Chương 131
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không?

“Anh chỉ muốn ở gần em hơn một chút, gần hơn nữa. Muốn mỗi sáng sớm người đầu tiên anh nhìn thấy là em, buổi tối trước khi đi ngủ người cuối cùng anh nhìn thấy cũng là em. Được không?”

 

Ánh mắt anh quá đỗi chân thành lại như cái móc câu dịu dàng, dễ dàng bắt lấy lòng người.

 

Nhưng Kiều Dĩ Miên vẫn cảm thấy tiến triển hơi nhanh.

 

Không giống như ở phòng tổng thống khi đi du lịch.

 

Lúc đó họ chỉ ở tạm một đêm còn lần này là lâu dài.

 

Hai người tính ra mới yêu nhau được hai tháng mà đã tiến đến sống chung... tuy không chung phòng nhưng vẫn thấy là lạ.

 

Đang lúc khó xử thì nghe tiếng mèo kêu.

 

“Meo ~”

 

Thành công giải vây cho cô.

 

Kiều Dĩ Miên nhìn theo hướng tiếng kêu, con mèo mướp nhỏ trên sofa rõ ràng vừa ngủ dậy, đôi mắt to tròn vẫn còn ngái ngủ.

 

Nó béo hơn hồi mới gặp một vòng, to hơn không ít, dễ dàng nhảy xuống khỏi sofa, chạy lon ton về phía họ.

 

“A, Tiểu Mễ!” Kiều Dĩ Miên đón lấy, ngồi xổm xuống dang tay về phía mèo con, ngạc nhiên vui mừng:

 

“Mày lớn thế này rồi à! Còn nhớ chị không?”

 

Mèo con vểnh đuôi, vừa kêu meo meo vừa chạy về phía cô, cọ đầu vào tay cô, rõ ràng là còn nhớ.

 

Kiều Dĩ Miên gãi nhẹ cằm nó, quay sang cười với Lê Diệu: “Nó vẫn nhớ em này!”

 

Lê Diệu cũng ngồi xuống cạnh cô, cùng cô trêu đùa mèo con: “Em mua đồ ăn đồ chơi cho nó lại thỉnh thoảng gọi video với nó, đương nhiên nó nhớ em rồi.”

 

Kiều Dĩ Miên vui vẻ ôm mèo con vào lòng, ra sức v**t v*.

 

Con chó Becgie Đức từ lúc vào cửa vẫn ngồi xổm trong phòng khách nhìn họ, lúc này cũng lặng lẽ đi tới, ngồi trước mặt Kiều Dĩ Miên, nhìn cô và mèo con tương tác với vẻ mặt mong chờ.

 

Kiều Dĩ Miên đối diện với ánh mắt của nó, vẫn hơi căng thẳng.

 

Cô bỗng nảy sinh ý nghĩ đại nghịch bất đạo: Cứ cảm thấy lúc đối diện với con chó to này, tâm trạng y hệt lúc đầu đối diện với đại lãnh đạo.

 

Thích nhưng lại sợ;

 

Muốn sờ một cái nhưng lại sợ bị cắn...

 

“Em có muốn sờ nó không?” Lê Diệu nhận ra ánh mắt khát khao của Becgie, cười hỏi cô.

 

“Được không anh?” Kiều Dĩ Miên nuốt nước bọt, trong lòng hơi lo lắng nhưng cơ thể lại thành thật hơn, lập tức chìa một tay ra.

 

“Đương nhiên là được, nó có vẻ rất thích em.”

 

Kiều Dĩ Miên toát mồ hôi hột: “Nó có vẫy đuôi đâu, sao anh biết nó thích em?”

 

Dường như hiểu câu này, cái đuôi đen to của Becgie đang buông thõng trên đất khẽ quét nhẹ một cái...

 

Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên nhìn nó, Lê Diệu bên cạnh không nhịn được cười: “Đấy, nó thích em mà.”

 

Cả người cả chó đều bày tỏ thái độ rồi, Kiều Dĩ Miên vốn thích động vật nhỏ nên cũng háo hức muốn thử.

 

Cô ra điều kiện với Becgie: “Là hai người yêu cầu đấy nhé, lát nữa không được cắn chị đâu đấy.”

 

Becgie mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cô, ánh mắt sáng ngời.

 

Kiều Dĩ Miên dè dặt đưa tay về phía con chó to, đầu nó ngẩng lên, ánh mắt di chuyển theo tay cô khiến cô căng thẳng, tốc độ cũng chậm lại.

 

Người đàn ông bên cạnh cười khẽ, bàn tay to vươn ra, vòng qua mõm Becgie: “Yên tâm sờ đi.”

 

Lúc này Kiều Dĩ Miên mới yên tâm mạnh dạn sờ một cái.

 

Tuy không mềm mại như lông tơ của Tiểu Mễ nhưng cũng mượt mà, thích quá!

 

Thấy Becgie vẫn ngồi im lìm trước mặt, cảm xúc ổn định, Kiều Dĩ Miên cuối cùng cũng bỏ được sự đề phòng, thuận miệng hỏi:

 

“Nó là con trai hay con gái thế anh?”

 

Lê Diệu buông tay đang kìm kẹp Becgie ra, vỗ nhẹ đầu nó khen ngợi.

 

“Nghịch Phong là con trai, Tiểu Mễ là con gái.”

 

Phóng viên Tiểu Kiều buột miệng thốt lên: “Thế anh cũng coi như nếp tẻ đủ cả rồi.”

 

Lê Diệu nhìn cô đầy ẩn ý: “... Ừ, chỉ thiếu một nữ chủ nhân thôi.”

 

Lại nhắc đến chuyện này rồi.

 

Kiều Dĩ Miên cười khan: “Cuộc sống phải có chút khiếm khuyết mới trọn vẹn chứ.”

 

“Khiếm khuyết này lớn quá.” Lê Diệu ghé sát lại, đôi môi mỏng lướt nhẹ qua má cô, giọng nói nhẹ nhàng.

 

“Chuyển đến đây đi, 'con trai con gái' đều thuộc về em.”

 

Trước đây không phát hiện ra, đại lãnh đạo lãnh đạm cấm dục thế mà cũng có lúc quyến rũ chết người thế này.

 

Kiều Dĩ Miên theo bản năng né sang một bên, tránh hơi thở nóng bỏng của anh, tim đập loạn nhịp.

 

“Cấm dùng nam nhân kế.”

 

Cô khó khăn duy trì chút lý trí cuối cùng.

 

Lê Diệu lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, thấy cô quả thực vẫn còn e ngại, đành thở dài thườn thượt.

 

“Được rồi, vậy em suy nghĩ thêm nhé.” Nói xong đứng dậy, đưa tay về phía cô: “Nhưng đã đến rồi thì đi tham quan chút chứ? Lát nữa chúng ta ra ngoài ăn tối.”

 

Thấy anh không ép nữa, Kiều Dĩ Miên thầm thở phào nhẹ nhõm, áp lực trong lòng giảm đi nhiều.

 

Nắm lấy tay anh đứng dậy, theo đại lãnh đạo đi tham quan biệt thự.

 

“Khu này toàn là quan chức Lâm Xuyên và Bắc Giang cũng có một số lãnh đạo cao cấp của các cơ quan xí nghiệp, an ninh đảm bảo. Căn nhà này mấy đời Chấp chính quan trước cũng từng ở, trước khi anh đến đã cho người dọn dẹp lại nội thất, thay đồ đạc mới nhưng vườn tược trước sau vẫn giữ nguyên.”

 

Lê Diệu đan mười ngón tay vào tay cô, dẫn cô ra cửa sau.

 

Nhìn bên ngoài căn nhà quy quy củ củ, không ngờ sân sau lại có cả một bầu trời riêng.

 

Sân vườn phong cách Trung Hoa, nền lát đá xanh và sỏi.

 

Một bên là đình bát giác, bên trong đặt bàn ghế mây, trên bàn còn bàn cờ đang chơi dở;

 

Bên kia là ao cá vuông vắn, mấy chú cá chép Koi đang bơi lội tung tăng trong nước.

 

Sân vườn rất rộng, rõ ràng là trồng các loại hoa cỏ khác nhau theo từng mùa ở các khu vực khác nhau.

 

Đang là tháng Năm, từng chùm hoa tử đằng rủ xuống giàn hoa, cánh hoa tím đậm nhạt đan xen, hương thơm thanh nhã.

 

Nhìn xa hơn, hình như còn có tường vi, cây quế và mấy cây lạp mai, chỉ là chưa đến mùa hoa nở.

 

Trên kệ hoa trong đình bát giác đặt mấy chậu dành dành, nụ hoa e ấp, hương thơm ngào ngạt.

 

Đi ngang qua, mùi hương y hệt mùi trên người đại lãnh đạo.

 

Có thể tưởng tượng được, nơi này quanh năm bốn mùa đều có hoa nở, chắc chắn rất đẹp.

 

“Tiểu Mễ thích cái ao này lắm, cứ nằm bên bờ ngắm cá, chắc là thèm ăn rồi. Nhưng nó bé quá, sợ rơi xuống nên cửa sau thường đóng. Có lúc nó sốt ruột cào cửa, tính khí lớn lắm.”

 

Lê Diệu kể chuyện thú vị ở nhà cho cô nghe, vừa nói vừa chọc nhẹ vào đầu con mèo nhỏ trong lòng cô.

 

Mèo con tưởng anh đang chơi với nó, há miệng định cắn, Lê Diệu vội rụt tay về.

 

“Đấy, hung dữ chưa.” Anh cười như không cười nhìn cô gái nhỏ bên cạnh, trầm ngâm: “Giống hệt em.”

 

Kiều Dĩ Miên lườm anh, theo bản năng phản bác: “Thế anh giống Nghịch Phong, nhìn thì thật thà nhưng thực ra...”

 

Nói được một nửa, cô lập tức im bặt, liếc nhanh con Becgie đi theo họ ra sân, ngượng ngùng nuốt nửa câu sau vào trong.

 

Nói thế hình như không hay lắm, chó to người ta có chọc gì cô đâu, hơn nữa chưa chắc đã nhiều tâm cơ như chủ nhân nó.

 

“Sao không nói nữa?” Lê Diệu đương nhiên biết cô định nói gì, cố tình kéo dài giọng thở dài: “Xem ra lần này anh không bị mắng là nhờ phúc của nó đấy.”

 

Nói xong, anh đưa tay véo má cô gái nhỏ: “Đồ vô lương tâm.”

 

Kiều Dĩ Miên hai tay ôm mèo, chỉ đành nghiêng đầu né tránh.

 

Mèo con trong lòng đã không kìm nén được nữa, nhảy phắt khỏi lòng cô, hùng dũng oai vệ bắt đầu đi tuần tra trong sân.

 

Kiều Dĩ Miên kêu “a” một tiếng, định đuổi theo thì bị đại lãnh đạo túm cổ áo lại: “Cho nó chơi tí đi.”

 

“Rơi xuống nước thì làm thế nào?”

 

Lê Diệu hất hàm về phía Becgie: “Có nó trông rồi, không sao đâu.”

 

Becgie như hiểu tiếng người, lập tức đi theo sau mèo con, một mèo một chó trông rất ra dáng cáo mượn oai hùm.

 

Kiều Dĩ Miên không nhịn được bật cười, quay đầu lại bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của đại lãnh đạo.

 

Anh gần như không suy nghĩ gì, ôm eo cô, cúi đầu hôn xuống, nụ hôn gấp gáp lại triền miên.

 

Ráng chiều đỏ rực rơi xuống sân vườn, nhuộm lên hoa lá cỏ cây một lớp ánh sáng màu cam.

 

Hương hoa thanh khiết, hai người đứng giữa mùi hương ngào ngạt ấy, hôn nhau say đắm, trao đổi nỗi nhớ nhung và d*c v*ng.

 

Hồi lâu sau, đại lãnh đạo mới thở hổn hển lùi lại, ánh mắt nhuốm màu ráng chiều say lòng người.

 

“Một ngày không gặp, nhớ em quá.”

 

Cô gái nhỏ bị anh hôn đến * l**n t*nh m*, trong đôi mắt cũng phủ một tầng nước mềm mại khiến lòng người rung động.

 

Yết hầu người đàn ông trượt nhẹ, vừa định cúi xuống hôn tiếp thì cô gái nhỏ như con chạch trượt khỏi vòng tay anh.

 

“Em đói rồi, muốn ăn cơm.”

 

Cô biết rõ “công lực” của đại lãnh đạo, hôn tiếp nữa chắc tối thui mất...

 

Đúng lúc này, cái bụng rất phối hợp kêu ùng ục một tiếng.

 

Lê Diệu bị cô chọc cười: “Sao lần nào hôn được một nửa em cũng kêu đói thế...”

 

“Vì hôn tiêu hao calo mà.” Kiều Dĩ Miên đỏ mặt, nghiêm túc phổ cập kiến thức cho anh: “Mỗi phút tiêu hao khoảng 2 đến 3 calo, với thời lượng của anh thì tương đương tiêu hao nửa bát cơm của em rồi, đương nhiên sẽ đói.”

 

“Nghiên cứu kỹ phết nhỉ.” Lê Diệu nhướng mày, kéo tay cô, giọng trầm thấp dỗ dành: “Thế tối nay cho em ăn thêm một bát cơm, có thể... hôn thêm lát nữa không?”

 

Kiều Dĩ Miên cuối cùng vẫn đầu hàng trước nhan sắc, mãi đến khi ráng chiều tắt hẳn mới mặt đỏ bừng thoát khỏi sự quấn quýt của anh.

 

Lê Diệu ôm cô ngồi trên xích đu đung đưa nhẹ từ từ bình ổn hơi thở hỗn loạn.

 

“Em không muốn ra ngoài ăn đâu, mệt quá, không đi nổi nữa.” Kiều Dĩ Miên vùi mặt vào hõm cổ người đàn ông, ngửi mùi hương dành dành trên cổ áo anh, nũng nịu lầm bầm.

 

“Thế anh gọi người mang đồ ăn đến, muốn ăn gì?” Đại lãnh đạo nói xong lấy điện thoại ra nhưng bị Kiều Dĩ Miên giữ lại.

 

“Nhà anh không nấu ăn à?”

 

Cô ngẩng đầu hỏi anh: “Tự mình không biết nấu cơm à?”

 

Lê Diệu suy nghĩ nghiêm túc: “Trước đây ở quân đội ăn cơm tập thể, sau này cũng ăn ở cơ quan, không tăng ca thì có dì giúp việc đến nấu cơm trước, bản thân đúng là ít khi động tay.”

 

Kiều Dĩ Miên bỗng thấy hứng thú: “Thế anh biết làm món gì? Em muốn ăn cơm anh nấu.”

 

Lê Diệu nhướng mày, cái này đúng là làm khó anh rồi.

 

Do dự một chút, ánh mắt anh trầm xuống, thăm dò hỏi: “Cơm rang trứng, được không?”

 

“Được ạ! Không cho hành lá!” Kiều Dĩ Miên mắt sáng rực, đưa ra yêu cầu tiếp theo: “Nhưng phải phi hành lá cho thơm rồi vớt hành ra...”

 

Lê Diệu cười bất lực, buột miệng nói: “Ồ, yêu cầu cao lên rồi đấy...”

 

“Gì cơ ạ?” Kiều Dĩ Miên chớp mắt.

 

Lê Diệu biết mình lỡ lời, rũ mắt cười: “Không có gì.”

 

Đại lãnh đạo lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại, bảo người ta mang cơm và trứng đến.

 

Kiều Dĩ Miên toát mồ hôi hột.

 

Lê Diệu gọi điện xong, gõ nhẹ lên mũi cô: “Đợi chúng ta nấu cơm xong thì bữa tối thành bữa khuya mất.”

 

Nói xong bế bổng cô lên, đi về phía nhà.

 

Kiều Dĩ Miên chợt nhớ ra, họ bảo đi tham quan biệt thự, kết quả cả buổi chiều tối đều tiêu tốn ở sân sau.

 

Ừm còn tiêu hao mất một bát cơm calo nữa chứ.

 

Xem ra tối nay cô phải ăn nhiều một chút mới được.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2