Chương 131
CHƯƠNG 131:
Những tựa game casual như《Phố Ẩm Thực》không có nhiệm vụ hàng ngày hay boss phó bản, người chơi đăng nhập chỉ để mở quán và ăn uống. Cứ ngỡ độ gắn kết của người chơi sẽ không cao, chỉ vài ngày là chán, ai ngờ sau một tuần ra mắt, tỷ lệ người chơi online vẫn ổn định đến đáng kinh ngạc.
Mấy ngày nay, hàng loạt chủ đề liên tục được người chơi đẩy lên top tìm kiếm.
#Cách giảm cân tốt nhất#
Bên dưới chủ đề này, rất nhiều cư dân mạng có nhu cầu giảm cân đã chia sẻ trải nghiệm của mình.
"Trước đây để giảm cân, tôi đã uống đủ thứ thuốc, không những hiệu quả kém mà còn rất dễ tăng cân trở lại. Gần đây tôi đã tìm ra một hướng đi mới — mỗi ngày đều ăn uống thả ga trong game, còn ngoài đời chỉ ăn rau củ và trái cây. Chưa đầy một tuần mà tôi đã giảm được 2,5kg rồi đấy!"
Nội dung mà blogger này viết trông rất giống "quảng cáo".
Nhưng ngay sau đó, hàng loạt blogger chuyên về giảm cân có hơn triệu người theo dõi cũng bắt đầu giới thiệu tựa game《Phố Ẩm Thực》.
Tiểu Đinh, một người đang nỗ lực giảm cân, cho biết: "Khó nhất khi giảm cân chính là phải kiềm chế cái miệng. Có game ẩm thực thực tế ảo rồi, mỗi khi thèm đồ ngọt hay gà rán, chúng ta có thể vào game ăn cho đã thèm để thỏa mãn nhu cầu tinh thần. Sau khi rời khỏi khoang game, chỉ cần ăn chút rau củ thanh đạm để điều hòa lại. Về mặt tinh thần, ngày nào chúng ta cũng được ăn uống thỏa thích, nhưng về mặt sinh lý, lượng calo nạp vào lại cực kỳ thấp. Cứ kiên trì một thời gian, giảm cân không phải là chuyện khó đâu~"
Streamer nổi tiếng Bàn Bàn cũng chia sẻ: "Tôi đã ăn trong game suốt một tuần và ngạc nhiên khi phát hiện mình gầy đi? Hahaha, cá nhân tôi cho rằng《Phố Ẩm Thực》đúng là phúc âm cho những người đang giảm cân, ăn bao nhiêu cũng không lo ảnh hưởng đến vóc dáng. Mọi người hãy cùng Bàn Bàn tiếp tục khám phá các quán ăn nhé!"
Rất nhiều người có nhu cầu giảm cân, một số đã thử đủ mọi cách mà vẫn không thành công. Sự xuất hiện của tựa game này quả thực đã mở ra một thế giới mới cho những người đang muốn giảm cân.
Như Bàn Bàn đã nói — đây chính là phúc âm cho họ.
Ngoài những cư dân mạng muốn giảm cân, những người có ước mơ mở quán cũng đã thỏa mãn đam mê trong game.
Một cư dân mạng tên "Lão Tề" chia sẻ: "Quy trình kinh doanh trong game rất chân thực. Giai đoạn đầu thuê mặt bằng, trang trí nhà hàng, tuyển nhân viên thì không nói làm gì, nhưng sau khi chính thức khai trương, từ việc liên hệ với nhà cung cấp rau củ để nhập hàng, hợp tác lâu dài còn có thể mặc cả, tất cả đều rất thật. Có những nhân viên phục vụ NPC hậu đậu làm vỡ đĩa; thức ăn thừa phải xử lý ra sao, quy trình dọn dẹp cuối ngày như thế nào, mọi thứ đều cực kỳ giống với ngoài đời."
Lão Tề chính là Tề Giai, người đã mở quán lẩu hang động.
Hắn vốn nghĩ rằng phần "kinh doanh nhà hàng" trong game này chắc cũng giống như các game mobile kinh doanh khác, chỉ là một chương trình được hệ thống cài đặt sẵn, nấu ăn, bán hàng, kiếm tiền rồi nâng cấp cửa hàng. Không ngờ lần này lại là "chế độ mô phỏng" — hoàn toàn tái hiện quy trình kinh doanh ngoài đời thực.
Điều này khiến hắn vô cùng bất ngờ!
Hắn vốn đã có ý định mở một nhà hàng ngoài đời, và quá trình mở quán trong game lần này khiến hắn chơi rất đã. Rõ ràng đội ngũ phát triển đã khảo sát rất nhiều nhà hàng, nên hệ thống ẩm thực trong game mới có thể chân thực đến vậy.
Các chi tiết trong game được làm rất tỉ mỉ.
Giá cả của rau củ, thịt cá không cố định mà biến động mỗi ngày.
Ví dụ, nếu một nơi nào đó bùng phát dịch cúm gia cầm, nguồn cung sẽ khan hiếm, giá thịt gà, thịt vịt trên thị trường cũng theo đó mà tăng lên; tháng Tám là mùa thu hoạch dưa hấu, dưa lưới, nên giá các loại trái cây theo mùa này sẽ rẻ hơn, các chủ quán có thể nhập hàng với giá hời.
Còn có người chơi lên diễn đàn than thở: "Tôi tuyển bừa một quản lý yêu cầu lương rất thấp, để anh ta trông quán giúp khi tôi không online. Ai ngờ, gã quản lý này vừa lười vừa ham ăn, thái độ với khách thì lạnh lùng, khiến quán tôi nhận mấy cái đánh giá 1 sao. Tức chết đi được, vừa online là tôi sa thải anh ta ngay!"
Cũng có người nhắc nhở: "Lúc tuyển dụng nhất định phải thử món nhé, tôi ham rẻ tuyển bừa một đầu bếp, món ăn hắn làm ra nuốt không trôi luôn..."
"Kinh doanh nhà hàng đúng là cả một nghệ thuật, mở quán mới một tuần mà tôi đã lỗ sạch vốn rồi, xem ra tôi không có khiếu làm ăn~"
"Trời ơi tôi ngu đến mức đi siêu thị mua rau luôn! Sau này mới biết giá trong siêu thị gần như gấp đôi T_T"
"Làm ăn khó quá đi, quán của tôi sắp trụ không nổi nữa rồi, đang ngồi chờ sập tiệm đây~"
Ngoài hội giảm cân và hội mở quán, giới sành ăn cũng đánh giá rất cao tựa game này. Dù sao thì việc có thể tự do thưởng thức vô số món ngon, lại còn có thể tùy ý di chuyển giữa các khu vực để thực hiện một "chuyến du lịch ngẫu hứng" là điều tuyệt vời. Ăn uống trong game vừa rẻ, vừa thỏa mãn vị giác của mọi người.
Những người chơi học nấu ăn cũng thu hoạch được không ít. Trong chế độ hướng dẫn, nhà bếp sẽ không phát nổ, khói dầu không gây ngạt, hệ thống sẽ chỉ dạy từng bước một, quá trình nấu nướng còn có video để tham khảo.
Không ít người chơi chia sẻ: "Cuối cùng tôi cũng biết nấu ăn rồi!"
...
Sau khi game ra mắt, các nền tảng đều nhận được đánh giá rất tốt.《Phố Ẩm Thực》đạt điểm trên 9, trở thành tựa game xuất sắc nhất trong thể loại ẩm thực.
Ngay lúc người chơi đang bận rộn khám phá các nhà hàng, trên mạng bỗng xuất hiện một tin tức tiêu cực —
#Tác động của game ẩm thực thực tế ảo đối với ngành kinh doanh ăn uống truyền thống#
Đây là một bài báo do một phóng viên viết, được chia sẻ rộng rãi trên Weibo, các trang tin tức lớn và nhiều nền tảng khác.
Phóng viên này đã đích thân trải nghiệm phiên bản thực tế ảo của《Phố Ẩm Thực》, đồng thời phỏng vấn nhiều chủ nhà hàng và đăng tải video phỏng vấn lên mạng.
Một chủ quán phẫn nộ nói: "Nếu ai cũng vào game ăn uống để thỏa mãn nhu cầu tinh thần, còn ngoài đời thì tiết kiệm tiền không đi ăn, nói là để giữ dáng, vậy thì ngành kinh doanh ăn uống thực tế của chúng tôi còn cần tồn tại làm gì nữa?!"
Một chủ quán khác trầm giọng: "Ăn uống trong game ư, tôi không thể hiểu nổi. Chẳng phải chuyện này giống như nằm mơ sao? Trông thì có vẻ ăn rất nhiều, nhưng thực chất không có một giọt nào vào bụng cả. Mọi người không nên đắm chìm trong ảo giác như vậy."
"Tôi cho rằng, ăn uống là nhu cầu cơ bản nhất của con người. Biến việc ăn uống thành một thú vui tinh thần, để người chơi đắm chìm trong một đống dữ liệu game mà bỏ qua nhu cầu thể chất là điều không nên! Nhất là giới trẻ, các em đang tuổi ăn tuổi lớn, nếu cứ mải mê ăn uống trong game, về lâu dài sẽ ảnh hưởng đến thói quen ăn uống của cả quốc gia."
"Trong game thì ăn uống vô độ, quay về thực tại thì ăn rau luộc chấm nước tương, đây chẳng phải là tự lừa mình dối người sao?"
"Cái gì? Trong game có thể ăn uống? Giá lại còn rẻ nữa, vậy thì những chủ cửa hàng thực tế như chúng tôi phải làm sao!"
"Haiz, bây giờ kinh doanh ngày càng khó khăn. Cái công ty làm ra game《Phố Ẩm Thực》đương nhiên là để kiếm tiền, họ đâu có nghĩ đến con đường sống của những chủ nhà hàng kinh doanh nhỏ lẻ như chúng tôi chứ?"
...
Phóng viên này có lẽ đã cố tình cắt ghép những ý kiến phản đối lại với nhau, khiến người ta có cảm giác rằng sự ra đời của game ẩm thực thực tế ảo sẽ giáng một đòn chí mạng vào toàn bộ ngành kinh doanh ăn uống, từ đó khiến những người làm trong ngành này có ác cảm sâu sắc với《Phố Ẩm Thực》.
Phóng viên phân tích và kết luận: "Giống như sự xuất hiện của các cửa hàng trực tuyến đã giáng một đòn mạnh vào nền kinh tế truyền thống, sự ra đời của game ẩm thực thực tế ảo cũng sẽ mang lại những tác động tiêu cực cực lớn cho ngành kinh doanh ăn uống. Văn hóa ẩm thực không nên bị biến thành một thứ phù phiếm hư ảo. Ẩm thực chân chính cũng sẽ không bao giờ có thể bị thay thế bởi những dữ liệu game."
Do cách dùng từ sắc bén của phóng viên, cộng với sự phản đối của đông đảo chủ nhà hàng và lượng lớn người đọc, chủ đề #Tác động của game ẩm thực thực tế ảo đối với ngành kinh doanh ăn uống truyền thống# đã được đẩy thẳng lên vị trí số một trên bảng xếp hạng tìm kiếm trong ngày.
Việc một tin tức xã hội chiếm vị trí đầu bảng đã dấy lên một cuộc thảo luận rộng rãi.
Rất nhiều cư dân mạng không chơi game đã bày tỏ sự lo ngại dưới chủ đề này và tỏ ra không thể hiểu nổi hành vi "ăn uống trong game". Thậm chí có người còn mắng chửi hai công ty Dương Phàm và Khải Hàng, nói rằng họ vì lợi nhuận mà bất chấp sự sống còn của các chủ nhà hàng.
Bộ phận quan hệ công chúng của Dương Phàm và Khải Hàng ngay lập tức chú ý đến luồng dư luận này và báo cáo cho cấp trên.
Tạ Vân Phàm vừa cầm điện thoại lên thì Lạc Hàng cũng gọi tới.
Cậu bắt máy và nói thẳng: "Lạc Hàng, tôi vừa định tìm anh. Là chuyện trên top tìm kiếm phải không?"
Lạc Hàng đáp: "Đúng vậy, đây cũng là điều tôi lo lắng nhất. Tôi không muốn《Phố Ẩm Thực》bị ngành kinh doanh ăn uống và Hiệp hội Ẩm thực đồng loạt tẩy chay. Mục đích ban đầu của chúng ta khi làm game này cũng không phải là để gây ảnh hưởng đến nền kinh tế truyền thống."
Giọng Tạ Vân Phàm rất bình tĩnh: "Video phỏng vấn và bài phân tích của tay nhà báo này, tôi đã xem kỹ rồi. Luận điểm rất sắc bén, nhưng tôi cho rằng, phân tích của anh ta hoàn toàn không có cơ sở."
Lạc Hàng tỏ ra hứng thú: "Cậu có ý tưởng gì à?"
Tạ Vân Phàm nói: "Tác động của game ẩm thực đối với ngành kinh doanh ăn uống thực tế hoàn toàn khác với tác động của cửa hàng trực tuyến đối với cửa hàng truyền thống. Ưu điểm của cửa hàng trực tuyến là tiện lợi, nhanh chóng, muốn mua gì cũng có, thanh toán xong chỉ hai ba ngày là hàng được giao đến — mấu chốt nằm ở chỗ, anh có thể nhận được sản phẩm thật. Ví dụ, anh mua sữa rửa mặt trên mạng, ngoài đời anh có thể dùng nó để rửa mặt; mua một chiếc quần trên mạng, anh cũng có thể mặc nó."
"Nhưng với game ẩm thực, anh ăn trong game xong thì bụng có no được không? Không hề."
"Mọi người vẫn phải ăn uống đúng giờ mỗi ngày. Những người không thích nấu ăn hoặc không có thời gian vẫn sẽ chọn ra nhà hàng ăn hoặc gọi đồ ăn ngoài. Bạn bè tụ tập, công ty liên hoan, hay mời đối tác ăn cơm bàn chuyện làm ăn, chẳng lẽ lại mời nhau vào game ăn à?"
"Chuyện này thực ra cũng giống như game thời trang thôi. Giả sử chúng ta có thể mặc những bộ quần áo cực kỳ lộng lẫy trong game với giá rất rẻ, chẳng lẽ điều đó sẽ ảnh hưởng đến ngành thời trang sao? Người chơi sẽ không mua quần áo ngoài đời nữa, cứ thế không mặc gì đi làm sao?"
"..." Lạc Hàng bị mấy lời của Tạ Vân Phàm chọc cho bật cười: "Đúng là vậy thật."
Anh phát hiện, mỗi lần đối mặt với dư luận tiêu cực, Vân Phàm luôn có thể nhanh chóng nắm bắt được điểm mấu chốt.
Trong trường hợp nào một ngành sẽ bị tác động mạnh? Trừ khi, bản thân nó dễ dàng bị một ngành khác thay thế.
Nhưng ẩm thực trong game sẽ không bao giờ có thể thay thế ẩm thực ngoài đời — vì nó không làm no bụng được!
Dù bạn có ăn nhiều đến đâu, bụng vẫn đói như thường.
Họ làm ra tựa game này chỉ vì muốn đổi mới công nghệ cho khoang game, đưa hệ thống vị giác chính thức bước lên một tầm cao mới, đồng thời mang lại cho người chơi những trải nghiệm tinh thần khi "thưởng thức mỹ vị".
Các chủ nhà hàng phản ứng gay gắt như vậy, có lẽ là do họ chưa hiểu rõ về một ngành công nghiệp mới nổi, nên theo phản xạ mà bài xích?
Lạc Hàng hạ giọng hỏi: "Chủ đề này đã lên mục tin tức xã hội, rất nhiều cư dân mạng không hiểu về game cũng đang hùa theo tẩy chay. Chúng ta có nên để bộ phận quan hệ công chúng soạn một bản thông cáo không?"
Tạ Vân Phàm nhíu mày suy nghĩ một lát rồi nói: "Lần này, vấn đề liên quan đến cả ngành kinh doanh ăn uống, e rằng một bản thông cáo đơn giản không thể giải quyết được. Tôi nghĩ, cách tốt nhất để xóa tan nghi ngại của các chủ nhà hàng là... biến cạnh tranh thành hợp tác."
Lạc Hàng ngạc nhiên: "Cậu muốn hợp tác với các nhà hàng thực tế?"
Tạ Vân Phàm gật đầu, nghiêm túc nói: "Game ẩm thực và kinh doanh ăn uống thực tế vốn không phải là mối quan hệ một mất một còn, hoàn toàn có thể cùng có lợi. Trước đây khi đi khảo sát khắp cả nước, tôi đã lưu lại thông tin liên lạc của không ít chủ quán.《Phố Ẩm Thực》của chúng ta không chỉ là một game ẩm thực, mà còn là một nền tảng quảng bá khổng lồ."
Cậu ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Ví dụ, nhà hàng nổi tiếng 'Mãn Viên Xuân' chuyên về ẩm thực Quảng Đông, tôi có thể mời chủ quán mở một cửa hàng trong game, để đầu bếp của họ vào làm vài món mẫu, nhập vào cơ sở dữ liệu, rồi sao chép cho người chơi 'ăn thử'. Đây chẳng phải là một hình thức quảng cáo rất tốt sao?"
Thay vì tẩy chay một sản phẩm mới nổi, tại sao không tận dụng nền tảng này để quảng cáo cho cửa hàng của mình?
Hương vị món ăn trong game dù sao cũng không thể tái hiện được 100%, nếu người chơi thử trong game thấy ngon, biết đâu họ sẽ muốn đến tận nơi để thưởng thức. Thậm chí, nó còn có thể thu hút những người chơi ở xa, khi đến thành phố của bạn du lịch sẽ tìm đến nhà hàng của bạn để trải nghiệm.
Hiện nay, các nhà hàng quảng cáo chủ yếu bằng cách phát tờ rơi hoặc dán poster. Ngoài ra còn có bảng xếp hạng trên các trang web ẩm thực, hoặc hợp tác với các streamer chuyên review đồ ăn để quảng bá.
Những chủ nhà hàng có điều kiện hơn sẽ quảng cáo trên truyền hình, hoặc lồng ghép vào phim ảnh, nhưng chi phí sẽ cao hơn rất nhiều, giá tiền sẽ tính theo từng giây.
Thực tế, trong nước hiện vẫn chưa có một nền tảng ẩm thực chính quy và chuyên nghiệp nào.
Nếu《Phố Ẩm Thực》có thể trở thành một nền tảng lớn như vậy, quy tụ ẩm thực từ khắp mọi miền đất nước, thì những chủ nhà hàng làm ăn tốt hoàn toàn có thể mở một cửa hàng trong game, coi đó là "cửa hàng thương hiệu trực tuyến" của mình, tái hiện lại không gian nhà hàng ngoài đời để thu hút thực khách từ khắp nơi đến thử.
Cách này chẳng phải hiệu quả hơn nhiều so với việc phát tờ rơi hay dán poster sao?
Hơn nữa, cửa hàng trực tuyến có thực đơn được sao chép và hương vị món ăn giống đến 90%.
Người chơi sẽ không còn phải lo lắng về việc "quảng cáo sai sự thật" nữa.
Thử trong game đã thấy ngon, thì ngoài đời chắc chắn còn ngon hơn!
Các chủ quán chỉ cần bỏ ra một chi phí rất nhỏ, vài trăm tệ một tháng để duy trì hoạt động của cửa hàng trong game, là đã có thể quảng cáo đến người chơi trên toàn quốc. Người chơi cũng có cơ hội thưởng thức nhiều món ăn do các đầu bếp chuyên nghiệp chế biến — đây chẳng phải là vẹn cả đôi đường, đôi bên cùng có lợi sao?
Nghe xong phân tích của Tạ Vân Phàm, Lạc Hàng cũng không khỏi thán phục.
Cái đầu của Vân Phàm đúng là quá nhạy bén.
— Thay vì đối đầu, hãy hợp tác cùng thắng.
Game ẩm thực thực tế ảo không những không chèn ép thị trường kinh doanh ăn uống, mà còn có thể trở thành nền tảng ẩm thực lớn nhất cả nước.
Lạc Hàng dứt khoát nói: "Vậy thế này, hôm nào tôi sẽ hẹn gặp chủ tịch Hiệp hội Ẩm thực Hoa Quốc, chúng ta sẽ trực tiếp trao đổi. Cố gắng để cuộc thi ẩm thực nửa cuối năm nay cũng có thể tổ chức trong game của chúng ta, lúc đó còn có thể livestream toàn quốc để mở rộng tầm ảnh hưởng."
Tạ Vân Phàm sáng mắt lên: "Anh quen chủ tịch Hiệp hội Ẩm thực à?"
Lạc Hàng mỉm cười: "Ở Đế Đô bao nhiêu năm, tôi cũng có chút quan hệ."
Giọng Tạ Vân Phàm không giấu được vẻ phấn khích: "Tuyệt vời! Nếu có được sự công nhận của cơ quan chính thức, các chủ nhà hàng cũng sẽ không còn phản đối gay gắt nữa. Sau này, sẽ có thêm nhiều nhà hàng mở 'chi nhánh trực tuyến' trong game của chúng ta. Các món ăn đoạt giải trong cuộc thi ẩm thực hàng năm cũng có thể được AI sao chép lại, để nhiều người chơi hơn được nếm thử những mỹ vị đỉnh cao!"
Đây mới chính là mục đích thực sự của cậu khi làm game ẩm thực.
Nếu ngày càng có nhiều nhà hàng sẵn lòng tham gia quảng bá trực tuyến, thành lập "cửa hàng ăn uống online" để khách hàng nếm thử, mở rộng danh tiếng, đồng thời mang đến cho thực khách nhiều lựa chọn hơn... Đây chẳng phải cũng là một bước tiến của thời đại sao?