Chương 137
Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 137: Ngọc Qua (17)

“Bởi vì Trần Đế vốn dĩ đã có cảm tình với Tôn Kính.” Quý Trầm Giao nói qua điện thoại.

 

Lăng Liệp: “Cảm tình?”

 

Lúc này, Quý Trầm Giao đang ở nhà Trần Đế. Nhà họ Trần rất rộng rãi, có một phòng chiếu phim chuyên dụng, bên trong sưu tầm rất nhiều đĩa nhạc và đĩa phim. Trong đó có không ít là những tác phẩm kinh điển của thế kỷ trước, trong mắt người không am hiểu thì nó chỉ là những “đồ cổ” vô giá trị, còn trong mắt người yêu thích thì đây là cả một kho báu.

 

Vợ Trần Đế nói, mình và chồng quen nhau vì cùng chung sở thích âm nhạc, nhưng cô chỉ thích âm nhạc, còn anh ta thì thích sưu tầm cả đĩa phim nữa. Rất nhiều bộ phim nổi tiếng trong và ngoài nước, anh ta đều mua bản sưu tập đặc biệt.

 

Quý Trầm Giao lấy từ giá sách xuống một chiếc đĩa phim rất ít người biết đến, “Không phải là cảm tình nam nữ, có lẽ Trần Đế rất ngưỡng mộ tài năng của Tôn Kính.”

 

Chiếc đĩa phim anh đang cầm trên tay chính là một bộ phim của Tôn Kính, kể về những buồn vui ly hợp của nhóm người làm thuê ven biển, từng được chiếu rạp trong thời gian ngắn, dường như là tác phẩm được đánh giá cao nhất của cô ta, cũng là tác phẩm duy nhất từng phát hành DVD.

 

Nghe xong những phát hiện của Quý Trầm Giao ở nhà họ Trần, Lăng Liệp im lặng một lát, “Trần Đế phản cảm với ‘Sa Sơn Chi Vương’ là vì cậu ta đã công kích Tôn Kính và《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》, khiến cho vị đạo diễn rất có tài năng trong mắt anh ta phải giải nghệ. Dự án công ty của Trần Đế có liên quan đến giới giải trí, anh ta coi như cũng hiểu biết đôi chút về chuyện trong giới, nên anh ta cũng rõ, sự công kích của ‘Sa Sơn Chi Vương’ hoàn toàn không đứng trên lập trường khách quan lý trí. ‘Sa Sơn Chi Vương’ cũng chưa chắc không biết ảnh hưởng sẽ gây ra cho bên sáng tác, nhưng vì lưu lượng, danh tiếng của bản thân, cậu ta vẫn đăng video đó. Vì vậy Trần Đế cho rằng, đây là vấn đề nhân phẩm.”

 

Quý Trầm Giao dùng một chiếc điện thoại khác chụp ảnh, “Đúng vậy, cho nên khi biết phải hợp tác với ‘Sa Sơn Chi Vương’, Trần Đế rất không tình nguyện, những lời phàn nàn riêng tư bị tiết lộ cho cậu ta, dẫn đến dự án của công ty cũng đổ bể.”

 

Lăng Liệp khoanh tay, “Nếu đúng là như vậy thì Tôn Kính đã làm tổn thương người ủng hộ duy nhất còn lại của cô ta rồi.”

 

Khi từng manh mối được bày ra trước mắt, Lăng Liệp đã sớm có suy luận gần như hoàn chỉnh về động cơ của Tôn Kính.

 

Cô ta căm thù những kẻ đã đẩy mình xuống vực sâu, những kẻ đó không có gương mặt cụ thể, lấy nỗi đau của cô ta làm thức ăn. Họ không thực sự căm ghét con người cô ta, cũng không thực sự cho rằng tác phẩm của cô ta dở tệ —— trước khi tấn công cô ta, bọn họ căn bản chưa từng xem《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》, cũng không biết tên Tôn Kính là ai, bọn họ chỉ đơn thuần muốn tấn công một người nào đó, người đó có phải cô ta hay không cũng chẳng sao cả. Đây là một loại ác ý thuần túy, còn hơn cả ‘Sa Sơn Chi Vương’, hơn cả người chồng lòng lang dạ sói của cô ta.

 

Có người chết trong thứ ác ý đó, nhưng cô ta không cam lòng, cô ta muốn báo thù!

 

Cô ta kế thừa ác ý của bọn họ, và hoàn toàn bị thứ ác ý đó cải tạo, nên đối tượng báo thù của cô ta cũng không có mục tiêu cụ thể, cô ta chỉ muốn làm điều ác, thỏa mãn với chính việc làm ác đó.

 

Cô ta từng mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng, được cứu chữa hời hợt, rồi lại đắm chìm vào việc tìm hiểu về bệnh tâm lý, “bệnh lâu ngày thành thầy thuốc”. Cô ta chưa thực sự hồi phục, nhưng lại trở thành người hiểu rõ cách đánh gục bệnh nhân nhất.

 

Mâu Ứng và Phan Quân Thư đều là những người cô ta chủ động lựa chọn. Đối với cô ta, bọn họ quá dễ tiếp cận, hơn nữa Mâu Ứng còn có nỗi đau tương tự như cô ta. Trong danh sách Lăng Liệp vạch ra cho Tịch Vãn, ai cũng đều có những đặc điểm giống Mâu Ứng.

 

Nhưng dường như Trần Đế lại nằm ngoài tiêu chuẩn sàng lọc này.

 

Bây giờ Quý Trầm Giao đã tìm ra lời giải thích cho hắn. Trần Đế ngưỡng mộ tác phẩm của Tôn Kính. Khi anh ta nhìn thấy Tôn Kính ở Dung Mỹ, biết rằng cô ta từng điều trị bệnh tâm lý ở đây và đã trở thành một học giả phục hồi chức năng, anh ta sẽ làm gì?

 

Anh ta sẽ vô tình tiếp cận Tôn Kính, nhưng rất có thể không để cho cô ta biết mình là người hâm mộ phim của cô ta.

 

Có lẽ Tôn Kính sẽ kinh ngạc, nhưng rất nhanh sẽ nở nụ cười ác ý. Người đàn ông này, tự chui đầu vào lưới.

 

Lăng Liệp: “Em mang đĩa phim về đây, anh sẽ đi gặp Tôn Kính lần nữa!”

 

Kể từ lần trước thừa nhận trộm thuốc, trạng thái cả người Tôn Kính trở nên rất tùy tiện, ra vẻ là một kẻ vô lại kiểu “Các người muốn phán sao thì phán, là tôi trộm thuốc đấy”. Lúc Lăng Liệp mở thiết bị ghi âm ghi hình, cô ta còn cười nói: “Cho điếu thuốc hút đi?”

 

Lăng Liệp không để ý đến lời cô ta, “Tại sao lại dẫn dắt Trần Đế tự sát? Cô có năng lực đó mà, đúng không?”

 

Biểu cảm của Tôn Kính cứng lại, rồi lại lập tức cười xấu xa, “Sao thế, anh định dụ cung à?” Vừa nói, cô ta còn cố tình hướng mặt về phía camera, “Kiểm sát viên, ông thấy không, cảnh sát này đang dụ cung.”

 

Đợi cô ta diễn xong, Lăng Liệp mới nói: “Được, câu hỏi này tôi để sau cùng vậy. Bây giờ tôi muốn nói cho cô biết một chuyện —— năm nay, cô từng có nhiều cơ hội tiếp xúc với một khán giả yêu thích《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》.”

 

Nụ cười lạnh của Tôn Kính đông cứng trên môi, như thể hoàn toàn không hiểu, “Anh nói gì?”

 

Lăng Liệp nói tiếp: “Anh ta từng lên tiếng bênh vực cô khi《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》bị công kích, chỉ là anh ta hướng nội, không giỏi biểu đạt, không thể nào cãi thắng đám người trên mạng —— chẳng phải cô cũng không cãi thắng sao? Sau đó anh ta vẫn canh cánh trong lòng về chuyện này, tiếc nuối thở dài vì cô giải nghệ. Điểm khác biệt giữa anh ta và cô là, anh ta không đi căm ghét những kẻ không rõ mặt mũi kia, người anh ta coi thường là kẻ lợi dụng việc chửi mắng cô để kiếm lưu lượng, chính là ‘Sa Sơn Chi Vương’.”

 

Tôn Kính nuốt nước bọt, dường như đã hiểu ra điều gì đó từ lời nói của Lăng Liệp, vẻ mặt trở nên kinh ngạc, hoảng sợ.

 

“Nhưng sự bất mãn của anh ta đối với ‘Sa Sơn Chi Vương’ sau lưng lại bị người ta mách đến tai chính chủ, thế là dự án công ty anh ta đang đàm phán bị đổ bể. Đó là một dự án rất lớn, anh ta lập tức trở thành tội đồ của công ty, nghĩ quẩn, áy náy, nghi ngờ năng lực làm việc của bản thân, cuối cùng bị đưa đến Dung Mỹ. Còn cô, là một trong những học giả phục hồi chức năng giúp đỡ anh ta.”

 

Tôn Kính lắc đầu, lẩm bẩm: “Không thể nào…”

 

Lăng Liệp: “Nhớ ra tôi đang nói về ai rồi chứ? Cô là học giả phục hồi chức năng, đáng lẽ nên giúp anh ta, nhưng cô đã làm gì? Tôi đặt mình vào vị trí cô, kết quả tưởng tượng ra là —— cô lợi dụng cơ hội tiếp xúc với anh ta, lặp đi lặp lại việc dẫn dắt anh ta nhớ lại những chuyện quá khứ không chịu nổi, làm mất tác dụng điều trị của bác sĩ. Cô từng rơi xuống vực sâu, cô hiểu một người rơi xuống vực sâu nên trải qua những gì, cô đã đẩy anh ta xuống. Đây chính là sự báo thù của cô, một kiểu giết người không phân biệt đối tượng khác lạ.”

 

Hơi thở của Tôn Kính trở nên nặng nề, cô ta quát lên: “Anh nói bậy!”

 

Lúc vào, Lăng Liệp có cầm theo một túi giấy, bây giờ hắn cúi xuống, lấy đồ trong túi giấy ra, là một chiếc đĩa và một chiếc điện thoại. Điện thoại là chiếc Quý Trầm Giao dùng để chụp ảnh, còn đĩa là chiếc đĩa phim duy nhất của Tôn Kính từng phát hành.

 

Khi chiếc đĩa phim được đặt lên bàn, đồng tử Tôn Kính đột ngột co lại, một lát sau cô ta ôm miệng, vai run lên bần bật.

 

Lăng Liệp mở album ảnh, màn hình hướng thẳng về phía Tôn Kính, lướt từng tấm một, “Đây là phòng chiếu phim ở nhà Trần Đế, anh ta rất thích phim ảnh. Cô là người trong nghề, chắc cô rõ hơn tôi, những bộ phim này có phim kinh điển ăn khách, có phim ít người biết đến —— giống như phim của cô. Anh ta ngưỡng mộ những người như cô đã cống hiến cho dòng phim ít người biết, cũng dùng hành động thực tế để ủng hộ các cô. Tôi đoán, nếu《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》phát hành DVD, nó nhất định sẽ được trân trọng đặt trong giá sách này.”

 

Nước mắt Tôn Kính tuôn trào, “Không, không…”

 

Lăng Liệp: “Bây giờ cô đã hiểu rốt cuộc tại sao Trần Đế lại đổ bệnh nhập viện chưa? Hiểu tại sao một ông chủ công ty bình thường như anh ta lại đắc tội với ‘Sa Sơn Chi Vương’ chưa? Anh ta là vì lên tiếng cho cô!”

 

Tôn Kính hét lên: “Không thể nào!”

 

Lăng Liệp đứng dậy, “Là thật hay giả, tôi tin rằng cô sẽ sớm có phán đoán của riêng mình.”

 

Nói xong, Lăng Liệp rời đi. Thẩm Tê lo lắng đứng chờ bên ngoài, đưa cho Lăng Liệp một chai nước lạnh, “Anh, cô ta thật sự sẽ khai sao?”

 

Lăng Liệp uống một hơi hết nửa chai, “Nếu cô ta còn một chút lương tri thì sẽ khai.”

 

Hai tiếng sau, Tôn Kính nhờ một đội viên chuyển lời: “Có thể kể thêm cho tôi nghe về Trần Đế không?”

 

Lăng Liệp quay lại phòng thẩm vấn, hai mắt Tôn Kính đỏ hoe, nhưng không còn là sắc đỏ của sự căm hận như lần trước gặp. Cô ta mấp máy môi, nhưng không nói ra lời.

 

Lăng Liệp nói: “Về Trần Đế, chẳng phải cô còn rõ hơn tôi sao? Anh ta là bệnh nhân của cô, lúc anh ta còn sống cô đã nói chuyện với anh ta không ít, còn tôi khi biết anh ta, thì anh ta đã là một thi thể bất động rồi.”

 

Dòng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt Tôn Kính, cô ta vội vàng lau đi, lưng vai dần thẳng lên, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn xuống, nhìn chiếc đĩa phim đang lặng lẽ nằm trên bàn, dường như xuyên qua chiếc đĩa mỏng manh đó, nhìn thấy con người trong quá khứ đã từng vì lý tưởng mà xông pha bất chấp, trong lòng mang một tình yêu nồng nhiệt và thuần khiết.

 

Nhưng hàng ngàn hàng vạn kẻ không mặt mũi đã g**t ch*t cô ta. Cô ta bò lên từ vực sâu, trong linh hồn cô ta ký sinh vô số bóng hình của bọn họ, niềm vui duy nhất trong phần đời còn lại của cô ta là báo thù, báo thù không phân biệt đối tượng.

 

Năm đó, bị khinh rẻ, bị ruồng bỏ, số phận như thể đã trêu đùa cô ta một vố đau điếng. Một thời gian dài, cô ta cứ ngỡ mình chỉ đang gặp ác mộng, chỉ cần tỉnh lại, cô ta vẫn là vị đạo diễn theo đuổi giấc mơ, quay những đề tài mình hứng thú, cho số lượng khán giả không nhiều nhưng đều rất đáng yêu xem, cô ta cũng không ly hôn, chồng vẫn ủng hộ sự nghiệp của cô ta như những năm đầu.

 

Nhưng vô số lần tỉnh dậy, đón chờ cô ta chỉ có hiện thực lạnh lẽo và độc địa. Cô ta ngày càng không thể chịu đựng nổi, lúc phát bệnh cô ta nằm trên giường, chán ghét mọi thứ, chẳng còn hứng thú làm bất cứ việc gì, mất cảm giác thèm ăn, ngay cả đi lại cũng khó khăn. Cô ta đã hiểu tại sao có người lại chọn tự sát, bởi vì khi sự dày vò tinh thần lan qua dây thần kinh đến cơ thể, đến cả hít thở cũng đau đến rơi nước mắt.

 

Nhưng mà, cô ta thật sự không cam tâm, cô ta không muốn cứ thế mà chết đi. Dựa vào đâu mà những kẻ đó có thể ngang nhiên làm tổn thương cô ta như vậy? Dựa vào đâu mà người bị tổn thương lại phải chọn cái chết? Dựa vào đâu mà những kẻ đó có thể cười cợt đi làm tổn thương một người khác giống cô ta?

 

Cô ta muốn đứng dậy, chữa khỏi bệnh.

 

Rồi sau đó, trả thù.

 

Trả thù thế giới này, trả thù xã hội này, bằng chính cách mà bọn họ đã ban tặng cho cô ta.

 

Cô ta gắng gượng tinh thần, đến Dung Mỹ, định dùng toàn bộ số tiền tích cóp để chữa bệnh cho mình. Ban đầu cô ta không nhận ra nỗi hận sâu sắc nhất của mình là gì, cô ta nói với bác sĩ Chu rằng, người cô ta hận nhất chính là người chồng bội bạc đã bỏ đá xuống giếng kia.

 

Sau này, khi cô ta đọc rất nhiều sách có liên quan, dần dần trở thành bác sĩ của chính mình, lúc đó cô ta mới hiểu, người cô ta thực sự căm hận không phải là chồng mình, kẻ như vậy căn bản không đáng để cô ta bận tâm.

 

Nhưng lúc này, cô ta đã quen với việc che giấu con người thật trước mặt bác sĩ Chu. Bác sĩ Chu còn rất hài lòng, vì trông cô ta như đã bước ra khỏi bóng tối, như thể đã chữa khỏi bệnh cho cô ta.

 

Cô ta chưa bao giờ khỏi bệnh, cô ta chỉ dùng lòng căm thù để tạo ra một con người khác của chính mình.

 

Con đường báo thù dần hình thành trong đầu óc hỗn loạn của cô ta. Làm thế nào để giết một người? Đương nhiên là khơi dậy nỗi đau lớn nhất trong lòng họ.

 

“Vật thí nghiệm” đầu tiên của cô ta là Phan Quân Thư. Người phụ nữ này có gia đình bất hạnh, rất giống cô ta, cô ta dễ dàng bước vào lòng bà ta. Điều Phan Quân Thư sợ nhất là gì? Là chuyện chồng không yêu mình bị người ngoài phát hiện. Để tô hồng cuộc sống, bà ta thà hạ mình trước người phụ nữ bên ngoài của chồng.

 

Bác sĩ đã lập một kế hoạch điều trị tỉ mỉ cho Phan Quân Thư, nhưng Tôn Kính luôn tiếp cận bà ta vào những thời điểm then chốt, kích động bà ta tưởng tượng đến viễn cảnh hôn nhân tan vỡ, bà ta bị lột bỏ lớp vỏ hào nhoáng trước công chúng, phơi bày những con rận ghê tởm của việc chồng ngoại tình.

 

Vì vậy, việc điều trị của Phan Quân Thư vẫn không có tiến triển gì nhiều. Tôn Kính còn khuyến khích bà ta đi gặp chồng con, nhưng mỗi lần như vậy, bọn họ đều đâm vào lòng bà ta những nhát dao lạnh lùng nhất.

 

Người phụ nữ này không trụ được bao lâu nữa, chắc chắn bà sẽ tự sát. Tôn Kính hài lòng tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

 

Lần này cô ta nhắm vào Mâu Ứng. Mâu Ứng là một nhà thiết kế, cô ta đã xem tác phẩm của Mâu Ứng, nói thật là không thẩm thấu được. Mâu Ứng đau khổ vì tài năng không được người khác công nhận, việc cô ta cần làm là khoét sâu vào nỗi đau đó.

 

Nhưng điều cô ta không ngờ là, Mâu Ứng lại rất biết cách lợi dụng thứ cảm xúc đen tối, âm u đó, không những không bị nỗi đau đánh gục, ngược lại còn biến sự méo mó, cố chấp thành chất dinh dưỡng, sáng tạo ra những tác phẩm được yêu thích hơn trước.

 

Tôn Kính có chút bất ngờ, chuyển sang lợi dụng trạng thái hưng phấn của Mâu Ứng, khiến cô uống thuốc quá liều, làm cho cô luôn ở trạng thái vui vẻ quá mức trong một thời gian dài. Để giải tỏa cảm xúc này, cần phải làm một số việc.

 

Tôn Kính lại kích động Mâu Ứng, khiến cô hiểu rằng, tài năng của mình đến từ nỗi sợ hãi của người khác, những tác phẩm đó đều là hiện thân của nỗi sợ. Mâu Ứng bắt đầu giả ma trong khu nội trú, dùng góc nhìn của ma quỷ để coi thường những người bệnh khác.

 

Người vô tội nhất là Giang Vân Đóa, cô gái đó trở thành nạn nhân đầu tiên và duy nhất của Mâu Ứng. Quá trình Mâu Ứng dọa cô gái đó giống hệt như trong thư tuyệt mệnh của cô, còn việc Mâu Ứng tự sát sau đó, là do sự dẫn dắt cố ý và k*ch th*ch bằng thuốc của Tôn Kính.

 

“Tiểu Ứng, cô gái vô tội đó đã bị cô dọa chết rồi, cô không thấy áy náy sao?”

 

“Cô gái đó là một vận động viên tương lai sáng lạn, xuất thân nghèo khó, khó khăn lắm mới có được thành tựu như hiện tại, chỉ cần cô ấy chữa khỏi bệnh là có thể quay lại sân đấu, là cô đã kết liễu mạng sống của cô ấy.”

 

“Tiểu Ứng, con người nên chịu trách nhiệm cho hành vi của mình, cô đã chịu trách nhiệm chưa?”

 

Lúc đó Mâu Ứng đã bị thuốc kiểm soát từ lâu, không cho rằng việc đền mạng cho Giang Vân Đóa là chuyện gì to tát. Sự hưng phấn kéo dài khiến cô cực kỳ mệt mỏi, cô tỉnh táo mà lại mơ hồ viết thư tuyệt mệnh, giống như Tôn Kính nói, dùng tính mạng để chịu trách nhiệm cho Giang Vân Đóa.

 

Tôn Kính thừa nhận, việc Mâu Ứng dọa chết Giang Vân Đóa là một tai nạn, vì tai nạn này, Mâu Ứng mới phải chết. Bởi vì sớm muộn gì cảnh sát cũng sẽ điều tra ra Mâu Ứng giả thần giả quỷ, cô ta không chắc Mâu Ứng sẽ không khai ra cuộc đối thoại giữa bọn họ với cảnh sát.

 

Còn về Trần Đế, đó là một tai nạn khác, ban đầu cô ta hoàn toàn không coi anh ta là mục tiêu. Là Trần Đế chủ động yêu cầu cô ta trở thành học giả phục hồi chức năng của mình.

 

“Thú thật, tôi không giỏi đối phó với đàn ông.” Tôn Kính nói: “Tôi có một nỗi sợ hãi tự nhiên đối với bọn họ. Chồng cũ của tôi, ‘Sa Sơn Chi Vương’, còn có những người có quyền cao chức trọng tôi gặp ở nơi làm việc, rất nhiều người là đàn ông, tôi…”

 

Tôn Kính dừng lại, cười khổ: “Tôi chỉ biết đối phó với những người đồng giới yếu đuối hơn mình.”

 

Nhưng Trần Đế đã tự tìm đến cửa, cô ta sao có thể bỏ qua? Cô ta biết Trần Đế gặp phải cú sốc trong công việc, tâm lý có vấn đề mới vào đây, cô ta không biết người anh ta đắc tội là ‘Sa Sơn Chi Vương’, Trần Đế cũng chưa bao giờ nói.

 

Thỉnh thoảng Trần Đế hỏi cô ta tại sao lại nhập viện, sau này làm thế nào để hồi phục, cô ta chỉ kể qua loa bề ngoài. Thấy Trần Đế có vẻ rất hứng thú, cô ta càng thêm coi thường người đàn ông này.

 

Vấn đề của Trần Đế nằm ở sự áy náy đối với người hợp tác kinh doanh và vợ. Anh ta cảm thấy mình đã làm liên lụy công ty, cảm thấy năng lực của mình chưa đủ, vậy nên vợ mới phải như một người đàn ông ra ngoài làm việc.

 

Trong mắt Tôn Kính, kiểu “thánh phụ” tự cho là đúng này là dễ “xử lý” nhất, cô ta chỉ cần làm sâu sắc thêm suy nghĩ của Trần Đế là được. Cô ta, bác sĩ giống như đang xây một tòa tháp bằng gỗ trước mặt anh ta, đợi đến khi đỉnh tháp xuyên qua mây, Trần Đế có thể nhìn thấy ánh bình minh. Nhưng bác sĩ xây lên bao nhiêu, cô ta dỡ đi bấy nhiêu, còn chỉ cho Trần Đế xem —— anh thấy đấy, nỗ lực thực ra chỉ là thứ vô ích, suy nghĩ của anh không sai, là bác sĩ chưa đủ hiểu anh.

 

Mục đích của cô ta là đẩy Trần Đế đến cái chết. Sau khi anh ta được đón về nhà, mất đi sự giúp đỡ của bác sĩ, tòa tháp gỗ đổ sập, trong đêm không ai quan tâm đó cuối cùng anh ta đã chọn kết thúc sinh mệnh của mình.

 

Cô ta lại thành công.

 

Chỉ đến bây giờ, cô ta mới biết, người cô ta hại chết lại là “bạn” của mình. Cô ta từng khao khát dùng phim ảnh để kết bạn, cô ta hận không ai lên tiếng cho mình, cô ta không thể ngờ được Trần Đế tiếp cận cô ta, là với tư cách “bạn bè”, quan tâm xem cô ta có thực sự đứng dậy được sau kiếp nạn đó hay không.

 

Tôn Kính vừa kể vừa khóc nức nở, “Nếu tôi biết anh ta sớm hơn, nếu tôi biết…”

 

Nếu cô ta biết, vẫn còn một người ủng hộ cô ta khi cô ta sa cơ lỡ vận nhất, vì cô ta mà mất đi công việc quan trọng, có lẽ đám mây mù bao phủ trên đầu cô ta bao năm qua sẽ tan đi, chỉ cần sự quan tâm của một người cũng có thể như một bàn tay, thực sự kéo cô ta ra khỏi vũng lầy đó, và cô ta cũng có thể chữa khỏi bệnh tâm lý cho Trần Đế.

 

Đây vốn dĩ nên là một kết cục viên mãn.

 

Nhưng trên đời này chưa bao giờ có chữ nếu, chỉ có sự thật phũ phàng thê lương.

 

Tôn Kính thừa nhận đã xúi giục Mâu Ứng, Trần Đế tự sát, xúi giục Phan Quân Thư nhưng bất thành, trộm và sử dụng trái phép thuốc bị kiểm soát. Cô ta ngồi dưới ánh đèn sáng trưng, tái nhợt như một con rối làm bằng giấy.

 

Khi xưa ‘Sa Sơn Chi Vương’ công kích《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》có nói rằng —— câu chuyện này từ đầu đến cuối không có một logic nào tự nhất quán, dân làng đúng là mất đi những con bò là kế sinh nhai, nhưng tại sao họ lại vì thế mà mất kiểm soát, phát điên đến mức tự sát hại lẫn nhau? Bọn họ không còn con đường nào khác để đi sao? Tại sao bọn họ phải biến mình thành kẻ điên? Rõ ràng biên kịch chỉ tùy tiện tưởng tượng, cô ta không biết thế gian thực sự là thế nào! Loại tình tiết này căn bản không xảy ra trong thực tế!

 

Giờ đây, Tôn Kính lại dùng chính mình để thể hiện một sự thật hoang đường, thực sự xảy ra trong hiện thực ——  bò của cô ta chết rồi, thế là cô ta biến mình thành một kẻ điên, một đao phủ trong lòng chỉ còn lại ác ý.

 

Cô ta chính là dân làng trong kịch bản của mình, cuộc đời cô ta chính là một vở《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》khác.

 

Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát, nói với Lăng Liệp qua tai nghe: “Hỏi cô ta về La Mạn Thoa.”

 

Lăng Liệp đợi một lát mới nói: “Còn La Mạn Thoa thì sao? Cô ấy cũng là bệnh nhân của Dung Mỹ, cô ấy còn từng là diễn viên của《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》.”

 

Trong đôi mắt trống rỗng của Tôn Kính từ từ có lại một chút sinh khí, khó khăn tiêu hóa câu hỏi của Lăng Liệp, “La Mạn Thoa? Cô ấy… Các người cho rằng cái chết của La Mạn Thoa cũng là do tôi gây ra?”

 

Lăng Liệp sớm đã cảm thấy chuyện này có điểm nghi vấn. La Mạn Thoa bị giết, hung thủ bị camera giám sát ở tầng một khách sạn quay lại, trong túi xách của cô ấy có thẻ hung thủ của trò chơi kịch bản sát, và hành vi của cô ấy trước khi xảy ra chuyện không bình thường lắm. Cái chết của cô ấy khác với Mâu Ứng và Trần Đế, nhưng có một manh mối quan trọng là, cô ấy từng diễn trong《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》.

 

“Cô ấy là người thế nào?” Lăng Liệp hỏi.

 

Tôn Kính im lặng một lát, “Tất cả những gì cô ấy có được sau này, đều là cô ấy xứng đáng có được.”

 

Lăng Liệp nhướng mày, “Xem ra cô rất hiểu cô ấy.”

 

Tôn Kính cười khổ, “Lúc《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》bị công kích, cô ấy là người duy nhất trong đoàn phim an ủi tôi. Tiếc là, tôi bị cơn giận làm mờ mắt, đã không trả lời tin nhắn của cô ấy.”

 

Lúc đó La Mạn Thoa chưa nổi tiếng, chỉ có thể nhận những bộ phim như《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》. Cô ấy quá xinh đẹp, lại xuất thân là hot girl mạng, ban đầu Tôn Kính thực sự rất không muốn nhận cô ấy, cảm thấy người như cô ấy chắc chắn diễn xuất rất tệ hại, gương mặt quá lộng lẫy xuất hiện trong phim cũng sẽ không thật sự hài hòa. Nhưng nhà sản xuất nói, phim này vốn đã khó tìm diễn viên, người ta chịu đến thử vai thì còn có gì không hài lòng? Nhất là người có nhan sắc như La Mạn Thoa, biết đâu sau này ngày nào đó lại nổi tiếng!

 

Tôn Kính miễn cưỡng chấp nhận, phân cảnh của La Mạn Thoa ở gần cuối phim. Sau khi quay vài cảnh, cô ta mới phát hiện La Mạn Thoa hoàn toàn khác với tưởng tượng của mình, có diễn xuất, cũng có tố chất của một diễn viên, không ngại làm xấu mình, ngũ quan diễm lệ phủ lên bùn đất bụi bặm, cũng giống như những người dân làng phong trần nơi thị trấn nhỏ.

 

Cô ta tiếc nuối vì đã không cho La Mạn Thoa nhiều đất diễn hơn, nhưng La Mạn Thoa lại chẳng hề để tâm, lúc đóng máy còn nghiêm túc cảm ơn cô ta, nói rằng rất kính trọng những đạo diễn thực tế như cô ta, mong sau này còn có cơ hội hợp tác.

 

Bộ phim không thể ra rạp, Tôn Kính dùng kênh riêng của mình để quảng bá, tiếp đó xảy ra chuyện ‘Sa Sơn Chi Vương’. Tôn Kính đánh mất lý trí giữa những lời mắng chửi ngập trời, đăng bài viết khiến cô ta bị ngàn người chỉ trích. Trước khi cô ta đăng bài, còn có người trong giới đến khuyên nhủ, an ủi, sau đó tất cả mọi người đều im lặng, sợ bùn bẩn trên người cô ta bắn vào mình. Chỉ có La Mạn Thoa là liên lạc với cô ta, nói rằng cô ta không nói sai, mình nguyện ý lên tiếng bênh vực cô ta.

 

Cô ta căm hận tất cả mọi người, cảm thấy La Mạn Thoa cũng là đến xem cô ta xấu mặt, không những không trả lời, còn chặn cả liên lạc.

 

Mãi đến khi bắt đầu chữa bệnh, khi bình tĩnh lại, cô ta nhìn lại chuyện này, mới hiểu rằng có lẽ La Mạn Thoa thực sự muốn giúp mình. Nhưng điều này đã không còn quan trọng nữa, cô ta đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, cũng không còn là Tôn Kính chỉ biết khóc lóc, chỉ muốn chết đi nữa.

 

Những năm này La Mạn Thoa ngày càng nổi tiếng, Tôn Kính cảm thấy đó là điều cô ấy xứng đáng có được, đây là một người có năng lực, phẩm chất cũng không tệ, Tôn Kính chân thành chúc cô ấy tiền đồ như gấm.

 

“Tôi chưa từng gặp La Mạn Thoa ở Dung Mỹ, càng không hại cô ấy.” Tôn Kính nói: “Tôi rất đau lòng vì những gì cô ấy đã gặp phải. Hy vọng các người có thể sớm ngày đưa hung thủ giết hại cô ấy ra trước pháp luật, giống như bắt được kẻ tội ác tày trời là tôi đây.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (229)
Chương 1: Chương 1: Vụ án thứ nhất: SONG SƯ – Chương 1: Song Sư (01) Chương 2: Chương 2: Song Sư (02) Chương 3: Chương 3: Song Sư (03) Chương 4: Chương 4: Song Sư (04) Chương 5: Chương 5: Song Sư (05) Chương 6: Chương 6: Song Sư (06) Chương 7: Chương 7: Song Sư (07) Chương 8: Chương 8: Song Sư (08) Chương 9: Chương 9: Song Sư (09) Chương 10: Chương 10: Song Sư (10) Chương 11: Chương 11: Song Sư (11) Chương 12: Chương 12: Song Sư (12) Chương 13: Chương 13: Song Sư (13) Chương 14: Chương 14: Song Sư (14) Chương 15: Chương 15: Song Sư (15) Chương 16: Chương 16: Song Sư (16) Chương 17: Chương 17: Song Sư (17) Chương 18: Chương 18: Song Sư (18) Chương 19: Chương 19: Song Sư (19) Chương 20: Chương 20: Song Sư (20) Chương 21: Chương 21: Song Sư (21) Chương 22: Chương 22: Song Sư (22) Chương 23: Chương 23: Song Sư (23) Chương 24: Chương 24: Song Sư (24) Chương 25: Chương 25: Song Sư (25) Chương 26: Chương 26: Song Sư (26) Chương 27: Chương 27: Song Sư (27) Chương 28: Chương 28: Song Sư (28) Chương 29: Chương 29: Song Sư (29) Chương 30: Chương 30: Song Sư (30) Chương 31: Chương 31: Song Sư (31) Chương 32: Chương 32: Song Sư (32) Chương 33: Chương 33: Song Sư (33) Chương 34: Chương 34: Song Sư (34) Chương 35: Chương 35: Song Sư (35) Chương 36: Chương 36: Song Sư (36) Chương 37: Chương 37: Song Sư (37) Chương 38: Chương 38: Song Sư (38) Chương 39: Chương 39: Song Sư (39) Chương 40: Chương 40: Song Sư (40) Chương 41: Chương 41: Song Sư (41) Chương 42: Chương 42: Song Sư (42) Chương 43: Chương 43: Song Sư (43) Chương 44: Chương 44: Song Sư (44) Chương 45: Chương 45: Song Sư (45) Chương 46: Chương 46: Song sư (46) Chương 47: Chương 47: Song Sư (47) Chương 48: Chương 48: Song Sư (48) Chương 49: Chương 49: Song Sư (49) Chương 50: Chương 50: Song Sư (50) + Ngoài Tầm Nhìn Chương 51: Chương 51: Vụ án thứ 2: THÂN SƠ – Chương 51: Thân Sơ (01) Chương 52: Chương 52: Thân Sơ (02) Chương 53: Chương 53: Thân Sơ (03) Chương 54: Chương 54: Thân Sơ (04) Chương 55: Chương 55: Thân Sơ (05) Chương 56: Chương 56: Thân Sơ (06) Chương 57: Chương 57: Thân Sơ (07) Chương 58: Chương 58: Thân Sơ (08) Chương 59: Chương 59: Thân Sơ (09) Chương 60: Chương 60: Thân Sơ (10) Chương 61: Chương 61: Thân Sơ (11) Chương 62: Chương 62: Thân Sơ (12) Chương 63: Chương 63: Thân Sơ (13) Chương 64: Chương 64: Thân Sơ (14) Chương 65: Chương 65: Thân Sơ (15) Chương 66: Chương 66: Thân Sơ (16) Chương 67: Chương 67: Thân Sơ (17) Chương 68: Chương 68: Thân Sơ (18) Chương 69: Chương 69: Thân Sơ (19) Chương 70: Chương 70: Thân Sơ (20) Chương 71: Chương 71: Thân Sơ (21) Chương 72: Chương 72: Thân Sơ (22) Chương 73: Chương 73: Thân Sơ (23) Chương 74: Chương 74: Thân Sơ (24) Chương 75: Chương 75: Thân Sơ (25) Chương 76: Chương 76: Thân Sơ (26) Chương 77: Chương 77: Thân Sơ (27) Chương 78: Chương 78: Thân Sơ (28) Chương 79: Chương 79: Thân Sơ (29) Chương 80: Chương 80: Thân Sơ (30) Chương 81: Chương 81: Thân Sơ (31) Chương 82: Chương 82: Thân Sơ (32) Chương 83: Chương 83: Thân Sơ (33) Chương 84: Chương 84: Thân Sơ (34) Chương 85: Chương 85: Thân Sơ (35) Chương 86: Chương 86: Thân Sơ (36) Chương 87: Chương 87: Vụ án thứ ba: Chương 87: Chuyện Tang Ma (1) Chương 88: Chương 88: Chuyện Tang Ma (02) Chương 89: Chương 89: Chuyện Tang Ma (03) Chương 90: Chương 90: Chuyện Tang Ma (04) Chương 91: Chương 91: Chuyện Tang Ma (05) Chương 92: Chương 92: Chuyện Tang Ma (06) Chương 93: Chương 93: Chuyện Tang Ma (07) Chương 94: Chương 94: Chuyện Tang Ma (08) Chương 95: Chương 95: Chuyện Tang Ma (09) Chương 96: Chương 96: Chuyện Tang Ma (10) Chương 97: Chương 97: Chuyện Tang Ma (11) Chương 98: Chương 98: Chuyện Tang Ma (12) Chương 99: Chương 99: Chuyện Tang Ma (13) Chương 100: Chương 100: Chuyện Tang Ma (14) Chương 101: Chương 101: Chuyện Tang Ma (15) Chương 102: Chương 102: Chuyện Tang Ma (16) Chương 103: Chương 103: Chuyện Tang Ma (17) Chương 104: Chương 104: Chuyện Tang Ma (18) Chương 105: Chương 105: Chuyện Tang Ma (19) Chương 106: Chương 106: Chuyện Tang Ma (20) Chương 107: Chương 107: Chuyện Tang Ma (21) Chương 108: Chương 108: Chuyện Tang Ma (22) Chương 109: Chương 109: Chuyện Tang Ma (23) Chương 110: Chương 110: Chuyện Tang Ma (24) Chương 111: Chương 111: Chuyện Tang Ma (25) Chương 112: Chương 112: Chuyện Tang Ma (26) Chương 113: Chương 113: Chuyện Tang Ma (27) Chương 114: Chương 114: Chuyện Tang Ma (28) Chương 115: Chương 115: Chuyện Tang Ma (29) Chương 116: Chương 116: Chuyện Tang Ma (30) Chương 117: Chương 117: Chuyện Tang Ma (31) Chương 118: Chương 118: Chuyện Tang Ma (32) Chương 119: Chương 119: Chuyện Tang Ma (33) Chương 120: Chương 120: Chuyện Tang Ma (34) Chương 121: Chương 121: Vụ án thứ 4: Chương 121: Ngọc Qua (1) Chương 122: Chương 122: Ngọc Qua (02) Chương 123: Chương 123: Ngọc Qua (03) Chương 124: Chương 124: Ngọc Qua (04) Chương 125: Chương 125: Ngọc Qua (05) Chương 126: Chương 126: Ngọc Qua (06) Chương 127: Chương 127: Ngọc Qua (07) Chương 128: Chương 128: Ngọc Qua (08) Chương 129: Chương 129: Ngọc Qua (09) Chương 130: Chương 130: Ngọc qua (10) Chương 131: Chương 131: Ngọc Qua (11) Chương 132: Chương 132: Ngọc Qua (12) Chương 133: Chương 133: Ngọc Qua (13) Chương 134: Chương 134: Ngọc Qua (14) Chương 135: Chương 135: Ngọc Qua (15) Chương 136: Chương 136: Ngọc Qua (16) Chương 137: Chương 137: Ngọc Qua (17) Chương 138: Chương 138: Ngọc Qua (18) Chương 139: Chương 139: Ngọc Qua (19) Chương 140: Chương 140: Ngọc Qua (20) Chương 141: Chương 141: Ngọc Qua (21) Chương 142: Chương 142: Ngọc Qua (22) Chương 143: Chương 143: Ngọc Qua (23) Chương 144: Chương 144: Ngọc Qua (24) Chương 145: Chương 145: Ngọc Qua (25) Chương 146: Chương 146: Ngọc Qua (26) Chương 147: Chương 147: Ngọc Qua (27) Chương 148: Chương 148: Ngọc Qua (28) Chương 149: Chương 149: Ngọc Qua (29) Chương 150: Chương 150: Ngọc Qua (30) Chương 151: Chương 151: Ngọc Qua (31) Chương 152: Chương 152: Ngọc Qua (32) Chương 153: Chương 153: Ngọc Qua (33) Chương 154: Chương 154: Ngọc Qua (34) Chương 155: Chương 155: Ngọc Qua (35) Chương 156: Chương 156: Ngọc Qua (36) Chương 157: Chương 157: Ngọc Qua (37) Chương 158: Chương 158: Ngọc Qua (38) Chương 159: Chương 159: Ngọc Qua (39) Chương 160: Chương 160: Ngọc Qua (40) Chương 161: Chương 161: Ngọc Qua (41) Chương 162: Chương 162: Ngọc Qua (42) Chương 163: Chương 163: Ngọc Qua (43) Chương 164: Chương 164: Ngọc Qua (44) Chương 165: Chương 165: Vụ án thứ 5: Cơn Mưa Lặng Lẽ. Chương 165: Cơn Mưa Lặng Lẽ (01) Chương 166: Chương 166: Cơn Mưa Lặng Lẽ (02) Chương 167: Chương 167: Cơn Mưa Lặng Lẽ (03) Chương 168: Chương 168: Cơn Mưa Lặng Lẽ (04) Chương 169: Chương 169: Cơn Mưa Lặng Lẽ (05) Chương 170: Chương 170: Cơn Mưa Lặng Lẽ (06) Chương 171: Chương 171: Cơn Mưa Lặng Lẽ (07) Chương 172: Chương 172: Cơn Mưa Lặng Lẽ (08) Chương 173: Chương 173: Cơn Mưa Lặng Lẽ (09) Chương 174: Chương 174: Cơn Mưa Lặng Lẽ (10) Chương 175: Chương 175: Cơn Mưa Lặng Lẽ (11) Chương 176: Chương 176: Cơn Mưa Lặng Lẽ (12) Chương 177: Chương 177: Cơn Mưa Lặng Lẽ (13) Chương 178: Chương 178: Cơn Mưa Lặng Lẽ (14) Chương 179: Chương 179: Cơn Mưa Lặng Lẽ (15) Chương 180: Chương 180: Cơn Mưa Lặng Lẽ (16) Chương 181: Chương 181: Cơn Mưa Lặng Lẽ (17) Chương 182: Chương 182: Cơn Mưa Lặng Lẽ (18) Chương 183: Chương 183: Cơn Mưa Lặng Lẽ (19) Chương 184: Chương 184: Cơn Mưa Lặng Lẽ (20) Chương 185: Chương 185: Cơn Mưa Lặng Lẽ (21) Chương 186: Chương 186: Cơn Mưa Lặng Lẽ (22) Chương 187: Chương 187: Cơn Mưa Lặng Lẽ (23) Chương 188: Chương 188: Cơn Mưa Lặng Lẽ (24) Chương 189: Chương 189: Cơn Mưa Lặng Lẽ (25) Chương 190: Chương 190: Cơn Mưa Lặng Lẽ (26) Chương 191: Chương 191: Cơn Mưa Lặng Lẽ (27) Chương 192: Chương 192: Cơn Mưa Lặng Lẽ (28) Chương 193: Chương 193: Cơn Mưa Lặng Lẽ (29) Chương 194: Chương 194: Cơn Mưa Lặng Lẽ (30) Chương 195: Chương 195: Cơn Mưa Lặng Lẽ (31) Chương 196: Chương 196: Cơn Mưa Lặng Lẽ (32) Chương 197: Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33) Chương 198: Chương 198: Cơn Mưa Lặng Lẽ (34) Chương 199: Chương 199: Cơn Mưa Lặng Lẽ (35) Chương 200: Chương 200: Cơn Mưa Lặng Lẽ (36) Chương 201: Chương 201: Cơn Mưa Lặng Lẽ (37) Chương 202: Chương 202: Cơn Mưa Lặng Lẽ (38) Chương 203: Chương 203: Cơn Mưa Lặng Lẽ (39) Chương 204: Chương 204: Cơn Mưa Lặng Lẽ (40) Chương 205: Chương 205: Cơn Mưa Lặng Lẽ (41) Chương 206: Chương 206: Cơn Mưa Lặng Lẽ (42) Chương 207: Chương 207: Cơn Mưa Lặng Lẽ (43) Chương 208: Chương 208: Cơn Mưa Lặng Lẽ (44) Chương 209: Chương 209: Cơn Mưa Lặng Lẽ (45) Chương 210: Chương 210: Cơn Mưa Lặng Lẽ (46) Chương 211: Chương 211: Cơn Mưa Lặng Lẽ (47) Chương 212: Chương 212: Cơn Mưa Lặng Lẽ (48) Chương 213: Chương 213: Cơn Mưa Lặng Lẽ (49) Chương 214: Chương 214: Cơn Mưa Lặng Lẽ (50) Chương 215: Chương 215: Cơn Mưa Lặng Lẽ (51) Chương 216: Chương 216: Cơn Mưa Lặng Lẽ (52) Chương 217: Chương 217: Cơn Mưa Lặng Lẽ (53) Chương 218: Chương 218: Cơn Mưa Lặng Lẽ (54) Chương 219: Chương 219: Cơn Mưa Lặng Lẽ (55) Chương 220: Chương 220: Cơn Mưa Lặng Lẽ (56) Chương 221: Chương 221: Cơn Mưa Lặng Lẽ (57) Chương 222: Chương 222: Cơn Mưa Lặng Lẽ (58) Chương 223: Chương 223: Cơn Mưa Lặng Lẽ (59) Chương 224: Chương 224: Cơn Mưa Lặng Lẽ (60) Chương 225: Chương 225: Cơn Mưa Lặng Lẽ (61) Chương 226: Chương 226: Phiên ngoại 1 – Ninh Hiệp Sâm và Ngôn Hi Chương 227: Chương 227: Phiên ngoại 2: Dạy Tiểu Quý Nấu Ăn Chương 228: Chương 228: Phiên ngoại 3 – Áo Mới Của Lăng Liệp Chương 229: Chương 229: Ngoại truyện 4 – Khởi Đầu Mới