Chương 13
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 13: Tôi chờ cô ở giao lộ phía trước!

Cửa thang máy mở ra, hai người cuối cùng cũng thành công thoát ra ngoài.

Đề tài vừa rồi vì thế mà bị ngắt quãng, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng vui như nở hoa của Kỷ Nhân cả.

Bác sĩ Lục vừa rồi rõ ràng là khen nàng đẹp nha!

"Cô tự vào đi." Lục Gia Hòa nói không tiện đưa nàng vào trong phòng bệnh.

"Được rồi, cảm ơn Bác sĩ Lục."

Lục Gia Hòa nhìn theo đến khi nàng lăn xe vào phòng rồi mới xoay người rời đi.

Điện thoại trong túi rung khẽ, Lý Thần Dao gửi tin nhắn cho cô nói là đang ở phòng cấp cứu.

Cô cầm điện thoại vụt chạy, vội vã đến nơi, vừa bước vào liền thấy Lý Thần Dao.

"Xảy ra chuyện gì?" Lục Gia Hòa hỏi, ánh mắt đảo qua người cô ấy.

"Không phải tôi, là học sinh của tôi đột nhiên ngất xỉu." Lý Thần Dao chỉ chỉ vào học sinh đang truyền nước biển, rồi kéo cô sang một bên nói nhỏ: "Gia đình em ấy sắp đến rồi, cậu bây giờ còn việc gì khác không?"

"Không có, đợi cậu xong thì cùng về."

"Chị em tốt nha!"

"Còn đứa nhỏ đó sao rồi? Có nghiêm trọng không?"

"Suy dinh dưỡng dẫn đến thiếu máu, gia đình khó khăn về kinh tế, em ấy lại liều mạng học tập, một ngày chỉ ăn một bữa cơm, tất cả thời gian sau khi học xong đều dành để làm thêm, cuối cùng làm suy kiệt cơ thể." Lý Thần Dao thở dài.

Lục Gia Hòa cũng chỉ biết khẽ thở dài theo, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tái nhợt của học sinh kia.

"Có làm cậu nhớ đến ai không?"

"Ai?" Lục Gia Hòa nghi hoặc.

"Trình Tĩnh Văn đó." Lý Thần Dao nói, "Mỗi lần nhìn thấy đứa nhỏ này, tôi lại nhớ đến Trình Tĩnh Văn hồi đó, bạn học sinh nhà nghèo vượt khó, có năng khiếu trong lớp các cậu."

Lục Gia Hòa im lặng một lát, rồi bỗng nhiên nói: "Tôi hình như vừa rồi thấy cậu ấy trong bệnh viện."

"Ai?"

"Trình Tĩnh Văn."

"Thật hay giả? Cậu ấy không phải đang phát triển ở bên Ma Đô sao?" Lý Thần Dao không thể tin nổi hỏi.

"Cho nên tôi cũng không chắc, có thể là tôi nhìn nhầm." Lục Gia Hòa nói.

"Cũng chưa chắc đâu. Lỡ đâu cậu ấy đột nhiên nhớ cậu, quay về tìm cậu thì sao?"

"Cậu cảm thấy có khả năng à? Tụi tôi đã bao lâu không liên lạc, gặp lại còn chưa chắc có thể nhận ra nhau."

"Hai người trước kia quan hệ tốt như vậy, sao lại không liên lạc với cậu ấy?"

"Là cậu ấy xóa tôi trước."

"Vì sao?"

"Không biết, có lẽ... lòng tự trọng bị tổn thương?"

Không bao lâu sau, phụ huynh của học sinh chạy tới.

Lý Thần Dao căn dặn xong mọi chuyện mới cùng Lục Gia Hòa rời đi. Trên đường về vừa lái xe vừa than ngày mai đã thi cuối kỳ rồi.

Lục Gia Hòa nghe nghe, rồi lấy điện thoại ra xem, có người đã gửi tin nhắn cho cô.

【Kỷ Nhân】: Bác sĩ Lục, khi nào cô rảnh, tôi mời cô ăn cơm nha!

【Lục Gia Hòa】: Cô quên mai là ngày xuất viện rồi sao?

【Kỷ Nhân】: Xuất viện thì không được mời cô ăn sao? Tôi không thể để cô lao tâm lao lực mà không được đền đáp, lương tâm cắn rứt lắm!

【Lục Gia Hòa】: Vậy thì cô ngủ sớm đi, ngày mai bình an vô sự mà xuất viện, như vậy coi như báo đáp tôi rồi, được không?

【Kỷ Nhân】: Bác sĩ Lục, cô không muốn ăn cơm cùng tôi thật sao... [ủy khuất]

【Lục Gia Hòa】: Làm gì có chuyện đó. Chờ cô xuất viện xong, có thời gian chúng ta cùng đi ăn.

【Kỷ Nhân】: Tuyệt quá!

【Lục Gia Hòa】: Sau khi xuất viện cũng không nên tùy tiện tham gia các hoạt động mạnh, phải biết thương thân thể mình hơn.

【Kỷ Nhân】: Tuân lệnh tuân lệnh

Hôm sau, sáng sớm tinh mơ, Yến Tử đã phi tới bệnh viện để lo thủ tục xuất viện cho Kỷ Nhân, trên tay thì ôm một bó hoa to tướng.

"Cái vô dụng này bao nhiêu tiền?" Kỷ Nhân hỏi.

"Bao nhiêu tiền không quan trọng, quan trọng là nghi thức! Nếu chị không muốn nhận hoa, em có thể đem tặng cho Tường Tử. Bảo đảm anh ấy cảm động đến chết mất." Yến Tử nói.

"Vậy em cứ tặng cho cậu ta đi, coi như chị vì tình yêu cẩu huyết của hai đứa góp một viên gạch."

Yến Tử hừ hừ mấy tiếng, kéo nàng ra ngoài ăn cơm. Ăn xong, Kỷ Nhân bảo đưa nàng về siêu thị.

"Không về nhà nghỉ ngơi trước sao?" Yến Tử hỏi.

"Lâu rồi không tới cửa tiệm, phải ghé qua một lúc mới yên tâm." Kỷ Nhân ngồi ở ghế phụ, duỗi vai lười biếng, "Xe chị đâu?"

Xe Yến Tử đang lái cũng là xe của nàng, nhưng Kỷ Nhân vốn ít lái bốn bánh, vì vậy đa số thời gian đều là Yến Tử lái chiếc xe này.

Yến Tử biết nàng hỏi chính là chiếc xe máy kia, trả lời: "Đã sửa xong rồi, tối hôm qua lão bản gọi điện cho em, lúc ấy em đang bận, chưa kịp đi lấy."

Kỷ Nhân đến siêu thị tuần tra một vòng, lại ngồi họp với giám đốc và vài quản lý suốt hơn một tiếng.

Đến khi bước ra, sắc trời đã ngả tối.

Kỷ Nhân nhâm nhi một ngụm cà phê, rồi xuất phát đi lấy xe.

"Tới rồi!" Chủ tiệm là người đàn ông trung niên tầm ba mươi, ban ngày làm thợ sửa xe, buổi tối chơi rock and roll.

Hai người quen biết cũng đã lâu. Chiếc xe cũng là mua ở chỗ này. Lão bản thấy khí chất của Kỷ Nhân không tồi, từng ngỏ lời mời nàng gia nhập ban nhạc của họ.

Kỷ Nhân lúc đó liền từ chối: "Tôi đây muốn kỹ thuật không có kỹ thuật, muốn bằng cấp cũng... Cũng chỉ có thể làm rapper thôi."

Lão bản cười đến đau cả bụng, từ đó hai người thành bạn.

"Giúp cô làm luôn bảo dưỡng, phanh cũng chỉnh lại rồi, thử xem sao?"

Kỷ Nhân đến gần chiếc xe của mình, cẩn thận kiểm tra thân xe cùng linh kiện một lượt, bóp thử phanh: "Ừm, ổn rồi, giảm giá 20%."

"Ơ kìa! Còn chưa trải thảm đỏ mời khách, cô đã xuống tay mặc cả à? Có ai kiên cường trả giá lạnh lùng như cô không?"

"Ngài làm ơn, giảm giá 20%." Kỷ Nhân mặt vô biểu tình nói.

"......" Lão bản nghĩ nghĩ, nói, "Ngày kia bọn tôi có buổi biểu diễn ở quán bar, cô có đến không?"

"Không đến."

"Đến đi, lần đầu tiên bọn tôi biểu diễn ở quán bar đó, muốn kéo thêm chút nhân khí, cô đến thì tôi mời cô uống rượu."

"Được, chốt đơn. Gửi địa chỉ, tôi đến." Kỷ Nhân trả tiền xong, đội mũ bảo hiểm, động cơ nổ ầm ầm, để lại cho lão bản đang ngậm cười một làn khói xe.

Giờ tan tầm, đường bắt đầu đông nghẹt.

Kỷ Nhân cảm thấy mình đã lâu không có cảm giác tự do như vậy, chỉ là tốc độ cũng không dám chạy quá nhanh, cú ngã lần trước vẫn còn để lại chút bóng ma tâm lý.

Đèn đỏ, nàng dừng xe ở hàng đầu tiên, một chân chống xuống đất, ngẩng lên nhìn đèn đỏ đang đếm ngược.

Trong lúc vô ý quay đầu một cái, chú ý đến chiếc xe màu trắng dừng bên cạnh từ từ hạ cửa kính.

"Xe ngầu thật đấy." Người lái xe cười với nàng.

Kỷ Nhân: "......"

Cảnh này quá quen. Khi nàng cưỡi mô-tô ra đường, mười lần thì tám lần gặp người bắt chuyện kiểu này, chỉ là...

Người kia thấy nàng không trả lời, liền thân thiện giải thích: "Tôi không có ý gì đâu, chỉ là thấy xe của cô đẹp."

Kỷ Nhân do dự vài giây, ngẩng đầu nhìn đèn đỏ dần dần giảm số, bỗng nhiên quay đầu hỏi: "Cùng đi ăn cơm không?"

"Hả?" Chủ xe sửng sốt một chút, chỉ chỉ vào mình hỏi, "Cô hỏi tôi hả?"

Kỷ Nhân gật gật đầu, rồi mở kính mũ bảo hiểm: "Bác sĩ Lục, là tôi nè..."

Lục Gia Hòa: "......"

Phía sau lập tức vang lên tiếng còi inh ỏi, đèn đã chuyển xanh, xe phía sau đang thúc giục họ nhanh chóng di chuyển.

"Tôi chờ cô ở giao lộ phía trước!"

Lục Gia Hòa còn chưa kịp phản ứng thì Kỷ Nhân đã hạ kính mũ, rồ ga phóng về phía trước dẫn đường.

Lục Gia Hòa đành phải lái theo sau. Đến nơi, thấy Kỷ Nhân dừng xe lại, mới thong thả tấp vào bên cạnh nàng.

Kỷ Nhân đậu xe ngay ngắn, tháo mũ bảo hiểm, hất hất tóc, treo mũ bảo hiểm lên xe, nhanh chóng đi về phía cô.

Trời tối, không chú ý phía trước có một bậc thang thấp nhỏ, dáng đi tiêu sái bỗng nhiên loạng choạng, hai tay đập thẳng lên mui xe của Lục Gia Hòa.

Hai người nhìn nhau trong vài giây. Kỷ Nhân xấu hổ cười ngượng: "Đúng là có duyên nha! Lần này tôi nhất định phải mời cô ăn cơm cho bằng được!"

Lục Gia Hòa liếc nàng một cái, xuống xe, đóng cửa, đi tới bên cạnh nàng, cúi đầu hỏi: "Vừa rồi đầu gối có đau không?"

"Không sao, không sao hết! Phụ nữ chúng ta sinh ra là để chịu đau mà!" Kỷ Nhân một thân chính khí nói.

"......"

Lục Gia Hòa: " Không tệ nha, phản ứng nhanh đó, mới té cái đã tự tìm được chuyện cười để cứu vớt tình hình rồi."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (81)
Chương 1: Chương 1: Cảm động Trung Quốc - tấm gương mẫu mực của chúng ta Chương 2: Chương 2: Khách hàng là khách hàng, bác sĩ Lục là bác sĩ Lục. Chương 3: Chương 3: Cảm giác chẳng khác nào bị chủ nhiệm lớp bắt gặp trốn học Chương 4: Chương 4: Bác sĩ Lục, bác sĩ Lục, bác sĩ Lục? Chương 5: Chương 5: Bác sĩ Lục, sao cô lại ở đây?! Chương 6: Chương 6: Vậy tôi cũng cưới một cái bác sĩ Lục? Chương 7: Chương 7: Sao lần nào cũng bị bắt tại trận thế này chứ?! Chương 8: Chương 8: Không chạy! Tôi không chạy! Chương 9: Chương 9: Bác sĩ Lục tặng gì, tôi cũng thích hết! Chương 10: Chương 10: Tôi cởi hết đồ rồi, cô còn bắt tôi chờ một lát? Chương 11: Chương 11: Sau này chúng ta còn được gặp lại không? Chương 12: Chương 12: Bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô. Chương 13: Chương 13: Tôi chờ cô ở giao lộ phía trước! Chương 14: Chương 14: Đi Động Bàn Tơ cứu Đường Tăng. Chương 15: Chương 15: Không thì... cô hôn lại tôi đi? Chương 16: Chương 16: Cô thẹn thùng?! Chương 17: Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa... Chương 18: Chương 18: Đây là cách cô dạy sao, Kỷ lão sư? Chương 19: Chương 19: Không cần thương tiếc đóa kiều hoa nhu nhược này. Chương 20: Chương 20: Qua nhà tôi ở đi. Chương 21: Chương 21: Tôi thật sự rất thích cô! Chương 22: Chương 22: Sao chúng ta lại không gặp nhau sớm hơn? Chương 23: Chương 23: Hai người ở bên nhau từ khi nào? Chương 24: Chương 24: Hổ thẹn với lương tâm. Chương 25: Chương 25: Cô ấy đỏ mặt. Chương 26: Chương 26: Kế hoạch tác chiến, mới chỉ lộ đường kiếm thôi. Chương 27: Chương 27: Tôi biết hôn môi, rất đáng sợ đó. Chương 28: Chương 28: Lại đây, tôi nói cô nghe một bí mật. Chương 29: Chương 29: Cô...... không phải say rồi sao? Chương 30: Chương 30: Tôi ngửi thấy mùi... rừng xanh. Chương 31: Chương 31: Tôi và cô ấy giống nhau, đều thích phụ nữ. Chương 32: Chương 32: . Có lẽ... cô thật sự đã thích người phụ nữ này rồi. Chương 33: Chương 33: Kỷ lão sư muốn dạy thế nào cũng được. Chương 34: Chương 34: Vẫn là trên người cô thơm hơn. Chương 35: Chương 35: Thế...... thế tôi nắm tay chị nhé. Chương 36: Chương 36: Vậy em biết thế nào là động tâm không? Chương 37: Chương 37: Nhìn rất câu dẫn. Chương 38: Chương 38: Người em mơ thấy, chính là tôi. Chương 39: Chương 39: Đi bệnh viện mà mặt mày hớn hở thế kia làm gì? Chương 40: Chương 40: Không biết vì lý do gì, cô lại ôm chặt Lục Gia Hòa. Chương 41: Chương 41: Kỷ Nhân bị ý nghĩ tồi tệ của mình làm hoảng sợ. Chương 42: Chương 42: Tôi phải thưởng cho em mới được. Chương 43: Chương 43: Câu dẫn...... à không, hấp dẫn đối tượng. Chương 44: Chương 44: Chị có thích tôi không? Chương 45: Chương 45: Cậu là tính nói chuyện yêu đương nghiêm túc lâu dài hả? Chương 46: Chương 46: Lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta? Chương 47: Chương 47: Cho nên là... định mặc cho tôi xem? Chương 48: Chương 48: Chị hơi khó chịu...... Chương 49: Chương 49: Tình yêu này... cũng thật sự mệt mỏi nhỉ. Chương 50: Chương 50: Nàng nghe thấy tiếng thở càng lúc càng dồn dập hơn. Chương 51: Chương 51: Không màng tất cả mà dang rộng hai tay ôm chặt lấy cô. Chương 52: Chương 52: Có thể...... cho em làm bạn gái của chị được không? Chương 53: Chương 53: Mình thế này có phải tiến triển quá nhanh rồi không? Chương 54: Chương 54: Nhớ chị nên không ngủ được. Chương 55: Chương 55: Chị có muốn lên uống ly nước không? Chương 56: Chương 56: Mèo hoang nhỏ lại một lần nữa vụt tới hôn trộm một cái. Chương 57: Chương 57: Có phải vội quá dọa nàng rồi không? Chương 58: Chương 58: Tình yêu thật sự có thể từ miệng truyền thẳng vào tim. Chương 59: Chương 59: Làm sao bây giờ, em thích chị quá đi mất... Chương 60: Chương 60: Chị lẽ ra nên thú nhận với em sớm hơn. Chương 61: Chương 61: Hai người này đúng là trời sinh một đôi! Chương 62: Chương 62: Sao em lại mua Porsche? Chương 63: Chương 63: Người thành phố các chị khả năng tiếp thu mạnh thật đó! Chương 64: Chương 64: Cái chị này... ý chí cũng thật kiên định quá đi! Chương 65: Chương 65: Chén trà đầu tiên dành cho thành viên mới của gia đình. Chương 66: Chương 66: Để ba mẹ chị phát hiện thì không tốt đâu. Chương 67: Chương 67: Tay nghề đỉnh nha. Chương 68: Chương 68: Những nếp gấp sứt mẻ của thời gian, đều được Lục Gia Hòa lấp đầy. Chương 69: Chương 69: Một bước đó, nàng phải chạy. Chương 70: Chương 70: Nghe nói Kỷ Nhân hôn môi một phụ nữ, cô có biết là ai không? Chương 71: Chương 71: Là toàn bộ hy vọng và đường lui của em đều tặng hết cho chị. Chương 72: Chương 72: Tối qua chị vất vả rồi. Chương 73: Chương 73: Tối nay đến nhà chị thử xem nệm mới thế nào? Chương 74: Chương 74: Đêm nay em ngủ ở bếp với ban công luôn đi. Chương 75: Chương 75: Chạy như bay về phía người. (Hoàn chính văn) Chương 76: Chương 76: Phiên ngoại 1. Về nhà (Phần 1) Chương 77: Chương 77: Phiên ngoại 2. Về nhà (Phần 2) Chương 78: Chương 78: Phiên ngoại 3. Về nhà (Phần 3) Chương 79: Chương 79: Phiên ngoại 4. Sống chung Chương 80: Chương 80: Phiên ngoại 5. Tình địch Chương 81: Chương 81: Phiên ngoại 6. Tương lai (Hoàn toàn văn)