Chương 131
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 131: Ngoại truyện 4

Hoắc Lệnh Chi mười giờ đêm mới tan học, Lạc Tử Ninh nhớ lúc mình học cấp ba thì tám giờ đã tan học rồi.

Còn một tháng nữa là thi, nhà trường càng thắt chặt việc học hơn, điều này Lạc Tử Ninh cũng thấu hiểu, chỉ là thấy xót cho Hoắc Lệnh Chi Trước khi xuyên không vẫn còn là hoàng đế, theo anh xuyên về xong lại biến thành học sinh lớp 12, hàng ngày còn mệt hơn cả đi tù.

Anh thuê một nhân viên thu ngân giúp anh trông tiệm vào buổi trưa và buổi tối, còn anh thuê một căn nhà gần trường học, buổi trưa qua đó nấu cơm cho Hoắc Lệnh Chi.

Xung quanh có rất nhiều phụ huynh đi theo chăm con học cũng thuê nhà ở đây, cứ đến giờ cơm là anh lại theo chân đám đông phụ huynh đi đón con tan học.

Hàng xóm cứ tưởng anh là anh trai của Hoắc Lệnh Chi, lúc đợi con tan học còn trò chuyện với anh vài câu, hỏi có phải ba mẹ bận quá không, khen người làm anh như anh thật không dễ dàng gì, còn rủ anh dẫn em trai sang nhà ăn cơm.

Lạc Tử Ninh khước từ ý tốt của họ, quay về tự nấu cơm cho Hoắc Lệnh Chi.

Anh lên mạng tra kha khá thực đơn bữa ăn dinh dưỡng, học theo các hướng dẫn trên mạng, ban đầu làm vị chẳng ra làm sao, anh định bụng hay là gọi đồ ăn ngoài cho Hoắc Lệnh Chi ăn nhưng Hoắc Lệnh Chi lại giành lấy, bảo là không được lãng phí, hắn muốn cảm nhận từng bước tiến bộ của Lạc Tử Ninh.

"Cho dù em có tiến bộ thì sau này anh đừng hòng bắt em nấu cơm cho anh cả đời, em sợ hầu hạ anh một tháng, anh phải hầu hạ em cả đời đấy." Lạc Tử Ninh đe dọa hắn: "Nếu anh dám quên, em đánh gãy chân anh."

"Cho vay nặng lãi cũng không lấy lãi cao bằng em." Hoắc Lệnh Chi bước tới đứng sau lưng anh, hai tay vòng qua người anh từ phía sau, Lạc Tử Ninh cứ tưởng hắn định ôm mình, vội vàng nói: "Em đang nấu cơm mà, anh đừng có làm loạn, thời gian nghỉ trưa của anh ngắn lắm, không kịp đâu!"

Miệng Lạc Tử Ninh tuy kêu ca như vậy nhưng xuyên không về lâu thế rồi, một lần cũng chưa làm, ngay cả hôn cũng chưa hôn một cái, nếu Hoắc Lệnh Chi thực sự muốn làm thì làm một lần cũng được, nghỉ trưa hơn hai tiếng, làm xong rồi ăn cơm vẫn kịp.

Ai mà ngờ anh đã âm thầm áp eo mình sát lại rồi, Hoắc Lệnh Chi lại mở vòi nước trước mặt anh, rửa tay một cái rồi đi luôn.

Lạc Tử Ninh thẹn quá hóa giận hét lên với hắn: "Anh rửa tay thì vào nhà vệ sinh ấy, tại sao cứ phải đứng sau lưng em, tay còn phải xuyên qua người em mới chịu rửa?"

Hoắc Lệnh Chi: "Muốn ở bên em thêm một lát."

Lạc Tử Ninh: "?" Em đã áp sát vào rồi mà anh đi luôn, thế này gọi là muốn ở thêm một lát? Sao em không nhìn ra chỗ nào hết vậy?

Lạc Tử Ninh không được thỏa mãn d*c v*ng, tính tình cáu kỉnh hơn hẳn, hậm hực đi tới cùng ăn trưa với Hoắc Lệnh Chi, tuy rất giận nhưng cứ nghĩ đến chuyện Hoắc Lệnh Chi sắp thi đại học, anh chỉ đành hờn dỗi gắp thức ăn cho hắn.

Hoắc Lệnh Chi ăn cơm xong không ngủ trưa, hắn sẽ làm một bộ đề hoặc đọc sách.

Lạc Tử Ninh từng nói tìm gia sư cho hắn nhưng bị Hoắc Lệnh Chi từ chối, hắn bảo hắn không cần.

Lạc Tử Ninh sau khi tốt nghiệp trả hết kiến thức cho thầy cô rồi, nhìn một cái là thấy chóng mặt. Đôi khi anh ngồi bên cạnh Hoắc Lệnh Chi, đôi khi lại đi ngủ trưa.

Hôm nay Lạc Tử Ninh bị khơi gợi ngọn lửa trong lòng, trong đầu anh toàn là chuyện đó, cơ thể cũng không kìm chế được mà có phản ứng.

Có điều thấy Hoắc Lệnh Chi làm đề nghiêm túc như vậy, anh cảm thấy mình thật dâm loạn, anh nói với Hoắc Lệnh Chi: "Em đi ngủ trưa một lát, anh cứ làm bài đi."

Hoắc Lệnh Chi: "Ừm."

Lạc Tử Ninh thấy hắn không mảy may nghi ngờ, liền nhanh chóng đứng dậy chui tọt vào phòng ngủ, kéo rèm cửa, c** q**n áo. Thế nhưng anh của hiện tại đã không thể thỏa mãn bằng cách tự lực cánh sinh nữa rồi, anh hồi tưởng lại những chuyện từng làm với Hoắc Lệnh Chi trước đây, một tay bóp lấy thắt lưng mình, giả vờ như là Hoắc Lệnh Chi đang bóp, bàn tay kia lại vỗ vài cái lên mông, giả vờ như là vật đó của Hoắc Lệnh Chi.

Thêm chút ảo tưởng, cảm giác so với lúc nãy còn mãnh liệt hơn nhiều, anh cũng dần dần chìm đắm trong đó, đến nỗi cửa mở lúc nào cũng không nghe thấy.

Thính giác Hoắc Lệnh Chi vô cùng nhạy bén, hắn nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng th* d*c hỗn loạn, cùng với những tiếng r*n r* dù đã kìm nén nhưng vẫn không tự chủ được mà phát ra.

Hắn đặt bút xuống, đẩy cửa phòng ra muốn xem thử có phải mình đã nghĩ sai hay không. Ai ngờ vừa đẩy cửa vào đã thấy khóe mắt ửng hồng của Lạc Tử Ninh, cùng với những ngón tay ẩn hiện đang vùi sâu trong bóng tối.

Khoảnh khắc Lạc Tử Ninh thấy gương mặt hắn, chẳng biết là do bị dọa hay do gương mặt đẹp trai kia k*ch th*ch mà nháy mắt đã bắn...

Sau khi kết thúc, Lạc Tử Ninh ngại chui tọt vào trong chăn, giả làm ốc sên: "Sao anh không gõ cửa? Làm xong đề chưa?"

Hoắc Lệnh Chi đóng cửa lại, từng bước tiến đến trước cửa sổ, áo trên đã bị hắn cởi ra quăng xuống cuối giường ngay trên đường đi tới: "Chuyện này không thể trách anh, em như vậy bảo anh sao không phân tâm cho được?"

"Em làm sao chứ? Em đâu có làm phiền anh." Lạc Tử Ninh vừa nói xong thì trước mắt sáng bừng lên, tấm chăn đã bị Hoắc Lệnh Chi hất tung, anh đối diện với gương mặt đầy quyến rũ của hắn. Trái tim anh lỡ mất một nhịp, định nói gì đó cũng quên bẵng sạch, chỉ há to miệng như đang mời gọi đối phương hôn mình một cái vậy.

"Em đang quyến rũ anh." Hoắc Lệnh Chi giơ tay tóm lấy anh từ trong chăn, không cho anh trốn thoát, lực tay có chút kiểm soát.

"Anh quyến rũ em thì có! c** q**n áo nhanh quá đi, chẳng giữ nam đức chút nào hết." Lạc Tử Ninh giơ tay đẩy hắn: "Anh mất cơ hội rồi, em đã sướng rồi, không cần dùng tới anh nữa."

"Thật sự không cần?" Giọng Hoắc Lệnh Chi như móc câu dụ dỗ anh, rõ ràng cảm nhận được bàn tay đang đẩy người đã mềm đi vài phần. Hoắc Lệnh Chi biết Vương phi nhỏ của hắn miệng cứng lắm, rõ ràng rất muốn nhưng ngoài miệng chẳng bao giờ nói thẳng, cứ phải bắt người khác đoán, đoán không đúng là lại nổi cáu.

"Muốn cái gì mà muốn, không đủ thời gian đâu." Lạc Tử Ninh cảm thấy mình lại sắp không ổn rồi, Hoắc Lệnh Chi quá phạm quy, khiến anh không cách nào giữ kẽ được. Không làm thì chính là chịu thiệt, kiểu thiệt mất một triệu tệ ấy nhưng lần nào Hoắc Lệnh Chi cũng làm rất lâu, còn một tiếng nữa là đến giờ lên lớp rồi, trên đường đi còn mất mười mấy phút nữa, căn bản là không kịp.

Hơn nữa chuyện đó cũng rất tốn sức, anh sợ Hoắc Lệnh Chi lên lớp không tập trung tinh thần.

Thế nhưng Hoắc Lệnh Chi lại kề sát tai anh nói: "Anh có thể nhanh hơn một chút hay không, thì phải xem em có dốc sức hay không đã."

Lạc Tử Ninh: "!!!" Anh nhớ lại vài ký ức khiến người ta đỏ mặt tía tai. Có một lần anh không chỉ tích cực phối hợp, mà còn cố ý r*n r* bên tai Hoắc Lệnh Chi, bày ra đủ loại tư thế. Hoắc Lệnh Chi sao mà chịu nổi kiểu trêu ghẹo như vậy, thế nên kết thúc rất nhanh.

Lần đó Lạc Tử Ninh còn cười nhạo Hoắc Lệnh Chi sao nhanh thế? Kết quả là bây giờ Hoắc Lệnh Chi lại dùng chính chuyện đó để nắm thóp anh rồi?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10