Chương 13
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 13: Phút giây sự thật

Nụ cười trên mặt Anh Hùng đông cứng. Hắn hạ thấp đầu, có vẻ tiếc hận. Sau khoảng một phút, dưới bầu không khí yên ắng nặng nề, hắn trả lời.

"Đúng vậy. Tôi định làm lúc cậu đang ngủ, vậy thì cậu sẽ không phải đau khổ."

Trong màn đêm, một nụ cười đắng nghét hiện lên trên mặt Sunny.

Người lính trẻ thở dài một hơi. Tựa lưng vào bức tường của hang động, vẫn chưa ngẩng đầu lên.

"Tôi không kì vọng cậu sẽ tha thứ. Tội lỗi này, tôi cũng sẽ gánh chịu. Nhưng làm ơn, nếu cậu có thể cảm thông cho. Nếu mọi thứ khác đi, thì tôi đã sẵn lòng đối đầu con quái vật và để cậu bỏ trốn. Nhưng mạng sống của tôi... nó không chỉ thuộc về mình tôi. Tôi có một sứ mệnh đã thề phải hoàn thành. Nên trước khi làm xong, tôi không thể cho phép bản thân chết đi được."

Sunny cười.

"Mấy người... Tự nhìn mình đi! Có ý định giết tôi mà vẫn cứ viện hết cớ này đến cớ nọ. Tiện thật nhỉ! Mấy tên đạo đức giả đúng là chán ghét nhất. Sao không cứ nói thật một lần đi? Đừng có ném mấy cái cớ rác rưởi vào mặt người khác... nói thẳng ra đi! 'Tao giết mày vì như vậy dễ hơn. Tao giết mày vì tao muốn sống.'"

Anh Hùng nhắm mắt lại, gương mặt hết sức đau buồn.

"Tôi xin lỗi. Tôi biết là cậu sẽ không hiểu được."

"Có gì để hiểu?"

Sunny nghiêng người về phía trước, máu cậu sôi sùng sục.

"Nói đi. Sao tôi phải chết?"

Người lính trẻ ngẩng đầu lên. Mặc dù không thẻ nhìn trong bóng tối, hắn vẫn quay mặt về hướng giọng Sunny phát ra.

"Ông già kia là một kẻ xấu xa... nhưng ông ta cũng nói đúng. Mùi máu trên người cậu quá nặng, nó sẽ hấp dẫn con thú kia."

"Vậy sao không để tôi đi. Chúng ta đường ai nấy đi. Sau đó con quái vật có tìm được đến tôi không chẳng phải việc của anh nữa."

Anh Hùng lắc đầu.

"Chết dưới bộ vuốt hay cái hàm răng của nó... là một số phận quá đau đớn. Sẽ tốt hơn nếu tôi tự làm. Dù sao đi nữa, cậu cũng là trách nhiệm của tôi."

"Ồ, thật là cao cả."

Sunny nghiêng về phía lưng, cảm thấy không đáng để tranh cãi nữa. Sau một lúc, cậu nói nhỏ giọng

"Biết không... Khi vừa đến đây, tôi đã chuẩn bị tâm lý để chết. Dù sao thì, trong thế giới này - đúng hơn là cả hai thế giới - không có lấy một người quan tâm đến sống chết của tôi. Nên khi tôi chết, sẽ chẳng ai buồn cả. Thậm chí sẽ chẳng ai nhớ đến từng có một người là tôi."

Gương mặt mất sạch hi vọng. Nhưng chỉ vài giây sau, nó đã biến mất, thay vào đó là vui vẻ.

"Nhưng rồi tôi đã đổi ý. Đâu đó dọc đường, tôi đã quyết định phải sống. Phải sống, bằng mọi giá."

Anh Hùng trầm tư nhìn về phía cậu.

"Để sống một cuộc đời đáng nhớ?"

Sunny mỉm cười. Mắt cậu lóe lên một tia hắc ám.

"Không. Để chọc tức chúng mày."

Người lính trẻ im lặng một lúc, rồi gật đầu, chấp nhận câu trả lời đó. Rồi hắn đứng lên.

"Đừng lo. Tôi sẽ làm nhanh thôi."

"Hơi tự tin quá đó? Sao mày dám chắc là giết được tao? Có khi chính mày sẽ bị tao giết."

Anh Hùng lắc đầu.

"Tôi khó mà tin được việc đó."

...Nhưng chỉ trong giây kế tiếp, hắn vấp chân, quỵ xuống một đầu gối. Gương mặt trẻ trung tái nhợt, phát ra một tiếng r*n r* đau đớn, rồi bỗng dưng ói ra một bãi máu.

Một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên mặt Sunny.

"Cuối cùng."

"Cuối cùng"

Anh Hùng đỡ cơ thể bằng đầu gối, nửa dưới khuôn mặt dính đầy máu. Kinh ngạc nhìn về phía tay mình, cố hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Cái... cái ma thuật gì đây?"

Gương mặt tái nhợt, mắt trợn to, hắn quay về phía Sunny.

"Tên...tên cướp kia nói đúng sao? Cậu đã nguyền rủa bọn tôi qua Thần Bóng Tối?"

Sunny thở dài.

"Có khả năng đó tao cũng mừng. Nói thẳng luôn, tao không có khả năng gì cả."

"Vậy thì... làm sao?"

Gã nô lệ trẻ tuổi nhún vai.

"Nên tao đã đầu độc tụi mày."

Anh Hùng giật mình, cố phân tích lời nói đó.

"Gì cơ?"

"Sau khi con Bạo Chúa tấn công, tao là người đi lấy nước. Trong lúc thu thập mấy cái bình, tao đã vắt nước Bả Máu vào từng bình, đương nhiên là trừ bình của tao. Không đủ để có vị, nhưng đủ để từ từ giết một người."

Người lính nghiến răng, cố chịu đựng đau đớn. Hắn lúc này mới hiểu ra.

"Vậy ra đó là tại sao hai người kia lại trở nên yếu đến vậy."

Sunny gật đầu.

"Gian Xảo uống nước nhiều nhất, nên tình trạng của hắn xấu đi nhanh nhất. Trí Thức vốn cũng sắp chết, nhưng mày xử hắn trước khi độc kịp kết thúc. Còn mày... như thể Bả Máu vô tác dụng với mày vậy. Nói thật là tao cũng hơi lo lắng."

Gương mặt anh hùng tối sầm.

"Ra vậy... hiểu rồi."

Hắn suy nghĩ một lúc rồi nhìn Sunny với vẻ bất ngờ.

"Nhưng... nhưng ngay từ đầu, cậu không thể biết... chúng tôi sẽ phản bội."

Sunny cười trừ.

"Ôi thôi đi. Rõ như ban ngày. Gian Xảo là một kẻ sẽ giết người chỉ vì một đôi giày. Trí Thức là một con sói đội lốt cừu. Người ta vốn ích kỷ và độc ác ở những tình huống tốt nhất - làm sao tao có thể không nghi bọn chúng sẽ hại tao trong tình huống sống còn?"

Anh Hùng phun ra thêm máu.

"Vậy...vậy còn tôi?"

"Mày?" Sunny kinh tởm ra mặt. "Mày là kẻ tồi tệ nhất trong cả đám."

"Tại sao?"

Sunny nhìn hắn, nghiêng về phía trước.

"Có lẽ tao không học gì nhiều trong cuộc đời ngắn ngủi này, nhưng tao biết một thứ." cậu nói, không còn tì đùa giỡn trong giọng.

Lúc này chỉ còn lại căm hận, lạnh lùng cứng nhắc.

"Không có gì đáng thương hại hơn một thằng nô lệ tin tưởng chủ nô của hắn cả."

Nghe những lời đó, Anh Hùng hạ thấp đầu.

"Hiểu rồi."

Rồi hắn bỗng dưng bật cười.

"Cậu... Mày đúng là một thằng chó khôn ngoan, phải không?"

Sunny trợn mắt.

"Không cần phải thô lỗ."

Nhưng Anh Hùng không nghe cậu nói.

"Tốt. Vậy cũng tốt. Lương tâm tao sẽ đỡ cắn rứt hơn."

Nô lệ trẻ tuổi khó chịu thở dài.

"Lầm bầm cái quái gì vậy? Chết đi cho rồi."

Anh Hùng bật cười rồi bỗng dưng ánh mắt hắn trở nên vô cùng sắc bén. Tự dưng, trông hắn không còn b*nh h**n nữa.

"Biết không, kế hoạch của mày vốn sẽ thành công với người thông thường. Nhưng, số phận an bài, tao đã thức tỉnh Hồn Tâm từ lâu rồi. Tao đã giết vô số kẻ địch và hấp thu sức mạnh của chúng. Độc của Bả Máu mặc dù rất khó chịu, nhưng không đời nào giết được tao."

'Chết tiệt!'

Sunny quay người, cố bỏ chạy, nhưng đã quá trễ. Có thứ gì đó đánh vào lưng cậu, ném cơ thể cậu đập vào bức tường đá. Hét lên một tiếng, bên thân trái cậu đau điếng. Lăn ra khỏi động, Sunny ôm ngực, cố đứng dậy bỏ chạy, thoát khỏi cái khe hẹp.

Cậu thoát ra đến lối mòn, cuối cùng lại có thể thấy ánh sao và vầng trăng nhẹ nhàng. Nhưng chỉ đến đó thôi.

"Dừng lại."

Giọng nói lạnh lùng phát ra từ phía sau. Sunny đứng hình. Nếu như Anh Hùng quả thật có đã có Hồn Tâm, thì cậu không có cơ hội trốn thoát khỏi hắn. Trong một trận chiến, cậu không có khả năng chiến thắng.

"Quay lại."

Cậu ngoan ngoãn quay lại, giơ hai tay lên. Cậu nhìn về phía Anh Hùng, hắn đang lau máu khỏi mặt mình, khó chịu thấy rõ. Hai người họ nhìn chằm chằm vào nhau, run mình trong không khí lạnh giá.

"Đáng không? Mà chả sao cả. Mặc kệ mọi thứ, tao vẫn sẽ giữ lời hứa của mình. Tao sẽ cho mày chết nhanh."

Anh Hùng rút kiếm khỏi vỏ.

"Có trăn trối gì không?"

Sunny không trả lời.

Nhưng mà, một cái chuông bạc bỗng nhiên hiện ra trong tay cậu.

Anh Hùng nhăn mặt.

"Mày giấu thứ đó ở đâu?"

Sunny lắc cái chuông. Một âm thanh trong trẻo vang vọng khắp ngọn núi, giai điệu êm ái bao trùm cả màn đêm.

"Mày làm gì thế?! Dừng lại!"

Nô lệ trẻ tuổi rất nghe lời và dừng lại.

"Cái gì..."

Ngay trước ánh mắt mơ hồ của Anh Hùng, cái chuông bạc biến mất giữa không trung. Hắn nhìn Sunny, nghi ngờ và mơ hồ.

"Nói tao biết! Mày vừa làm gì?"

Nhưng Sunny không trả lời. Thực tế, cậu chưa hề nói một tiếng nào kể từ khi thoát khỏi động. Ngay lúc này, cậu thậm chí còn không hô hấp.

Anh Hùng thì vẫn tiếp tục nói.

"Nói ngay nếu không mày sẽ hối hận."

Hắn mắng.

"Sao mày không nói gì?"

Thằng nhóc trước mặt hắn run rẩy nhưng vẫn không nói một lời, hoàn toàn im lặng, nhìn chằm chằm về phía hắn.

Không...cậu ta nhìn về phía màn đêm sau lưng hắn.

Anh Hùng trợn to mắt.

"Cái gì..."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao