Chương 134
Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân

Chương 134

Chương 134

Bởi sự việc bị bưng bít gần 4 tháng ròng, tai ương đã trầm trọng đến mức chấn động cả triều dã. Nếu là trước kia, việc đầu tiên Dung Tiễn làm chắc chắn là trảm Trần Triều Sinh để tế thiên. Song hiện tại, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà truy cứu trách nhiệm, điều khẩn yếu nhất là cứu vãn tai ương, phái ai đi giải quyết.

Kể từ khi sớ tấu đặt lên ngự án, Dung Tiễn cùng các đại thần luôn túc trực tại Nghị Chính điện để nghị sự, ăn ngủ chẳng rời nửa bước. Ngay cả chúng thần nếu quá mệt mỏi cũng chỉ dám ngả lưng nơi thiên điện chốc lát, tỉnh dậy lại dốc 2 bát canh sâm rồi tiếp tục công việc.

Về mặt chính sự, Ôn Yểu thực chẳng giúp được gì nhiều, nàng chỉ có thể dốc sức lo liệu hậu cần, bảo đảm cơm bửa chu tất, lại đặc biệt cho phép các phủ đệ phái người đưa y phục, đồ dùng vào cung. So với chúng thần, Dung Tiễn là người vất vả nhất. Ôn Yểu dù lo lắng vô ngần nhưng cũng không muốn quấy rầy lúc này kẻo làm hắn phân tâm, nàng chỉ lặng lẽ tự tay nấu một món ăn trong mỗi bửa cơm của hắn. Cơm canh tuy đưa đến đúng giờ, nhưng phần lớn thời gian không thể dùng ngay, khi Dung Tiễn ăn đều phải hâm nóng lại một lượt.

Xét về kinh nghiệm cứu tế hay thân phận tượng trưng, Tề Vương đều là nhân tuyển thích hợp nhất. Tai ương nghiêm trọng, có người hoàng tộc ra mặt vừa có thể trấn an dân chúng, vừa thể hiện uy nghiêm thiên gia. Việc quân cấp như cứu hỏa, trì hoãn một ngày là mất đi không biết bao nhiêu mạng người, Dung Tiễn không do dự quá lâu, lập tức hạ chỉ phong Dung Lệ làm Khâm sai đại thần, mang theo mật chỉ và đợt lương tiền cứu tế đầu tiên xuôi nam.

Ôn Yểu dù không nhúng tay vào tiền triều nhưng vẫn luôn dõi theo chuyện này. Gác lại những chuyện khác, Dung Lệ quả thực là người phù hợp nhất. Trong nguyên tác, cũng chính Dung Lệ đi cứu tế, nhưng điểm khác biệt là nay Dung Lệ đi theo thánh chỉ của Dung Tiễn sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng, còn trong sách là hắn tự mình thỉnh mệnh. Kết quả nhìn qua có vẻ giống nhau, nhưng quá trình và tính chất lại hoàn toàn khác biệt.

Hơn nữa, lần này họ đã chuẩn bị thấu đáo. Tiền bạc và lương thực, đặc biệt là lương thảo dự trữ, từ đợt thu hoạch mùa thu, nàng đã cổ động Dung Tiễn thu mua toàn bộ khoai tây vùng kinh thành. Nay kho bạc bộ Hộ sung túc, nếu vẫn thiếu có thể thu mua thêm từ các đại gia tộc trong kinh. Sau hơn một năm dốc sức quảng bá gieo trồng, lương thực không còn khan hiếm như trong nguyên tác. Vấn đề chí mạng nhất là thiếu lương đã được hóa giải phần lớn, sẽ không gây ra hậu quả quá nghiêm trọng.

Bởi vậy, đối diện với trang sử tương tự một cách kinh người này, Ôn Yểu không quá lo lắng. Nàng chỉ sợ trên đường xảy ra ngoại lực không thể kiểm soát như thiên tai khiến lương tiền gặp nạn. Lúc rảnh rỗi, nàng lại chép kinh Phật, cầu nguyện cho Dung Lệ thuận buồm xuôi gió. Chính Ôn Yểu cũng không ngờ có ngày mình lại mê tín đến mức đi cầu an cho Dung Lệ.

Xác định được đại thần cứu tế, triều đình vẫn chưa thể lơi lỏng. Đây mới chỉ là đợt lương tiền đầu tiên, sau đó còn phải tiếp tục trù bị vật tư, nhất là đang tiết đông giá rét, làm sao để tai dân bình an qua mùa đông này lại càng khó khăn. Dung Tiễn đã mấy ngày không bước ra khỏi Ngự thư phòng.

Vì trước kia từng nghe thấy tâm tiếng của Ôn Yểu, tuy chưa từng biểu lộ nhưng những điều nàng lo lắng luôn đè nặng trong lòng hắn. Nay tai ương dồn dập, Dung Tiễn chịu áp lực cực lớn. Hắn muốn cho nàng một thái bình thịnh thế, không để nàng phải phiền lòng bởi những chuyện này, muốn nàng vô ưu vô lự làm điều mình thích, mỗi ngày đều được vui vẻ.

Hôm ấy, sau một hồi nghị sự vừa vặn đến giờ dùng bữa. Cả triều thần lẫn cung nhân đều không dám chậm trễ, người đưa cơm, người dùng bữa đều vô cùng ăn ý. Dung Tiễn nhìn thấy bát canh Thanh Ngọc Đậu Phụ trên bàn, lòng như cảm nhận được điều gì, vội đứng dậy bước ra ngoài. An Thuận đang bày thức ăn giật mình định hỏi, thì thấy Hoàng thượng đã sải bước rời khỏi Ngự thư phòng, lão cũng chẳng kịp hỏi han, vội vã đuổi theo.

Vì hôm nay vừa khéo gặp lúc, Ôn Yểu vừa xách hộp thức ăn tới, cung nhân đã đón lấy để bày biện, cơm canh chưa cần hâm lại. Dung Tiễn nhận ra liền vội vàng ra tìm người. Gần đây vì chuyện vùng Du Lộ, đại thần ra vào tấp nập, Ôn Yểu đưa cơm xong định đi ngay để tránh va chạm, khỏi thêm phiền phức. Dung Tiễn đuổi theo khi nàng mới đi chưa được bao xa.

"A Loan!"

Ôn Yểu đang nặng lòng bước đi, nghe tiếng Dung Tiễn còn tưởng mình nghe lầm, nàng hơi khựng lại mới quay người. Vừa quay lại đã thấy Dung Tiễn đang rảo bước về phía mình, trong nháy mắt đã đến trước mặt. Nàng định hỏi sao chưa dùng bữa đã ra đây, lời chưa kịp thốt đã bị Dung Tiễn ôm chặt vào lòng.

Ôn Yểu tựa cằm lên vai hắn: "..." Nàng sững lại một chút mới buông lò sưởi tay ra, vòng tay ôm lấy hắn. Hắn không hỏi vì sao nàng không vào, nàng cũng chẳng giải thích, đôi bên đều hiểu thấu lòng nhau. Trong thoáng chốc, cả 2 đều im lặng, chỉ tĩnh lặng ôm lấy nhau.

Ôn Yểu kinh ngạc lúc đầu, sau đó khóe môi khẽ cong lên, nàng vỗ nhẹ vai hắn: "Được rồi, mau về dùng bữa đi kẻo nguội lạnh hâm lại sẽ không ngon."

Dung Tiễn nhớ nàng khôn nguôi, có cả bụng tâm tình muốn nói nhưng lúc này một lời cũng chẳng thốt ra được. Hắn khẽ đáp: "Để ta ôm thêm một lát."

Hết thảy cung nhân đều biết ý mà lui ra, lò sưởi trong tay nàng cũng được người cầm đi từ lúc nào, Ôn Yểu dứt khoát vòng cả 2 tay ôm lấy eo Dung Tiễn. Hai người đứng ngay trước Ngự thư phòng, chẳng hề tránh người, đại thần ra vào đều thấy cảnh này. Từng người một chỉ dùng dư quang liếc qua rồi vội vàng nhìn thẳng, giả vờ như không thấy gì. Mọi người tâm chiếu bất tuyên, dù không nói với đồng liêu nhưng trong lòng không khỏi cảm thán: Không ngờ hoàng thất Đại Lương lại có một người si tình như vậy. Thật khiến người ta kinh ngạc.

Tuy nhiên, Hoàng hậu quả thực cũng rất hiếm có. Tâm ý hướng về bách tính, lại hiểu đại thể, độc sủng thì cứ độc sủng vậy, lại có thể tránh được phân tranh nội bộ hoàng thất, cũng tốt.

Ôm thêm hồi lâu, Dung Tiễn mới theo lời giục của nàng mà buông ra. Trước khi rời đi, hắn nói một câu: "Đêm nay ta sẽ về."

Ôn Yểu "ừm" một tiếng, nhìn làn môi khô nẻ của hắn: "Uống thêm chút nước đi."

Chạm vào ánh mắt nàng, Dung Tiễn lại không nỡ đi, cuối cùng hắn nghiến răng nói: "Được, nàng về đi, bên ngoài lạnh."

Ôn Yểu sao không nhận ra sự lưu luyến của hắn, nàng thực chất cũng chẳng nỡ rời, nhưng Ngự thư phòng người qua kẻ lại, Dung Tiễn cũng chưa ăn cơm, nàng nhìn hắn thêm một cái rồi dứt khoát quay lưng rời đi.

Đợi nàng đi rồi, Dung Tiễn mới trở lại Ngự thư phòng. Cảnh này lại rơi vào mắt các đại thần. Tai ương dù vẫn đè nặng trên đầu nhưng không ngăn được những nghi hoặc nảy sinh trong lòng họ: "Sao trông Hoàng thượng thì tình thâm ý trọng, mà Hoàng hậu nương nương lại có vẻ bình thản thế nhỉ? Chẳng lẽ Hoàng thượng là kiểu 'tình si' cầu mà không được sao?"

Dung Tiễn không biết, cũng chẳng tâm trí đâu mà quản chúng thần nghĩ gì. Thế nên mãi về sau, dân gian vẫn truyền tụng rằng: Hoàng thượng yêu Hoàng hậu đến xương tủy, nhưng Hoàng hậu vốn chẳng yêu Hoàng thượng. Việc nàng quảng bá canh tác, mở học đường nữ tử khắp nơi... đều là vì nàng không thích Hoàng thượng, muốn mượn cớ đó để tránh mặt ngài.

Trở lại Ngự thư phòng, An Thuận thấy rõ tâm tình Hoàng thượng tốt hơn nhiều. Song ông cũng chẳng dám nói ra vì tình hình hiện tại vẫn nghiêm trọng. Sau 10 ngày bận rộn, đợt lương tiền thứ 2 đã thu gom xong, ít nhất có thể cầm cự đến Tết, đợt thứ 3 cũng đã đưa vào lịch trình. Nếu suôn sẻ, hoàn toàn có thể bảo đảm đến đầu xuân.

Đêm ấy, Dung Tiễn cuối cùng cũng thực hiện lời hứa, không ngủ lại Ngự thư phòng mà về cung Chiêu Dương. Khi hắn về đã rất muộn, ngay cả Ôn Yểu dù dạo này thức khuya vì chính sự tiền triều thì tầm này cũng đã quá giờ ngủ. Nàng cố gượng không ngủ. Dung Tiễn đã nói sẽ về thì nhất định sẽ về, nàng phải chờ, nếu không hắn về thấy nàng đã ngủ say chắc sẽ hụt hẫng lắm. Không muốn hắn thất vọng, ai ngờ chờ đến nửa đêm lại nhận được một lời trách cứ:

"Muộn thế này rồi, sao nàng vẫn chưa ngủ?"

Dung Tiễn về không cho thông báo, cũng không cho ai lên tiếng vì sợ đánh thức nàng, kết quả vào liền thấy nàng ngồi trên sập, chống cằm ngủ gật. Dung Tiễn bận, Ôn Yểu cũng chẳng nhàn hạ, tinh lực nàng vốn không bằng hắn nên cực kỳ buồn ngủ. Nghe tiếng, nàng cố tỉnh táo: "Chàng về rồi? Nghỉ ngơi ngay hay dùng chút gì đó rồi mới ngủ?"

Dung Tiễn vừa xót vừa giận, một tay nhấc bổng nàng từ sập xuống đặt lên giường: "Không ăn gì cả, mau ngủ đi."

"Vậy để ta bảo người..."

"Đừng động," Dung Tiễn ấn nàng lại: "Để ta dặn dò là được."

Vừa chạm giường, cơn buồn ngủ của Ôn Yểu ập tới như triều dâng, nàng mơ màng gật đầu rồi gục xuống ngủ thiếp đi. Dung Tiễn đắp chăn cho nàng, rửa mặt xong quay lại thấy nàng lại trở về tư thế cũ, mặt hướng ra ngoài, cánh tay gác lên thành giường. Hắn khẽ cười, ôm nàng vào lòng rồi ngủ thiếp đi.

Khởi đầu dù gian nan nhưng kết cục xem ra không quá tệ. Vùng Du Lộ liên tiếp báo tin mừng, đến ngày 26 tháng Chạp, tai dân cuối cùng đã được an trí thỏa đáng. Chỉ cần lương tiền theo kịp sẽ không có biến cố lớn. Cục diện coi như đã vững. Bản tấu của Tề Vương Dung Lệ khiến văn võ bá quan cuối cùng cũng có thể đón một cái Tết yên ổn.

Vì tai ương, Ôn Yểu đã sớm cắt giảm chi tiêu hậu cung để chi viện tiền tuyến, nàng vốn đắn đo không biết năm nay có nên tổ chức cung yến hay không. Một phần vì tai ương phương xa khiến mọi người không có tâm trí, phần khác cung yến dù tiết kiệm đến đâu cũng phải giữ thể diện hoàng gia. Nhưng đến sát ngày, nàng quyết định vẫn phải tổ chức. Đây là một nghi thức, cũng là truyền đi một tín hiệu cho bá quan và bách tính mọi chuyện nhất định sẽ được giải quyết. Nếu không, áp lực sẽ càng lớn, không khí càng thêm căng thẳng và không thể cổ vũ sĩ khí. Nay tin mừng đưa về, lại càng phải tổ chức. Dĩ nhiên, cung yến năm nay chủ yếu là tiết kiệm, nhân số tham dự cũng ít hơn hẳn để tránh phô trương lãng phí.

Cung yến diễn ra vào đêm Giao thừa. Dù mọi thứ giản lược nhưng uy nghiêm hoàng gia vẫn phải giữ, một ngày qua đi cũng không ít việc. Ngay cả Tần Oản người vốn bận rộn với học đường nữ tử khó lắm mới được nghỉ Tết để vào cung, Ôn Yểu cũng chẳng có mấy thời gian để trò chuyện cùng nàng.

Tan tiệc, Ôn Yểu đã mệt lả. Giao lại mọi việc cho Nam Xảo, nàng về tẩm điện nghỉ ngơi. Đêm nay còn phải thủ tuế (*thức đón giao thừa), nàng không tranh thủ nghỉ một lát thì e là thức giữa chừng sẽ ngất đi mất. Vì phải gặp một vài đại thần, Dung Tiễn về khá muộn. Khi hắn về, Ôn Yểu vừa tắm xong, đang nhấp từng ngụm trà nhỏ để Trúc Tinh lau tóc cho mình.

Dung Tiễn hôm nay tâm tình khá tốt. Duy chỉ có điều hối tiếc là năm đầu làm Hoàng hậu, lễ sách phong chưa kịp chuẩn bị đã đành, ngay cả Tết nhất cũng phải trải qua như thế này. Vì vừa từ phòng tắm ra, mặt Ôn Yểu hơi ửng hồng, nàng không tiện quay đi quay lại nên chỉ ngước mắt nhìn hắn: "Mọi việc đều xử lý xong rồi chứ?"

Dung Tiễn nhìn gương mặt ửng hồng cùng đôi mắt long lanh nước của nàng, lòng bỗng mềm nhũn. "Ừm," hắn gật đầu: "Đã hứa cùng nàng thủ tuế thì nhất định không nuốt lời."

Ôn Yểu không bận tâm: "Không sao mà." Dung Tiễn cố chấp: "Có sao chứ."

Ôn Yểu lúc này hiếm khi được thả lỏng nên cũng chẳng chấp nhặt với hắn. Lôi đình đại nạn cuối cùng đã được đè xuống mà không bùng nổ, tâm tình nàng đang rất tốt. Sau khi Dung Tiễn tắm rửa thay y phục xong, tóc Ôn Yểu đã lau khô. Vì còn hơi ẩm nên nàng không búi lên mà cứ để xõa tùy ý, khiến gương mặt càng thêm nhỏ nhắn, nhuận hồng. Thấy hắn về, đôi mắt còn vương hơi nước liếc hắn một cái rồi nhích sang bên nhường chỗ cho hắn ngồi.

Dung Tiễn ngồi xuống cạnh nàng, xoa nhẹ mái tóc xem đã khô hẳn chưa. Có lần trước nàng tắm muộn không lau khô tóc đã ngủ, hôm sau mệt mỏi khó chịu rất lâu. Vốn chỉ định kiểm tra, nhưng chạm vào rồi Dung Tiễn lại không muốn buông tay. Không biết do tâm tình hôm nay tốt hay vì đêm Giao thừa đặc biệt, hắn cảm thấy A Loan hôm nay thật khác lạ, mái tóc cũng mềm mại vô ngần, cầm trong tay không muốn rời.

Hai người vừa trò chuyện vừa thủ tuế. Có điều Ôn Yểu thì v**t v* mèo Hoàn Tử, còn Dung Tiễn thì nghịch tóc nàng. Một lúc sau, con Hoàn Tử dưới sự "khiêu khích" cố ý của Dung Tiễn đã nhảy khỏi sập chạy mất. Ôn Yểu vốn mệt, ngồi lâu lại bắt đầu buồn ngủ. Dung Tiễn thấy nàng ngáp liên tục liền bảo nàng đi ngủ. Thủ tuế mà, sao nàng có thể ngủ được? Nàng kiên quyết không đi, Dung Tiễn đành đổi tư thế để nàng tựa vào lòng mình. Giống như con Hoàn Tử lúc nãy cuộn tròn trong lòng nàng, Ôn Yểu tìm một tư thế thoải mái rồi rúc vào lòng Dung Tiễn.

"Buồn ngủ thì cứ ngủ," Dung Tiễn tựa cằm l*n đ*nh đầu nàng, hít hà hương thơm thanh khiết trên tóc: "Đừng cố quá."

"ừm ừm," nàng vừa đáp vừa bướng bỉnh: "Ta không buồn ngủ, không có cố mà."

Tai ương đã được giải quyết ổn thỏa, nàng dù thở phào nhưng Dung Tiễn nhận ra nàng vẫn chưa thực sự thả lỏng. Điều này rất giống với trạng thái căng thẳng trước đây của nàng. Hắn vốn muốn hỏi liệu sau này còn chuyện gì xảy ra không, nhưng nghĩ lại hắn không hỏi nữa. Nàng đã không nói ắt có lý do của nàng, đừng tạo thêm áp lực cho nàng. Thời gian qua thấy nàng ưu phiền, vất vả, hắn xót xa đến mức mấy lần suýt nói toạc ra rằng không cần như vậy, hãy tin tưởng hắn.

Mái tóc dài mềm mại quấn quanh ngón tay hắn mấy vòng, lúc hắn cúi đầu nghe nàng nói, một lọn tóc của hắn cũng rũ xuống tay, tóc hai người quấn quýt lấy nhau. Khóe môi Dung Tiễn khẽ cong, hắn dứt khoát bện tóc cả hai lại với nhau trên đầu ngón tay, quấn quýt không phân biệt được của ai...

Ôn Yểu đã quyết tâm đêm nay phải cùng Dung Tiễn thủ tuế, đây là cái Tết đầu tiên họ thực sự bên nhau. Năm ngoái vì tình cảm chưa rõ ràng, nàng lại luôn cẩn trọng giữ mạng, không dám gần gũi, đón Tết trong nơm nớp lo sợ. Năm nay dù thế nào cũng phải bên hắn. Nàng thề thốt trong lòng là vậy, ngờ đâu thủ tuế đến giữa chừng vẫn không kháng cự nổi cơn buồn ngủ, nàng thiếp đi trong vòng tay Dung Tiễn.

Nhận thấy nàng đã ngủ say, Dung Tiễn cũng không đánh thức, chỉ mỉm cười rồi bế nàng lên giường nằm. Sau khi an trí xong xuôi, đắp chăn cẩn thận, Dung Tiễn cũng không đi đâu, mà cứ ngồi bên giường, lặng lẽ ngắm nhìn Ôn Yểu đang say giấc.

Thủ tuế, thủ tuế, cái chính là giữ cho "tuế nguyệt tĩnh hảo" (*thời gian yên bình), bình an hỉ lạc. Nàng chính là sự bình yên, là niềm vui của đời hắn. Hắn chỉ cần canh giữ cho nàng là đủ rồi.

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (169)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147: Hoàn Chính Văn Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169: Hoàn Toàn Văn