Chương 134
Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 134: Ngọc Qua (14)

Người gặp chuyện lần này tên là Trần Đế, đối tác của một công ty tổ chức sự kiện và hội chợ triển lãm, bốn mươi mốt tuổi. Tháng Tư này, anh ta đến Dung Mỹ để điều trị, ban đầu chỉ là định kỳ mỗi tuần đi khám bác sĩ một lần, nhưng tình hình không được cải thiện, nên người nhà đã làm thủ tục nhập viện cho anh ta. Sau khi Giang Vân Đóa và Mưu Ứng lần lượt gặp nạn, người ở Dung Mỹ ai nấy đều hoang mang lo sợ, rất nhiều bệnh nhân được người nhà tạm thời đón đi. Gia đình họ Trần cũng lo Trần Đế xảy ra chuyện, nên đã đón anh về nhà ở trong thành phố.

 

Rạng sáng hôm kia, Trần Đế nhân lúc người nhà ngủ say, đã lén chạy ra ngoài, lái chiếc xe việt dã phóng như bay trên đường phố giữa đêm khuya, nửa tiếng sau thì đâm vào thành của một cây cầu vượt ở khu Nam Thành, chiếc xe bốc cháy dữ dội, anh ta tử vong ngay tại chỗ.

 

Ban đầu khi điều tra, phân cục cho rằng đây là một vụ tai nạn giao thông, nhưng sau đó Trần Tinh phát hiện người tử vong lại chính là bệnh nhân của Dung Mỹ, nên lúc này mới liên hệ với đội trọng án.

 

Lăng Liệp do dự một lúc trên đường cao tốc, cuối cùng quyết định vẫn theo kế hoạch ban đầu đến Dung Mỹ. Sau khi ra khỏi đường cao tốc, hắn dừng xe bên đường, tìm kiếm thông tin trên mạng. Gần đây Dung Mỹ rất được chú ý, nhưng khi vụ án La Mạn Thoa xảy ra, sự chú ý của mọi người lập tức bị chuyển hướng, mà đến giờ vẫn chưa có ai tiết lộ cô cũng là một bệnh nhân của Dung Mỹ.

 

Bây giờ Dung Mỹ lại xuất hiện người chết thứ tư, là người trong ngành tổ chức sự kiện. Nếu hắn đoán không lầm thì chắc chắn hiện tại nhà họ Trần đang lợi dụng nền tảng marketing của công ty sự kiện để tấn công Dung Mỹ.

 

Quả nhiên, vừa mở chủ đề trong thành phố, những bài đăng đứng đầu đều là nói về tai nạn xe của Trần Đế, chất vấn Dung Mỹ, ai chịu trách nhiệm cho ba mạng người đã mất, vân vân.

 

Trước đó Dung Mỹ luôn xử lý lạnh nhạt, chỉ đăng một thông cáo duy nhất rồi im lặng, nhưng với tình hình hiện tại, chắc chắn sẽ có lãnh đạo cấp cao ra mặt xin lỗi và giải thích.

 

Lăng Liệp xoa cằm, vẫn luôn cảm thấy những chuyện xảy ra bây giờ đều là tội ác nổi trên bề mặt, giống như bọt biển nổi lên từ đại dương, còn nhiều thứ hơn mà người ta không nhìn thấy đang ẩn giấu dưới mặt biển, trong những dòng chảy ngầm đang chực chờ chuyển động kia.

 

Nhưng đó rốt cuộc là thứ gì?

 

Những lớp bọt biển sôi sục này, liệu có thể giống như xoáy nước, kéo những thứ không nhìn thấy kia ra ngoài không?

 

Dung Mỹ đã yên tĩnh hơn nhiều, dây cảnh giới do cục cảnh sát huyện giăng cũng nhiều hơn. Lăng Liệp đi trong Khu Bắc, nghe thấy mấy nhân viên vệ sinh tụ tập bàn tán xôn xao——

 

“Mấy người xem tin tức chưa? Lại chết thêm một người rồi!”

 

“Tôi biết anh ta, người đó tên là Trần Đế, ở tòa nhà số 2. Tôi còn nói chuyện với anh ta mấy lần rồi, đó là một người khá thật thà, không hay nói chuyện lắm, nhưng thường cười. Haiz, sao lại xảy ra chuyện thế này cơ chứ?”

 

“Giang Vân Đóa bị xe đâm chết, Trần Đế thì tự lái xe đâm chết mình. Sao đều liên quan đến xe vậy? Mấy người nói xem, có phải Mưu Ứng cũng từng dọa Trần Đế không?”

 

“Ai mà biết được chứ? Khu Bắc này thật sự không sạch sẽ à?”

 

“Uầy, những chuyện này chẳng liên quan gì đến chúng ta. Nói chuyện có thể liên quan đến chúng ta này. Tôi nghe nói, có thể Khu Bắc sắp đóng cửa đó.”

 

“Hả?!——”

 

“Tôi cũng nghe các bác sĩ nói, tin tức của bọn họ nhanh nhạy mà. Haiz, nếu thật sự đóng cửa, chúng ta biết đi đâu kiếm sống đây!”

 

Đóng cửa Khu Bắc? Lăng Liệp nghĩ, cũng rất có khả năng lắm. Bệnh nhân liên tục gặp chuyện, dù không liên quan gì đến Dung Mỹ, Dung Mỹ cũng nên thể hiện thái độ. Nhưng nếu thật sự muốn đóng cửa, vậy e rằng mục đích của Dung Mỹ không phải là chấn chỉnh, mà là…

 

Giảm bớt sự chú ý, tránh bị cảnh sát điều tra sâu hơn.

 

Lăng Liệp đi về phía tòa nhà số 6, nơi đặt văn phòng quản lý Khu Bắc.

 

Cùng lúc đó, Quý Trầm Giao và Lương Vấn Huyền gặp mặt, họp nhanh về vụ án La Mạn Thoa, rồi khẩn cấp đến Phân cục Nam Thành, hội họp với Trần Tinh. Trần Tinh nhanh chóng dẫn Quý Trầm Giao đến khu vực tiếp dân, mấy người nhà và đồng nghiệp công ty của Trần Đế đều đã đến.

 

“Điều kiện kinh tế nhà họ Trần khá tốt – theo như tôi biết, những người quan tâm đến vấn đề tâm lý của mình và bỏ tiền nhập viện, điều kiện gia đình đều khá ổn. Cảm xúc của người nhà Trần Đế khá ổn định, tương đối biết lý lẽ, yêu cầu của bọn họ là điều tra rõ sự thật về cái chết của Trần Đế.” Trần Tinh dừng lại ở cửa khu tiếp dân, “Bọn họ nói, chắc chắn Trần Đế đã bị bác sĩ Dung Mỹ kiểm soát tinh thần, nếu không sẽ không lái xe tự sát như vậy. Nếu cảnh sát chúng ta không thể trả lại công bằng cho bọn họ, bọn họ sẽ dùng cách của mình, kêu gọi toàn thể người dân cùng bọn họ tìm kiếm sự thật.”

 

Quý Trầm Giao gật đầu, “Tôi hiểu rồi.”

 

Trong khu tiếp dân có năm người, gồm vợ, chị gái và anh rể của Trần Đế, người cùng hợp tác kinh doanh và thư ký của Trần Đế. Mắt của vợ và chị gái Trần Đế đều đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc xong, người cùng hợp tác kinh doanh thì vẻ mặt đau buồn, vừa thấy có cảnh sát mới đến liền lập tức tiến lên. Quý Trầm Giao nhìn lướt qua gương mặt của mọi người, phán đoán người hợp tác kinh doanh này hiện tại đầu óc tỉnh táo nhất, vậy nên đã quyết định nói chuyện với anh ta trước.

 

Người hợp tác kinh doanh nói, anh ta và Trần Đế là bạn học đại học, đều học ngành vật liệu, sau khi ra trường thì cùng vào nhà máy làm việc, nhưng cảm thấy không có tương lai nên hai người đã tìm bố mẹ vay tiền, giúp công ty sự kiện của người khác làm vật liệu, sau khi tích lũy được một số mối quan hệ, hai người quyết định ra làm riêng.

 

Trần Đế là một người rất thực tế và tiết kiệm, người hợp tác kinh doanh thì tìm kiếm kênh phân phối, kéo khách hàng bên ngoài, còn Trần Đế thì tính toán chi phí, làm thiết kế. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, công ty đã vươn lên vị trí tầm trung trong ngành.

 

Nhưng để đi lên nữa thì hơi khó khăn, cộng thêm các phương thức quảng bá truyền thống bị ảnh hưởng lớn bởi các chiến lược marketing mới, bọn họ buộc phải thử các biện pháp đột phá khác nhau, cũng bắt đầu hợp tác với một số người nổi tiếng trên mạng.

 

Tư tưởng của Trần Đế khá bảo thủ, không dễ chấp nhận cái mới, còn người hợp tác kinh doanh với anh ta thì mọi thứ đều nhìn vào tiền, chỉ cần kiếm được tiền, chỉ cần công ty có thể phát triển, miễn là không vi phạm pháp luật thì đều có thể thử. Hai người vì chuyện này cũng đã tranh cãi rất nhiều lần, cuối cùng đều nhượng bộ lẫn nhau.

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Trần Đế gặp vấn đề tâm lý vì lý do gì?”

 

Người hợp tác kinh doanh im lặng một hồi lâu, sau đó thở dài, nói: “Còn không phải vì áp lực công việc lớn, hơn nữa anh ấy rất tự trách.”

 

“Tự trách?”

 

“Bây giờ làm một sự kiện, chúng tôi cứ như chó xù vậy, đặc biệt là phải chiều lòng những người nổi tiếng trên mạng có chút fan hâm mộ, còn phải phối hợp với bọn họ đưa ra những nội dung quảng cáo ấn tượng. Năm ngoái chúng tôi vốn có thể giành được một dự án lớn, nhưng Trần Đế lại không hài lòng với một người nổi tiếng trên mạng có vài triệu người theo dõi, cảm thấy đối phương kênh kiệu, không có tinh thần giữ chữ tín, chuyện này bị đối phương biết được, chỉ nói một câu trên livestream, công ty chúng tôi liền bị fan bao vây tấn công, dự án đó cũng mất luôn.”

 

“Công ty chúng tôi sống nhờ dự án, Trần Đế rất tự trách, lúc đó tôi cũng không phải người, cãi nhau với anh ấy một trận, trách móc anh ấy, nói anh ấy là đồ cứng đầu không linh hoạt, công ty sớm muộn gì cũng bị anh ấy làm cho phá sản!”

 

Sau chuyện đó, Trần Đế trở nên vô cùng suy sụp, dần dần không đến công ty nữa. Người hợp tác kinh doanh và các quản lý cấp cao khác nỗ lực giành được mấy dự án, cứu vãn khủng hoảng của công ty, nhưng khi mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mới phát hiện Trần Đế vẫn chưa thoát ra được, vấn đề tâm lý rất nghiêm trọng, đã đến mức cảm thấy không muốn sống nữa.

 

Người hợp tác kinh doanh rất hối hận vì lúc đó mình đã nói những lời quá nặng nề với Trần Đế, người nhà Trần Đế cũng nhận ra mình chưa đủ quan tâm đến anh ta, thế là hai bên bàn bạc, quyết định đưa Trần Đế đến Dung Mỹ điều trị. Trần Đế không phản kháng, nhưng sau vài lần điều trị, bác sĩ phản ánh rằng, bề ngoài thì Trần Đế chấp nhận, nhưng trong lòng vẫn chưa thông suốt, anh ta về nhà sẽ tiếp xúc với những lời bàn tán trên mạng, về công ty lại tiếp xúc với ánh mắt của nhân viên, cách thích hợp nhất là tạm thời cách ly anh ta khỏi tất cả những điều này.

 

Thế là Trần Đế bắt đầu nhập viện.

 

Cứ nửa tháng người hợp tác kinh doanh sẽ đến thăm Trần Đế một lần, vốn cảm thấy hơn một tháng nay anh ta có vẻ khá hơn nhiều, tháng sau là có thể xuất viện, nào ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

 

Nói đến đây, hốc mắt người hợp tác kinh doanh cũng đỏ lên, nghẹn ngào không ngừng.

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Người nổi tiếng trên mạng mà anh vừa nói là ai?”

 

Người hợp tác kinh doanh nói: “Người đó tên là ‘Sa Sơn Chi Vương’.”

 

Quý Trầm Giao chưa từng nghe đến cái tên này, anh ghi lại, định lát nữa sẽ tìm kiếm sau. Người hợp tác kinh doanh giải thích, đây là một streamer hoạt động trong giới giải trí, thường xuyên bóc phốt người nổi tiếng, công việc chính là bình luận phim, nổi tiếng với những lời lẽ sắc bén, chuyên nghiệp. Lúc đó công ty tìm cậu ta hợp tác, chính là nhắm vào sức hút của cậu ta trong lĩnh vực điện ảnh – sự kiện lần đó có chủ đề về phim ảnh.

 

Đến tận bây giờ, người hợp tác kinh doanh vẫn không biết tại sao Trần Đế lại có ác cảm với “Sa Sơn Chi Vương”, Trần Đế chỉ giải thích rằng nhân phẩm của cậu ta không tốt, nhưng không đề cập đến chuyện cụ thể là gì.

 

Quý Trầm Giao bất giác nhíu mày. “Sa Sơn Chi Vương”, giới giải trí, phim ảnh. La Mạn Thoa đến từ giới giải trí, Tôn Kính trước khi rời ngành cũng từng là đạo diễn phim kinh phí thấp. Nguyên nhân gián tiếp khiến Trần Đế đến Dung Mỹ chữa bệnh là “Sa Sơn Chi Vương”, đây có được coi là mối liên hệ giữa các vụ tử vong này không?

 

Quý Trầm Giao lại trao đổi với người nhà Trần Đế. Vợ Trần Đế kinh doanh quần áo, có lúc còn bận hơn cả anh ta, mãi đến khi người hợp tác kinh doanh tìm đến tận nhà, cô mới biết sự nghiệp của Trần Đế gặp trắc trở.

 

Cô vô cùng đau khổ, hối hận vì đã không quan tâm đến Trần Đế nhiều hơn, cô cũng thú nhận rằng, khoảng thời gian mỗi tuần đưa Trần Đế đi khám bệnh rất dày vò, Trần Đế ở nhà thì trầm mặc không nói, nhưng sự hiện diện lại rất mạnh mẽ, cô nhìn thấy dáng vẻ mất đi sức sống của Trần Đế thì cảm thấy rất đau khổ, ngay cả công việc của mình cũng bị ảnh hưởng. Vì vậy sau khi đưa Trần Đế vào Dung Mỹ nhập viện, cô cảm thấy thật nhẹ nhõm, cuộc sống dường như đã trở lại quỹ đạo bình thường.

 

“Tôi sai rồi, là tôi ích kỷ, là tôi cứ nghĩ khuất mắt thì khỏi bận lòng.” Người vợ nức nở nói: “Nếu tôi đối mặt với bệnh tình của anh ấy, kiên nhẫn chăm sóc anh ấy, thay vì vứt anh ấy ở bệnh viện không hỏi han gì, thì chắc anh ấy đã không đi đến bước đường này!”

 

Sau khi Trần Đế được đón về nhà, người vợ cũng ở nhà bầu bạn với anh ta nửa ngày, phát hiện dường như anh ta vì cái chết của các bệnh nhân cùng viện mà rơi vào trạng thái sợ hãi, hỏi anh ta có khó chịu ở đâu không, anh ta không nói gì, nhưng trong mắt lại xuất hiện cảm giác phấn khích xa lạ. Điều này khiến người vợ cảm thấy sợ hãi và không thoải mái, cô cảm thấy chồng mình giống như một con quái vật, giống hệt những bệnh nhân tâm thần thường thấy trên TV.

 

Ai muốn chung giường chung gối với một kẻ điên như vậy chứ? Mỗi tối vợ anh ta đều lấy cớ có tiệc xã giao, đi đến rạng sáng mới về nhà. Ở nhà có người giúp việc chăm sóc Trần Đế, Trần Đế chủ động đề nghị mình sang phòng khách ngủ.

 

Rạng sáng, khi mọi người đều đang say ngủ, Trần Đế đã lái chiếc xe mới mà vợ anh ta mới mua năm nay, lao vào con đường tử thần.

 

Camera giám sát khu dân cư ghi lại hình ảnh Trần Đế rời nhà, vẻ mặt anh ta rất bình tĩnh, không nhìn ra bất kỳ dấu hiệu phát bệnh nào. Anh ta giống như một người đi làm ca đêm, ngồi vào chiếc xe việt dã còn vương mùi nước hoa của phụ nữ.

 

Camera giám sát giao thông cho thấy, lúc vừa rời khỏi khu dân cư, Trần Đế lái xe rất chậm. Có lẽ vì con đường đó nằm ở khu vực sầm uất, dù đã là nửa đêm, nhưng vẫn còn khá nhiều xe cộ và người đi lại.

 

Anh ta không muốn làm hại bất kỳ người vô tội nào?

 

Hoặc lúc đó anh ta vẫn còn tương đối bình thường.

 

Khi lái về phía rìa thành phố, trên đường đã không còn thấy xe cộ, bên đường cũng không thấy người đi bộ. Tốc độ của chiếc xe việt dã ngày càng cao, động cơ gầm rú. Cuối cùng, chiếc xe việt dã như một ngôi sao băng rơi xuống, đâm sầm vào bức tường, tiếng nổ vang trời, tia lửa lóe lên, bùng cháy dữ dội.

 

Hành vi lái xe ở nửa đoạn đường sau của Trần Đế có điểm tương đồng với Giang Vân Đóa, đều là mất kiểm soát bản thân. Nhưng hiện tại rất khó phán đoán được là Trần Đế cố ý đâm vào cầu vượt, hay là đã không thể kiểm soát được bản thân nữa.

 

Lăng Liệp tìm người phụ trách Khu Bắc của Dung Mỹ, nhưng lúc này Khu Bắc đã loạn như một nồi canh hẹ, không chỉ có lượng lớn bệnh nhân rời đi, mà còn có không ít bác sĩ xin nghỉ. Bác sĩ điều trị chính của Trần Đế là một ông lão, nghe tin Trần Đế gặp chuyện, huyết áp lập tức tăng cao, đã được đưa đến Khu Nam cấp cứu.

 

Lăng Liệp không lập tức đi tìm ông lão này, mà yêu cầu người phụ trách lấy nhật ký điều trị của Trần Đế. Tổng cộng có sáu chuyên gia phục hồi chức năng từng tiếp xúc với Trần Đế, tên của Tôn Kính nằm chễm chệ trong danh sách.

 

Lăng Liệp hỏi: “Tôn Kính bây giờ ở đâu?”

 

Người phụ trách gọi điện thoại cho nhóm chuyên gia phục hồi, tổ trưởng nói sáng nay Tôn Kính gọi điện thoại báo không được khỏe, xin nghỉ phép rồi.

 

Lăng Liệp hỏi địa chỉ của Tôn Kính, lập tức đến đó.

 

Lúc này là hơn mười giờ sáng, các quán ăn sáng bên ngoài khu dân cư gần như đã dọn hàng, Tôn Kính ngồi ăn mì ở một chiếc bàn, xung quanh chỉ có cô ta là khách.

 

Nhưng khi Lăng Liệp đi tới ngồi xuống, khách liền trở thành hai người.

 

Tôn Kính ngẩng đầu, nhìn thấy Lăng Liệp thì sững người một chút, “Cảnh sát Lăng.”

 

Lăng Liệp: “Hôm nay không đi làm à?”

 

Tôn Kính: “Anh cũng đến ăn mì?”

 

Lăng Liệp cười cười, “Cô hay đến đây à? Loại nào ngon? Giới thiệu chút đi.”

 

Tôn Kính giới thiệu mì thịt băm dưa chua, Lăng Liệp gọi một bát, trong lúc chờ mì, Tôn Kính đã ăn xong, định đi, Lăng Liệp lại nói: “Tôi cố ý đến tìm cô.”

 

Cảnh sát đi thẳng vào vấn đề, Tôn Kính đành dừng bước, do dự một lát rồi ngồi xuống lại, “Tôi nhớ lần trước chúng ta đã nói chuyện rồi.”

 

Lăng Liệp: “Lần trước là lần trước, lần này là lần này. Cô nghe tin La Mạn Thoa bị hại chưa?”

 

Tôn Kính sững sờ, ánh mắt lóe lên cảm giác rất kỳ lạ, như thể hoàn toàn không ngờ Lăng Liệp sẽ hỏi đến La Mạn Thoa. Lăng Liệp cũng cảm thấy hơi bất ngờ trước phản ứng của cô ta – cô ta tưởng hắn sẽ hỏi gì? Trần Đế?

 

“La Mạn Thoa…” Tôn Kính nghịch hộp khăn giấy trên bàn, “Nữ minh tinh đó, tôi biết, mấy ngày nay trên báo toàn là tin tức về cô ấy. Anh cũng đang điều tra chuyện của cô ấy à?”

 

Lăng Liệp hơi nhướng mày. Phản ứng này của Tôn Kính không bình thường lắm, giống như hoàn toàn không liên quan gì đến La Mạn Thoa. Phán đoán của Lăng Liệp và Quý Trầm Giao có sai sót sao?

 

“Gần đây cô có gặp La Mạn Thoa không?”

 

“Sao tôi gặp được cô ấy, nghe nói cô ấy đang quay phim ở Hạ Dung? Mấy tháng nay tôi luôn ở huyện, rất lâu rồi không đến thành phố.”

 

“Vậy ở Dung Mỹ thì sao? Cô có gặp La Mạn Thoa ở Dung Mỹ không?”

 

Tôn Kính có chút kinh ngạc, “Sao cô ấy lại đến Dung Mỹ?”

 

Lăng Liệp quan sát Tôn Kính một lúc, lại nói: “Cô ấy đến Dung Mỹ khám bệnh lấy thuốc, là bệnh nhân thứ ba của Dung Mỹ tử vong gần đây.”

 

Đồng tử Tôn Kính co lại, một lát sau, cô ta quay mặt đi, “Chuyện này tôi thật sự không biết, tôi chưa từng gặp cô ấy, thân phận như cô ấy không phải là người mà chuyên gia phục hồi như chúng tôi có thể tùy tiện tiếp xúc. Tôi không ngờ…”

 

“Không ngờ cô ấy cũng vì vấn đề tâm lý mà đến Dung Mỹ à?”

 

Tôn Kính im lặng.

 

“Cô quen biết, và còn hiểu rõ về cô ấy nữa?”

 

Tôn Kính: “Cũng không tính là hiểu được.”

 

Lăng Liệp: “Khi điều tra các mối quan hệ của La Mạn Thoa, tôi tình cờ phát hiện, các cô từng là đồng nghiệp.”

 

Ngực Tôn Kính nhô lên, là một động tác hít sâu theo phản xạ.

 

Lăng Liệp: “Làm việc cho cùng một bộ phim, cô là đạo diễn và biên kịch, còn La Mạn Thoa là diễn viên quần chúng, trong giới của các cô, như vậy cũng được coi là đồng nghiệp chứ?”

 

Tôn Kính do dự một lúc, gật đầu, “Tôi quả thực có quen biết cô ấy, nhưng chúng tôi không có tiếp xúc nhiều, sau khi quay phim xong cũng…”

 

“Cũng?”

 

Tôn Kính có một khoảng dừng rõ rệt, mắt đảo qua đảo lại, “Cũng không liên lạc lại nữa.”

 

Tại sao cô ta lại dừng lại? Có phải vì câu nói sau đó không phải sự thật? Bọn họ thực ra đã liên lạc với nhau? Từ khi nào?

 

Lăng Liệp càng cảm thấy kỳ lạ hơn, hắn lại hỏi: “Bộ phim đó tên là 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 phải không?”

 

Nghe thấy cái tên này, Tôn Kính trở nên bồn chồn, hai tay liên tục nắm chặt rồi thả ra.

 

“Hôm qua tôi vừa tìm phim này xem, nói thật, tôi không hiểu câu chuyện đó lắm, nhưng cái cảm giác núi xanh mây mù trong đó tôi rất thích.” Lăng Liệp nói: “Tôi từng làm nhiệm vụ ở một nơi tương tự như vậy.”

 

Vừa nghe câu này, Tôn Kính vội ngẩng đầu, giữa hai hàng chân mày bùng lên vẻ phấn khích.

 

Bồn chồn và phấn khích, hai cảm xúc này cùng lúc tồn tại trên khuôn mặt Tôn Kính, thay nhau xuất hiện.

 

Lăng Liệp cố ý nói như vậy. Thực tế, hắn không thích tông màu u ám trong phim, nhưng 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 dường như là điểm đột phá cảm xúc của Tôn Kính, thế nên hắn mới dùng 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》 làm mồi nhử, thử phản ứng của Tôn Kính.

 

Quả nhiên Tôn Kính đã cắn câu.

 

“Thật sao? Hiếm có người hiểu được phong cách của nó.” Bên môi Tôn Kính thậm chí còn nở một nụ cười nhẹ, “Nó kể về cuộc sống bị số phận vùi dập của một nhóm người miền núi, bọn họ không có gì cả, nhưng chỉ một chút ít ỏi còn lại, cũng đủ để bọn họ sống lay lắt qua ngày. Khi một chút cuối cùng đó mất đi, bọn họ chỉ có thể trở thành vật tế của tội ác.”

 

Tôn Kính thao thao bất tuyệt một lúc, vẻ mặt lại trở nên ảm đạm, “Tiếc là, không ai thưởng thức nó.”

 

Lăng Liệp: “Tôi xem xong cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn, lại tìm kiếm các tác phẩm khác của cô, phát hiện sau 《Tây Lĩnh Đoạn Vũ》, cô không làm phim nữa.”

 

Tôn Kính im lặng, hận ý trong mắt nổi lên rồi lại lắng xuống, “Tôi vì bộ phim này mà mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng, nên mới rời khỏi giới điện ảnh.”

 

“Đáng tiếc quá, tại sao lại như vậy?”

 

Tôn Kính lại không trả lời, một lát sau, cô ta cười khổ lắc đầu, “Cứ coi như là tâm lý tôi quá kém, không chấp nhận được phê bình đi. Tôi vừa suy nghĩ, thực sự không hiểu tại sao các anh lại hết lần này đến lần khác tìm tôi, lúc thì Giang Vân Đóa, Mưu Ứng, lúc thì La Mạn Thoa. Tôi là một trong những chuyên gia phục hồi của Mưu Ứng, nhưng La Mạn Thoa, cái chết của cô ấy hoàn toàn không liên quan gì đến tôi, các anh tìm nhầm người rồi.”

 

Lăng Liệp gật đầu, “Còn một người nữa, Trần Đế.”

 

Môi Tôn Kính mím nhẹ, “Tôi xem tin tức rồi, Trần Đế gặp tai nạn xe.”

 

Lăng Liệp: “Cô cũng từng là chuyên gia phục hồi của Trần Đế.”

 

Tôn Kính kích động, “Cảnh sát Lăng, anh có ý gì? Tôi là chuyên gia phục hồi của Mưu Ứng và Trần Đế, nên tôi chính là hung thủ giết họ sao?”

 

Lăng Liệp: “Ý tôi là, cô đã từng tiếp xúc với bọn họ, có lẽ có thể cung cấp thêm nhiều manh mối có lợi cho việc phá án của chúng tôi. Ví dụ như Trần Đế là người như thế nào? Bình thường các người hay nói chuyện gì?”

 

Tôn Kính từ từ ngồi xuống lại, cô ta không còn nhìn thẳng vào Lăng Liệp nữa, dường như có chút hối hận về lời nói vừa rồi của mình.

 

Lăng Liệp ăn mì, vừa ăn vừa luôn miệng khen ngon.

 

Tôn Kính nói, Trần Đế rất cô đơn, cảm thấy bản thân ngoài công việc ra thì không có gì cả, vợ cũng là người một lòng một dạ với công việc, hồi trẻ hai người đều không muốn có con, cảm thấy con cái là gánh nặng, bây giờ sau khi mất khả năng làm việc, ngày càng ngưỡng mộ những người có con, dù sao con cái cũng là chỗ dựa tinh thần, còn cuộc đời mất đi chỗ dựa, sống một cách mù quáng, dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì.

 

Cô ta từng khuyên giải Trần Đế, nhưng không có tác dụng nhiều, tính tình Trần Đế trông có vẻ ôn hòa, nhẫn nhục chịu đựng, nhưng thực ra rất kháng cự việc điều trị, anh ta muốn quay lại nơi làm việc, nhưng vợ và người hợp tác kinh doanh đều khuyên anh ta đừng lo lắng đến chuyện kinh doanh, càng không cho anh ta xem những thứ trên mạng, vậy nên Trần Đế ở Dung Mỹ chẳng khác nào như đang ngồi tù.

 

Lăng Liệp ăn xong mì, tạm biệt Tôn Kính. Chuyến đi này hắn đến là vì La Mạn Thoa, nhưng phản ứng của Tôn Kính dường như cho thấy, cô ta không có liên quan gì đến cái chết của La Mạn Thoa. Lăng Liệp lại quay về Dung Mỹ, yêu cầu bệnh viện cung cấp danh sách tất cả các bệnh nhân mà Tôn Kính từng tiếp xúc, bảng danh sách này rất đông người, nhất thời khó mà rà soát từng người một được.

 

Mà ngay chiều hôm đó, Dung Mỹ tổ chức một buổi họp báo giải trình khẩn cấp, người đại diện Dung Mỹ xuất hiện trước ống kính truyền thông lại chính là nhân vật số hai của Tập đoàn Dụ Thị – Dụ Cần.

 

Sự xuất hiện của Dụ Cần khiến người ta kinh ngạc là vì, trong đế chế kinh doanh khổng lồ của Dụ Thị, Trung tâm Phục hồi chức năng Dung Mỹ nằm ở huyện này chỉ là một dự án không đáng kể, việc giải thích và xin lỗi công chúng chỉ cần viện trưởng đứng ra là đủ, cho dù để thể hiện sự coi trọng của Dụ Thị đối với việc này, thì cử người phụ trách khu vực đến cũng xem như được rồi, không đến mức để Dụ Cần phải đích thân đứng trước ánh đèn flash.

 

Trên hành lang ở Dung Mỹ có rất nhiều người chạy qua chạy lại, Lăng Liệp theo bọn họ đến khu tập trung trung tâm của tầng này, Dụ Cần trên TV mặc bộ vest màu xanh navy, vẻ mặt nghiêm nghị trang trọng, trước tiên bà ta bày tỏ sự tiếc thương trước sự ra đi của ba bệnh nhân, sau đó kiểm điểm việc Dung Mỹ đã không kịp thời phản ứng sau sự cố đầu tiên, cam kết sau này sẽ tăng cường đầu tư, cố gắng chăm sóc đến tâm lý của từng bệnh nhân.

 

Nhằm vào những nghi ngờ gần đây của công chúng về vụ hỏa hoạn năm đó, về việc đầu tư của Dụ Thị, Dụ Thị quyết định từ hôm nay sẽ tạm dừng dịch vụ ở Khu Bắc của Dung Mỹ, tiến hành chỉnh đốn nội bộ một cách có hệ thống, Khu Nam cũng không tiếp nhận bệnh nhân mới nữa.

 

Thông báo này đã gây xôn xao tại hiện trường, đặc biệt là việc liên lụy đến Khu Nam vốn đã rất ổn định.

 

Có phóng viên đặt câu hỏi, tại sao Khu Nam cũng phải ngừng tiếp nhận bệnh nhân mới. Dụ Cần nói, Khu Bắc được tách ra từ Khu Nam, Khu Bắc xảy ra vấn đề nghiêm trọng như vậy, mầm mống có lẽ nằm ở Khu Nam, cho nên tốt hơn hết là triệt để tiến hành một cuộc chấn chỉnh.

 

Vậy bệnh nhân thì sao?

 

Dụ Cần nói, từ ngày mai, Dung Mỹ chấp nhận mọi yêu cầu hoàn tiền, vì vậy những bệnh nhân chưa xuất viện, toàn bộ chi phí đã chi trả sẽ được hoàn lại, mọi tổn thất sẽ do Tập đoàn Dụ Thị gánh chịu.

 

Xung quanh có tiếng người ồn ào, tất cả đều đang bàn tán về quyết định của Dụ Thị, bệnh nhân và người nhà cảm thấy yên tâm hơn nhiều, còn về bác sĩ và các nhân viên khác, Dụ Cần cũng đảm bảo trong thời gian chấn chỉnh, vẫn được trả lương bình thường.

 

Khí chất của người phụ nữ trên TV rất sắc bén, giống như một nữ tướng dùng sức một mình xoay chuyển tình thế. Các phóng viên vẫn đang đặt câu hỏi, nhiều câu hỏi rất gay gắt, Dụ Cần không kiêu ngạo cũng không tự ti, trả lời mạch lạc rõ ràng mà vẫn không làm mất đi khí thế.

 

Lăng Liệp khoanh tay, đầu hơi nghiêng sang một bên, lẩm bẩm: “Bà ta muốn bảo vệ cái gì?”

 

———

 

Tại đội trọng án, Quý Trầm Giao cũng đang xem buổi họp báo này. Giữa chừng, anh không nhìn màn hình nữa, mà đến trước tấm bảng trắng, sau lưng là giọng nói đầy nội lực của Dụ Cần, trước mặt là tên của những người đã chết.

 

Dung Mỹ thuộc Tập đoàn Dụ Thị, nếu không tính La Mạn Thoa thì đã có ba bệnh nhân tử vong, nguyên nhân cái chết khác nhau, nhưng giữa bọn họ lại có những mối liên hệ phức tạp.

 

Có lẽ, tiếp theo sẽ còn có người chết nữa.

 

Người chết càng nhiều, ánh mắt đổ dồn về phía Dung Mỹ càng nhiều, cảnh sát, truyền thông, người nhà nạn nhân, công chúng…

 

Buổi họp báo này, ở một mức độ nào đó thì nó đến rất đúng lúc, không tiếc tổn thất lớn cũng phải chủ động đóng cửa Khu Bắc của Dung Mỹ, chặn mọi ánh mắt dò xét của bên ngoài. Từ đó, Dung Mỹ chỉ cần đối phó với cuộc điều tra của cảnh sát. Mà trên thực tế, cả ba vụ việc đều không có bằng chứng rõ ràng chứng minh là án mạng, việc cảnh sát can thiệp điều tra gặp rất nhiều trở ngại.

 

Quý Trầm Giao đặt ra một câu hỏi tương tự Lăng Liệp: “Bà ta đang che giấu bí mật gì?”

 

Trên màn hình, buổi họp báo đã kết thúc, Dụ Cần lại cúi đầu chào lần nữa, sau đó ngẩng cao đầu sải bước rời đi.

 

Màn kịch này của Tập đoàn Dụ Thị, nhìn bề ngoài thì có vẻ tạ tội, nhưng thực chất lại làm tăng thêm độ khó cho việc điều tra. Lăng Liệp quay về cục cảnh sát thành phố, nằm nhoài lên ghế của Quý Trầm Giao, cầm quạt lên quạt lấy quạt để. Cây quạt đó là lần trước hắn mua cho Quý Trầm Giao ở Trung tâm thương mại Huệ Dung, huyện Triều Hạ, trên mặt quạt là một chú mèo con đáng yêu, Quý Trầm Giao ngoài miệng thì chê bai, nhưng cơ thể lại rất thành thật, cây quạt này đã được đặt ở văn phòng mấy ngày rồi.

 

Trọng tâm công việc hiện tại của đội trọng án là vụ án La Mạn Thoa. Cô là ngôi sao đang nổi tiếng, hơn nữa hung thủ còn ngang nhiên xuất hiện trong camera giám sát của khách sạn, rất ngông cuồng, đây rõ ràng là một vụ án mạng, phải phá án. Quý Trầm Giao vừa họp xong với đội điều tra, tiến triển không lớn, trong lòng khó tránh khỏi bực bội, về văn phòng thì lại thấy Lăng Liệp quạt phành phạch, tâm trạng căng thẳng bỗng dịu đi đôi chút.

 

“Anh về rồi à?”

 

Lăng Liệp ngẩng đầu, “Em nói xem, rốt cuộc thì Tập đoàn Dụ Thị có bí mật gì ở Dung Mỹ?”

 

Quý Trầm Giao ngồi xuống, hơi nhíu mày, lúc xem Dụ Cần livestream, anh cũng đang liên tục suy nghĩ về vấn đề này. Nói về vấn đề có thể tồn tại ở Dung Mỹ, khả năng lớn nhất là vụ hỏa hoạn chín năm trước, Tập đoàn Dụ Thị vốn tín ngưỡng quỷ thần lại không sử dụng bất kỳ biện pháp trấn an nào đã lấy đất xây dựng, giữa chừng lại đột ngột dừng lại một thời gian. Nhưng hiện tại không có manh mối nào để phân tích logic hành vi của bọn họ cả.

 

Lăng Liệp: “Có thể Tôn Kính có liên quan đến vụ hỏa hoạn đó.” Hắn ôm mặt, “May mà đã tìm ra manh mối Tôn Kính này.”

 

Quý Trầm Giao nhớ lại tình hình tìm hiểu được từ người nhà và người hợp tác kinh doanh của Trần Đế, “Đúng rồi, bên em có một phát hiện.”

 

Hai người ngồi rất gần, tóc Lăng Liệp gần như cọ vào mặt Quý Trầm Giao, nhồn nhột. Dường như hắn rất thích dựa sát vào người Quý Trầm Giao, dù bây giờ trời nóng, hắn vừa từ bên ngoài về, người nóng hầm hập.

 

Quý Trầm Giao cũng không ghét bỏ Lăng Liệp, tập trung vẽ sơ đồ các mối quan hệ trên cuốn sổ.

 

Quý Trầm Giao: “Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến bệnh tâm lý của Trần Đế chính là việc mất đi một dự án quan trọng vào năm ngoái, mà người khiến anh ta mất dự án đó là người nổi tiếng trên mạng tên ‘Sa Sơn Chi Vương’ này. ‘Sa Vương’ hoạt động trong giới giải trí, rất thân với nhiều ngôi sao, biết đâu lại quen La Mạn Thoa, mà công việc chính ban đầu của cậu ta là viết bình luận phim.” Quý Trầm Giao vừa nói vừa nhìn Lăng Liệp đang ở ngay gần, “Cậu ta, La Mạn Thoa, Tôn Kính, Trần Đế, đều có mối liên hệ với nhau.”

 

Ánh mắt Lăng Liệp cũng từ cuốn sổ chuyển sang mặt Quý Trầm Giao, một lát sau, hắn nheo mắt cười, đưa tay nhéo má Quý Trầm Giao.

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Quý Trầm Giao đang định nổi cáu thì Lăng Liệp liếc nhìn xung quanh không có ai, hôn mạnh lên môi Quý Trầm Giao một cái.

 

Quý Trầm Giao: “…” Thôi được rồi, cho phép hắn véo thêm mấy cái nữa cũng được.

 

Lăng Liệp: “Tiểu Quý của chúng ta thật có ích.” Hắn vỗ vỗ cuốn sổ, “Lại cung cấp cho anh thêm một manh mối nữa.”

 

Quý Trầm Giao: “Anh chuẩn bị điều tra thế nào?”

 

Lăng Liệp: “Trước tiên điều tra rõ nguyên nhân thực sự khiến Tôn Kính rút lui khỏi ngành, anh cảm thấy vấn đề tâm lý của cô ta căn bản chưa được chữa khỏi, biết đâu còn nghiêm trọng hơn trước. Còn nữa, hình như Trần Đế là người chỉ biết cắm đầu vào công việc của mình, tại sao anh ta lại đột nhiên nói lời ác ý với ‘Sa Vương’? Giả sử anh ta hiền lành, không tranh giành, mà lại chọc giận được một người như vậy thì ‘Sa Vương’ chắc chắn là rất có ‘bản lĩnh’.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (229)
Chương 1: Chương 1: Vụ án thứ nhất: SONG SƯ – Chương 1: Song Sư (01) Chương 2: Chương 2: Song Sư (02) Chương 3: Chương 3: Song Sư (03) Chương 4: Chương 4: Song Sư (04) Chương 5: Chương 5: Song Sư (05) Chương 6: Chương 6: Song Sư (06) Chương 7: Chương 7: Song Sư (07) Chương 8: Chương 8: Song Sư (08) Chương 9: Chương 9: Song Sư (09) Chương 10: Chương 10: Song Sư (10) Chương 11: Chương 11: Song Sư (11) Chương 12: Chương 12: Song Sư (12) Chương 13: Chương 13: Song Sư (13) Chương 14: Chương 14: Song Sư (14) Chương 15: Chương 15: Song Sư (15) Chương 16: Chương 16: Song Sư (16) Chương 17: Chương 17: Song Sư (17) Chương 18: Chương 18: Song Sư (18) Chương 19: Chương 19: Song Sư (19) Chương 20: Chương 20: Song Sư (20) Chương 21: Chương 21: Song Sư (21) Chương 22: Chương 22: Song Sư (22) Chương 23: Chương 23: Song Sư (23) Chương 24: Chương 24: Song Sư (24) Chương 25: Chương 25: Song Sư (25) Chương 26: Chương 26: Song Sư (26) Chương 27: Chương 27: Song Sư (27) Chương 28: Chương 28: Song Sư (28) Chương 29: Chương 29: Song Sư (29) Chương 30: Chương 30: Song Sư (30) Chương 31: Chương 31: Song Sư (31) Chương 32: Chương 32: Song Sư (32) Chương 33: Chương 33: Song Sư (33) Chương 34: Chương 34: Song Sư (34) Chương 35: Chương 35: Song Sư (35) Chương 36: Chương 36: Song Sư (36) Chương 37: Chương 37: Song Sư (37) Chương 38: Chương 38: Song Sư (38) Chương 39: Chương 39: Song Sư (39) Chương 40: Chương 40: Song Sư (40) Chương 41: Chương 41: Song Sư (41) Chương 42: Chương 42: Song Sư (42) Chương 43: Chương 43: Song Sư (43) Chương 44: Chương 44: Song Sư (44) Chương 45: Chương 45: Song Sư (45) Chương 46: Chương 46: Song sư (46) Chương 47: Chương 47: Song Sư (47) Chương 48: Chương 48: Song Sư (48) Chương 49: Chương 49: Song Sư (49) Chương 50: Chương 50: Song Sư (50) + Ngoài Tầm Nhìn Chương 51: Chương 51: Vụ án thứ 2: THÂN SƠ – Chương 51: Thân Sơ (01) Chương 52: Chương 52: Thân Sơ (02) Chương 53: Chương 53: Thân Sơ (03) Chương 54: Chương 54: Thân Sơ (04) Chương 55: Chương 55: Thân Sơ (05) Chương 56: Chương 56: Thân Sơ (06) Chương 57: Chương 57: Thân Sơ (07) Chương 58: Chương 58: Thân Sơ (08) Chương 59: Chương 59: Thân Sơ (09) Chương 60: Chương 60: Thân Sơ (10) Chương 61: Chương 61: Thân Sơ (11) Chương 62: Chương 62: Thân Sơ (12) Chương 63: Chương 63: Thân Sơ (13) Chương 64: Chương 64: Thân Sơ (14) Chương 65: Chương 65: Thân Sơ (15) Chương 66: Chương 66: Thân Sơ (16) Chương 67: Chương 67: Thân Sơ (17) Chương 68: Chương 68: Thân Sơ (18) Chương 69: Chương 69: Thân Sơ (19) Chương 70: Chương 70: Thân Sơ (20) Chương 71: Chương 71: Thân Sơ (21) Chương 72: Chương 72: Thân Sơ (22) Chương 73: Chương 73: Thân Sơ (23) Chương 74: Chương 74: Thân Sơ (24) Chương 75: Chương 75: Thân Sơ (25) Chương 76: Chương 76: Thân Sơ (26) Chương 77: Chương 77: Thân Sơ (27) Chương 78: Chương 78: Thân Sơ (28) Chương 79: Chương 79: Thân Sơ (29) Chương 80: Chương 80: Thân Sơ (30) Chương 81: Chương 81: Thân Sơ (31) Chương 82: Chương 82: Thân Sơ (32) Chương 83: Chương 83: Thân Sơ (33) Chương 84: Chương 84: Thân Sơ (34) Chương 85: Chương 85: Thân Sơ (35) Chương 86: Chương 86: Thân Sơ (36) Chương 87: Chương 87: Vụ án thứ ba: Chương 87: Chuyện Tang Ma (1) Chương 88: Chương 88: Chuyện Tang Ma (02) Chương 89: Chương 89: Chuyện Tang Ma (03) Chương 90: Chương 90: Chuyện Tang Ma (04) Chương 91: Chương 91: Chuyện Tang Ma (05) Chương 92: Chương 92: Chuyện Tang Ma (06) Chương 93: Chương 93: Chuyện Tang Ma (07) Chương 94: Chương 94: Chuyện Tang Ma (08) Chương 95: Chương 95: Chuyện Tang Ma (09) Chương 96: Chương 96: Chuyện Tang Ma (10) Chương 97: Chương 97: Chuyện Tang Ma (11) Chương 98: Chương 98: Chuyện Tang Ma (12) Chương 99: Chương 99: Chuyện Tang Ma (13) Chương 100: Chương 100: Chuyện Tang Ma (14) Chương 101: Chương 101: Chuyện Tang Ma (15) Chương 102: Chương 102: Chuyện Tang Ma (16) Chương 103: Chương 103: Chuyện Tang Ma (17) Chương 104: Chương 104: Chuyện Tang Ma (18) Chương 105: Chương 105: Chuyện Tang Ma (19) Chương 106: Chương 106: Chuyện Tang Ma (20) Chương 107: Chương 107: Chuyện Tang Ma (21) Chương 108: Chương 108: Chuyện Tang Ma (22) Chương 109: Chương 109: Chuyện Tang Ma (23) Chương 110: Chương 110: Chuyện Tang Ma (24) Chương 111: Chương 111: Chuyện Tang Ma (25) Chương 112: Chương 112: Chuyện Tang Ma (26) Chương 113: Chương 113: Chuyện Tang Ma (27) Chương 114: Chương 114: Chuyện Tang Ma (28) Chương 115: Chương 115: Chuyện Tang Ma (29) Chương 116: Chương 116: Chuyện Tang Ma (30) Chương 117: Chương 117: Chuyện Tang Ma (31) Chương 118: Chương 118: Chuyện Tang Ma (32) Chương 119: Chương 119: Chuyện Tang Ma (33) Chương 120: Chương 120: Chuyện Tang Ma (34) Chương 121: Chương 121: Vụ án thứ 4: Chương 121: Ngọc Qua (1) Chương 122: Chương 122: Ngọc Qua (02) Chương 123: Chương 123: Ngọc Qua (03) Chương 124: Chương 124: Ngọc Qua (04) Chương 125: Chương 125: Ngọc Qua (05) Chương 126: Chương 126: Ngọc Qua (06) Chương 127: Chương 127: Ngọc Qua (07) Chương 128: Chương 128: Ngọc Qua (08) Chương 129: Chương 129: Ngọc Qua (09) Chương 130: Chương 130: Ngọc qua (10) Chương 131: Chương 131: Ngọc Qua (11) Chương 132: Chương 132: Ngọc Qua (12) Chương 133: Chương 133: Ngọc Qua (13) Chương 134: Chương 134: Ngọc Qua (14) Chương 135: Chương 135: Ngọc Qua (15) Chương 136: Chương 136: Ngọc Qua (16) Chương 137: Chương 137: Ngọc Qua (17) Chương 138: Chương 138: Ngọc Qua (18) Chương 139: Chương 139: Ngọc Qua (19) Chương 140: Chương 140: Ngọc Qua (20) Chương 141: Chương 141: Ngọc Qua (21) Chương 142: Chương 142: Ngọc Qua (22) Chương 143: Chương 143: Ngọc Qua (23) Chương 144: Chương 144: Ngọc Qua (24) Chương 145: Chương 145: Ngọc Qua (25) Chương 146: Chương 146: Ngọc Qua (26) Chương 147: Chương 147: Ngọc Qua (27) Chương 148: Chương 148: Ngọc Qua (28) Chương 149: Chương 149: Ngọc Qua (29) Chương 150: Chương 150: Ngọc Qua (30) Chương 151: Chương 151: Ngọc Qua (31) Chương 152: Chương 152: Ngọc Qua (32) Chương 153: Chương 153: Ngọc Qua (33) Chương 154: Chương 154: Ngọc Qua (34) Chương 155: Chương 155: Ngọc Qua (35) Chương 156: Chương 156: Ngọc Qua (36) Chương 157: Chương 157: Ngọc Qua (37) Chương 158: Chương 158: Ngọc Qua (38) Chương 159: Chương 159: Ngọc Qua (39) Chương 160: Chương 160: Ngọc Qua (40) Chương 161: Chương 161: Ngọc Qua (41) Chương 162: Chương 162: Ngọc Qua (42) Chương 163: Chương 163: Ngọc Qua (43) Chương 164: Chương 164: Ngọc Qua (44) Chương 165: Chương 165: Vụ án thứ 5: Cơn Mưa Lặng Lẽ. Chương 165: Cơn Mưa Lặng Lẽ (01) Chương 166: Chương 166: Cơn Mưa Lặng Lẽ (02) Chương 167: Chương 167: Cơn Mưa Lặng Lẽ (03) Chương 168: Chương 168: Cơn Mưa Lặng Lẽ (04) Chương 169: Chương 169: Cơn Mưa Lặng Lẽ (05) Chương 170: Chương 170: Cơn Mưa Lặng Lẽ (06) Chương 171: Chương 171: Cơn Mưa Lặng Lẽ (07) Chương 172: Chương 172: Cơn Mưa Lặng Lẽ (08) Chương 173: Chương 173: Cơn Mưa Lặng Lẽ (09) Chương 174: Chương 174: Cơn Mưa Lặng Lẽ (10) Chương 175: Chương 175: Cơn Mưa Lặng Lẽ (11) Chương 176: Chương 176: Cơn Mưa Lặng Lẽ (12) Chương 177: Chương 177: Cơn Mưa Lặng Lẽ (13) Chương 178: Chương 178: Cơn Mưa Lặng Lẽ (14) Chương 179: Chương 179: Cơn Mưa Lặng Lẽ (15) Chương 180: Chương 180: Cơn Mưa Lặng Lẽ (16) Chương 181: Chương 181: Cơn Mưa Lặng Lẽ (17) Chương 182: Chương 182: Cơn Mưa Lặng Lẽ (18) Chương 183: Chương 183: Cơn Mưa Lặng Lẽ (19) Chương 184: Chương 184: Cơn Mưa Lặng Lẽ (20) Chương 185: Chương 185: Cơn Mưa Lặng Lẽ (21) Chương 186: Chương 186: Cơn Mưa Lặng Lẽ (22) Chương 187: Chương 187: Cơn Mưa Lặng Lẽ (23) Chương 188: Chương 188: Cơn Mưa Lặng Lẽ (24) Chương 189: Chương 189: Cơn Mưa Lặng Lẽ (25) Chương 190: Chương 190: Cơn Mưa Lặng Lẽ (26) Chương 191: Chương 191: Cơn Mưa Lặng Lẽ (27) Chương 192: Chương 192: Cơn Mưa Lặng Lẽ (28) Chương 193: Chương 193: Cơn Mưa Lặng Lẽ (29) Chương 194: Chương 194: Cơn Mưa Lặng Lẽ (30) Chương 195: Chương 195: Cơn Mưa Lặng Lẽ (31) Chương 196: Chương 196: Cơn Mưa Lặng Lẽ (32) Chương 197: Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33) Chương 198: Chương 198: Cơn Mưa Lặng Lẽ (34) Chương 199: Chương 199: Cơn Mưa Lặng Lẽ (35) Chương 200: Chương 200: Cơn Mưa Lặng Lẽ (36) Chương 201: Chương 201: Cơn Mưa Lặng Lẽ (37) Chương 202: Chương 202: Cơn Mưa Lặng Lẽ (38) Chương 203: Chương 203: Cơn Mưa Lặng Lẽ (39) Chương 204: Chương 204: Cơn Mưa Lặng Lẽ (40) Chương 205: Chương 205: Cơn Mưa Lặng Lẽ (41) Chương 206: Chương 206: Cơn Mưa Lặng Lẽ (42) Chương 207: Chương 207: Cơn Mưa Lặng Lẽ (43) Chương 208: Chương 208: Cơn Mưa Lặng Lẽ (44) Chương 209: Chương 209: Cơn Mưa Lặng Lẽ (45) Chương 210: Chương 210: Cơn Mưa Lặng Lẽ (46) Chương 211: Chương 211: Cơn Mưa Lặng Lẽ (47) Chương 212: Chương 212: Cơn Mưa Lặng Lẽ (48) Chương 213: Chương 213: Cơn Mưa Lặng Lẽ (49) Chương 214: Chương 214: Cơn Mưa Lặng Lẽ (50) Chương 215: Chương 215: Cơn Mưa Lặng Lẽ (51) Chương 216: Chương 216: Cơn Mưa Lặng Lẽ (52) Chương 217: Chương 217: Cơn Mưa Lặng Lẽ (53) Chương 218: Chương 218: Cơn Mưa Lặng Lẽ (54) Chương 219: Chương 219: Cơn Mưa Lặng Lẽ (55) Chương 220: Chương 220: Cơn Mưa Lặng Lẽ (56) Chương 221: Chương 221: Cơn Mưa Lặng Lẽ (57) Chương 222: Chương 222: Cơn Mưa Lặng Lẽ (58) Chương 223: Chương 223: Cơn Mưa Lặng Lẽ (59) Chương 224: Chương 224: Cơn Mưa Lặng Lẽ (60) Chương 225: Chương 225: Cơn Mưa Lặng Lẽ (61) Chương 226: Chương 226: Phiên ngoại 1 – Ninh Hiệp Sâm và Ngôn Hi Chương 227: Chương 227: Phiên ngoại 2: Dạy Tiểu Quý Nấu Ăn Chương 228: Chương 228: Phiên ngoại 3 – Áo Mới Của Lăng Liệp Chương 229: Chương 229: Ngoại truyện 4 – Khởi Đầu Mới