Chương 130
Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 130

Trong lúc cấp bách, Thẩm Lệnh Nghi nghĩ phải tùy tiện nói gì đó để dời đi sự chú ý của Lục Yến Đình, bất giác liền nghĩ đến Hỉ Diên.

“Tại sao?” Nhưng người đàn ông trước mắt lại là một cao thủ một lòng hai việc, bề ngoài nghiêm túc trả lời nàng nhưng bàn tay bên dưới váy cũng chưa từng dừng lại.

Trớ trêu thay, hắn thật sự có một đôi tay đẹp, vẽ được một tay tranh tốt, bắn được một cây cung tên lợi hại, dĩ nhiên là vô cùng linh hoạt.

“Chỉ là... muốn để nó được tự do, đừng... giống như ta!”

Thẩm Lệnh Nghi cảm thấy dòng suy nghĩ của mình sắp đứt rồi, cảm giác mãnh liệt đó như dòng nước sông dâng trào cuốn lấy nàng.

Rất nhanh, nàng đã bị làm cho khó chịu, chỉ có thể bất giác thở hổn hển, hàng mi khẽ run, mềm giọng bắt đầu xin tha.

“Lục... Lục Yến Đình, ngài đừng... trêu ta nữa!” Giọng nói nũng nịu muốn khóc lại như không khiến người ta nảy sinh bao suy nghĩ.

Lục Yến Đình cười cúi đầu, hôn lên bờ môi căng mọng của nàng, nuốt lấy hơi thở mập mờ giữa hai người, khàn giọng nói: “Chỉ cần ở bên cạnh ta, ta vẫn sẽ cho ngươi đủ tự do.”

Chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài lại lất phất mưa. Tiếng mưa hòa cùng tiếng tí tách của đồng hồ cát trong phòng, che giấu tiếng “xì xì” của con thiêu thân lao vào lửa ở góc phòng yên tĩnh.

Thẩm Lệnh Nghi chỉ cảm thấy khắp người toát ra một hương vị không thể nói thành lời.

Bàn án cứng ngắc, cấn vào sống lưng nàng từng cơn đau nhưng trong cơ thể lại có một cảm giác no đủ khó tả khiến nàng mềm nhũn không còn chút sức lực.

Lục Yến Đình dường như cũng biết đã làm đau nàng, sau khi bế người dậy liền nhẹ nhàng ôm vào lòng.

Thẩm Lệnh Nghi thuận thế tì cằm lên vai hắn, đôi mắt ngấn nước nửa nhắm nửa mở, chờ đợi cơ thể vẫn còn đang căng cứng của mình từng chút một thả lỏng.

Trong chuyện tình ái, Lục Yến Đình không hổ là một vị sư phụ tốt.

So với sự giày vò khó chịu lúc ban đầu, Thẩm Lệnh Nghi biết rõ, nàng của hiện giờ cũng đã có thể cảm nhận được một chút hoan lạc và thú vị từ trong đó.

Chỉ là hôm nay Lục Yến Đình lại vô cùng l* m*ng, lúc đ*ng t*nh lại xé toạc luôn cả chiếc váy hoa phù dung trên người nàng.

Thẩm Lệnh Nghi không khỏi có hơi tức giận. Chiếc váy này vẫn còn mới tinh từ chất liệu vải lụa đến kiểu dáng nàng đều rất thích, mới mặc có mấy lần đã bị người ta làm hỏng rồi.

Nghe tiếng hít thở dần dần ổn định của tiểu nữ nhân, Lục Yến Đình vừa định bế người xuống bàn thì lập tức thấy được chút không vui lóe lên trong đáy mắt nàng.

Thực ra, ngày thường Thẩm Lệnh Nghi luôn có một dáng vẻ ôn ôn hòa nghe lời, dường như chẳng có tính khí gì lớn, mặc cho người ta xoa tròn nắn dẹt, rất dễ bắt nạt.

Nhưng Lục Yến Đình lại biết, nếu tiểu nữ nhân thật sự lạnh mặt xuống, vậy thì thật sự là có mấy phần không dễ chọc.

Hắn bèn thuận theo ánh mắt của Thẩm Lệnh Nghi nhìn qua, lập tức không tự nhiên mà hắng giọng: “Hôm khác đền cho ngươi một chiếc mới là được chứ gì.”

“Đại nhân tốt nhất là nói lời giữ lời!” Thẩm Lệnh Nghi vẫn lạnh mắt nhìn hắn, hiếm khi lại cậy sủng mà kiêu.

So với vẻ cúi đầu thuận mắt của nàng, Lục Yến Đình thật sự rất thích dáng vẻ vênh váo lúc này của nàng, liếc mắt đưa tình, đẹp đến không gì tả xiết.

Hắn bèn giơ tay lên, nhẹ nhàng che đi đôi mắt đen trắng rõ ràng của nàng, sau đó nghiêng người lại dán lên, gần như mùi mẫn mà hôn lên tiểu nữ nhân trong lòng...

Kết quả là tối hôm đó, đợi đến khi Thẩm Lệnh Nghi bị Lục Yến Đình bế về Phong Hà Cư đã mệt đến mức không thể mở mắt nổi. Người còn chưa chạm đến gối đã chìm vào giấc ngủ say.

Đêm đó, nơi có ánh nến sáng suốt đêm giống như thư phòng của Ẩn Trúc Viện còn có từ đường nội trạch của Phùng phủ.

Chỉ là khác với sự quyến luyến trong Ẩn Trúc Viện, bên trong từ đường của Phùng phủ lại tràn ngập một bầu không khí khóc lóc thê thảm. Người ngoài không biết còn tưởng trong phủ đang cử hành tang lễ.

Thế nhưng ai có thể đoán được, tiếng khóc than như quỷ gào sói tru đó lại chính là do chính thê của Phùng Tấn - Hồ thị, phát ra.

Hồ thị mặt mày đẫm nước mắt đã bị Phùng Tấn bắt quỳ trong từ đường từ lúc chạng vạng. Suốt hơn nửa đêm, Phùng Tấn lại không hề có ý định nhượng bộ.

Hưu thê là yêu cầu duy nhất mà Phùng đại nhân đưa ra từ lúc hồi phủ.

Hồ thị nghe vậy, tức khắc nước mắt tuôn rơi, dáng vẻ run rẩy quỳ trên đất ôm lấy đùi Phùng Tấn, hoàn toàn khác hẳn với vẻ kiêu ngạo lúc ở Túy Tiên Lâu đối với Diêu Liên Tâm.

Nhưng Phùng Tấn thấy vậy lại không hề có chút thương xót, ngược lại mắt đầy phẫn nộ và khó hiểu.

“Ban đầu lúc ngươi biết ta bị người khác dâng sớ tố cáo thì lập tức thuận nước đẩy thuyền mà nhận Bình ca nhi làm con thừa tự. Vì chuyện này, ta luôn cảm thấy có lỗi với Liên nương lại vì lo cho tiền đồ mà không thể làm gì được. Những năm nay, mọi việc lớn nhỏ trong phủ ta đều giao cho ngươi lo liệu.”

“Thế nhưng mẫu thân bệnh nặng, ngươi giả vờ nhận hết mọi việc hầu hạ, thực chất lại lén lút sau lưng ta, đẩy hết mọi việc bẩn thỉu mệt nhọc cho Liên nương. Nực cười là ta lại tưởng rằng ngươi chủ nội, ta chủ ngoại, chúng ta vợ chồng đồng lòng là có thể sống qua ngày tốt đẹp. Nào ngờ, lòng dạ của ngươi lại còn hẹp hòi hơn cả đầu kim mũi nhọn, bao nhiêu năm nay, chỉ một Liên nương ngươi cũng không dung chứa nổi!”

Phùng Tấn nói đến những chỗ đáng ghét của Hồ thị, tức giận đến mức hận không thể giẫm lên người nàng ta vài cái.

Trong từ đường, tiếng nức nở đứt quãng của Hồ thị như tiếng quỷ hú gọi, không một khắc ngơi nghỉ.

Ngoài từ đường, Diêu Liên Tâm đang im lặng đứng dưới hành lang, giơ một chiếc đèn lồng nhìn về gian nhà chính đèn đuốc sáng trưng cách đó không xa mà xuất thần.

Tiếng khóc lóc và cầu xin của Hồ thị từng đợt từng đợt bị gió đêm cuốn vào tai Diêu Liên Tâm nhưng nàng lại như thể không hề nghe thấy, mặt không biểu cảm, tựa như đang xem một vở tuồng cũ kỹ không chút gợn sóng.

Đột nhiên, sau lưng nàng vang lên tiếng bước chân khe khẽ, ngay sau đó, nha hoàn Tiểu Hồng vẫn luôn hầu hạ nàng liền vội vã chạy đến dưới hành lang.

“Di nương, sao người lại đứng đây hóng gió vậy.” Tiểu Hồng mắt đầy vẻ lo lắng, một mặt giậm chân một mặt nhận lấy chiếc đèn lồng nặng trĩu trong tay Diêu Liên Tâm.

“Bình ca nhi ngủ rồi sao?” Diêu Liên Tâm thản nhiên hỏi nhưng không quay đầu lại.

Tiểu Hồng vội đáp: “Ngủ rồi ạ, ngủ rồi. Ca nhi trước lúc ngủ còn hỏi nô tỳ, sau này có phải đều có thể ngủ ở phòng của di nương không. Nô tỳ nói phải, ca nhi mới yên tâm xoay người.”

Tiểu Hồng nói rồi không khỏi ướt mắt: “Di nương, người nói xem, chúng ta đây... có được xem là khổ tận cam lai rồi không ạ!”

Gió đêm thổi qua hành lang cuốn lấy vạt váy của Diêu Liên Tâm, xào xạc.

Nàng chậm rãi quay đầu liếc nhìn đại nha hoàn thân cận, người mà bất kể nàng đắc sủng hay không vẫn luôn đi theo mình, đột nhiên cười khổ.

“Một năm trước lúc mẫu thân hấp hối, Phùng lang cũng đã nói muốn hưu thê. Nhưng người nhà họ Hồ đến cửa gây náo loạn một trận, chuyện đó cuối cùng cũng không giải quyết được gì.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (262)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141: Hạ độc Chương 142: Chương 142: Không thoát khỏi liên can Chương 143: Chương 143: Công Chúa Chiêu Nguyên Chương 144: Chương 144: Chỉ là một ngoại thất mà thôi Chương 145: Chương 145: Ta tin tưởng Lệnh Nghi Chương 146: Chương 146: Lục đại nhân để ý người kia Chương 147: Chương 147: Ấm ức Chương 148: Chương 148: Trời có sập xuống vẫn có ta chống đỡ Chương 149: Chương 149: Nàng chướng mắt người ta Chương 150: Chương 150: Ra quân bất lợi Chương 151: Chương 151: Liếc mắt đưa tình Chương 152: Chương 152: Muội muội lại đây Chương 153: Chương 153: Trong nhà chưa rõ, ngoài ngõ đã tường Chương 154: Chương 154: Quá khó lừa gạt Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262