Chương 131
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4

Tại sao vẫn còn trọng A khinh O vậy.

________________________

Trương Thần Phi không kịp ngăn cản, tiếc nuối khẽ cong ngón tay. Anh ta lắc đầu thở dài: “Alpha trội ở Đế Quốc chúng tôi cũng rất hiếm, cậu ta hoàn toàn có thể trở thành Thượng tướng, cậu làm như vậy chỉ đang lãng phí tài năng của cậu ta thôi.”

Trong mắt Nguyên soái Đế Quốc, điều mà Minh Yến mong muốn là một Alpha ổn định cung cấp Pheromone và đánh dấu anh hoàn toàn, kỳ thực đối với Minh Yến Alpha càng yếu càng tốt. Alpha càng yếu, Omega càng ít bị pheromone của Alpha ảnh hưởng. Mà một Alpha trội, một chiến binh xuất sắc có thể điều khiển cơ giáp siêu năng, không nên trở thành món đồ chơi của một thiếu gia nhà giàu.

Minh Yến không hề lay động, đưa cho Nguyên soái đại nhân một tấm thẻ đen dát vàng, cười nhẹ: “Cậu ấy chỉ là một thiếu gia tay chân vụng về, không phân biệt được ngũ cốc, không làm Thượng tướng được đâu.”

Lục Vũ lặng lẽ đứng một bên, lắng nghe hai người bàn luận về quyền sở hữu mình. Trong lòng cậu thầm nghĩ, thực ra cậu có thể làm Kỹ sư cơ khí, trang bị cho Đế Quốc một hệ thống cơ giáp hạng nhẹ, để Nguyên soái Đế Quốc dẫn binh thôn tính Liên Bang, còn người Lục gia sẽ phải quỳ xuống hát khúc chinh phục cho cậu nghe.

Cậu biết, nếu nói ra những lời này, Trương Thần Phi nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn để giành lấy cậu. Nhưng cậu không nói, trước mặt vị chủ nhân mới ra lò này, cậu mở to mắt nói dối: “Nguyên soái, từ nhỏ giấc mơ của tôi là được ăn bám, tiếc là Liên Bang chúng tôi kỳ thị chuyện này. Giờ có thể thực hiện rồi, tôi rất vui.”

Khóe miệng Trương Thần Phi giật giật: “Người trẻ tuổi, cậu quá ngây thơ rồi.” Anh ta nhìn Lục Vũ với vẻ mặt phức tạp một lúc lâu, cuối cùng cũng không nói gì thêm, dù sao mỗi người một chí hướng. Anh ta cất tấm thẻ Minh Yến đưa, đứng dậy tiễn hai người rời đi.

Việc người thừa kế tập đoàn tài phiệt lớn của Liên Bang đến sàn đấu giá chợ đen của Đế Quốc là một hành động vô cùng nguy hiểm. Chiến hạm riêng của Nguyên soái Đế Quốc đưa họ ra khỏi phạm vi không gian của Thủ đô Tinh Vực, sau đó họ mới đổi sang phi thuyền của Minh gia.

Bên trong phi thuyền của Minh gia, đồ trang trí vô cùng xa hoa. Sảnh lớn trải thảm lông cừu dày, yên tĩnh ấm áp; bên ngoài những ô cửa sổ lồi khổng lồ là bầu trời sao mênh mông đến nghẹt thở.

Lục Vũ tò mò đi tham quan một vòng, hỏi Minh Yến đang ngồi bên cửa sổ tao nhã xem tài liệu: “Anh đã đưa gì cho Trương Thần Phi vậy?”

Để một Nguyên soái quốc gia phải lễ độ như vậy, còn đích thân đi cùng đến sàn đấu giá ngầm, lợi ích này chắc chắn không nhỏ.

Minh Yến ngước mắt khỏi tài liệu, liếc cậu một cái: “Đó không phải là điều cậu nên hỏi.” Nói xong, dường như nhớ ra điều gì, anh lấy bộ điều khiển vòng nô lệ ra khỏi hộp, đeo lên ngón tay, trông giống như một chiếc nhẫn đính đá quý.

Lục Vũ hoàn toàn không để ý, vẫn tiếp tục làm mình làm mẩy: “Tôi đoán nhé, là một lượng lớn thuốc ức chế Alpha phải không? Nguyên soái Đế Quốc và Hoàng thất tuy ngoài mặt hòa hợp nhưng bên trong vẫn luôn bất hòa, số lượng thuốc ức chế mà Hoàng thất cung cấp năm nay e rằng không đủ.”

Minh gia là nhà sản xuất dược phẩm, 80% thuốc ức chế của Liên Bang đều do Minh gia sản xuất. Đây cũng là lý do Minh Yến có thể sử dụng thuốc ức chế đặc biệt mà không bị ai phát hiện.

Minh Yến lật tài liệu trong tay, thản nhiên nói: “Cậu biết quá nhiều rồi đấy, một nô lệ thông minh không phải là chuyện tốt. Ban đầu tôi định sau khi sinh con thừa kế sẽ trả lại tự do cho cậu, nhưng cậu lắm lời như vậy, chỉ có thể chôn xuống thôi.”

“Sinh, sinh gì cơ…” Lục Vũ lắp bắp, bị Minh Yến liếc cho một cái, lập tức im miệng, lẳng lặng ngồi xổm vào góc nuôi nấm.

Vì thái tử gia Minh gia luôn thể hiện sự mạnh mẽ, nên cậu đã quên mất rằng anh là một Omega, một Omega sẽ sinh con.

Lục Vũ vẽ một con cá lớn trên thảm, phía sau là ba con cá nhỏ, không khỏi bật cười, xoa tay, sinh con tốt mà.

Minh Yến đọc xong tài liệu, xoa xoa thái dương, ngoắc tay với Lục Vũ đang ngẩn ngơ ở góc phòng.

Lục Vũ đi tới, chỉ thấy Minh Yến cúi đầu, lộ ra một đoạn cổ trắng nõn như tuyết về phía cậu.

“Cho tôi một đánh dấu tạm thời,” anh nói.

Hơi thở Lục Vũ đột nhiên trở nên dồn dập, trong đầu lóe lên cảnh tượng mê loạn lần trước trong phòng thay đồ, cậu lập tức cúi sát người, mở miệng, chưa kịp cắn xuống đã bị Minh Yến chặn lại.

Minh Yến cau mày: “Đi tắm trước đi.”

“Tắm rồi,” Lục Vũ cười mỉa mai, nói giọng khó chịu: “Trợ lý của anh cứ nhìn chằm chằm tôi tắm, suýt nữa thì chà bong cả da rồi. Thậm chí còn đánh răng ba lần, anh không tin thì ngửi thử xem.”

Nói rồi, Lục Vũ áp sát lại.

Minh Yến thực sự ngửi một chút, sau đó bị Alpha đột nhiên áp sát hôn lấy. Anh giật mình, bất ngờ nhấn nút điều khiển.

“Ưm…” Lục Vũ rên lên một tiếng, ngã xuống đất.

Minh Yến đưa tay muốn đỡ cậu, nhưng rồi lại cứng rắn thu tay về, lạnh lùng nói: “Bảo cậu làm gì thì làm đó, đừng làm những chuyện thừa thãi.”

Lục Vũ dần hồi phục sau cơn đau dữ dội, ánh mắt dần tối lại, đợi cơn tê liệt qua đi mới loạng choạng đứng dậy, ngoan ngoãn c*n v** c* Minh Yến.

[Lược bớt 500 chữ miêu tả vẻ kiều diễm của Minh Yến sau khi được tiêm pheromone.]

Minh Yến ôm lấy cổ Lục Vũ, khao khát đòi hỏi một nụ hôn an ủi.

Lục Vũ từ chối, chỉ kiềm chế đứng yên tại chỗ, mặc cho chủ nhân đang treo trên cổ mình cọ xát qua lại, đợi chủ nhân dừng lại thì lịch sự lùi ra.

Minh Yến vịn bàn th* d*c một lúc, lạnh lùng lườm Lục Vũ một cái, nhưng đôi mắt đẹp kia sóng sánh lấp lánh, chẳng có chút sát thương nào. Chờ một lúc, thấy tên nô lệ đầu gỗ này không có ý định tiến lên, anh xoay người vào phòng ngủ trong khoang thuyền, mạnh mẽ đóng sầm cửa lại.

Trở về trang viên Minh gia.

Quản gia ngạc nhiên chào Lục Vũ: “Lục đại thiếu gia, ngài không phải là…”

Trên tin tức, người phát ngôn Lục gia nói rằng Lục Vũ lái cơ giáp đi du ngoạn và đã mất tích trong không gian.

Minh Yến nói với quản gia: “Không có Lục đại thiếu gia nào cả, sau này cậu ta là thú cưng của tôi, gọi là Minh Vãn ( tối mai) đi.”

Minh Vãn? Lục Vũ cố gắng phản kháng: “Đừng mà, gọi là Minh Vãn thì tôi sẽ không bao giờ được thị tẩm mất. Lỡ anh nói ‘Minh Vãn thị tẩm’, rồi ngày mai lại ngày mai nữa… Tôi thà gọi là Kim Vãn (Đêm nay) còn hơn.”

Minh Yến hơi muốn cười, nhưng cố kiềm chế lại.

Cái tên này nghe không thuận tai với Lục Vũ, nhưng quản gia lại hiểu ngay: “Vậy là cùng đãi ngộ với thiếu gia Minh Tảo (sáng mai) sao?”

Minh Yến gật đầu.

Lục Vũ kinh ngạc: “Anh còn có thú cưng khác nữa ư?”

Chẳng phải nói là vì không thể sử dụng thuốc ức chế nữa nên mới mua nô lệ Alpha sao? Sao lại mua nhiều hơn một người vậy chứ! Đúng là một Omega lăng nhăng, quả nhiên đàn ông có tiền thì sinh hư, Alpha hay Omega đều như vậy cả.

Lục Vũ hồi tưởng lại các bộ phim cung đấu trạch đấu mà mình đã xem, đợi Minh thiếu gia rời đi, cậu quay ra hỏi quản gia: “Cái tên Minh Tảo đó ở đâu? Là đồng nghiệp, tôi nghĩ tôi nên gặp cậu ta.”

Vẻ mặt quản gia có vẻ kỳ lạ, nhưng cũng không phản đối, dẫn Lục Vũ đến một bãi cỏ rộng rãi, chỉ vào bóng dáng đang chơi đùa ở đằng xa.

Một người đàn ông trẻ tuổi thân hình mảnh khảnh đang chơi ném đĩa với một con chó chăn cừu đen trắng.

Lục Vũ nghi hoặc nheo mắt, tên kia trông không giống một Alpha. Do ảnh hưởng từ hormone, các Alpha đều cao lớn vạm vỡ. Alpha là đại diện cho sức mạnh, trừ khi Alpha đó mắc bệnh nặng, nếu không Alpha sẽ không thể có thân hình gầy gò như vậy.

Minh Yến nuôi một Beta trong nhà làm gì?

Người trẻ tuổi nhìn thấy quản gia, dẫn chó đi tới.

Quản gia cười híp mắt hỏi: “Thiếu gia Minh Tảo, hôm nay chơi vui không?”

Lục Vũ đưa tay ra, định chào hỏi người đồng nghiệp trong thời gian tới của mình.

Con chó chăn cừu đứng thẳng lên, đặt một cái chân vào lòng bàn tay Lục Vũ: “Gâu!”

Quản gia nói: “Vui là được.”

Lục Vũ nắm lấy chân chó, không thể tin được hỏi: “Mày là Minh Tảo?”

“Gâu.”

“Đây chính là thiếu gia Minh Tảo,” Quản gia xoa đầu chó giới thiệu với Lục Vũ, rồi chỉ vào người đàn ông mảnh khảnh kia, “Đây là Tiểu Vương, người chịu trách nhiệm chơi với thiếu gia Minh Tảo.”

Lục Vũ cảm thấy vô cùng nhục nhã, nghiến răng căm hận. Chuyện này còn tệ hơn gấp trăm lần so với việc bắt cậu đi tranh giành cung đấu, Minh Yến lại coi cậu là chó. Hừ! Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!

Cậu nhất định sẽ khiến Minh Yến phải hối hận!

Tối hôm đó, Lục Vũ vốn dĩ đã dồn hết sức lực muốn lợi dụng ưu thế Alpha để dày vò Minh thiếu gia một phen, nhưng lại không có cơ hội thị tẩm, chỉ được Minh Yến gọi đến bổ sung một đánh dấu tạm thời trước khi đi ngủ.

Tình trạng sức khỏe của Minh Yến hiện tại rất tệ, anh đã không thể sử dụng bất kỳ loại thuốc ức chế nào, cơ thể luôn ở bờ vực mất kiểm soát, mỗi ngày ít nhất phải bổ sung hai lần đánh dấu tạm thời. Vì vậy, ngày hôm sau anh liền dẫn Lục Vũ đi làm.

Lục Vũ đeo khẩu trang đen che mặt, còn chó chăn cừu “Minh Tảo” đeo rọ mõm cũng đi theo.

Ngồi xổm trong văn phòng của Minh Yến, Lục Vũ ôm đồng nghiệp A Tảo của mình, lướt xem tin tức.

Cậu tra cứu tình hình Lục gia. Lục gia tuyên bố cậu mất tích, mấy người anh em họ kia vì tranh giành vị trí này mà đánh nhau vỡ đầu. Hơn nữa, cơ giáp hạng nhẹ của Lục gia vừa tung ra thị trường đã hết hàng, nhưng không tiếp tục sản xuất nữa.

Lục Vũ cười lạnh, đám ngu xuẩn đó tưởng rằng g**t ch*t cậu là có thể đạt được mọi thứ, nào ngờ kỹ thuật cơ giáp hạng nhẹ không nằm trong bất kỳ tài liệu nào, mà nằm trong đầu cậu.

Lại một lần nữa cắn vào tuyến thể ngọt ngào của Omega, Lục Vũ l**m môi, có chút bồn chồn: “Hãy để tôi đánh dấu anh hoàn toàn, sẽ không cần phải phiền phức như vậy nữa.”

Minh Yến kéo cổ áo sơ mi lên, giọng điệu lạnh nhạt: “Dù sao cậu cũng chẳng có việc gì.”

“Tôi có việc chứ,” Lục Vũ ngồi xổm trước mặt anh, đặt hai tay lên đầu gối chủ nhân: “Cho tôi ba tháng, tôi có thể dâng cả Lục gia cho anh.”

Minh Yến véo nhẹ cằm tên nô lệ nhỏ, xoa xoa: “Cậu muốn tôi trả lại tự do cho cậu?”

“Tôi muốn kết hôn với anh,” Lục Vũ thành khẩn nói: “Hãy để tôi đến nhà anh ở rể đi. Tôi có thể ký thỏa thuận tiền hôn nhân, giao toàn bộ tài sản Lục gia tôi mang đến cho anh, và tuyệt đối không can thiệp vào sản nghiệp Minh gia.”

Mỗi lần đánh dấu tạm thời đối với cậu đều là một sự giày vò, càng ngày cậu càng không kiểm soát được sự chiếm hữu đối với Omega trước mặt. Vì Lục gia không còn chút tình thân nào với cậu, nên cậu cũng không cần phải làm trâu làm ngựa cho Lục gia nữa, chi bằng hủy hoại Lục gia rồi đến sưởi ấm giường cho Minh Yến.

Minh Yến cười khẩy, vỗ vỗ khuôn mặt tuấn mỹ vô song của Lục Vũ: “Cậu nghĩ tôi là trẻ con ba tuổi sao? Đừng giở trò với tôi. Trước khi sinh ra một người thừa kế xuất sắc, cậu đừng hòng đi đâu cả. Tôi không cần cậu dâng Lục gia cho tôi, không có cậu, trong vòng một năm tới, Lục gia chắc chắn sẽ rút khỏi hàng ngũ tập đoàn tài phiệt, trở thành một tập đoàn phá sản.”

Lục Vũ: “Thế nào mới được coi là người thừa kế xuất sắc?”

Minh Yến nhìn chằm chằm vào Lục Vũ, cúi xuống, hôn lên khóe môi cậu: “Một Alpha nhỏ giống cậu.”

Lục Vũ cau mày, sao lại trọng Alpha khinh Omega thế này? Như vậy không tốt.

Cứ như vậy qua vài ngày, tin tức đột nhiên nói rằng, nhà thiết kế trưởng cơ giáp hạng nhẹ Dương Trầm cũng mất tích. Gia đình Dương Trầm khóc lóc trước phóng viên: “Chắc chắn là Lục gia đã bắt Dương Trầm đi, muốn tra khảo công nghệ cốt lõi của cơ giáp hạng nhẹ!”

Lục Vũ lo lắng, đối với cậu, Lão Dương không chỉ là kỹ thuật viên thiên tài, mà còn là bạn thân của cậu. Lòng cậu nóng như lửa đốt, chủ động gõ cửa phòng ngủ Minh Yến: “Anh hãy cứu Dương Trầm ra đi, tôi và cậu ấy hợp lại mới là cốt lõi công nghệ của cơ giáp hạng nhẹ.”

Minh Yến mở cửa, tựa vào khung cửa, dùng một ngón tay móc vào cổ áo ngủ của Lục Vũ: “Tôi không hứng thú với công nghệ cơ giáp hạng nhẹ, nhà tôi làm về dược phẩm.”

Lục Vũ bị anh kéo đến bên giường, đang suy nghĩ phải làm sao, đột nhiên một luồng điện chạy dọc cổ, khiến cậu ngã quỵ trên giường. Sau đó, cơ thể tê dại vô lực, cậu trơ mắt nhìn bản thân bị Minh thiếu gia dùng xích sắt còng hai tay lại.

Minh Yến cúi người, hôn lên cơ ngực nở nang của Lục Vũ: “Nếu cậu hầu hạ tôi tốt, tôi có thể xem xét cứu người họ Dương đó ra.”

[Lược bớt một vạn chữ miêu tả cảnh hầu hạ của Lục Vũ, hai người hoàn thành đánh dấu hoàn toàn.]!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình