Chương 13
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì

Chương 13: Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao?

13: 

Câu nói người ấy không phải bạn trai tôi chưa được thốt ra.

Vì trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi ánh mắt chạm phải Lê Ương, Nhiễm Phàm chẳng còn tâm trí để ý đến đồng nghiệp mà vội vã chạy về phía Lê Ương.

Lê Ương dùng chiếc ô đen che lấy anh, chắn hết mưa gió cuồn cuộn bên ngoài. Hơi thở hắn lơ lửng bên thái dương Nhiễm Phàm, như một cái bóng tách biệt cả hai khỏi thế giới bên ngoài. Nhiễm Phàm ngước mắt lên, thoáng thấy chiếc cằm sắc gọn của Lê Ương.

Trong lòng anh âm thầm so sánh diện mạo của Lê Ương và Giang Mân Ngọc.

Đây là lần thứ ba anh mang họ ra đối chiếu. Lần đầu là khi nhìn thấy ảnh Lê Ương trong tư liệu lần thứ hai là cái mơ hồ mà lại rõ ràng đó.

Ba lần mà cảm giác gần như không khác. Anh đều nghĩ rằng so với người cha thì Giang Mân Ngọc giống người mẹ xinh đẹp như đào mận hơn, dung mạo rực rỡ, phồn hoa như gấm. 

Nhưng nếu nhìn kỹ thì cũng không thể nói là hoàn toàn tách khỏi khuôn mẫu ưu việt của cha ruột. 

Trên người cậu ta có một thứ khí chất cao quý xa hoa, có thể tìm thấy nguồn cội trên gương mặt Lê Ương.

Lặng lẽ thu lại ánh nhìn, Lê Ương mở cửa xe cho Nhiễm Phàm.

Đêm nay không thấy tài xế, xe cũng đổi sang một chiếc khác, trông đặc biệt kín đáo và trầm lặng.

Đưa Nhiễm Phàm ngồi vào ghế phụ xong, Lê Ương lên ghế lái, đưa cho anh một chiếc khăn lau và thêm tấm chăn lông.

“Cảm ơn.” Nhiễm Phàm nhận lấy, luống cuống nói tiếp: “Xin lỗi, bên tôi tan muộn thế này.”

“Xin lỗi tôi làm gì, là tôi nhất quyết đến đón em mà.”

“Giờ chúng ta đi đâu? Đi gặp bác sĩ ngay sao? Có muộn quá không?” Nhiễm Phàm hỏi.

Lý do Lê Ương xuất hiện tối nay chính là đưa anh đi khám.

“Không muộn. Vốn dĩ lập riêng một đội y tế, trực 24 giờ vì em mà, mọi thứ đều lấy sự thuận tiện của em làm đầu, đó là tiêu chuẩn phục vụ.”

“Đừng lo. Khám xong tôi sẽ đưa em về nhà. Nếu em không ngại thì ngủ lại cũng được, sáng mai tôi đưa em đi làm, không ảnh hưởng công việc.”

“Không sao, ngày mai tôi không cần đi làm.”

Nhiễm Phàm cúi đầu, giải thích thêm: “Hôm nay tôi đã xin nghỉ việc rồi.”

Lê Ương không tỏ ra ngạc nhiên, mắt nhìn thẳng phía trước khi lái xe. Mưa làm mờ cảnh vật trước kính chắn gió, cần gạt quét qua một cái, tất cả lại trong veo như gương.

Nhiễm Phàm nói tiếp: “Tôi muốn ra ngoài đi dạo một chút.”

“Đi đâu?”

“Chưa nghĩ ra.”

Không khí chững lại trong giây lát. Nhiễm Phàm vội vàng cứng nhắc chữa cháy: “Không phải tôi muốn trốn đi.”

Lê Ương bị chọc cười nhẹ, chỉ cười mà không nói.

Trong xe cứ thế yên tĩnh.

Muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Nhiễm Phàm vắt óc suy nghĩ, cố gắng lắm nhưng chẳng nghĩ ra được gì.

Đúng lúc này, tấm chăn lông trên đùi bị người đàn ông bên cạnh kéo lên, từ đầu gối phủ đến tận vai, mang theo một cảm giác ấm áp dịu dàng.

Lê Ương nói: “Không sao, đường còn dài, ngủ một lát đi.”

Không biết đã qua bao lâu, Nhiễm Phàm bị tiếng sóng biển cuộn trào, lớp này chồng lên lớp khác đánh thức.

Anh không ngờ tim mình rối loạn như vậy mà vẫn có thể ngủ. Trong cơn mơ màng, anh nhận ra đó không phải tiếng mưa nên giật mình mở mắt, nhìn thấy mặt biển sóng vỗ ngoài quốc lộ

Trời đầy sao, dưới ánh sao là biển đen. Mưa đã tạnh.

Cửa sổ đóng kín không kẽ hở, nhưng trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, dường như anh vẫn ngửi thấy mùi gió biển ập thẳng vào mặt.

Thành phố S giáp biển. Bên ngoài đô thị phồn hoa có một hòn đảo với phong cảnh xa hoa, khách du lịch đông đúc, trên đảo có vài khu thắng cảnh lớn, là mảnh đất tấc đất tấc vàng mà ai cũng biết.

Trước kia, Nhiễm Phàm từng rất muốn cùng Giang Mân Ngọc đến đây du lịch, nhưng vì nhiều nguyên do mà mãi chưa thực hiện được. Không ngờ lần đầu tiên đặt chân đến nơi này lại là trong hoàn cảnh như thế.

Lê Ương chạy dọc theo quốc lộ vòng tròn lên sườn núi, dừng xe trước cổng một khu biệt thự tư nhân rộng lớn. Trang viên tựa lưng vào biển, phía trước là bóng cây trải dài vô tận. Trong cơn choáng váng, Nhiễm Phàm được Lê Ương khẽ ôm lấy sau lưng, dẫn xuống xe.

Anh ngơ ngác nói: “Tôi tưởng chúng ta đi bệnh viện.”

“Bệnh viện đông người, lắm ánh mắt. Bên này ít người hơn, chỉ là hơi xa thôi. Em không thích sao?”

Nhiễm Phàm nghẹn lời: “……”

Trong nhà đã có người chờ sẵn. Đúng như lời Lê Ương nói, vừa thấy Nhiễm Phàm là cả đội y tế lập tức vây quanh.

Ngôi nhà có bốn tầng, toàn bộ tầng ba đều là thiết bị y tế. Lê Ương đưa cho Nhiễm Phàm xem hồ sơ của các bác sĩ, kinh nghiệm hành nghề của từng người còn nhiều hơn cả số tuổi của anh.

Ăn cũng đã ăn, ngủ cũng đã ngủ, Nhiễm Phàm cứ thế theo chân các bác sĩ làm từng hạng mục kiểm tra, cho đến khi trời mờ sáng thì mọi thứ mới xong xuôi.

Kết quả vẫn giống như trước, tình trạng cơ thể tốt.

Lê Ương không theo suốt quá trình, nhưng xác nhận Nhiễm Phàm không vội về nhà thì đề nghị anh lên lầu nghỉ ngơi.

Mọi thứ trông rất tự nhiên. Nhưng khi Nhiễm Phàm bước vào phòng thì anh sững người, cách bài trí trong phòng giống hệt phòng ngủ nhà anh, từ ga giường đến chăn đệm, màu sắc và kiểu dáng đều y như một.

Nhiễm Phàm đứng ngây ra. Lê Ương chủ động dừng lại ở cửa, nói:

“Tôi đã ký thỏa thuận bảo mật với đội y tế, hồ sơ điều trị của em sẽ không bị tiết lộ ra ngoài.”

“Ngoài ra, tôi sẽ để họ chuẩn bị hai phương án. Một phương án đảm bảo em sinh nở an toàn, phương án còn lại là thuận lợi xóa bỏ thai nhi trong điều kiện tổn hại chức năng cơ thể ở mức thấp nhất.”

“Em không cần chịu áp lực tâm lý.”

Nhiễm Phàm vừa nghe vừa gật đầu. Gật được mấy cái, bên tai bỗng yên tĩnh. Anh đợi vài giây thì mờ mịt ngẩng đầu, Lê Ương đang cụp mắt nhìn anh, mỉm cười:

“Cuối cùng em cũng nhìn tôi rồi.”

Một người đàn ông trưởng thành, điềm đạm đang “cười” anh. Nhiễm Phàm bối rối thấy rõ.

Lê Ương hỏi tiếp: “Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao?”

Nhiễm Phàm lộ vẻ kinh ngạc, giây sau thì anh thấy thật nghẹn lời. Cổ họng như bị keo dính chặt, không phát ra nổi âm thanh.

Anh không ngờ tới chuyện này… Thật sự là không ngờ sao? Anh đã có quá nhiều thời gian để nghĩ. Nhưng anh không trả lời được.

Lê Ương lại tiến thêm một câu, đồng thời nghiêng người lại gần: “Em ghét tôi sao? Ghét một ông già như tôi, biết em là người yêu của con trai mình nhưng vẫn muốn tiến lại gần em?”

Khoảng cách thu ngắn lại, nhưng không quá mức. Khoảng cách của Lê Ương chưa bao giờ khiến người ta thấy khó chịu.

Sống mũi Nhiễm Phàm rịn mồ hôi. Biết là không nên nhưng ánh mắt vẫn dao động, anh dời mắt, nói lộn xộn vì hoảng hốt: “Tôi không phải người yêu của cậu ấy, chúng tôi đã chia tay rồi.”

Là Giang Mân Ngọc không cần anh nữa. Tim Nhiễm Phàm khẽ đau, nhưng không rảnh để để tâm.

“Ngài Lê, tôi, tôi……”

Chưa nói xong đã bị Lê Ương chủ động ngắt lời:

“Em là người mềm lòng. Em tốt với người khác, có tình yêu với những sinh linh nhỏ bé. Em là người tốt nhất. Em biết tôi không nói đùa, biết tấm lòng của tôi là thật hay giả, đúng không?”

“Em không ghét tôi. Chỉ là em bị tổn thương, và đang rất đau. Rất đau, rất đau.”

“Vì vậy đừng vội từ chối tôi, được không? Em có đủ lý do để buồn, em chỉ cần thoải mái mà buồn thôi, cho đến khi em phân tâm, cho đến khi vết thương khép lại.”

Câu nói cuối cùng là một lời chúc ngủ ngon. Rất khẽ.

Cửa khép lại. Nhiễm Phàm úp mặt xuống giường, bên tai ong ong không dứt, át cả tiếng thở, át cả tiếng sóng biển.

Khóe mắt anh chậm rãi ướt lên.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 1: Chương 1: Chúng ta chia tay đi Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Một bàn tay đặt lên lưng Nhiễm Phàm Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Lê Ương, cha ruột của Giang Mân Ngọc Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Lê Ương lại lần nữa hôn anh Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Có thể đến bệnh viện một chuyến không? Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Tôi hy vọng em có thể sinh đứa bé Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao? Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Ngài không cảm thấy tôi tầm thường sao? Chương 16: Chương 16: Cũng đừng tính là tôi tự nuốt lời hứa Chương 17: Chương 17: Em đúng là một người rất giỏi Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Cách cậu đối xử với Nhiễm Phàm, có được tính là bạc tình không? Chương 20: Chương 20: Bác sĩ Nhiễm đã từ chức từ vài tháng trước Chương 21: Chương 21: Chúng ta có thể ra ngoài gặp nhau được không? Chương 22: Chương 22: Cậu cũng biết cha của đứa bé Chương 23: Chương 23: Ngài là chồng em, ngài quan trọng nhất Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ngoại truyện 1: Giang Mân Ngọc ước gì đó là con của cậu ta Chương 26: Chương 26: Ngoại truyện 2: Tôi đúng là hèn mọn, tôi đúng là hèn mọn Chương 27: Chương 27: Ngoại truyện 3: Nhất định tôi sẽ yêu em sâu đậm hơn bất cứ ai