Chương 139
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 139: Còn muốn tiếp tục không?

Lòng bàn tay men theo đường eo săn chắc, lướt qua những múi cơ bụng rõ nét, đi thẳng lên trên, áp vào cơ ngực rắn chắc rộng lớn.

 

Cô gái nhỏ vốn có chút xấu hổ tò mò lại thực sự thèm muốn cơ thể đối phương, s* s**ng lung tung, tai đỏ bừng lên.

 

Nhưng dần dần, chút mới mẻ đó bị sự rụt rè thay thế.

 

Tiếng tim đập mạnh mẽ truyền từ lồng ngực, từng nhịp từng nhịp đập vào lòng bàn tay cô, mang theo sự nóng bỏng và xao động xa lạ.

 

Như đang tuyên bố sự bá đạo nắm giữ mọi thứ của chủ nhân cơ thể và sự mạnh mẽ không cho phép phản kháng của người bề trên.

 

Kiều Dĩ Miên theo bản năng co ngón tay lại, muốn rụt tay về nhưng bị người đàn ông giữ lại qua lớp áo.

 

Sức mạnh to lớn khống chế cổ tay mảnh khảnh, cô không thể động đậy.

 

Lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng: Sức mạnh của đàn ông lại lớn đến thế, cô hoàn toàn không có mảy may cơ hội phản kháng nào.

 

Ngay sau đó, cánh tay giữ sau lưng cô kéo cô ngả dần ra sau, cơ thể nặng nề đè xuống, ép tấm thân mỏng manh của cô lên chiếc ghế sofa da thật rộng lớn lạnh lẽo.

 

Cơn lạnh bất ngờ ập đến từ phía sau, phía trước lại thêm sức nặng nóng bỏng.

 

Hai luồng băng hỏa, cô bị kẹp ở giữa, chịu đựng sự giày vò.

 

Nụ hôn của người đàn ông càng lúc càng gấp gáp, giữ chặt cằm cô cướp đoạt tùy ý, dường như muốn nuốt chửng cô vào bụng, không thể né tránh.

 

Đôi môi nóng bỏng lần đầu tiên rời đi từ từ di chuyển đến má, ngậm nhẹ d** tai sau đó lại dán vào chiếc cổ mịn màng day dưa.

 

Anh quỳ một chân trên sofa, cố ý giữ khoảng cách với cô nhưng khoảnh khắc áp sát vừa rồi vẫn khiến cô cảm nhận rõ sự biến hóa mãnh liệt bên dưới của anh.

 

Những kiến thức bị Thẩm Tinh Nhan cưỡng ép nhồi nhét trước đó, giờ phút này hóa thành vật thể hữu hình.

 

Các giác quan bị cướp đoạt, cổ tay vẫn bị anh giữ chặt, sự mãnh liệt đáng sợ kia dường như đang chờ đợi bùng nổ.

 

Một nỗi sợ hãi không tên dâng lên.

 

Cô gái nhỏ bỗng thấy sợ.

 

Cơ thể cứng đờ trong nháy mắt, đôi môi run rẩy theo bản năng sinh lý.

 

Cô muốn trốn nhưng cơ thể bị đè nén, cổ tay cũng bị anh nắm trong lòng bàn tay.

 

Nụ hôn của anh cũng dần đi sâu, mạnh mẽ truy đuổi.

 

Cảm xúc dâng trào, cuối cùng cô thốt lên một tiếng run rẩy vỡ vụn: “Đừng...”

 

Giọng nói run run thành công khiến người đàn ông đang đè trên người cô dừng lại.

 

Trong mắt Lê Diệu cuộn trào sắc đen không tan nhưng lại không thể không quan sát cô kỹ càng.

 

Mắt cô gái nhỏ đỏ hoe, mặt cắt không còn giọt máu, hơi thở dồn dập, cơ thể run rẩy nhẹ.

 

Anh nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, khàn giọng hỏi:

 

“Sợ à?” Nói xong buông lỏng cổ tay đang bị kìm kẹp của cô ra.

 

Bàn tay vừa nãy còn châm lửa khắp người anh “vút” một cái rút ra khỏi áo ngủ như chạm phải virus gì đó.

 

Lê Diệu bị hành động “vô tình vô nghĩa” này của cô chọc cười: “Là em trêu chọc anh trước, sao giờ lại như anh đang bắt nạt em thế này?”

 

Kiều Dĩ Miên tránh ánh mắt anh, tay kia nắm lấy cổ tay vừa bị kìm kẹp, trong mắt phủ một tầng nước, trông tủi thân vô cùng cũng không nói gì.

 

Lê Diệu hít sâu một hơi, thực sự bó tay với cô.

 

Chắc là... từ nhỏ đã thế rồi.

 

Cứ thấy cô tủi thân là lòng mềm nhũn.

 

Đưa tay sờ khuôn mặt lạnh ngắt của cô, anh thăm dò hỏi lại: “Còn muốn tiếp tục không?”

 

Đầu cô gái nhỏ lắc như trống bỏi.

 

Lê Diệu thở dài thườn thượt, cúi người xuống, trán chạm trán cô, nhắm mắt lại.

 

Hồi lâu sau, anh mới thẳng người dậy.

 

“Về ngủ đi.”

 

Kiều Dĩ Miên như được đại xá, lật người lăn khỏi mép ghế sofa, xỏ dép lê lạch bạch chạy biến.

 

Lê Diệu ngồi trên sofa, nhìn theo bóng lưng chạy trốn của cô, ánh mắt phức tạp.

 

Đến khi không thấy bóng dáng đâu nữa, anh mới buồn bực rũ mắt xuống.

 

Cô nhóc này, châm lửa thì giỏi lắm.

 

Kiều Dĩ Miên về phòng nhảy thẳng lên giường, trùm chăn kín đầu.

 

Yên tĩnh vài giây lại lật chăn nhảy xuống, chân trần chạy ra cửa, cạch một tiếng khóa trái cửa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm quay lại giường.

 

“Đáng sợ quá...”

 

Đại lãnh đạo ngày thường ôn nhu nho nhã, vừa rồi như con thú ăn thịt cỡ lớn, ánh mắt đó như muốn nuốt sống cô vậy.

 

Kiều Dĩ Miên nằm sấp trong chăn, ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, vừa xấu hổ vừa bực vừa sợ.

 

Tối nay cô giận cá chém thớt lên anh, chỉ muốn chủ động đưa cho anh một bậc thang cầu hòa.

 

Nói với anh là cô không giận thật.

 

Và cô cũng đạt được mục đích rồi.

 

Nhưng rõ ràng trước khi xem phim xong mọi chuyện vẫn rất hài hòa, sao đột nhiên lại biến thành thế này?

 

Bạn học Tiểu Kiều đỏ mặt nhớ lại toàn bộ quá trình mới muộn màng nhận ra sai ở đâu.

 

Từ trong chăn lén lút thò cái tay kia ra, lòng bàn tay trắng nõn dường như vẫn cảm nhận được độ nóng và độ cứng của cơ bắp...

 

“Đều tại cái tay háo sắc này...”

 

Kiều Dĩ Miên thì thầm mắng: “Xem sau này mày còn dám sờ lung tung không!”

 

Nói xong vùi đầu vào gối, bực bội vò đầu bứt tai.

 

Một lúc sau, trong chăn bỗng truyền ra tiếng cười hì hì vô tư lự.

 

Phải nói là dáng người đại lãnh đạo đẹp thật.

 

Sờ cũng thích...

 

Trời sắp sáng, Kiều Dĩ Miên ngoài dự đoán lại ngủ thiếp đi.

 

Cô hiếm khi nằm mơ.

 

Trong mơ là một màn sương trắng xóa, che khuất tầm nhìn.

 

Chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng bé gái khóc.

 

“Em nhớ mẹ... hu hu... anh ơi, anh đưa em đi tìm mẹ được không?”

 

“Họ bảo qua hôm nay là em không được gặp mẹ nữa rồi...”

 

Tiếng khóc cứ văng vẳng trong đầu khiến lòng người thắt lại.

 

Không biết qua bao lâu, một giọng thiếu niên trong trẻo trầm ổn vang lên: “Được, anh đưa em đi.”

 

Có lẽ giấc mơ này quá rõ ràng, khi Kiều Dĩ Miên tỉnh dậy, bên tai dường như vẫn còn vang vọng tiếng khóc của bé gái.

 

Không hiểu sao khóe mắt lại hơi ươn ướt.

 

Cô nhìn trần nhà, khẽ thở dài.

 

Cảm thấy giấc mơ này thật khó hiểu.

 

Cửa phòng bị gõ nhẹ.

 

Cô vội vàng ngồi dậy, theo thói quen nói “mời vào”, tay nắm cửa xoay xoay nhưng không mở được.

 

Lúc này cô mới nhớ ra: Tối qua khóa trái cửa!

 

Nghĩ đến đây vội vàng nhảy xuống giường, dép cũng không đi tử tế, chạy ra cửa hé mở.

 

Qua khe cửa, đại lãnh đạo mặt lạnh tanh nhìn cô, ánh mắt vô cùng tổn thương.

 

“Không tin tưởng anh đến thế cơ à?”

 

“A không phải không phải, em... em đang thay quần áo!” Kiều Dĩ Miên thuận miệng bịa chuyện.

 

Ánh mắt đại lãnh đạo di chuyển xuống dưới, dừng lại trên chiếc váy ngủ y hệt tối qua sau đó lại quay lại mặt cô, nhướng mày.

 

Tuy không nói chữ nào nhưng động tác chậm rãi và ánh mắt “anh biết tỏng rồi” như hiểu rõ tất cả.

 

Lời nói dối bị vạch trần.

 

Kiều Dĩ Miên mím chặt môi, dừng hai giây, bỗng đổi lời: “Em sợ Nghịch Phong vào, nó cứ nhân lúc em ngủ l**m tay em!”

 

Nghịch Phong đang ngồi cạnh đại lãnh đạo nghe thấy tên mình, nghiêng đầu.

 

Kiều Dĩ Miên áy náy liếc nhìn nó, thầm nhủ trong lòng: Xin lỗi xin lỗi, đành lấy mày làm bia đỡ đạn vậy, ai bảo mày không biết nói để cãi lại chứ...

 

Đại lãnh đạo hừ nhẹ một tiếng, cúi xuống nhìn con chó to, giọng điệu quái gở: “Nghe thấy chưa? Người ta bảo mày không có quy tắc đấy.”

 

Nghịch Phong cụp tai xuống, đôi mắt tròn xoe nhìn Kiều Dĩ Miên, trông vô cùng đáng thương.

 

May mà đại lãnh đạo không tiếp tục chủ đề này nữa, liếc nhìn mái tóc rối bù của cô gái nhỏ, trong mắt hiện lên ý cười khó phát hiện.

 

Đưa tay sờ trán cô thử nhiệt độ đã trở lại bình thường, sau đó lạnh lùng nói: “Rửa mặt. Ăn cơm.”

 

Nói xong quay người xuống lầu.

 

Nghịch Phong nhìn người này lại nhìn người kia, không biết mình nên đi hay nên ở.

 

Kiều Dĩ Miên vội cúi xuống chắp tay với nó, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, tao không ghét mày đâu! Mày là chú chó tốt nhất, tao thích mày l**m tay tao mà!”

 

Nói xong hai tay ôm lấy cái đầu to của Becgie, ra sức vò.

 

Chú chó to tính tình cực tốt để mặc cô vò đầu, đuôi quét nhẹ trên sàn nhà, có vẻ tâm trạng rất tốt.

 

Kiều Dĩ Miên không ngờ lại đụng mặt Thẩm Lăng Xuyên trong bữa sáng, suýt chút nữa phun ngụm sữa đậu nành ra ngoài.

 

Sáng sớm tinh mơ, cô mặc đồ ngủ xuất hiện ở nhà Chấp chính quan, giải thích thế nào đây?

 

Cô che miệng ho khan liên tục, Thẩm Lăng Xuyên lại chẳng có biểu cảm gì thừa thãi, ngược lại còn như về nhà mình, ngồi phịch xuống ghế ăn, gọi với vào trong bếp:

 

“Chấp chính quan, em cũng muốn uống sữa đậu nành!”

 

Kiều Dĩ Miên trợn mắt nhìn cậu, theo bản năng véo tay mình một cái.

 

Cô đang mơ à? Hay là mình có khả năng tàng hình rồi?

 

Cảnh tượng này mà thằng nhóc này không kinh ngạc, vô lý?

 

Hay là... cậu ta biết từ lâu rồi?

 

Lê Diệu từ trong bếp nói vọng ra: “Không có chân hay không có tay, không biết tự lấy à?”

 

Miệng thì chê bai nhưng lúc ra vẫn mang cho Thẩm Lăng Xuyên một cốc.

 

“Uống đi, thiếu gia.”

 

Kiều Dĩ Miên suýt vùi đầu vào cốc sữa đậu nành, mắt đảo qua đảo lại trên mặt hai người.

 

Lê Diệu kéo ghế, ngồi xuống cạnh cô, gõ nhẹ vào khay ăn trước mặt cô.

 

“Nhìn cái gì thế? Còn không mau ăn đi. Hôm qua cả ngày không ăn gì rồi, không đói à?”

 

Kiều Dĩ Miên vội cầm đũa, gắp một cái bánh bao rau.

 

Lê Diệu nhàn nhạt nói: “Cảm cúm chưa khỏi hẳn đâu, ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi, xin phép giúp em rồi.”

 

“Không được! Dạo này bọn em bận lắm!” Phóng viên nhỏ yêu nghề lập tức phản bác: “Em khỏi rồi!”

 

Lê Diệu nhướng mày còn định nói gì đó thì nghe Thẩm Lăng Xuyên bên cạnh tặc lưỡi cảm thán: “Mẹ em nói quả không sai, trên đời này chẳng mấy ai trị được chị em đâu.”

 

Kiều Dĩ Miên trừng mắt với cậu: “Thẩm Lăng Xuyên! Đừng có đổ thêm dầu vào lửa!”

 

Nói xong liếc nhìn đại lãnh đạo, sợ anh không vui lại nhốt cô ở nhà.

 

Nào ngờ Lê Diệu nghe xong cũng không có cảm xúc gì, ngược lại giọng điệu kỳ quái tiếp lời: “Ừ, chị cậu còn lợi hại hơn cả Tề Thiên Đại Thánh, ngoài Phật Tổ Như Lai ra thì ai thu phục được cô ấy?”

 

Nói xong đứng dậy đi cho chó mèo ăn.

 

Kiều Dĩ Miên nhìn bóng lưng anh rời đi, cứ cảm thấy đại lãnh đạo hôm nay lại lên cơn rồi.

 

Nói năng bóng gió kỳ cục.

 

Nhân lúc anh không ở đây, Kiều Dĩ Miên hạ giọng hỏi Thẩm Lăng Xuyên: “Cậu không có gì muốn hỏi chị à?”

 

Nhìn kiểu gì thằng ranh con này cũng như đã biết quan hệ giữa cô và Lê Diệu từ lâu rồi.

 

Thẩm Lăng Xuyên dựa nghiêng ngả vào ghế ăn, thở dài thườn thượt: “Chị gái gả đi như bát nước hắt đi, có gì mà hỏi?”

 

Kiều Dĩ Miên trợn mắt.

 

Thẩm Lăng Xuyên nhớ ra một chuyện: “Cô ruột thân yêu của chị biết chị lại yêu đương chưa?”

 

Kiều Dĩ Miên cắn một miếng bánh bao rau, lắc đầu: “Chị còn chưa biết nói với cô thế nào đây.”

 

Im lặng một lát mới nói tiếp: “Anh ấy chức cao thế, tuổi lại lớn hơn chị nhiều, chị sợ cô thấy không hợp. Thuận theo tự nhiên đi, đợi khi nào tình cờ gặp thì nói.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2