Chương 130
Hãy Để Nàng Sa Ngã - Đồ Nghê

Chương 130: Nhật ký tình yêu 4

"Bé ơi, mình mặc cái này trông thế nào?"

"Đẹp lắm."

Tiệc tối bắt đầu lúc bảy giờ, nhưng khoảng ba giờ là Văn Lạc đã bắt đầu trang điểm, suốt buổi cứ loanh quanh trong phòng thay đồ, thử quần áo, cân nhắc cách phối đồ, nghĩ xem nên trang điểm thế nào.

Có thể thấy cô rất hào hứng. Cùng nhau đi dự tiệc, hoàn toàn không bận tâm đến chuyện xã giao mệt mỏi hay các mối quan hệ phiền hà, đây vốn là lĩnh vực Văn Lạc rất giỏi. Cô chỉ quan tâm đến việc bạn gái muốn dắt cô đi gặp bạn bè, muốn nắm tay cô, muốn công khai thể hiện tình cảm trước ống kính và đám đông.

"Thế còn bộ này thì sao? Tôn dáng không?"

"Ừm, tôn dáng."

Văn Lạc tiếp tục chọn quần áo, còn Kiều Sơn Ôn thì đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn cô.

Văn Lạc mặc gì cũng đẹp, dù là phong cách ngầu lạ hay rực rỡ quyến rũ, thế nào cũng khiến cô say mê, khiến h*m m**n chiếm hữu trong lòng cô lại dâng cao một bậc.

Có điều, dạo này Kiều Sơn Ôn đã dần điều chỉnh được tâm lý, học cách yêu Văn Lạc dưới danh nghĩa "người của Kiều Sơn Ôn" mà xuất hiện trước mắt mọi người. Ai ai cũng có thể nhìn thấy vẻ đẹp của Văn Lạc, và ai ai cũng biết, Văn Lạc đã thuộc về Kiều Sơn Ôn. Không cần lo lắng người khác thèm muốn cô ấy, vì cô biết, Văn Lạc sẽ rất nghe lời.

Cô biết Văn Lạc say mê mình đến mức nào, biết trái tim cô ấy đang nằm trong tay mình.

Văn Lạc như một hạt giống được gieo trong lòng Kiều Sơn Ôn từ lâu, cuối cùng đã nở ra một đóa hoa cứu rỗi.

Chính vì cảm nhận được tình yêu, nên cô càng thêm trân trọng, càng không muốn cô ấy thay lòng. Kiều Sơn Ôn không thể chịu nổi nếu sự nhiệt tình, yêu thương, thích thú hay thói quen dính lấy cô của Văn Lạc vơi đi dù chỉ một chút.

Khiến người mình yêu mãi mãi giữ được sự nhiệt thành với mình, điều này cần chút mưu mẹo. Cô có một người bạn là chuyên gia trong lĩnh vực này, và một Kiều Sơn Ôn vốn luôn kiêu ngạo lại đặc biệt thích học hỏi từ người đó. Không hiểu sao lại có phần ỷ lại cô ấy, có lẽ đúng như lời cô bạn nói, họ là "cùng một loại người", và cô ấy là "người đi trước" trong số những người như họ.

"Miên Miên dính mình lắm luôn, cậu không biết đâu, đi công tác mà cũng muốn kéo mình theo. Chỉ là qua Anh có hai ngày thôi mà."

"Thật hết cách với cậu ấy."

Công tác?

Kiều Sơn Ôn chợt nghĩ, sau này mình cũng sẽ có lúc phải đi công tác.

"Cảm giác không tồi."

Sáu giờ, dưới sự giúp đỡ của stylist, cuối cùng Văn Lạc cũng chuẩn bị xong. Cô uốn tóc dài thành sóng, khoác lên người chiếc váy dạ hội đen tuyền theo phong cách cổ điển, tay cầm túi xách cùng tông, vai choàng khăn lông, đeo đôi hoa tai bạc khá cầu kỳ, quý phái mà huyền bí.

Vẻ quyến rũ trầm lặng ấy kết hợp với nét mặt thanh tú mềm mại luôn mang chút trêu chọc, khiến người ta cảm nhận được sự ung dung lười nhác, một kiểu... trông thì thân thiện dễ gần, nhưng bên trong lại đầy những ý nghĩ ranh mãnh.

Còn Kiều Sơn Ôn thì mặc một bộ trắng như ánh trăng. "Cao lĩnh chi hoa" có lẽ mãi mãi là hình ảnh đại diện cho cô. Một người đen một người trắng, một người rụt rè một người phóng khoáng sánh bước bên nhau, lại vô cùng ăn ý.

Trước cổng buổi tiệc, sau khi xuống xe, Văn Lạc khoác tay Kiều Sơn Ôn. Trong buổi tiệc toàn là nhân vật giới thượng lưu nổi tiếng ở Đế Đô, lẽ ra một thiên kim tiểu thư nhà giàu sa sút như Văn Lạc phải thấy ngượng ngùng mới đúng. Thế nhưng cô vẫn tự tin, không chút bối rối nào. Đó là sự ung dung đã hằn sâu vào máu từ thuở nhỏ, dù từng sa sút, dù đã được cứu rỗi, cô vẫn luôn tự tin như thế.

Đó cũng là một trong những điểm khiến Kiều Sơn Ôn vừa ngưỡng mộ vừa say mê cô.

"Rượu này không tệ nhỉ."

"Phải rồi, phải rồi, vị rượu rất đậm đà. À đúng rồi, Lục tổng, lần trước ngài nói đến dự án đó..."

Trong sảnh tiệc ngập tràn người qua kẻ lại, Kiều Sơn Ôn sánh vai đi cùng Văn Lạc thì vô tình bắt gặp một ánh mắt, người kia đang nhìn cô mỉm cười nhạt. Ban đầu cô chẳng để tâm, liếc nhìn rồi quay đi, nhưng vừa quay đi chưa được hai giây thì chợt sững người, ngoảnh lại....

Người kia đang nhìn cô, bằng ánh mắt nói rằng: muốn ôn chuyện cũ.

Kiều Sơn Ôn thu ánh nhìn về, gương mặt không chút biểu cảm, tỏ rõ ý không muốn để tâm.

Thế nhưng đối phương cũng không có ý định buông tha, cứ quanh quẩn bên cạnh cô, ánh mắt dõi theo cô, ẩn chứa sự đe dọa.

Hừ.

"Kiều Sơn Ôn, lâu rồi không gặp."

Lấy cớ đi vệ sinh để rời khỏi bên cạnh Văn Lạc, Kiều Sơn Ôn đi về phía khu vườn, người kia lập tức theo sau, gọi tên cô từ phía sau.

Cô dừng bước, quay đầu nhìn lại, ánh mắt lạnh băng.

Mười năm xa cách, gặp lại một lần nữa, người kia dường như đã được xã hội "tái chế" hoàn toàn, không còn chút bóng dáng của năm xưa.

Tóc dài buộc đuôi ngựa thấp sau lưng, kính không gọng vắt nơi sống mũi, mặc âu phục. Trưởng thành, chín chắn, thong thả mà tự tin.

Lột xác hoàn toàn, ngay cả ánh mắt cũng không còn chút gì giống khi xưa, chỉ có nụ cười ấy, vẫn khiến Kiều Sơn Ôn ghét cay ghét đắng từ tận đáy lòng.

Nụ cười của Phùng Chi Hinh chẳng khác nào mấy thương nhân khéo ăn khéo nói đầy giả tạo, cô ta tự giới thiệu: "Trước giờ tôi vẫn kinh doanh ở nước ngoài, mới về nước gần đây để phát triển sự nghiệp. Bận rộn suốt đến tận bây giờ mới rảnh đôi chút. Vốn định chủ động hẹn cậu gặp mặt, không ngờ lại trùng hợp gặp cậu ở đây."

Giọng nói điềm đạm, tự tin, không còn chút nào là sự rụt rè năm xưa.

Kiều Sơn Ôn nhìn cô ta từ đầu đến chân: "Có việc gì?"

"Ôn lại chuyện cũ chứ sao, dù gì thì chúng ta từng là... bạn rất thân mà, phải không?" Nói xong, Phùng Chi Hinh vội cười xòa: "Lẽ nào ngần ấy năm rồi mà cậu vẫn còn để bụng chuyện ngày trước à? Khi đó còn trẻ dại, tôi cũng đã xin lỗi cậu rồi mà."

Kiều Sơn Ôn không đáp.

Tính cách của cô vẫn không thay đổi, vẫn lạnh nhạt hờ hững với Phùng Chi Hinh, dù rằng đối phương đã không còn là con bé tự ti đáng thương từng bị cô làm lu mờ năm ấy.

Nhớ lại chuyện xưa, Phùng Chi Hinh bật cười khẽ.

Cô ta cũng không vòng vo nữa, cảm khái: "Cuối cùng thì tôi vẫn trở về quá muộn. Cậu vậy mà đã ở bên cô ta rồi."

"Kiều Sơn Ôn, cậu thật là..." Phùng Chi Hinh làm ra vẻ khó nói thành lời, "Không thể là ai khác sao?"

Kiều Sơn Ôn nhíu mày, khó chịu, thấy chẳng cần tiếp tục cuộc nói chuyện này nữa, liền quay người định rời đi, nhưng Phùng Chi Hinh cao giọng gọi: "Kiều Sơn Ôn."

"Nghe nói dì Nghiêm mất rồi, tôi rất tiếc. Lúc đó dự án bận quá, không thể đến dự tang lễ được."

"Bà ấy chết thế nào? Tự tử sao? Tôi nghe nói cậu nhốt bà ấy trong viện tâm thần nhiều năm liền. Thật sự... không phải cậu dồn bà ấy đến mức phải chết đấy chứ?"

"Chuyện này... Văn Lạc biết hết rồi à?"

Bước chân Kiều Sơn Ôn khựng lại, cô quay đầu, nét lạnh lùng trên mặt có phần dao động. Phùng Chi Hinh thấy vậy, khóe môi cong lên, nụ cười đầy ác ý như dự đoán trước kết quả.

"Văn Lạc chưa biết gì đâu nhỉ?"

Phùng Chi Hinh đút tay vào túi áo vest, từng bước tiến lại gần cô, cười như thú đội lốt người: "Cậu còn giấu cô ấy bao nhiêu chuyện nữa? Yêu đương kiểu này, không thấy thiếu trung thực sao?"

"Văn Lạc... trông có vẻ cũng không chịu đựng được mấy. Sau khi biết hết mọi chuyện, liệu cô ấy còn có thể thân thiết với cậu như vậy không?"

"Cậu muốn gì?" Trong mắt Kiều Sơn Ôn hiện lên một tia khinh miệt và thích thú, rất nhanh rồi biến mất.

Cô muốn gì?

Với Phùng Chi Hinh, câu nói ấy nghe như một sự nhượng bộ.

"Tại sao nhất định phải là cô ta?" Phùng Chi Hinh lộ vẻ đắc ý, đầy khinh bỉ khi nhắc đến người con gái sa sút trong thời cấp ba ấy: "Cậu nhìn cô ta bây giờ xem, đều là nhờ cậu cả đấy. Không có cậu, cô ta chỉ là ca sĩ quán bar hạng bét, có gì đáng để si mê?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (146)
Chương 1: Chương 1: Phần 1: Học đường Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: Hồi ức của Kiều Sơn Ôn Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53: Phần 2: Hãy để nàng sa ngã Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100: Phần 3: Gặp lại Văn Lạc Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127: Phần 4: Một sự chữa lành nhẹ nhàng - Nhật ký tình yêu 1 Chương 128: Chương 128: Nhật ký tình yêu 2 Chương 129: Chương 129: Nhật ký tình yêu 3 Chương 130: Chương 130: Nhật ký tình yêu 4 Chương 131: Chương 131: Nhật ký tình yêu 5 Chương 132: Chương 132: Nhật ký tình yêu 6 Chương 133: Chương 133: Nhật ký tình yêu 7 Chương 134: Chương 134: Nhật ký tình yêu 8 Chương 135: Chương 135: Chương cuối: Cầu hôn Chương 136: Chương 136: Phúc lợi: Cuộc sống thường ngày sau khi kết hôn Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện: Nếu năm đó tỏ tình thành công 1 Chương 138: Chương 138: Nếu năm đó tỏ tình thành công 2 Chương 139: Chương 139: Nếu năm đó tỏ tình thành công 3 Chương 140: Chương 140: Nếu năm đó tỏ tình thành công 4 Chương 141: Chương 141: Nếu năm đó tỏ tình thành công 5 Chương 142: Chương 142: Nếu năm đó tỏ tình thành công 6 Chương 143: Chương 143: Nếu năm đó tỏ tình thành công 7 Chương 144: Chương 144: Nếu năm đó tỏ tình thành công 8 Chương 145: Chương 145: Nếu năm đó tỏ tình thành công 9 Chương 146: Chương 146: Nếu năm đó tỏ tình thành công 10 (END)