Chương 13
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Chương 13: Bàn Chải Bồn Cầu

Cánh tay của Trần Thịnh cứng đơ ra giữa không trung, thu về không được mà đặt xuống cũng chẳng xong. Hắn cười gượng gạo đầy vẻ lúng túng.

Trong lòng hắn bắt đầu thấy hối hận vì đã lỡ lội vào vũng nước đục của nhà họ Thẩm. Nhìn cái điệu bộ của Lục Nhiên kìa, gọi món cứ như muốn đòi mạng người ta vậy. Còn thái độ của Thẩm Tinh Trác thì cứ nóng lạnh thất thường. Nhưng dù có là con riêng đi chăng nữa thì hai người này vẫn là anh em máu mủ, hắn là người ngoài, xen vào làm gì cho mệt xác.

Mắng Trần Thịnh xong, Thẩm Tinh Trác lại thấy bứt rứt không yên. Anh ta vẫn chưa quen với việc đứng ra bảo vệ Lục Nhiên. Từ trước đến nay, anh ta luôn bao bọc Thẩm Tinh Nhiễm như báu vật trong lòng bàn tay, nay Lục Nhiên trở về, hiển nhiên là đối lập với Thẩm Tinh Nhiễm. Anh ta vốn đã chọn đứng về phía em trai nuôi ngay từ đầu, giờ lại đi che chở cho Lục Nhiên, cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.

Thẩm Tinh Trác khẽ hắng giọng, cố bày ra vẻ mặt khó ở để tìm cách làm khó Lục Nhiên: "Cái hóa đơn này tôi không trả đâu nhé, cậu tự mà lo lấy."

"Anh tất nhiên có thể không trả." Lục Nhiên liếc anh ta một cái sắc lẹm.

Thẩm Tinh Trác nhướng mày thách thức.

Lục Nhiên híp mắt cười đầy tinh quái: "Vậy thì tôi sẽ nói cho tất cả bọn họ biết, Nhị thiếu gia nhà họ Thẩm chính là anh trai ruột của tôi."

Trái tim Thẩm Tinh Trác bỗng hẫng đi một nhịp. Kỳ lạ là, anh ta chẳng hề thấy phản cảm chút nào.

Nhưng Lục Nhiên lại bồi thêm: "Sau đó tôi sẽ kể cho họ nghe chuyện anh từng ăn cứt."

Thẩm Tinh Trác sững sờ. Chút rung động nhỏ nhoi trong lòng lập tức tan thành mây khói.

Lục Nhiên thong thả phân tích: "Nói anh là anh trai ruột chỉ là cái cớ để người ta tin sái cổ cái vế sau thôi."

"Không phải tôi... Tôi ăn hồi nào cơ chứ!" Thẩm Tinh Trác tức đến nổ đom đóm mắt.

"Thì cái hôm đó đấy." Lục Nhiên lạnh lùng nhìn anh ta.

Ký ức kinh hoàng một lần nữa ập đến. Thẩm Tinh Trác điên cuồng giải thích: "Mẹ kiếp, tôi không có!"

"Ai ăn chứ!"

"Cậu chỉ ném cái túi đó vào người tôi thôi!"

"Nhưng mà cái túi bọc nó bị rách rồi còn gì." Lục Nhiên thản nhiên nhắc lại.

"Thì cũng chưa có dính vào miệng tôi!" Thẩm Tinh Trác gào lên đầy tuyệt vọng.

Giọng anh ta quá lớn. Đợi đến khi gào xong mới nhận ra có gì đó không ổn, anh ta cứng đờ người quay sang nhìn bên cạnh. Mấy tên công tử bột xung quanh đều nhìn anh ta với vẻ mặt không thể tin nổi.

Trần Thịnh ngồi gần nhất không nhịn được, yếu ớt giơ tay hỏi một câu chí mạng: "Hai người... đang nói là anh ăn... ăn cái gì cơ?"

Thẩm Tinh Trác: "..."

Ngay lúc Thẩm Tinh Trác hận không thể ngồi tên lửa phóng thẳng khỏi trái đất cho đỡ nhục, thì bên ngoài có tiếng động lớn thu hút sự chú ý.

Nhóm của Lục Nhiên đang ở phòng billiard tầng một, phía ngoài là lớp kính sát đất cực lớn nhìn thẳng ra lối vào của tòa nhà đối diện trong khối nhà đôi. Kiếp trước Lục Nhiên từng đến đây nên biết rõ: khối nhà đôi này chỉ có một nửa mở cửa cho khách, nửa còn lại nghe nói chỉ tiếp đón những nhân vật đặc biệt tầm cỡ, giữa hai tòa nhà có cầu vượt nối liền.

Lúc này, cánh cửa lớn của tòa nhà bí ẩn bên kia mở toang. Trên bậc thềm là hai hàng nhân viên phục vụ đứng cúi chào cung kính. Cách đó không xa, một chiếc xe hạng sang phiên bản kéo dài đang từ từ đỗ lại.

"Mẹ kiếp, cửa mở kìa."

"Ai thế!"

Lục Nhiên cảm thấy chiếc xe kia trông rất quen mắt, cậu cũng tò mò nhích lại gần hơn một chút.

Khi đứng sát cửa kính sát đất, cậu mới phát hiện đám người hầu đứng trên bậc thềm có cách sắp xếp hơi lạ. Hai hàng người không đứng dạt sang hai bên bậc thang mà lại đứng... dọc theo hai bên lối đi dành cho người khuyết tật ở chính giữa.

Đúng lúc này, có người nhận ra chiếc xe, thốt lên kinh ngạc: "Đm! Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, xe của nhà họ Kỷ kìa!"

Lục Nhiên quay đầu nhìn lại.

Cửa chiếc xe thương nghiệp mở ra. Vị quản gia trung niên mà Lục Nhiên từng gặp bước xuống đầu tiên, cung kính đứng đợi bên cửa xe. Ông nhấn vào một nút nào đó, một tấm ván trượt dành cho xe lăn từ từ hạ xuống từ cửa xe.

Sau đó, một chiếc xe lăn điện chậm rãi lăn xuống từ tấm ván, đứng vững chãi trên mặt đường.

Ngồi trên xe lăn là một người đàn ông. Anh ta mặc một chiếc áo khoác dạ màu xám đậm, bờ vai rất rộng, trông không hề có vẻ yếu ớt bệnh tật. Chỉ có đôi chân là được phủ kín bởi một tấm chăn mỏng màu đen.

Vì khoảng cách quá xa, Lục Nhiên lại hơi cận thị nên không nhìn rõ diện mạo người kia. Cậu chỉ cảm thấy người ngồi trên xe lăn có lẽ còn rất trẻ. Trẻ đến mức trông anh ta hoàn toàn lạc lõng với tấm chăn đen dày và chiếc xe lăn dưới thân mình. Thế nhưng, khí chất tỏa ra từ anh ta lại mang một vẻ trầm mặc, u uất, hòa quyện đến kỳ lạ với chiếc xe lăn ấy.

Người đàn ông vừa xuống xe, vị quản lý đứng chờ sẵn lập tức vồn vã chạy tới đón tiếp. Ông khom lưng, nhiệt tình nói điều gì đó.

Người đàn ông trên xe lăn không đáp một lời, có vẻ hơi mệt mỏi tựa vào lưng ghế. Một sự trầm uất, nặng nề tỏa ra từ người anh ta, không ngừng lan rộng ra xung quanh, giống như những tầng mây xám xịt, u ám và đầy áp lực.

Vị quản lý từ thái độ niềm nở ban đầu cũng dần trở nên im lặng, đứng khép nép sang một bên, tay chân có chút lúng túng không biết phải làm sao.

Người đàn ông vẫn không hề phản hồi. Anh ta tự điều khiển xe lăn tiến về phía trước. Vị quản lý định chạy lên giúp đẩy xe, nhưng người đàn ông đưa tay ra hiệu ngăn lại, tự mình điều khiển xe chậm rãi lăn lên bậc thềm.

Bóng dáng ấy khuất sau cánh cửa kính của tòa nhà bên kia.

Lúc này, những kẻ đứng xem bên này mới theo bản năng mà thở phào một cái. Bầu không khí trong phòng bao bỗng chốc trở nên xôn xao hẳn lên.

Phải mất một lúc lâu mới có người lầm bầm lên tiếng: "Vị kia sao lại đến đây nhỉ?"

Trần Thịnh lên tiếng giảng hòa: "Đại ca người ta có đến thì cũng sang tòa nhà bên cạnh, chẳng liên quan gì đến chúng ta cả. Chơi nãy giờ chắc cũng mệt rồi, để tôi gọi chút gì đó ăn nhé."

Mọi người rời khỏi bàn billiard, bắt đầu ngồi lại một góc tán gẫu.

Lục Nhiên nhìn đăm đăm vào chiếc xe doanh nhân bên ngoài, trong lòng thầm kinh ngạc không thôi: Đù... hóa ra người đưa mình và Đại Hoàng đi bệnh viện đêm đó lại là một vị tai to mặt lớn. Hơn nữa, còn là một người tàn tật.

Cho nên... hôm đó ở trên xe mình đã nói những gì ấy nhỉ?

Tàn phế thì thà chết quách đi cho xong?

Lục Nhiên cảm thấy một phen ngượng đến mức muốn dùng ngón chân đào luôn một cái hố dưới sàn.

Trong lòng thầm cảm khái vị đại lão này thật là đức độ bao dung, thế mà không cho người ném cậu xuống khỏi xe.

Xem ra hôm đó đúng là cậu đã gặp đại vận thật.

Vị đại lão này chắc hẳn vốn dĩ đã định đối phó với gia tộc của tên Tóc Vàng. Cho nên trên đường đi mới không ngại giúp cậu một tay.

Sau đó càng là mượn cái video cậu đăng lên, triệt để đánh áp nhà tên Tóc Vàng và vài gia tộc khác một trận.

Rất nhanh sau đó, một vài món ăn và điểm tâm liên tục được bưng lên, đầu óc Lục Nhiên không còn rảnh để nghĩ chuyện khác nữa.

Cậu cũng không tự thấy mình và loại đại lão này còn có cơ hội tiếp xúc.

Thẩm Tinh Trác bước ra khỏi phòng bao nghe một cuộc điện thoại.

Lục Nhiên thong thả đi tới đi lui gắp thức ăn vào đĩa của mình.

Đồ ăn ở câu lạc bộ này hương vị rất tuyệt, bên ngoài không ăn được, còn tốt hơn tay nghề đầu bếp nhà họ Thẩm một chút.

Lục Nhiên tranh thủ một lần ăn cho đáng đồng tiền bát gạo.

Từ nhỏ cậu ăn uống đã rất nghiêm túc, mỗi một miếng đều nghiêm túc nhai kỹ, mang theo đầy ắp cảm giác hạnh phúc.

Dù là thức ăn bình thường đến mấy, cậu cũng sẽ nghiêm túc ăn hết.

Cứ như là đang ăn cao lương mỹ vị tuyệt thế gì đó.

Ai nhìn thấy cậu ăn uống cũng đều sẽ không nhịn được mà ăn thêm một chút.

Trần Thịnh đứng bên cạnh Lục Nhiên, không biết từ lúc nào đã vô thức chén hết ba miếng bánh ngọt, ăn xong mới thấy ngấy.

Nhân lúc Thẩm Tinh Trác không có mặt, Trần Thịnh sáp lại gần làm thân: "Anh Lục này, chuyện lúc nãy chỉ là tôi đùa chút thôi, anh đừng để bụng nhé?"

Lục Nhiên liếc hắn một cái, chỉ nói: "Đừng làm phiền tôi ăn đồ uống."

Trần Thịnh lủi thủi cút đi.

Lục Nhiên cúi đầu chuyên chú cắt bít tết.

Bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nói: "Ồ, cậu cũng biết cắt bít tết cơ à?"

Giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.

Lục Nhiên ngẩng đầu liếc nhìn một cái, đó là một chàng trai khá xinh đẹp.

Lục Nhiên nhớ cậu ta.

Người này tên Lâm Y, vừa là đối thủ vừa là bạn của Thẩm Tinh Nhiễm.

Trong cái thế giới truyện đoàn sủng này, cậu ta thuộc kiểu nhân vật khẩu xà tâm phật với nhân vật chính.

Nhưng Lục Nhiên để tâm không phải chuyện đó.

Cậu nhớ Lâm Y là vì Lâm Y luôn nhìn cậu không thuận mắt.

Cũng là vì kiếp trước khi Thẩm Tinh Nhiễm đẩy cậu xuống hồ nước giữa mùa đông, chính Lâm Y đã cầm cây lau nhà, hết lần này đến lần khác chọc cậu xuống mỗi khi cậu định bò lên.

Hại cậu ở trong nước lạnh ngâm một tiếng đồng hồ.

Còn vì gã hôn phu của Lâm Y này muốn ngủ với cậu.

Thấy Lâm Y đi tới, Trần Thịnh sợ xảy ra chuyện gì, lập tức chạy lại: "Tiểu Y, sao lại tới đây, bên bàn bài đang thiếu cậu đấy."

Lâm Y quay đầu nhìn hắn: "Anh quản tôi à?"

Trần Thịnh trong lòng kêu khổ.

Hắn không nắm bắt được thái độ của Thẩm Tinh Trác, nên không dám để Lâm Y làm khó Lục Nhiên. Nhưng Lâm Y vốn cực kỳ chán ghét những người có xuất thân kiểu này vì cha ruột của cậu ta có con riêng khắp nơi. Hơn nữa, Lâm Y cũng không tính là đàn em của Thẩm Tinh Trác. Cậu ta đã có hôn ước với Trương Lân - người kế thừa nhà họ Trương, có nhà họ Trương chống lưng nên căn bản chẳng sợ đối đầu với nhà họ Thẩm.

Trần Thịnh không muốn đắc tội bên nào.

"Trần Thịnh, sao cái loại người nào cậu cũng kéo vào phòng bao thế, ai không biết còn tưởng đâu có con ma chết đói nào lạc vào đây đấy." Lâm Y nói.

Mấy người bên cạnh cũng cười theo.

Lục Nhiên coi như không nghe thấy, cúi đầu kiên nhẫn ăn đồ ăn trong đĩa của mình. Cậu đang ăn thì một bàn tay vươn tới.

"Bộp" một tiếng, đĩa của Lục Nhiên bị gạt rơi xuống đất, vụn thức ăn bắn tung tóe lên người cậu.

Một gã đàn ông đứng cạnh Lâm Y cười nói: "Tiểu Y đang nói chuyện với mày đấy, sao vô lễ thế?"

Lục Nhiên ngẩng đầu, trên mặt không chút giận dữ. Cậu chỉ rút một tờ khăn giấy lau miệng, rồi lại lau tay. Cậu nhìn đống thức ăn dưới đất, tiếc nuối thở dài, khẽ nói:
"Nếu Thẩm Tinh Trác và Thẩm Tinh Nhiễm có mặt ở đây, chắc chắn họ sẽ nhắc nhở các người đừng có chọc vào tôi lúc đang ăn."

Nếu Thẩm Tinh Trác đang đứng ngoài cửa mà nghe thấy câu này, chắc chắn sẽ rùng mình ngay tại chỗ. Nhưng Lâm Y và đám tay sai của cậu ta thì không hề hay biết.

Tên tay sai còn cười cợt hất cái túi của Lục Nhiên xuống đất. Một chiếc hộp bút đã cũ cùng mấy bản báo cáo thực nghiệm rơi vãi trên sàn. Lâm Y dùng chân đá đá, nhìn dòng chữ trên đó rồi đọc lên: "Chiết xuất quần thể vi khuẩn từ phân bò..."

Cậu ta bỗng bật cười thành tiếng: "Ha ha ha, mày học cái quái gì thế này? Ngày nào cũng nghiên cứu phân bò à?"

Lục Nhiên nhìn bản báo cáo thực nghiệm đang bị giẫm dưới chân. Giọng cậu bình thản:
"Điều tôi ghét thứ hai là có người làm phiền tôi ăn cơm."

"Điều tôi ghét nhất là có người động vào bài tập của tôi."

Đám người xung quanh vẫn đang cười.

Cửa phòng bao mở ra, Thẩm Tinh Trác gọi điện thoại xong bước vào. Nhìn cảnh hỗn loạn trước mặt Lục Nhiên, anh ta nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Chuyện gì thế này?"

Lục Nhiên quay người đi ra ngoài phòng bao. Lâm Y nhướng mày, tưởng cậu định đi mách lẻo với Thẩm Tinh Trác. Nào ngờ, Lục Nhiên cứ thế đi lướt qua Thẩm Tinh Trác, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn anh ta.

Lâm Y cười nhạt một tiếng: "Đi rồi? Nhát gan thế cơ à?"

Thẩm Tinh Trác nhìn túi xách và đồ ăn rơi vãi trên đất, rồi lại nhìn Lâm Y. Ánh mắt anh ta u ám: "Cậu đã làm gì?"

"Thì nói vài câu thôi mà." Lâm Y nhún vai. Cậu ta ra mặt thay Thẩm Tinh Nhiễm nên cũng chẳng nghĩ Thẩm Tinh Trác sẽ làm gì mình.

Nhưng giây tiếp theo, cổ cậu ta thắt lại, cả người bị Thẩm Tinh Trác nhấc bổng lên.

"Mẹ kiếp, ai cho phép mày động vào đồ của cậu ta?"

Mọi người có mặt còn chưa kịp phản ứng thì "Cạch" một tiếng, cửa phòng bao lại mở ra lần nữa.

Lục Nhiên vừa rời đi đã đứng ở cửa, tay cầm một cái... thông bồn cầu?

Cái bàn chải bồn cầu này trông cực kỳ tươi mới, nước còn đang rỉ từng giọt tòng tòng. Trông cứ như là vừa cướp thẳng từ tay bà cô lao công đang dọn dẹp nhà vệ sinh vậy.

Nhìn thấy thứ trong tay Lục Nhiên, tất cả mọi người lại đờ người ra một lần nữa, ánh mắt vô thức di chuyển theo Lục Nhiên, rồi lại vội vàng lùi ra xa khi cậu tiến lại gần.

Chỉ có Thẩm Tinh Trác.

Nhìn thấy vũ khí trong tay Lục Nhiên, cả người anh ta dựng đứng cả lông tơ. Anh ta nhanh chóng buông Lâm Y ra, nhảy thẳng lên ghế sofa bên cạnh. Trần Thịnh đang định can ngăn cũng không hiểu mô tê gì, theo bản năng cũng nhảy lên sofa theo.

Rất nhanh sau đó, hắn phát hiện mình vừa đưa ra một quyết định cực kỳ đúng đắn.

Lục Nhiên giơ bàn chải bồn cầu lên, nhắm thẳng vào tên tay sai vừa gạt đĩa thức ăn của cậu: "Mày không ăn cũng không để cho người khác ăn đúng không?"

Tên tay sai vẫn còn vẻ mặt nhơn nhơn, hắn định theo thói quen gạt cái bàn chải bồn cầu của Lục Nhiên đi. Nhưng vừa vươn tay ra liền phát hiện, dường như chẳng có chỗ nào để hạ thủ…

Tên tay sai bàng hoàng lùi lại. "Mày..." Hắn nuốt nước bọt, định bảo có gì từ từ nói.

Nhưng miệng vừa mới há ra, cả cái bàn chải bồn cầu đã thụt thẳng vào trong mồm hắn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (147)
Chương 1: Chương 1: Trà Xanh Chương 2: Chương 2: Ăn Vạ Chương 3: Chương 3: Tàn Phế Chương 4: Chương 4: Chó Nạn Nhân Chương 5: Chương 5: Bàn Ăn Chương 6: Chương 6: Hậu Di Chứng Chương 7: Chương 7: Chó Ngốc Chương 8: Chương 8: Em Trai Chương 9: Chương 9: Giấc Mơ Chương 10: Chương 10: Làm Thêm Chương 11: Chương 11: Gấp Ba Chương 12: Chương 12: Mời Khách Chương 13: Chương 13: Bàn Chải Bồn Cầu Chương 14: Chương 14: Gà Mắc Tóc Chương 15: Chương 15: Hộp Giấy Chương 16: Chương 16: Che Giấu Chương 17: Chương 17: Đi Quẩy Chương 18: Chương 18: Đuổi Ra Ngoài Chương 19: Chương 19: Bánh Bao Chương 20: Chương 20: Kể Chuyện Chương 21: Chương 21: Không Nhận Người Thân Chương 22: Chương 22: Trương Lân Chương 23: Chương 23: Vất Vả Chương 24: Chương 24: Thằng Em Chương 25: Chương 25: Yến Tiệc (1) Chương 26: Chương 26: Yến Tiệc (2) Chương 27: Chương 27: Yến Tiệc (3) Chương 28: Chương 28: Yến Tiệc (Kết) Chương 29: Chương 29: Nghi Ngờ Chương 30: Chương 30: Tiền Thuê Chương 31: Chương 31: Trẻ Mồ Côi Chương 32: Chương 32: Tài Trợ Chương 33: Chương 33: Hiểu Lầm Chương 34: Chương 34: Đứa Con Riêng Chương 35: Chương 35: Đánh Tiểu Tam Chương 36: Chương 36: Áy Náy Chương 37: Chương 37: Cảnh giác Chương 38: Chương 38: Tháo chạy thục mạng Chương 39: Chương 39: Cầu cứu Chương 40: Chương 40: Cảm ơn Chương 41: Chương 41: Nuôi chó Chương 42: Chương 42: Ảnh chụp Chương 43: Chương 43: Công việc Chương 44: Chương 44: Nhận lại Chương 45: Chương 45: Đi học có lương Chương 46: Chương 46: Giám định huyết thống Chương 47: Chương 47: Hối lỗi Chương 48: Chương 48: Người cũ Chương 49: Chương 49: Cái ly Chương 50: Chương 50: Thưởng rượu Chương 51: Chương 51: Lợi dụng Chương 52: Chương 52: Gồng mình Chương 53: Chương 53: Lý do Chương 54: Chương 54: Công việc Chương 55: Chương 55: Sở trường Chương 56: Chương 56: Trở lại Chương 57: Chương 57: Cố Ninh Khải Chương 58: Chương 58: Giằng co cực hạn Chương 59: Chương 59: Từ chối Chương 60: Chương 60: Dẫm đạp Chương 61: Chương 61: Chống lưng Chương 62: Chương 62: Sinh nhật Chương 63: Chương 63: Hỏi lại Chương 64: Chương 64: Thân phận Chương 65: Chương 65: Mà là Chương 66: Chương 66: Nhóm người đặc thù Chương 67: Chương 67: Bắt cóc Chương 68: Chương 68: Khuyến khích Chương 69: Chương 69: Tiếp đãi Chương 70: Chương 70: Thăm dò Chương 71: Chương 71: Bình thường Chương 72: Chương 72: Chuyện nhỏ Chương 73: Chương 73: Thẩm Tinh Ngộ Chương 74: Chương 74: Xuống đi Chương 75: Chương 75: Nhà họ Thẩm Chương 76: Chương 76: Căn Phòng Chương 77: Chương 77: Chuyển đồ Chương 78: Chương 78: Bánh ngọt Chương 79: Chương 79: Nỗi khổ khó nói Chương 80: Chương 80: Thuyết phục Chương 81: Chương 81: Bác sĩ Chương 82: Chương 82: Vuốt ve Chương 83: Chương 83: Chặn người Chương 84: Chương 84: Đàm phán Chương 85: Chương 85: Hôn ước Chương 86: Chương 86: Xem mắt Chương 87: Chương 87: Miêu tả không đúng sự thật, quan trọng là... Chương 88: Chương 88: Kiềm chế Chương 89: Chương 89: Bôi thuốc Chương 90: Chương 90: Do dự Chương 91: Chương 91: Cố Chấp Chương 92: Chương 92: Món quà Chương 93: Chương 93: Không cam tâm Chương 94: Chương 94: Ra tay Chương 95: Chương 95: Mỗi một lần Chương 96: Chương 96: Giam cầm Chương 97: Chương 97: Canh phòng cẩn thận Chương 98: Chương 98: Gấu nhỏ Chương 99: Chương 99: Tâm cơ Chương 100: Chương 100: Ớt Chương 101: Chương 101: Đồ ngọt Chương 102: Chương 102: Ông nội Chương 103: Chương 103: Hôn Nhau Chương 104: Chương 104: Từ chức Chương 105: Chương 105: Bạn trai Chương 106: Chương 106: Trổ hết tài nghệ Chương 107: Chương 107: Cái hộp Chương 108: Chương 108: Giá trị Chương 109: Chương 109: Lo âu Chương 110: Chương 110: Không quen Chương 111: Chương 111: Sắp xếp Chương 112: Chương 112: Hoàn mỹ Chương 113: Chương 113: Dự phòng Chương 114: Chương 114: Nổi giận Chương 115: Chương 115: Thay lòng đổi dạ Chương 116: Chương 116: Về nhà Chương 117: Chương 117: Bùng nổ Chương 118: Chương 118: Thẩm Thành Chương 119: Chương 119: Kem Chương 120: Chương 120: Ánh dương (H kéo rèm) Chương 121: Chương 121: Đói Chương 122: Chương 122: Ký kết Chương 123: Chương 123: Chỉ trích Chương 124: Chương 124: Di sản Chương 125: Chương 125: Bài thi Chương 126: Chương 126: Hạnh phúc Chương 127: Chương 127: Hành hạ Chương 128: Chương 128: Vụ Án Chương 129: Chương 129: Vô dụng Chương 130: Chương 130: Di chúc Chương 131: Chương 131: Tân sinh (Hoàn Chính Văn) Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện - Cầu hôn (1) Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện - Cầu hôn (2) Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện - Cầu hôn (3) Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện - Cầu hôn (Hoàn) Chương 136: Chương 136: Ngoại Truyện Nếu Như (1) Chương 137: Chương 137: Ngoại Truyện Nếu Như (2) Chương 138: Chương 138: Ngoại Truyện Nếu Như (3) Chương 139: Chương 139: Ngoại Truyện Nếu Như (4) Chương 140: Chương 140: Ngoại Truyện Nếu Như (5) Chương 141: Chương 141: Ngoại Truyện Nếu Như (6) Chương 142: Chương 142: Ngoại Truyện Nếu Như (7) Chương 143: Chương 143: Ngoại Truyện Nếu Như (8) Chương 144: Chương 144: Ngoại Truyện Nếu Như (9) Chương 145: Chương 145: Ngoại Truyện Nếu Như (10) Chương 146: Chương 146: Ngoại Truyện Nếu Như (11) Chương 147: Chương 147: Ngoại Truyện Nếu Như (HOÀN)