từng cứu tôi nhiều lần rồi.”

Nghe vậy, anh Long lại phá lên cười, vỗ bàn nói: “Cảnh giác à? Bọn cớm cũng cảnh giác cao đấy. A Lam, cậu lăn lộn giang hồ bao năm rồi, đừng để ngày nào đó chuyên đi bắt ngỗng lại bị ngỗng mổ mù mắt.”

Ai cũng nghe ra anh Long đang cố tình chia rẽ. Nhưng lũ đại ca sống đầu đao mũi kiếm này đều thà giết nhầm chứ không bỏ sót.

Một đàn em bình thường giờ này đã sốt sắng giải thích để được tin tưởng.

Nhưng Nghiêm Dã vẫn giữ nguyên gương mặt như đang xem kịch, thậm chí còn có chút khinh bỉ với diễn xuất kém cỏi của anh Long. Nụ cười như có như không đó bỗng trở thành điểm nhấn trên màn ảnh, thu hút mọi ánh nhìn.

Giống như vực sâu ngàn trượng, dù biết không thể nhìn thấu, nhưng vẫn không kìm được muốn bước tới gần.

Không chỉ Bạch Dĩnh đang dò xét Nghiêm Dã, mà Nghiêm Dã cũng đang cân nhắc xem người này có xứng làm sếp của mình hay không.

Trong lòng cả hai người đều có chung một suy nghĩ: Thú vị thật đấy, đúng là rất thú vị!

“Mày là cớm à?” Bạch Dĩnh chậm rãi mở miệng, ngẩng mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Dã.

Trong kịch bản, thiết lập về nhân vật Nghiêm Dã chính là: Những ngày theo sát A Lam, đã trải qua vô số lần bị nghi ngờ và rửa sạch hiềm nghi, bây giờ đã hoàn toàn thành thạo trong việc ứng phó.

Cậu rất giỏi trong việc khiến người khác buông bỏ phòng bị, cũng biết cách để những kẻ l**m máu trên lưỡi dao kia đặt niềm tin vào mình. Thế nhưng, chỉ khi đối mặt với Bạch Dĩnh, cậu mới hiểu thế nào là sự nghi ngờ thực sự.

“Bọn cớm đều quá mềm yếu.” Nghiêm Dã khẽ nói, vẻ mặt dịu dàng như thể đang làm nũng với ác quỷ trước mặt, nhưng thực ra là đang mỉa mai sự nghi ngờ của tất cả mọi người dành cho cậu.

Cậu ung dung bước về phía Bạch Dĩnh. Khi mọi người đều tưởng cậu sắp nói điều gì đó với Bạch Dĩnh, thì bất ngờ, cậu chụp lấy đầu của anh Long, rồi trong chớp mắt, “rầm” một tiếng, đập thẳng đầu hắn ta xuống bàn trà trước mặt.

Anh Long lập tức chống tay xuống bàn, vì rõ ràng Nghiêm Dã không hề có ý định dừng lại, nếu không có Bạch Dĩnh kịp thời đỡ lấy đầu anh Long vào đúng khoảnh khắc sinh tử, thì đầu anh Long ắt đã vỡ toác, máu me đầy mặt, và đôi bên chắc chắn sẽ bùng nổ xung đột, mà Bạch Dĩnh lúc này lại không dẫn theo nhiều người.

Đám đàn em của anh Long lập tức rút súng, chĩa thẳng vào Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh. Vai anh Long run lên bần bật, bởi vì vừa rồi khi cái tên điên Nghiêm Dã đè đầu hắn ta xuống, rõ ràng là mang theo khí thế “không đập nát thì không dừng tay”.

Thế nhưng Nghiêm Dã hoàn toàn không để tâm đến những họng súng kia, cậu nhìn thẳng vào mắt Bạch Dĩnh, ánh mắt điên dại không thể tả.

“Sếp, anh muốn đầu của ai, tôi sẽ mang đầu người đó đến tận tay anh. Cớm, được không?”

Giống như một lưỡi dao sắc bén giấu trong bùn lầy, trong nháy mắt đã được mài sạch rỉ sét, ánh lạnh thấu xương, ai nắm giữ nó, người đó sẽ sát khí ngút trời.

Trước ánh mắt cuồng loạn như vậy, Bạch Dĩnh không những không cảm thấy hoảng sợ, ngược lại như thể đang cưỡi lên một con tuấn mã hoang dã, trong lòng dậy lên một cơn bão dữ dội và ngông cuồng.

Anh nâng đầu anh Long lên, vỗ vai hắn ta vài cái, tỏ vẻ thành tâm nói: “Xin lỗi nhé anh Long, tôi dạy dỗ thuộc hạ không nghiêm.”

Anh Long đứng đờ ra, chưa hoàn hồn. Còn thuộc hạ của hắn ta vẫn đang lưỡng lự, không biết có nên thu súng lại hay không.

Bạch Dĩnh lại hất cằm về phía chiếc hộp sắt trên bàn: “Thuốc của anh Long đấy, mày hút một điếu coi như xin lỗi anh ấy đi.”

Nghe đến đây, A Lam định mở miệng rồi lại thôi. Ai mà chẳng biết thuốc lá của anh Long thường trộn thêm mấy thứ khác bên trong.

Bạch Dĩnh làm đủ mọi chuyện xấu, duy chỉ có một điều không cho phép đàn em dính vào m* t**. Anh từng nói, dính đến m* t** thì phế rồi, anh không nuôi phế vật.

Đây mới chính là phép thử thực sự mà Bạch Dĩnh dành cho Nghiêm Dã, nếu mày thực sự trung thành tuyệt đối, tao bảo mày chết, mày phải chết cho tao xem.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (143)
Chương 1: Chương 1: Trọng sinh Chương 2: Chương 2: Tặng áo làm gì, thà tặng cho cây vàng còn hơn Chương 3: Chương 3: Cô bật chế độ làm đẹp cho anh ta đấy à? Chương 4: Chương 4: Chào buổi sáng, Cố Tiêu Duy Chương 5: Chương 5: Đoàn phim xui xẻo nhất Chương 6: Chương 6: Sao còn chưa tốt nghiệp? Chương 7: Chương 7: Không phải sức mạnh của tình yêu Chương 8: Chương 8: Lâu rồi không gặp, đối thủ cũ Chương 9: Chương 9: Lạc Tự vs Hà Mộ Chương 10: Chương 10: Tiêu chuẩn thẩm mỹ Chương 11: Chương 11: Cái gọi là “bản thay thế” Chương 12: Chương 12: Hoàng yến và thiên nga Chương 13: Chương 13: Vào đoàn phim Chương 14: Chương 14: Bạch Dĩnh VS Nghiêm Dã Chương 15: Chương 15: Khói thuốc Chương 16: Chương 16: Tôi là ngọn lửa hiệu của em Chương 17: Chương 17: Anh đang hẹn hò với tôi à? Chương 18: Chương 18: Cách ké fame đúng đắn Chương 19: Chương 19: Tin tốt hay tin xấu? Chương 20: Chương 20: Anh mơ cũng muốn được đóng vai thái giám Chương 21: Chương 21: Đàn anh, anh ngủ chưa? Chương 22: Chương 22: Tôi muốn leo lên vị trí cao hơn Chương 23: Chương 23: Chúc ngủ ngon Chương 24: Chương 24: Cùng người đó làm gì? Chương 25: Chương 25: Sếp, anh muốn thế nào? Chương 26: Chương 26: Tặng người hoa hồng, tay còn lưu hương thơm Chương 27: Chương 27: Ai diễn thâm tình hơn Chương 28: Chương 28: Cảnh hôn, quay như thế nào? Chương 29: Chương 29: Vậy tôi phối hợp diễn với cậu Chương 30: Chương 30: Không say không về Chương 31: Chương 31: Thắng thua đều đầy dũng khí Chương 32: Chương 32: Tử khí đông lai* Chương 33: Chương 33: Hoắc Hạo Ngôn Chương 34: Chương 34: Lạc Tự VS Âu Tuấn Thao Chương 35: Chương 35: Chắc là Cố Tiêu Duy bị cậu ta mê hoặc rồi Chương 36: Chương 36: Lạc Tự VS Trình Phi Chương 37: Chương 37: Cố Tiêu Duy, chờ tôi một chút nhé Chương 38: Chương 38: Cách làm của một diễn viên Chương 39: Chương 39: Lạc Tự VS Lý Thắng Vũ Chương 40: Chương 40: Anh đã từng xem Lạc Tự diễn chưa? Chương 41: Chương 41: Hoắc Hạo Ngôn đóng máy Chương 42: Chương 42: Đổi ấm trà khác Chương 43: Chương 43: Mau đỡ cậu ấy dậy đi! Chương 44: Chương 44: Chúc anh tỉnh táo và dứt khoát Chương 45: Chương 45: Đàn anh, anh say rồi Chương 46: Chương 46: Đốt lửa Chương 47: Chương 47: Pure colour Chương 48: Chương 48: Siêu thị Chương 49: Chương 49: Cố Tiêu Duy và Giang Dẫn Xuyên Chương 50: Chương 50: Lạc Tự ký hợp đồng Chương 51: Chương 51: Cánh buồm lay động Chương 52: Chương 52: Anh ấy là tuyệt bản Chương 53: Chương 53: Cậu ta không đẹp bằng đàn anh Chương 54: Chương 54: Vẻ đẹp của sự sống nơi cái chết cận kề Chương 55: Chương 55: Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ Chương 56: Chương 56: Thể diện Chương 57: Chương 57: Một lời đã định Chương 58: Chương 58: Vì anh, đảo ngược đêm dài Chương 59: Chương 59: Đen trắng vốn là một đôi Chương 60: Chương 60: Quả thật không phải người thường Chương 61: Chương 61: Thể thao Đỉnh Phong Chương 62: Chương 62: Trồng chuối bằng một tay Chương 63: Chương 63: Song Tử Tinh Chương 64: Chương 64: Cố Tiêu Duy squat, Lạc Tự tâng bốc Chương 65: Chương 65: Vì ghen tị Chương 66: Chương 66: Kinh diễm Chương 67: Chương 67: Bước chân lên màn ảnh lớn Chương 68: Chương 68: Múa kiếm Chương 69: Chương 69: Cướp người Chương 70: Chương 70: Tiết tấu của việc nổi tiếng Chương 71: Chương 71: Hoa hồng trắng Chương 72: Chương 72: Những ảo tưởng cuồng loạn Chương 73: Chương 73: Phù du Chương 74: Chương 74: Một con cá voi ngã xuống, vạn vật sinh sôi Chương 75: Chương 75: Giải mã Lục Bình Phong Chương 76: Chương 76: Nhìn em hay xem phim? Chương 77: Chương 77: Cố Tiêu Duy đang quyến rũ anh Chương 78: Chương 78: Nước ấm nấu ếch Chương 79: Chương 79: Đừng đùa Chương 80: Chương 80: Ai thắng ai thua, còn chưa chắc đâu Chương 81: Chương 81: Tôi có thể rất nguy hiểm, cũng có thể rất dịu dàng Chương 82: Chương 82: Tỉnh táo chính là tội lỗi Chương 83: Chương 83: Ở lại cùng em, nhìn em Chương 84: Chương 84: Em ở đây cùng anh Chương 85: Chương 85: Mỗi ngày đều có thêm yêu thương tràn ngập Chương 86: Chương 86: Nắm quyền Chương 87: Chương 87: Anh mơ thấy em à? Chương 88: Chương 88: Em cố ý (Quay vlog) Chương 89: Chương 89: Kính Bạch Dĩnh. Kính Nghiêm Dã Chương 90: Chương 90: Dẫn anh nhập vai Chương 91: Chương 91: Anh với em cũng không cởi khóa Chương 92: Chương 92: Giữa chúng ta, không có hồi kết Chương 93: Chương 93: Sát ý ngút trời Chương 94: Chương 94: Bộ đôi tử thần Chương 95: Chương 95: Cố Tiêu Duy: Em nhìn thấy rồi Chương 96: Chương 96: Lạc Tự, sinh nhật vui vẻ Chương 97: Chương 97: Cảm ơn bạn fan GXW Chương 98: Chương 98: Niềm tin và sự bảo vệ Chương 99: Chương 99: Cánh bướm nơi yết hầu Chương 100: Chương 100: Đốt cháy đặc quyền của anh Chương 101: Chương 101: Ngoan một chút Chương 102: Chương 102: Chúng ta chính là CP Chương 103: Chương 103: Nam thần veston Chương 104: Chương 104: Trông đẹp hơn nhiều so với em tưởng tượng Chương 105: Chương 105: Trọn kiếp yêu nhau Chương 106: Chương 106: Một nhà đừng nói hai lòng Chương 107: Chương 107: Anh yêu em và không biết xấu hổ Chương 108: Chương 108: Bách Niên Đồng Tâm Chương 109: Chương 109: Cả vũ trụ tan biến, duy chỉ có em là tia sáng Chương 110: Chương 110: Lực vạn vật hấp dẫn Chương 111: Chương 111: Em ấy rất dịu dàng Chương 112: Chương 112: Phận làm chồng cô đơn lẻ bóng Chương 113: Chương 113: Cố Tiêu Duy thử vai cảnh 'Diệp Ly say rượu' Chương 114: Chương 114: Đủ để tôi khoe khoang cả đời Chương 115: Chương 115: Lúc nào cũng có mấy kẻ theo đuổi mà không được đáp lại Chương 116: Chương 116: Tri kỷ của các mỹ nhân làng giải trí Chương 117: Chương 117: Thằng đần nào thế Chương 118: Chương 118: Đoán xem họ là ai nào? Chương 119: Chương 119: Bọn họ đều không phải là anh Chương 120: Chương 120: Gái ngoan sợ trai si Chương 121: Chương 121: Cái ôm công chúa của Lạc Tự Chương 122: Chương 122: Đàn anh, tim anh đập nhanh quá Chương 123: Chương 123: Hỏi cậu ta có yêu anh không Chương 124: Chương 124: Tôi đã thích anh ấy từ năm nhất Chương 125: Chương 125: Say đắm lầu son, quên cả lối về Chương 126: Chương 126: Tổng Giám đốc Giang, Lạc Tự đến đón anh rồi Chương 127: Chương 127: Có phải họ chỉ giả vờ ship CP? Chương 128: Chương 128: Tôi không đủ xấu xa Chương 129: Chương 129: Kẻ chinh phục Chương 130: Chương 130: Em cho anh thấy quá khứ của em Chương 131: Chương 131: Dòng chảy vô tận, sự sống vĩnh hằng Chương 132: Chương 132: Chúng tôi sẽ không BE Chương 133: Chương 133: Lên trời xuống đất Chương 134: Chương 134: Một sớm hoa nở, trong ngoài vườn ngập tràn xuân sắc Chương 135: Chương 135: Cải biến tích cực Chương 136: Chương 136: Sợi dây định mệnh giữa chúng ta Chương 137: Chương 137: Non xanh nước biếc hẹn ngày tái ngộ Chương 138: Chương 138: Kết thúc Chương 139: Chương 139: Phiên ngoại 1 - Chúc CP thiên trường địa cửu Chương 140: Chương 140: Phiên ngoại 2 - Sự tồn tại duy nhất Chương 141: Chương 141: Phiên ngoại 3 - Hành trình hải ngoại Chương 142: Chương 142: Phiên ngoại 4 - Riêng anh độc chiếm muôn phần ngọt ngào Chương 143: Chương 143: Phiên ngoại 5 - Cho dù quay lại, tình anh không đổi