Chương 131
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 131

Vì cánh tay trái đang mang thương tích nên Ninh Khả Chi bấm quyết niệm chú không còn được linh hoạt như trước. Đó là vất thương cũ chưa lành đã chồng thêm vết thương mới.

Lần trước bị Huyền Hồ cào vẫn còn chưa khỏi hẳn, động tác tay trái của Ninh Khả Chi vốn đã chậm chạp hơn thường lệ. Mà khi đối luyện, Hạc Quy Đạo Quân chắc chắn sẽ không bỏ qua sơ hở mười mươi này, thế nên trong lúc bị "ăn đòn", cánh tay cậu lại bị bồi thêm một đường kiếm nữa. Ninh Khả Chi dám cá rằng, lúc đó trong đầu sư tôn chắc chắn đang nghĩ: "Nếu đã vướng víu như vậy, chi bằng chặt quách đi cho rảnh nợ."

Ninh Khả Chi ngán ngẩm: "Nguyên chủ đúng là yêu đến chết đi sống lại mới chịu nổi cái ông này!"

Lần này Ninh Khả Chi đến Tàng Kinh Các là để tìm một quyển kiếm quyết. Lúc bị ăn đòn vừa rồi, cậu thấy Hạc Quy Đạo Quân dùng mấy chiêu trông rất quen, hình như trước đây cậu từng thấy ghi chép về cách phá giải chúng trong gác nhỏ này.

Cậu thầm cảm thấy vị sư tôn này tuy giỏi thì giỏi thật, nhưng phương pháp dạy học trò thì cực kỳ phản khoa học. Dùng bạo lực để dạy dỗ thì tính là gì chứ? Lần nào bị đánh, Ninh Khả Chi cũng tưởng như mình sắp đi chầu ông bà đến nơi rồi.

Cùng một chiêu thức, lần đầu ông ấy ra tay còn nương tay, nhưng đến lần thứ hai thì đúng nghĩa là sát chiêu không chút nể tình. Nói cách khác, nếu Ninh Khả Chi không kịp học cách hóa giải sau lần đầu bầm dập, thì chẳng cần chờ đến đoạn kết của cốt truyện, cậu đã sớm "xanh cỏ" dưới tay sư phụ mình rồi.

# Đúng là kiểu dạy dỗ địa ngục mà #

Cũng may Ninh Khả Chi còn có hệ thống hỗ trợ không gian luyện tập. Nhờ vào việc "chết đi sống lại" vô số lần trong đó để làm quen chiêu thức, cậu mới miễn cưỡng bảo toàn được chân tay để sống sót tới tận ngày hôm nay.

Tuy nhiên, dạo gần đây tần suất bị đánh quá cao khiến Ninh Khả Chi sắp phát điên. Cậu thật sự không muốn ngoài đời vừa bị ăn đòn xong, vào không gian hệ thống lại phải xem lại "phim hành động" đó thêm lần nữa. Cách duy nhất để bớt bị tra tấn là phải động não: Nghiên cứu thấu triệt chiêu thức trên giấy trước, diễn luyện cách phá giải trong đầu cho nhuần nhuyễn, như vậy khi vào tập thực tế sẽ đỡ mất mạng hơn.

Đang mải suy nghĩ, Ninh Khả Chi bỗng lơ đãng khiến luồng linh lực đang điều khiển vật thể bị đứt quãng. Tuy cậu đã rút được cuộn thẻ ngọc cần tìm ra khỏi giá, nhưng nó lại bị rơi thẳng xuống đất. Với phản xạ của một người tu hành, tốc độ rơi này chẳng là gì, cậu định đưa tay ra bắt lấy theo bản năng...

Thế nhưng, cuộn thẻ ngọc không rơi bịch xuống mà lại từ từ bay nhẹ vào lòng bàn tay cậu. Ninh Khả Chi nhìn theo hướng luồng linh lực vừa nãy: Là Thẩm Trầm Ngọc!

Cũng phải thôi, cái gác nhỏ này của đỉnh Quy Kiếm chỉ có ba người vào được. Sư tôn chắc chắn không rảnh rỗi thế này, vậy thì chỉ còn cậu ta. Ninh Khả Chi nhìn qua khe hở giá sách, thấy vẻ mặt mừng rỡ của đối phương thì lập tức thực hiện phương châm "tránh xa vai chính thụ", cậu lạnh nhạt xoay người định rời đi ngay.

"Sư huynh!" Thẩm Trầm Ngọc vội bước tới chặn đường. Dù bị làm lơ, cậu ta vẫn niềm nở: "Sư huynh tìm gì sao? Đệ rất quen thuộc chỗ này, có thể giúp huynh..."

"Không cần," Ninh Khả Chi lạnh lùng ngắt lời.

Nụ cười trên môi Thẩm Trầm Ngọc bỗng khựng lại, đôi mắt chợt tắt ngấm ánh sáng. Với vẻ ngoài rực rỡ ấy, chỉ một thoáng buồn bã của cậu ta cũng khiến cả căn gác như tối sầm lại. Ninh Khả Chi cảm thấy tội lỗi dâng trào nhưng vẫn tự nhắc mình: Bình tĩnh! Đây là nhân vật nguy hiểm, dây vào là mất mạng như chơi.

Sau một hồi im lặng, Thẩm Trầm Ngọc lại cố nặn ra một nụ cười yếu ớt, né sang một bên khép nép: "Vậy... để đệ tiễn huynh ra ngoài..." Giọng điệu cậu ta như đang khẩn cầu.

Ninh Khả Chi cố giữ lòng sắt đá, định từ chối lần nữa thì bỗng nghe một tiếng kêu khẽ. Hóa ra vì né tránh quá nhanh, Thẩm Trầm Ngọc vô tình va vào giá sách phía sau. Đáng lẽ trận pháp trên giá sẽ giữ cho sách không rơi, nhưng có lẽ do lâu ngày hỏng hóc, sau cú va chạm đó, bảy tám cuộn thẻ ngọc từ tầng cao nhất bỗng đổ rào rào xuống.

Dù Thẩm Trầm Ngọc có là tu sĩ thì bị đống thẻ ngọc cứng ngắc đó đập vào đầu cũng chẳng hay ho gì, chưa kể... ai biết được trên mấy thẻ ngọc đó có cài bùa chú nguy hiểm gì không? Ở đỉnh Quy Kiếm, đồ đạc vứt lung tung, nếu lỡ kích hoạt phải cái bùa chú chết chóc nào thì cả hai đứa đều xong đời!

Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Trước khi kịp suy nghĩ, Ninh Khả Chi đã lao tới che chắn, kiếm khí trong tay bộc phát đánh tan mấy cuộn thẻ ngọc thành bụi cám trước khi chúng chạm đất. Cậu cảm nhận rõ vài luồng linh lực bùa chú vừa bị mình cắt đứt.

"Quả nhiên là có bùa chú!" Ninh Khả Chi thở phào vì kịp cứu nguy.

Thế nhưng, cậu không hề chú ý thấy chàng thiếu niên đang được mình che chở bên dưới lại khẽ nhếch môi cười một cách đầy ẩn ý. Thẩm Trầm Ngọc giấu đôi bàn tay ra sau lưng, bình thản phủi sạch những vụn gỗ bám trên đầu ngón tay.

Ngay tại vị trí cậu ta vừa che khuất trên giá gỗ — nơi vốn có trận pháp bảo vệ — bỗng xuất hiện một vết khuyết do bị cậy phá bằng tay.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (231)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231