Chương 13
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 13: Lâu Lan vương tử

Cửa cung chuẩn bị đóng, Tống Lễ Khanh thu hồi ánh mắt ngưỡng mộ, xoay người định rời đi, lại vừa vặn đụng phải một người, người nọ kêu oái một tiếng, thẻ chầu* rơi xuống đất.

(*) Thẻ chầu hoặc cái hốt: thẻ bằng ngà, bằng ngọc hoặc bằng tre của quan lại khi vào chầu, dùng để ghi việc thời xưa.

Trong lúc va chạm, Tống Lễ Khanh bị thẻ chầu quệt vào mu bàn tay.

“Xin lỗi.”

Tống Lễ Khanh cúi đầu xin lỗi, sau đó nhặt thẻ chầu lên, dùng hai tay trả lại người ta.

“Tên cẩu nào không có mắt vậy?! May là không phải ở trước cửa điện, nếu không trị ngươi tội vô lễ!”

Người nọ tức giận mắng một câu, bò từ dưới đất dậy, nhặt mũ ô sa lên đội ngay ngắn lại.

Tống Lễ Khanh định thần nhìn lại, mới nhận ra hắn là một trong hai vị tiến sĩ. Trạng nguyên và bảng nhãn lớn hơn Tống Lễ Khanh mười mấy tuổi, mối quan hệ giữa hai người họ luôn hòa thuận, thường xuyên qua lại với nhau.

“Ồ… Ta còn tưởng tên nào không mắt, thì ra là thám hoa lang.”

Trạng nguyên thấy đó là Tống Lễ Khanh, lửa giận dịu đi một chút, nặn ra một nụ cười, chỉ là cười thì ít, mà mỉa mai thì nhiều.

“Huynh trưởng.” Bảng nhãn sửa lại lời hắn, “Giờ người ta đã là hoàng thái tử phi, sớm đã bay lên cành cao hóa thành phượng hoàng, khác một trời một vực với hai người chúng ta rồi!”

“À phải phải.” Trạng nguyên cố làm ra vẻ chắp tay nói, “Bái kiến ​​hoàng thái tử phi.”

“Chào hai vị đại nhân.”

Tống Lễ Khanh trịnh trọng đáp lại, hai người họ được hoàng thượng ban chức ngũ phẩm, là tân quý trong triều, hành sự có hơi phách lối, xem thường mình cũng là chuyện bình thường.

Tống Lễ Khanh không muốn so đo với bọn họ, chỉ nói: “Hai vị đại nhân triều vụ bận rộn, ta không trì hoãn thời gian của hai vị nữa.”

“Này!” Trạng nguyên gọi y lại, nói: “Thám hoa lang… À không, hoàng thái tử phi, chúng ta tốt xấu gì cũng có tình cảm hoàng bảng, mấy ngày không gặp, bọn ta muốn ôn chuyện với ngươi một chút, lẽ nào hoàng thái tử phi một bước lên mây rồi liền coi thường loại quan ngũ phẩm như bọn ta sao?”

“Giờ ngài là kim tôn ngọc quý, nhưng hà tất xa cách bọn ta vậy chứ…” Bảng nhãn cũng thêm mắm thêm muối.

Tống Lễ Khanh không thân hai người này, ngoại trừ có duyên gặp nhau một lần ngày nhậm chức, thì không liên hệ với bọn họ nữa.

“Ta thấy hai vị mặt đầy gió xuân, chắc hẳn mới nhậm chức mọi việc đều như ý. Vậy chúc hai vị tương lai thuận buồm xuôi gió, đường quan trường thuận lợi.”

Tống Lễ Khanh thuận miệng chúc một câu.

Y nửa đời trầm mê trong thư văn, không giỏi thuận lợi mọi bề, a dua nịnh hót người khác.

Trạng nguyên cười ha ha, mặt đầy quan tâm nói: “Hoàng thái tử phi làm sao thế? Sao nhìn dung mạo tiều tụy đi vậy?”

Tống Lễ Khanh gượng cười: “Thỉnh thoảng bị phong hàn thôi, lão đại nhân quan tâm.”

Bảng nhãn nháy mắt với trạng nguyên, nói: “Gần vua như gần hổ, hầu hạ thái tử sao có thể dễ dàng như vậy?”

“Chậc.” Trạng nguyên giả bộ cảm khái nói, “Kim bảng đề danh hôm đó, thám hoa lang tài mạo đủ cả, nổi bần bật giữa đám đông, khung cảnh đó, đè áp cả hai người chúng ta, cách biệt ba ngày….Đúng là phải lau mắt mà nhìn, haha… Haha!”

Trạng nguyên lại chắp tay lên trời, mặt đầy cao quý nói: “Bọn ta học hành cực khổ hai mươi năm, được thiên gia ban chức quan, về sau nhất định phải kết cỏ ngậm vành* báo đáp hoàng thượng.” 

(*) Kết cỏ ngậm vành: Đền ơn trả nghĩa cho người từng cứu giúp mình. Do tích Ngụy Khoả không mang chôn sống ái thiếp của cha mà gả cho người khác. Sau Ngụy Khoả bị giặc bao vây, nhờ có hồn của cha người ái thiếp kia kết cỏ vào chân ngựa của giặc mà Ngụy Khoả thoát được.

Bảng nhãn vỗ vỗ vai Tống Lễ Khanh: “Hoàng thái tử phi đừng lo lắng, chỉ cần hầu hạ thái tử gia cho tốt, sau này sẽ được hưởng vinh hoa phú quý vô tận!”

Tống Lễ Khanh biết bọn họ giữ mình lại, đơn giản là để chế giễu mình, thể hiện sự vượt trội của giới tri thức bọn họ.

“Ngoài là hoàng thái tử phi, ta còn là hầu đọc của thái tử, mọi người đều là quan trong triều, hai vị đại nhân là người đọc sách thánh hiền, nhất định không phải là kẻ tự nâng bản thân, hạ thấp người khác.”

Lời nói khiêm tốn đúng mực, vừa không dùng địa vị áp người, vừa không tự coi nhẹ mình, hai người trạng nguyên và bảng nhãn đồng thời sửng sốt, không đáp lại được.

“Phải phải phải.” Trạng nguyên gật đầu nói, “Sau này thỉnh hoàng thái tử phi chỉ điểm, nói tốt ở trước mặt thái tử nhiều hơn, hai người tại hạ nhờ hết vào ngài.”

Mặc dù không mấy thành ý, nhưng chỉ cần bọn họ không dây dưa giễu cợt nữa, Tống Lễ Khanh cảm thấy hài lòng rồi.

“Cửa cung sắp đóng, mấy vị đại nhân còn không vào sao?”

Một giọng nói từ bên cạnh truyền đến, giọng nói trong trẻo, nhưng lại không rõ.

Tống Lễ Khanh quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi tướng mạo ăn mặc kỳ lạ.

Người này ước chừng lớn hơn mình mấy tuổi, nhưng cằm mọc đầy râu, tóc rậm, mày đen như mực, lông mi cong vút, con ngươi dưới ánh mặt trời xanh như ngọc, mũi cao môi mỏng, vừa nhìn đã cảm nhận được vẻ phong tình anh tuấn của dị vực, ngũ quan thâm thúy góc cạnh rõ ràng, tướng mạo này … có phần hơi giống với Hồ Nô Nhi.

Nhìn tiếp, mặc dù hắn mặc áo bào trắng của người Hán, nhưng trên đai lưng có đá quý màu xanh lục, tóc búi cao, đầu đội mũ miện màu trắng, Trung Nguyên tuyệt đối sẽ không vô cớ đội mũ trắng trên đầu. Ở giữa mũ miện là viên hồng ngọc lớn, hẳn có giá trị không nhỏ.

Tống Lễ Khanh đoán hắn là người Hồ, nhưng nhìn cách đi đứng của hắn rất có phong thái, không hề có chút man rợ nào của người Hồ.

Trạng nguyên hành lễ trước, lần này không phải giả bộ, lưng hắn cong như con tôm.

“Bái kiến Lâu Lan vương tử.”

Bảng nhãn cũng bắt chước theo.

“Ngươi biết ta sao? Ta còn chưa vào hoàng cung diện kiến ​​bệ hạ.”

“Ngày hôm trước phụng mệnh tiếp đón Lâu Lan vương tử, vốn là lễ bộ lang hạ quan, có điều hạ quan vừa mới nhậm chức, cho nên lễ bộ thượng thư đại nhân mới đi làm thay.”

Trạng nguyên cười nịnh hót, không che giấu chút nào.

“À!”

Lâu Lan vương tử tỏ vẻ đã hiểu, gật đầu với bảng nhãn một cái, đưa mắt nhìn về phía Tống Lễ Khanh đang im lặng.

“Vậy vị này là…”

“Vị này là thái tử. . . ” Trạng nguyên chủ động giới thiệu.

“Hầu đọc thái tử.”

Tống Lễ Khanh cướp lời nói, khẽ gật đầu.

Y thà giới thiệu mình như vậy.

“Hầu đọc thái tử…..là thư đồng của thái tử sao?” Lâu Lan vương tử cười nói, “Thái tử cảnh quốc các ngươi đọc sách, còn cần một…..Mỹ nhân theo hầu hả?”

Tống Lễ Khanh không thích bị người ta gọi là “mỹ nhân”, thậm chí còn cảm thấy ác cảm.

Trạng nguyên thì thầm một câu vào tai Lâu Lan vương tử.

Ánh mắt Lâu Lan vương tử nhìn Tống Lễ Khanh từ ngưỡng mộ đến thất vọng, rồi biến thành khinh thường.

“Ta biết người Trung Nguyên các ngươi có điển cố hồng tụ thiêm hương*, nhưng. . . Đường đường là một nam tử hán, lại dùng sắc đẹp lấy lòng chủ thượng, làm hầu sủng của một nam nhân, thật sự không xứng để tôn trọng.”

(*) Hồng tụ thiêm hương: tay áo của người con gái, ý nói đêm tối khi thư sinh đọc sách, có mỹ nhân ở bên châm hương, hương khói bám vào ống tay áo.

Hàm súc thẳng thắn.

Kỳ thật hắn nói không sai, thư đồng hầu đọc, vốn hầu hạ việc riêng tư của chủ tử, văn nhân mặc khách coi đó phong lưu.

Tống Lễ Khanh lười giải thích với một người ngoài như hắn, gặp thì chào hỏi thôi.

“Đi thôi, đi thôi, sắp đến giờ rồi, Lâu Lan vương tử mời ngài đi trước.”

Trạng nguyên và bảng nhãn dạt qua hai bên, để Lâu Lan vương tử đi trước.

“Mời các vị đại nhân.”

Bọn họ khách sáo đi về phía cửa cung điện, Tống Lễ Khanh nhắm mắt thở phào nhẹ nhõm.

Lâu Lan vương tử đi được hai bước, lại dừng lại, quay người nói.

“Hầu đọc đại nhân không đi cùng chúng ta sao?”

Trạng nguyên liền giải thích: “Phẩm cấp hầu đọc thái tử, chưa đủ tư cách vào triều”.

“Thì ra là vậy.” Lâu Lan vương tử dừng một chút, lớn tiếng nói: “Hầu đọc đại nhân, nếu có thời gian, ngài nên tìm thái y xem bệnh đi.”

“Đa tạ quan tâm.” Tống Lễ Khanh ngắn gọn đáp, “Mấy ngày nữa phong hàn sẽ tự khỏi.”

Sao người nào cũng nhìn ra y đang có bệnh vậy? Rõ ràng y đã dùng phấn che kỹ vết thương và vẻ nhợt nhạt đi rồi.

“Ta không nói phong hàn.”

Lâu Lan vương tử chỉ vào mu bàn tay của Tống Lễ Khanh, Tống Lễ Khanh cúi đầu nhìn, vừa rồi tay y vừa bị quệt một cái, không nghiêm trọng lắm, giờ lại rỉ ra máu.

Tống Lễ Khanh cảm thấy kỳ quái, thẻ chầu không hề sắc, cùng lắm là cào một ít da, sao lại chảy máu chứ, hơn nữa còn không có dấu hiệu đông lại? Nhuộm đỏ cả ống tay áo y.

Đang định hỏi cho rõ thì Lâu Lan vương tử đã mỉm cười đi xa.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng