Chương 132
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy

Đại lãnh đạo tuy chỉ đặt hai món nguyên liệu nhưng người dưới quyền lại rất biết việc, ngoài trứng và cơm còn gửi thêm không ít món ăn đã chế biến sẵn.

 

Kiều Dĩ Miên mở từng hộp một, bày biện ra đĩa đẹp mắt, một bữa tiệc thịnh soạn đã hoàn thành quá nửa, chỉ chờ cơm chiên.

 

Kiều Dĩ Miên bày bát đũa xong, chống cằm ngồi trước bàn ăn, nhìn người đàn ông xắn tay áo sơ mi bận rộn trước bếp, khóe môi bất giác cong lên.

 

Nhớ hồi hai người đi khảo sát, ấn tượng ban đầu của cô về anh có một điều: Đại lãnh đạo rất tháo vát, chắc chắn là người đàn ông của gia đình.

 

Xem ra không sai chút nào.

 

Chỉ là động tác chuẩn bị đồ ăn có vẻ hơi ngượng ngịu.

 

Cô đứng dậy đi tới, chủ động hỏi: “Cần em giúp không ạ?”

 

Đại lãnh đạo rũ mắt đánh trứng: “Không cần đâu, em ra ngồi đi, nhanh thôi.”

 

Trứng đánh tan vàng óng, đổ vào chảo dầu nóng, hương thơm bay tứ phía.

 

Cơm tơi từng hạt, đổ vào chảo đảo đều để từng hạt cơm đều được bao bọc bởi lớp trứng vàng ươm.

 

Động tác nấu ăn của đại lãnh đạo tuy không thành thạo nhưng được cái mặt đẹp trai, tay đẹp cũng coi như bù đắp lại phần nào.

 

Một đĩa cơm chiên nhanh chóng ra lò, sắc hương vị đều vượt ngoài mong đợi của Kiều Dĩ Miên.

 

“Không ngờ anh làm tốt thế!” Kiều Dĩ Miên bưng đĩa lên ngửi ngửi: “Còn việc gì anh không biết làm nữa không?”

 

Lê Diệu khéo léo nịnh nọt: “Không biết viết tin tức.”

 

“Đáng ghét.” Kiều Dĩ Miên cười lườm anh một cái, chia cơm chiên ra hai bát nhỏ, đặt một bát trước mặt anh.

 

Sau đó chắp tay, làm bộ làm tịch cảm ơn:

 

“Cảm ơn Chấp chính quan đại nhân vất vả làm bữa tiệc lớn!”

 

Lê Diệu lau sạch tay, cười nói: “Tiệc lớn gì đâu, anh làm mỗi món này thôi mà.”

 

“Đã tốt lắm rồi ạ!”

 

Về mặt giá trị cảm xúc, cô gái nhỏ cho điểm rất cao: “Giỏi hơn em nhiều, em chỉ biết nấu mì tôm thôi.”

 

Nói xong cầm thìa xúc một miếng cơm chiên ăn thử.

 

Cô gái nhỏ vốn đang háo hức, ăn được một lúc thì tốc độ nhai chậm lại, vẻ mặt có chút khác lạ.

 

Lê Diệu: “Sao thế? Không ngon à?”

 

Anh cầm thìa lên, tự nếm thử một miếng.

 

Cũng bình thường, không ngon lắm nhưng cũng không đến nỗi khó ăn.

 

“Không ạ, ngon lắm.” Kiều Dĩ Miên cong môi cười với anh.

 

Chỉ là nhớ đến một đoạn ký ức không vui vẻ lắm.

 

Thấy đại lãnh đạo im lặng chờ câu trả lời, Kiều Dĩ Miên nuốt cơm trong miệng xuống, nói: “Mùi vị này hơi khác so với cơm em ăn bình thường.”

 

Cô nghĩ ngợi, tìm từ thích hợp miêu tả: “Cảm giác quen thuộc lắm.”

 

Ngón tay cầm thìa của Lê Diệu siết chặt, vẻ mặt không đổi: “Nói nghe xem nào?”

 

Nụ cười của Kiều Dĩ Miên rất nhạt: “Khoảng thời gian mẹ em mất, hình như em từng ăn món có mùi vị tương tự.”

 

“Em còn nhớ gì nữa không?”

 

Kiều Dĩ Miên suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu: “Không nhớ nữa, có lẽ lúc đó còn nhỏ quá lại đau buồn quá chăng? Não bộ bật cơ chế tự bảo vệ, chọn lọc quên đi một số chuyện không vui.”

 

Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi, cười rạng rỡ với người đàn ông trước mặt: “Nhưng em thích món anh làm bây giờ, đây là món cơm rang trứng ngon nhất em từng ăn, sau món của cô em!”

 

Sự mong đợi trong mắt Lê Diệu tan biến dần, thay vào đó là nụ cười ôn hòa: “Thích thì ăn nhiều vào.”

 

Dáng vẻ ăn cơm nghiêm túc của cô gái nhỏ rất đáng yêu.

 

Dù là món gì, nhìn cô ăn đều thấy ngon miệng lạ thường.

 

Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là “sức hút khi ăn” mà người ta hay nói?

 

Lê Diệu nhìn cô qua bàn ăn, ánh mắt trầm tĩnh lại như xuyên qua dòng thời gian đằng đẵng, nhìn thấy cô bé ngồi ngoan ngoãn trên ghế sofa nhà anh 20 năm trước.

 

Anh nhớ rất rõ, hôm đó cô buộc hai bím tóc sừng dê, đuôi tóc cong vểnh lên.

 

Kết hợp với đôi mắt to đen láy linh động và khuôn mặt bụ bẫm, trông như búp bê xinh đẹp.

 

Nhưng cô bé lại chẳng vui vẻ chút nào.

 

Hai người giúp việc bên cạnh lấy đồ chơi và kẹo dỗ dành cô bé nhưng cô bé không nói gì, đôi mắt to tròn phủ một tầng nước, trong mắt tràn đầy sự lo lắng bất an...

 

Ăn cơm xong, Lê Diệu lái xe đưa Kiều Dĩ Miên về.

 

Trước khi đi, Kiều Dĩ Miên định để lại chìa khóa vừa nhận được nhưng bị Lê Diệu giữ tay lại.

 

“Cứ giữ lấy đi, chìa khóa là của phòng ngủ trên lầu, anh bình thường không dùng đến. Cổng sân bên ngoài cũng không khóa, không ai vào được đâu.”

 

Quả thật, với sự canh gác nghiêm ngặt bên ngoài và con Becgie oai phong trong sân, ai chán sống mới dám vào.

 

Lê Diệu kéo cô đến trước cửa chính, không nói hai lời cài vân tay cho cô: “Lần sau đến cứ chào bảo vệ cổng một tiếng là được, anh dặn rồi.”

 

Thấy ánh mắt cô gái nhỏ vừa ngạc nhiên vừa lo lắng, Lê Diệu cười xoa đầu cô.

 

“Yên tâm, ở tòa soạn không ai biết quan hệ của chúng ta đâu, kể cả Phó tổng biên tập của em.”

 

Anh gõ nhẹ vào chìa khóa cô đang nắm trong tay: “Anh chỉ cho người lặng lẽ đổi chìa khóa thôi.”

 

Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm nhưng lại lầm bầm: “Nhiều tâm cơ thật đấy.”

 

Lê Diệu thở dài: “Hết cách rồi, bạn gái không muốn công khai, anh lại không dám chọc giận cô ấy.”

 

Anh đưa tay búng nhẹ lên chóp mũi cô: “Cho anh mượn điện thoại chút.”

 

Kiều Dĩ Miên không hiểu gì mở khóa màn hình đưa cho anh.

 

Lê Diệu vào kho ứng dụng, tải một phần mềm.

 

“Cái gì đấy ạ?” Kiều Dĩ Miên tò mò nhìn: “Camera giám sát à?”

 

Người đàn ông vừa thao tác thành thạo vừa nghiêm túc giải thích: “Ừ, phần mềm này có thể kết nối với camera ở nhà, nếu anh không có nhà, em có thể gọi loa bảo Nghịch Phong ra đón em.”

 

Kiều Dĩ Miên trợn tròn mắt, quay đầu nhìn con Becgie vẫn ngồi dưới chân mình: “Lợi hại thế cơ à?”

 

Lê Diệu cười, giọng điệu tự hào: “Nó không phải chó thường đâu, giỏi lắm đấy.”

 

Dường như nhận ra chủ nhân đang khen mình, con Becgie ngồi thẳng hơn, đôi mắt to trong veo chớp chớp, há miệng thè lưỡi.

 

Kiều Dĩ Miên nổi hứng trêu đùa, gọi vào điện thoại “Nghịch Phong”, trong camera quả nhiên truyền ra giọng nói của cô.

 

Con Becgie dựng tai lên, chạy vòng quanh cô.

 

Đúng là dùng tốt thật.

 

Thấy Lê Diệu nhìn mình với ánh mắt cười, Kiều Dĩ Miên bỗng nheo mắt lại: “Em cảm giác anh đang tìm mọi cách dụ dỗ em...”

 

Đại lãnh đạo thở dài: “Nhưng định lực của bạn gái tốt quá, không cắn câu.”

 

Cô gái nhỏ không nhịn được cười, cố ý nghiêm mặt: “Em phải về nhà rồi, đi đây!”

 

Lê Diệu lắc đầu bất lực, đành ôm eo cô cùng ra khỏi cửa.

 

Về đến biệt thự thì trời đã rất khuya.

 

Lê Diệu nằm trên giường, trong đầu hiện lên ánh mắt của Kiều Dĩ Miên khi nhắc đến quá khứ.

 

Buồn bã thương cảm nhưng không chút hoài niệm.

 

Đó cũng là lý do anh mãi không dám nhắc chuyện quá khứ với cô.

 

Bởi vì sự giao nhau của hai người diễn ra vào khoảng thời gian cô đau buồn nhất.

 

Nếu anh nói ra chỉ khơi lại ký ức đau thương của cô.

 

Hơn nữa, anh còn có khúc mắc trong lòng...

 

Lê Diệu không biết mình ngủ thiếp đi lúc nào.

 

Nhưng hiếm khi anh lại nằm mơ.

 

Trong mơ, anh nhìn thấy chính mình năm 12 tuổi.

 

Anh lúc đó cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cô bé ngồi trên ghế sofa.

 

Anh biết cô bé là ai cũng biết cô bé đang trải qua chuyện gì.

 

Anh không thể đồng cảm hoàn toàn nhưng chỉ cần đặt mình vào hoàn cảnh đó nghĩ một chút thôi cũng thấy đau lòng không chịu nổi.

 

Quản gia bên cạnh khẽ thở dài: “Đã một ngày rồi, con bé không ăn không uống cũng không nói năng gì, có khi nào bị dọa ngốc rồi không? Bé tí tuổi đầu đã mất mẹ cũng thật đáng thương.”

 

Anh im lặng vài giây, đi về phía ghế sofa.

 

Mấy người giúp việc dạt ra, anh ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất hỏi:

 

“Em có đói không? Muốn ăn gì?”

 

Cô bé rụt rè nhìn anh, không dám nói.

 

Anh cảm giác mặt mình sắp cứng đờ ra rồi.

 

Có lẽ cảm nhận được thiện ý của anh, cô bé nhìn anh hồi lâu mới lí nhí nói:

 

“Cơm rang trứng... không hành.”

 

Anh bỗng mỉm cười, nụ cười rất nhạt.

 

Anh hiếm khi bộc lộ cảm xúc, khóe môi chỉ cong lên một cái rồi thu lại ngay.

 

“Vậy bây giờ em đi theo các chị rửa tay nhé? Rửa xong là có cơm rang trứng không hành ăn rồi.”

 

Cô bé do dự một lúc mới ngoan ngoãn gật đầu, đi theo các chị giúp việc vào phòng vệ sinh, vừa đi vừa ngoái lại nhìn.

 

Sau đó, anh thiếu niên đi vào bếp, hỏi đầu bếp cách làm món cơm rang trứng.

 

Đầu bếp hơi hoảng: “Thiếu gia, hay là để tôi làm cho, nếu để ông chủ biết cậu vào bếp nấu ăn chắc chắn sẽ giận đấy.”

 

“Không cần.” Trong mắt anh thoáng qua vẻ mất kiên nhẫn, giọng điệu không cho phép từ chối: “Rang bát cơm thôi mà.”

 

Anh không nhờ đầu bếp, chỉ làm theo chỉ dẫn của đối phương, tự tay làm một bát cơm rang trứng vàng ươm.

 

Vẫn còn nhớ dáng vẻ lúc ăn cơm của cô bé, mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào khiến người ta đau lòng.

 

Chắc là đói thật rồi, cô bé cầm thìa bạc nhỏ, xúc từng miếng cơm to ăn ngon lành.

 

Nhận ra ánh mắt của anh, cô bé ngẩng khuôn mặt tròn trịa sạch sẽ như quả táo lên, rụt rè cảm ơn:

 

“Cảm ơn anh.”

 

Khu vực Bắc Giang bước vào mùa mưa bão, các thành phố liên tục có mưa lớn kéo dài, lượng mưa tích tụ rất lớn.

 

Ở một số nơi thoát nước kém đã xuất hiện tình trạng ngập úng.

 

Đặc biệt là một số nơi gần núi còn đối mặt với nguy cơ sạt lở đất, lũ quét...

 

Chấp chính sảnh bận tối mắt tối mũi, thành lập tổ chỉ huy ứng phó khẩn cấp phòng chống lụt bão.

 

Tổ công tác lấy Lê Diệu làm trung tâm, tất cả lãnh đạo đều được yêu cầu túc trực tại vị trí, kể cả đang nghỉ phép cũng phải kết thúc kỳ nghỉ sớm để về hỗ trợ, Chấp chính sảnh thực hiện nghiêm túc chế độ trực ban 24/24.

 

Lê Diệu càng phải đích thân chỉ đạo, gần như tối nào cũng ngủ lại cơ quan, sắp xếp tỉ mỉ từng hạng mục, bố trí nghiêm ngặt, giúp công tác phòng chống ngập úng trên toàn địa bàn được triển khai đâu ra đấy.

 

Lê Diệu bận, Kiều Dĩ Miên cũng chẳng rảnh rỗi gì.

 

Cô lúc thì theo tổ công tác đội mưa to đến các thôn bị ngập lụt nghiêm trọng phỏng vấn tình hình thiên tai;

 

Lúc thì đến khoa cấp cứu bệnh viện phỏng vấn hiện tượng bệnh nhân tăng đột biến sau mưa giông;

 

Lúc lại đến đài khí tượng làm chuyên đề về tác hại của thời tiết và các biện pháp phòng tránh khoa học...

 

Kiều Dĩ Miên cảm thấy cả người bận rộn như đang cưỡi phong hỏa luân, sắp bay lên trời rồi.

 

Trong tình huống này, hai người đương nhiên không có thời gian gặp mặt.

 

Cứ thế vội vã trải qua những ngày tháng không khí căng thẳng lo âu này.

 

Mưa tạnh trời quang, thời tiết xấu cũng miễn cưỡng rời đi, cả Bắc Giang khôi phục lại vẻ mưa thuận gió hòa.

 

Kiều Dĩ Miên lại thức trắng một đêm nữa, đầu óc quay cuồng.

 

Thấy chân trời hửng sáng, cô mới tắt máy tính, vươn vai một cái thật sảng khoái.

 

Chiếc khăn choàng trên vai trượt xuống, cô không nhịn được hắt hơi một cái, hình như hơi ngạt mũi.

 

Cô định vào phòng trà nước lấy cốc nước nóng uống, nào ngờ vừa đứng dậy đã thấy hoa mắt chóng mặt, cả người ngã phịch xuống ghế...

 

---

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2