Chương 138
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Chương 138: Ngoại Truyện Nếu Như (3)

Yêu cầu này của Kỷ Mân không phải là không thể, nhưng cần phải báo cáo với các ban ngành liên quan.

Ngay ngày hôm đó, Kỷ Mân đã gọi một cuộc điện thoại đến khu điều dưỡng của tập đoàn Kỷ thị. Kể từ sau năm 12 tuổi, Kỷ Mân rất ít khi yêu cầu điều gì với ông nội mình. Hầu hết mọi chuyện anh đều tự mình giải quyết. Lần này là một ngoại lệ.

Lão gia tử nhà họ Kỷ bề ngoài tuy đã không còn quản chuyện gia tộc, nhưng đối với Kỷ Mân - người thừa kế duy nhất này, ông phần lớn thời gian đều rất nuông chiều.

Nhưng tiền đề là Kỷ Mân phải gánh vác được vị trí người thừa kế này.

Việc Kỷ Mân muốn đưa một đứa trẻ đi lạc về nhà, lão gia tử chỉ hỏi qua loa về tuổi tác của đứa nhỏ, sau khi nắm rõ quy trình thủ tục, ông liền chấp thuận cho Kỷ Mân đưa người về ở tạm.

Ngày hôm sau, quản gia Trần mang theo các loại giấy tờ đi làm thủ tục. Đến chiều, bác sĩ xác nhận tình trạng của đứa trẻ đã ổn định và có thể xuất viện. Kỷ Mân liền đưa nhóc con về nhà.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời khỏi bệnh viện.

Đứa nhỏ ngồi ngoan ngoãn trong ghế an toàn dành cho trẻ em.

Nhóc rất yên lặng, không hề khóc lóc om sòm, cũng không hỏi là sẽ đi đâu. Dường như thông qua vài câu chữ rời rạc của người lớn xung quanh, nhóc con đã lờ mờ đoán ra hoàn cảnh của mình.

Nhóc con biết mình là một đứa trẻ không có nhà để về. Chính vì thế, đối với người quen duy nhất là Kỷ Mân, nhóc lại càng thêm phần ỷ lại. Kỷ Mân đi đâu, nhóc liền bám sát theo đó.

Ngược lại, Kỷ Mân lại có một nỗi phấn khích khó tả. Cảm giác giống như vừa nhặt được một sinh linh nhỏ bé thuộc về riêng mình vậy.

Xe tiến vào Kỷ gia. Dinh thự nhà họ Kỷ là một khu tứ hợp viện phức hợp rất lớn, trước trước sau sau có đến mấy khoảng sân, phòng ốc thì nhiều vô kể. Đứa nhỏ vừa xuống xe, nhìn thấy khuôn viên rộng lớn và phức tạp như vậy thì nhất thời ngẩn ngơ. Mọi thứ xung quanh đều hoàn toàn xa lạ. Điều này khiến nhóc không kìm được mà lùi lại một bước nhỏ, đưa tay nắm chặt lấy vạt áo của Kỷ Mân.

Cảm nhận được sự sợ hãi của đứa nhỏ, Kỷ Mân cúi đầu, khẽ gọi một tiếng: "Nhiên Nhiên."

"Dạ?" Đứa nhỏ lập tức phấn chấn hẳn lên, ngước mặt nhìn anh hỏi: "Anh đang gọi em ạ?"

"Không gọi nhóc thì gọi ai?" Kỷ Mân dứt khoát cúi người bế xốc đứa nhỏ lên.

Nghe thấy mình đã có tên, mắt đứa nhỏ sáng rực lên. Nhóc con lí nhí lặp lại một lần nữa: "Em tên là Nhiên Nhiên ạ?" Nhóc có vẻ rất vui, nói với Kỷ Mân: "Vậy lần sau chị cảnh sát đến hỏi, em có thể trả lời họ rồi."

Kỷ Mân bật cười một tiếng.

Anh vừa bước vào cửa, người làm đã tiến tới nghênh đón, cung kính cúi chào: "Thiếu gia đã về."

Nụ cười trên mặt Kỷ Mân thu lại, anh nhàn nhạt "ừ" một tiếng đầy lạnh lùng. Đứa nhỏ đang được bế thấy có người lạ liền ngọ nguậy cái chân nhỏ muốn xuống đất.

Nhóc có chút ngại ngùng nói: "Nhiên Nhiên lớn rồi, không thể để người khác bế mãi được."

Người làm cũng tiến lên định đón lấy đứa bé từ tay anh. Kỷ Mân phẩy tay một cái, không buông người ra. Anh nhéo nhéo cái má của nhóc con, chỉ vào con đường dài dằng dặc và quanh co trong sân, hỏi: "Nhóc chắc chắn muốn tự đi bộ chứ?"

Đứa nhỏ quay đầu nhìn một vòng. Môi trường trước mắt vừa rộng vừa lạ lẫm, dường như chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ lạc đường ngay.

Nhóc khó khăn định gật đầu, nhưng hai bàn tay nhỏ vẫn rất thành thật mà ôm chặt lấy cổ Kỷ Mân.

Kỷ Mân buồn cười đến mức suýt không nhịn được, nhưng sợ làm đứa nhỏ sợ hãi, anh bèn ghé sát tai nhóc thì thầm: "Đường phía trước khó đi lắm, anh trai rất sợ, Nhiên Nhiên để anh trai bế có được không?"

Nghe vậy, đứa nhỏ lập tức "lên dây cót" tinh thần. Nhóc con ra vẻ thông cảm vỗ vỗ vai anh, nói: "Anh đừng sợ nhé, Nhiên Nhiên ở bên cạnh anh rồi."

Lúc này Kỷ Mân mới tiếp tục bế người đi vào trong. Nhưng dọc đường liên tục có người làm chào hỏi anh. Đứa nhỏ gục mặt lên vai anh một hồi, vành tai dần dần đỏ ửng lên.

Lại qua một lúc nữa, nhóc nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, có phải anh đang lừa em không? Anh có thật sự sợ không thế?"

Kỷ Mân không ngờ nhóc con này lại thông minh đến vậy. Anh khựng lại một chút, cũng ghé tai nhóc nói nhỏ: "Thật mà, lần nào về đây anh cũng thấy sợ hết, chỉ là đang giả vờ như không sợ chút nào thôi."

Câu nói này đã chọc cho đứa nhỏ bật cười.

Nhóc con cũng dùng giọng nói thì thầm như đang kể chuyện bí mật: "Nhiên Nhiên cũng thấy sợ lắm, cũng đang giả vờ là không sợ đây này."

Kỷ Mân bế đứa nhỏ mà cười thầm trong bụng: Nhóc giả vờ chẳng giống tí nào cả.

Từ cổng chính đến nơi ở của Kỷ Mân phải đi qua hai khoảng sân lớn. Đứa nhỏ không nặng lắm, Kỷ Mân bế cũng không thấy mệt. Nhưng bế được một lúc, anh chợt thấy cơ thể nhóc con trong lòng hơi cứng đờ.

Kỷ Mân vốn không có kinh nghiệm chăm sóc người khác, cứ ngỡ mình bế sai tư thế, vội cúi đầu hỏi: "Sao thế, chỗ nào không thoải mái à?"

Nào ngờ đứa nhỏ đỏ bừng cả mặt nói: "Giày... giày sắp tuột mất rồi ạ."

Vừa dứt câu, bàn chân nhỏ vốn đang cố gắng gồng lên để giữ giày cuối cùng cũng cạn sạch sức lực.

Chiếc giày nhỏ trên chân "pạch" một tiếng rơi xuống đất.

Kỷ Mân nhìn chiếc giày dưới đất mà dở khóc dở cười.

Anh bế đứa nhỏ đặt ngồi lên mép bồn hoa bên cạnh. Tự mình cúi người nhặt giày lên, rồi ngồi xổm xuống mang vào cho nhóc. Lúc này anh mới nhận ra, vì giày là đồ chuẩn bị tạm thời nên hơi rộng một chút, không vừa chân cho lắm.

Mang giày xong, Kỷ Mân ngước lên nhìn đứa nhỏ trước mặt một lúc. Nhóc con vẫn còn đang thẹn thùng vì chuyện rớt giày, vành tai đỏ ửng.

Kỷ Mân đưa tay búng nhẹ vào trán nhóc, hỏi: "Nếu giày sắp tuột thì sao không nói? Có phải chuyện gì phiền phức lắm đâu."

"Nhưng mà... nhưng mà anh bế em đã mệt lắm rồi." Đứa nhỏ nói.

Kỷ Mân trong phút chốc chẳng biết nói gì hơn.

Anh đưa tay nặn nặn cái má của nhóc con một hồi lâu rồi mới đứng dậy, bảo: "Sau này đừng có tính toán mấy chuyện vặt vãnh đó."

Vào đến phòng khách. Quản gia Trần đã sắp xếp người dọn dẹp xong phòng ốc. Kỷ Mân vốn không thích để người ngoài lảng vảng trong sân của mình. Chờ người làm xong việc tản đi hết, anh đóng cửa viện lại, cùng đứa nhỏ chơi đùa một lát.

Lúc đầu đứa nhỏ còn hơi giữ kẽ. Nhưng dù sao cũng là trẻ con, tính tò mò lại cao, chẳng mấy chốc nhóc đã không nhịn được mà tung tăng đi dạo quanh sân.

Đến lúc ăn cơm tối, đứa nhỏ này vẫn ngoan đến mức lạ kỳ. Nhóc tự mình ngồi ngay ngắn trên ghế, người lớn gắp cái gì là ăn cái đó.

Nhưng Kỷ Mân cứ cảm thấy có gì đó sai sai.

Quan sát nhóc con ăn thêm một lúc nữa, Kỷ Mân mới vỡ lẽ ra điều bất thường…

Quản gia Trần gắp thức ăn cho đứa nhỏ, nhóc con liền ăn. Không gắp, nhóc con cũng không chủ động đòi hỏi.

Trẻ con ở lứa tuổi này khi ăn uống thường là lúc ồn ào nhất, hay gào khóc hoặc chỉ tay đòi ăn món này món kia. Nhưng nhóc con này cứ im lặng không nói một lời, chưa bao giờ nói mình muốn gì.

Cái kiểu này sao giống hệt lúc anh còn nhỏ đi làm khách nhà người khác thế nhỉ?

Khách sáo đến phát bực.

Kỷ Mân nhìn mà đôi lông mày dần nhướng lên. Nhưng dù sao cũng là trẻ con, có giả vờ giỏi đến đâu thì ánh mắt cũng sẽ có sơ hở.

Nhìn thấy quản gia Trần cầm đôi đũa dùng chung định gắp đĩa dứa ngào đường ở giữa bàn, mắt đứa nhỏ lập tức sáng rực lên. Kỷ Mân bỗng nổi hứng trêu chọc. Anh đưa tay lấy đôi đũa từ tay quản gia Trần, ánh mắt đứa nhỏ lập tức dời sang tay anh.

Kỷ Mân khẽ nhếch môi. Đầu đũa dừng lại trên đĩa dứa ngào đường một thoáng, rồi bất thình lình bẻ lái, gắp lấy một miếng đậu phụ nấu cải bó xôi bên cạnh.

Đứa nhỏ ngớ người trước màn thao tác này.

Trên mặt vẫn còn sót lại niềm vui sướng khi nhìn thấy dứa, nhưng đôi mắt chỉ có thể thất vọng nhìn miếng đậu phụ rau xanh rơi vào bát mình. Tuy vậy, nỗi thất vọng đó rất nhỏ. Nhóc con vẫn ngoan ngoãn cầm đũa, ăn sạch chỗ rau cải bó xôi trong bát. Nhưng rõ ràng là nhóc không thích ăn rau xanh lắm nên ăn rất chậm.

Kỷ Mân cảm thấy bắt đầu thú vị rồi đây.

Anh tùy tiện ăn vài miếng cơm rồi lại cầm đũa lên. Đứa nhỏ lập tức ngẩng đầu khỏi bát, tiếp tục nhìn chằm chằm vào đĩa dứa ngào đường kia.

Thế nhưng đôi đũa trong tay Kỷ Mân lại bẻ lái một lần nữa, gắp lấy món cần tây xào thịt bên cạnh. Hơn nữa, anh chỉ toàn gắp cần tây.

Đứa nhỏ nhìn chằm chằm vào đống cần tây xanh lè trong bát, chỉ đành chậm chạp ăn tiếp. Chắc chắn là nhóc con rất ghét cần tây. Ăn đến cuối cùng, gương mặt nhỏ nhắn không tự chủ được mà nhăn tít lại, thậm chí còn bĩu môi làm động tác như muốn nôn ra. Nhưng có lẽ vì từng được giáo dục kỹ càng là không được kén ăn, đứa nhỏ cuối cùng vẫn nuốt sạch vào bụng. Ăn xong, nhóc thậm chí còn lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng.

Kỷ Mân trong lòng cười đến mức muốn đứt ruột. Anh thậm chí còn chẳng buồn ăn, cứ mải gắp thức ăn cho đứa nhỏ. Nhưng quản gia Trần đứng bên cạnh không nhìn nổi nữa.

Ông khẽ ho một tiếng nhắc nhở: "Thiếu gia, buổi tối cậu còn có tiết học."

"Được rồi, biết rồi." Kỷ Mân lườm một cái.

Lần này anh không trêu nhóc con nữa, đưa tay gắp một miếng dứa. Nhưng ngay khi sắp bỏ vào bát đứa nhỏ, anh lại nâng đũa lên một chút. Thấy miếng dứa sắp vào bát lại sắp bay mất, đứa nhỏ bắt đầu cuống quýt.

Kỷ Mân cười nói: "Ơ, hay là Nhiên Nhiên thích ăn cần tây hơn nhỉ? Hay là anh lại gắp cần tây cho Nhiên Nhiên nhé."

Đứa nhỏ lúc này sốt ruột đến mức muốn đứng bật dậy.

Nhóc con nhịn hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Nhiên Nhiên muốn ăn dứa, Nhiên Nhiên thích ăn dứa ạ."

Nghe thấy câu này, quản gia Trần đứng bên cạnh cũng bật cười.

Kỷ Mân lập tức bỏ miếng dứa vào bát đứa nhỏ, bảo: "Nhiên Nhiên thích ăn dứa à? Nhưng Nhiên Nhiên không nói thì sao anh biết được chứ?"

Nhìn đứa nhỏ ăn hết miếng dứa, Kỷ Mân lại hỏi: "Nhiên Nhiên còn muốn ăn gì nữa không?"

Đứa nhỏ do dự một lát. Ánh mắt khuyến khích của thiếu niên trước mặt đã tiếp thêm cho nó chút dũng khí. Nhóc con hơi ngại ngùng nhưng cũng lấy hết can đảm, chỉ vào đĩa đựng dứa nói: "Em muốn uống nước đường ở bên trong ạ."

Nghe vậy, Kỷ Mân trực tiếp bê nguyên cả đĩa dứa đặt tới trước mặt nhóc. Giây phút đó, trong mắt đứa nhỏ dường như tỏa ra cả ngàn vì sao.

Kỷ Mân vừa thấy buồn cười, lại vừa không nhịn được mà cảm thán không biết trước đây đứa nhỏ này đã sống cuộc sống như thế nào.

Lúc đầu thấy quần áo trên người Nhiên Nhiên, Kỷ Mân nghĩ gia thế nhóc con chắc phải tốt lắm. Nhưng thấy đứa nhỏ ngoan ngoãn tự lập ở bệnh viện, anh lại tưởng nhóc là con nhà nghèo.

Thế nhưng lễ nghi ăn uống hàng ngày lại xuất sắc một cách quá đáng.

Quan trọng nhất là Kỷ Mân luôn cảm thấy nhóc con này tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất sẵn lòng chịu thiệt thòi để người khác vui vẻ. Điều này không hề thường thấy ở trẻ con lứa tuổi này.

Trẻ con sức lực có hạn, ăn cơm xong là bắt đầu buồn ngủ.

Trời đã trở tối.

Đến giờ đi ngủ, sự thật về việc mình không có nhà để về lại như một tảng đá lớn đè nặng xuống.

Đứa nhỏ lại trở nên lờ đờ, buồn bã.

Lúc này Kỷ Mân đã vào thư phòng lên lớp.

Trong phòng khách chỉ còn lại quản gia Trần.

Nhiên Nhiên quanh quẩn trong phòng khách xa lạ và vắng vẻ một hồi. Giống như muốn về nhà, nhóc con nhấc chân định đi ra ngoài. Nhưng nhìn thấy khoảng sân tối om bên ngoài, nhóc lại dừng bước.

Đứa nhỏ ngẩng đầu nhìn quản gia Trần đang đứng cách đó không xa, hỏi: "Chú ơi, sau này Nhiên Nhiên sẽ ở đây ạ?"

Quản gia Trần cúi người gật đầu với nhóc: "Cháu có muốn đi xem phòng của mình không?"

Phòng trẻ em được bài trí rất tốt, những thứ cần thiết đều có đủ, còn đặt rất nhiều đồ chơi. Nhưng đứa nhỏ đứng ở khung cửa một hồi, không tỏ ra mấy hứng thú.

Nhóc con lại ngẩng đầu nhìn quản gia Trần, hỏi: "Chú ơi, vậy... anh trai cũng sẽ ở lại đây chứ ạ?"

Quản gia Trần gật đầu: "Đúng vậy, thiếu gia vẫn luôn sống ở đây." Ông chỉ phòng của Kỷ Mân cho đứa nhỏ xem.

Nghe vậy, đứa nhỏ dường như đã có chỗ dựa, cuối cùng cũng an tâm hơn. Nhóc con ngoan ngoãn bước chân vào phòng trẻ em.

Trong thư phòng, Kỷ Mân đang chán ngán nghe giảng viên thao thao bất tuyệt về kiến thức tài chính. Đối với những thứ rõ ràng rất đơn giản nhưng cứ phải dùng những lý luận hóc búa để diễn đạt này, anh chẳng có chút hứng thú nào. Đầu óc anh cứ treo ngược cành cây.

Anh đang nghĩ, tối nay Nhiên Nhiên sẽ ngủ ở đâu. Tuy đã bảo người dọn dẹp phòng trẻ em, nhưng trẻ con tầm tuổi này chẳng phải đều rất bám người sao? Lỡ đâu... Nhiên Nhiên muốn ngủ cùng anh thì tính sao?

Kỷ Mân đúng là rất thích nhóc con này.

Nhưng từ nhỏ anh đã có ý thức về ranh giới rất mạnh, chưa bao giờ ngủ chung với ai. Anh cũng không mấy quen với việc có người xâm nhập vào lãnh địa riêng tư của mình.

Nhưng... nhỡ Nhiên Nhiên khóc nhè thì tính sao?

Kỷ Mân đắn đo hồi lâu, rốt cuộc cũng giơ tay nói với giảng viên: "Nghỉ một chút đã." Sau đó anh mở cửa thư phòng, gọi quản gia Trần tới.

Lúc quản gia Trần đến, ông đã cởi áo khoác và xắn tay áo lên.

Kỷ Mân cân nhắc một lúc rồi lấy hết can đảm nói: "Lát nữa nếu Nhiên Nhiên không chịu ngủ một mình, phiền chú Trần vào ngủ cùng đứa nhỏ được không?"

Nào ngờ, nghe thấy lời anh, quản gia Trần im lặng một thoáng rồi đáp: "Cậu lo xa quá rồi."

"Hả?" Kỷ Mân nghi hoặc.

Quản gia Trần nghiêng người sang một bên, chỉ cho anh thấy cánh cửa phòng trẻ em đã đóng chặt, đồng thời bổ sung thêm: "Nhiên Nhiên ngủ rồi."

"Cái gì?" Kỷ Mân không thể tin nổi.

Anh lại có chút không cam lòng, hỏi vặn lại: "Nhóc con không quấy khóc đòi gặp anh trai, rồi bắt anh trai phải kể chuyện cổ tích cho nghe à?"

Quản gia Trần lại im lặng.

Nhưng ông vẫn thành thật lắc đầu: "Không ạ. Tự mình đánh răng xong, tôi giúp đứa nhỏ tắm rửa, leo lên giường là ngủ ngay." Nói xong ông còn không quên bồi thêm một nhát dao: "Rất ngoan, chẳng phiền phức chút nào."

Kỷ Mân: "..."

Chàng thiếu niên "rầm" một tiếng đóng cửa lại, hậm hực quay về tiếp tục học bài.

Cho đến sáng ngày hôm sau, Kỷ Mân vẫn thấy chuyện này thật khó tin.

Anh bò dậy, còn chưa kịp vệ sinh cá nhân đã lén lút chạy ra ngoài, hé cửa phòng trẻ em nhìn vào một cái.

Đứa nhỏ vẫn đang ngủ rất say.

Lúc tưởng tượng cảnh đứa nhỏ quấy khóc đòi ngủ cùng, Kỷ Mân thấy rất phiền não không biết từ chối thế nào.

Bây giờ phát hiện ra đứa nhỏ chẳng thèm ngủ cùng mình chút nào, Kỷ Mân lại thấy... phiền não hơn!

Không phải chứ, một đứa nhóc bé tí tẹo như thế, độc lập quá mức để làm gì?

Bực bội một hồi lâu, Kỷ Mân lại thở dài thườn thượt đi đánh răng rửa mặt.

Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè, nhưng Kỷ Mân vẫn phải đối mặt với khối lượng bài vở rất nặng. Một phần là các khóa học vốn đã được sắp đặt sẵn, một phần là "cái giá" anh phải trả để được đưa Nhiên Nhiên về Kỷ gia.

Kỷ Mân ngồi vào thư phòng từ sớm. Hôm nay giảng viên nói về một vụ thâu tóm rất nổi tiếng trong giới, Kỷ Mân mới thấy hơi hứng thú một chút. Nhưng thi thoảng anh vẫn lơ đãng liếc nhìn đồng hồ.

Cửa thư phòng không đóng. Sau khi ví dụ về vụ thâu tóm kết thúc, Kỷ Mân cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân "lạch bạch" từ bên ngoài truyền đến. Khóe môi anh hơi nhếch lên.

Tiếng bước chân bên ngoài đi đi dừng dừng, cuối cùng cũng dừng hẳn trước cửa thư phòng. Kỷ Mân quay đầu nhìn qua. Anh cứ ngỡ đứa nhỏ sẽ đi vào nên định vẫy tay gọi, nào ngờ đứa nhỏ chỉ ngoan ngoãn đứng ngoài cửa.

Vừa ngước lên bắt gặp ánh mắt của anh, nhóc con "vèo" một cái xoay người chạy mất tiêu.

Kỷ Mân ngẩn người.

Anh đợi thêm một lúc nữa cũng không thấy đứa nhỏ vào lại. Có vẻ như nhóc con đã được quản gia Trần dắt ra phòng ăn dùng bữa sáng rồi.

Kỷ Mân có thể cảm nhận được, đứa nhỏ hẳn là muốn vào trong. Vừa mới đến một nơi xa lạ, Nhiên Nhiên có một sự ỷ lại và gần gũi tự nhiên đối với anh. Quả nhiên không ngoài dự đoán, một lát sau, Kỷ Mân nhìn thấy nửa cái đầu nhỏ xù xì lấp ló bên bậu cửa sổ thư phòng.

Cửa sổ thư phòng hơi cao, chắc là đứa nhỏ phải kiễng chân lên mới nhìn vào được. Kỷ Mân không nhịn được buồn cười. Một mặt anh thấy bộ dạng này của nhóc con thật đáng yêu, muốn ngắm thêm chút nữa; mặt khác lại thấy dở khóc dở cười, muốn vào thì cứ vào, không vào mà cứ lén la lén lút nhìn trộm là thế nào?

Nhưng khi Kỷ Mân định lên tiếng nói chuyện, đứa nhỏ vừa phát hiện anh đang chú ý liền lập tức rụt đầu lại ngay.

Bên ngoài cửa sổ, Nhiên Nhiên cẩn thận ngồi xổm xuống.

Chính nhóc cũng không biết tại sao mình lại phải trốn, chỉ là theo bản năng mà thu mình lại, giống như thể vừa làm sai chuyện gì đó.

Nhiên Nhiên có chút sợ hãi.

Nhóc con sợ mình lén nhìn trộm như vậy sẽ khiến anh trai tức giận. Nhưng Nhiên Nhiên thật sự rất muốn nhìn anh trai, cực kỳ, cực kỳ muốn.

Rốt cuộc, đứa nhỏ không nhịn được lại đứng dậy, kiễng chân cẩn thận nhìn vào trong cửa sổ.

Vừa ngước mắt lên, nhóc con liền đâm sầm vào đôi mắt đầy ý cười của chàng thiếu niên.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (147)
Chương 1: Chương 1: Trà Xanh Chương 2: Chương 2: Ăn Vạ Chương 3: Chương 3: Tàn Phế Chương 4: Chương 4: Chó Nạn Nhân Chương 5: Chương 5: Bàn Ăn Chương 6: Chương 6: Hậu Di Chứng Chương 7: Chương 7: Chó Ngốc Chương 8: Chương 8: Em Trai Chương 9: Chương 9: Giấc Mơ Chương 10: Chương 10: Làm Thêm Chương 11: Chương 11: Gấp Ba Chương 12: Chương 12: Mời Khách Chương 13: Chương 13: Bàn Chải Bồn Cầu Chương 14: Chương 14: Gà Mắc Tóc Chương 15: Chương 15: Hộp Giấy Chương 16: Chương 16: Che Giấu Chương 17: Chương 17: Đi Quẩy Chương 18: Chương 18: Đuổi Ra Ngoài Chương 19: Chương 19: Bánh Bao Chương 20: Chương 20: Kể Chuyện Chương 21: Chương 21: Không Nhận Người Thân Chương 22: Chương 22: Trương Lân Chương 23: Chương 23: Vất Vả Chương 24: Chương 24: Thằng Em Chương 25: Chương 25: Yến Tiệc (1) Chương 26: Chương 26: Yến Tiệc (2) Chương 27: Chương 27: Yến Tiệc (3) Chương 28: Chương 28: Yến Tiệc (Kết) Chương 29: Chương 29: Nghi Ngờ Chương 30: Chương 30: Tiền Thuê Chương 31: Chương 31: Trẻ Mồ Côi Chương 32: Chương 32: Tài Trợ Chương 33: Chương 33: Hiểu Lầm Chương 34: Chương 34: Đứa Con Riêng Chương 35: Chương 35: Đánh Tiểu Tam Chương 36: Chương 36: Áy Náy Chương 37: Chương 37: Cảnh giác Chương 38: Chương 38: Tháo chạy thục mạng Chương 39: Chương 39: Cầu cứu Chương 40: Chương 40: Cảm ơn Chương 41: Chương 41: Nuôi chó Chương 42: Chương 42: Ảnh chụp Chương 43: Chương 43: Công việc Chương 44: Chương 44: Nhận lại Chương 45: Chương 45: Đi học có lương Chương 46: Chương 46: Giám định huyết thống Chương 47: Chương 47: Hối lỗi Chương 48: Chương 48: Người cũ Chương 49: Chương 49: Cái ly Chương 50: Chương 50: Thưởng rượu Chương 51: Chương 51: Lợi dụng Chương 52: Chương 52: Gồng mình Chương 53: Chương 53: Lý do Chương 54: Chương 54: Công việc Chương 55: Chương 55: Sở trường Chương 56: Chương 56: Trở lại Chương 57: Chương 57: Cố Ninh Khải Chương 58: Chương 58: Giằng co cực hạn Chương 59: Chương 59: Từ chối Chương 60: Chương 60: Dẫm đạp Chương 61: Chương 61: Chống lưng Chương 62: Chương 62: Sinh nhật Chương 63: Chương 63: Hỏi lại Chương 64: Chương 64: Thân phận Chương 65: Chương 65: Mà là Chương 66: Chương 66: Nhóm người đặc thù Chương 67: Chương 67: Bắt cóc Chương 68: Chương 68: Khuyến khích Chương 69: Chương 69: Tiếp đãi Chương 70: Chương 70: Thăm dò Chương 71: Chương 71: Bình thường Chương 72: Chương 72: Chuyện nhỏ Chương 73: Chương 73: Thẩm Tinh Ngộ Chương 74: Chương 74: Xuống đi Chương 75: Chương 75: Nhà họ Thẩm Chương 76: Chương 76: Căn Phòng Chương 77: Chương 77: Chuyển đồ Chương 78: Chương 78: Bánh ngọt Chương 79: Chương 79: Nỗi khổ khó nói Chương 80: Chương 80: Thuyết phục Chương 81: Chương 81: Bác sĩ Chương 82: Chương 82: Vuốt ve Chương 83: Chương 83: Chặn người Chương 84: Chương 84: Đàm phán Chương 85: Chương 85: Hôn ước Chương 86: Chương 86: Xem mắt Chương 87: Chương 87: Miêu tả không đúng sự thật, quan trọng là... Chương 88: Chương 88: Kiềm chế Chương 89: Chương 89: Bôi thuốc Chương 90: Chương 90: Do dự Chương 91: Chương 91: Cố Chấp Chương 92: Chương 92: Món quà Chương 93: Chương 93: Không cam tâm Chương 94: Chương 94: Ra tay Chương 95: Chương 95: Mỗi một lần Chương 96: Chương 96: Giam cầm Chương 97: Chương 97: Canh phòng cẩn thận Chương 98: Chương 98: Gấu nhỏ Chương 99: Chương 99: Tâm cơ Chương 100: Chương 100: Ớt Chương 101: Chương 101: Đồ ngọt Chương 102: Chương 102: Ông nội Chương 103: Chương 103: Hôn Nhau Chương 104: Chương 104: Từ chức Chương 105: Chương 105: Bạn trai Chương 106: Chương 106: Trổ hết tài nghệ Chương 107: Chương 107: Cái hộp Chương 108: Chương 108: Giá trị Chương 109: Chương 109: Lo âu Chương 110: Chương 110: Không quen Chương 111: Chương 111: Sắp xếp Chương 112: Chương 112: Hoàn mỹ Chương 113: Chương 113: Dự phòng Chương 114: Chương 114: Nổi giận Chương 115: Chương 115: Thay lòng đổi dạ Chương 116: Chương 116: Về nhà Chương 117: Chương 117: Bùng nổ Chương 118: Chương 118: Thẩm Thành Chương 119: Chương 119: Kem Chương 120: Chương 120: Ánh dương (H kéo rèm) Chương 121: Chương 121: Đói Chương 122: Chương 122: Ký kết Chương 123: Chương 123: Chỉ trích Chương 124: Chương 124: Di sản Chương 125: Chương 125: Bài thi Chương 126: Chương 126: Hạnh phúc Chương 127: Chương 127: Hành hạ Chương 128: Chương 128: Vụ Án Chương 129: Chương 129: Vô dụng Chương 130: Chương 130: Di chúc Chương 131: Chương 131: Tân sinh (Hoàn Chính Văn) Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện - Cầu hôn (1) Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện - Cầu hôn (2) Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện - Cầu hôn (3) Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện - Cầu hôn (Hoàn) Chương 136: Chương 136: Ngoại Truyện Nếu Như (1) Chương 137: Chương 137: Ngoại Truyện Nếu Như (2) Chương 138: Chương 138: Ngoại Truyện Nếu Như (3) Chương 139: Chương 139: Ngoại Truyện Nếu Như (4) Chương 140: Chương 140: Ngoại Truyện Nếu Như (5) Chương 141: Chương 141: Ngoại Truyện Nếu Như (6) Chương 142: Chương 142: Ngoại Truyện Nếu Như (7) Chương 143: Chương 143: Ngoại Truyện Nếu Như (8) Chương 144: Chương 144: Ngoại Truyện Nếu Như (9) Chương 145: Chương 145: Ngoại Truyện Nếu Như (10) Chương 146: Chương 146: Ngoại Truyện Nếu Như (11) Chương 147: Chương 147: Ngoại Truyện Nếu Như (HOÀN)