Chương 13
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 13: “Bí mật giữa hai ta”

Ly chân dài chỉ rót nửa ly, bởi vì một câu này của Ngụy Tắc Văn mà Đường Án Trác uống một hơi hết sạch nước đào bên trong.

Quanh viền môi cậu đọng nước trái cây, toàn là cảm giác ngọt ngào.

Không biết là tác dụng tâm lý hay nước đào thật sự có thể làm cho tâm trạng vui vẻ, Đường Án Trác cảm giác những tích tụ trong lòng quả thực được tháo gỡ.

Thấy cậu lại cười nheo mắt, Ngụy Tắc Văn cũng cười theo.

Bít tết nhoáng cái hết sạch, Đường Án Trác buông nĩa, Ngụy Tắc Văn bèn thay đĩa mới cho cậu, trên đĩa không biết từ khi nào đã có thêm một miếng pizza trái cây.

Ngụy Tắc Văn gọi một bàn đầy đồ ăn nhưng dường như hắn không ăn bao nhiêu, ăn bít tết xong thì vẫn luôn nhìn Đường Án Trác, thỉnh thoảng mới ăn một miếng salad hoa quả.

Động tác ăn của Đường Án Trác không tính là văn nhã, thậm chí có vẻ hơi hấp tấp, bởi vì cậu đã quen ăn nhanh uống vội, thậm chí là vừa đi vừa ăn trên đường, tới trường thường xuyên cảm giác một nửa dạ dày rót đầy không khí.

Khi mới quen biết bởi vì ngượng ngùng còn có thể khống chế, hiện tại đã thân thuộc hơn, không cần căn thẳng thần kinh mọi lúc cho nên chút thói quen nhỏ này bèn lộ rõ.

Vì thế khi cậu ngẩng đầu thấy Ngụy Tắc Văn đang nhìn mình, hai má nhanh chóng chuyển màu đỏ ửng.

Cậu gãi đầu, thả chậm động tác, bắt đầu cảm thấy mình ăn ngấu nghiến như vậy có phải hơi thiếu lễ phép hay không.

Cứ như không có cơm ăn ấy, tuy rằng quả thực cậu chưa từng ăn món ngon như vậy.

Nhưng có vẻ Ngụy Tắc Văn không nghĩ thế, thấy động tác của cậu dừng lại, hắn chuyển mấy món ăn khác lại gần phía cậu, “Sao không ăn nữa?”

“Ngài không ăn sao?”

“Tôi no rồi, còn lại giao cho em đó.”

Đường Án Trác không ăn vội ăn vàng nữa mà là nhai kỹ nuốt chậm, không nghĩ tới thực ra bộ dáng vùi đầu ăn cơm của cậu lúc nãy trong mắt Ngụy Tắc Văn cũng là một kiểu đáng yêu khác, cúi đầu như là một con mèo lông xù, trong mắt ngoài đồ ăn ra thì chẳng còn gì khác.

Bữa cơm Tây này ăn đến khi bụng Đường Án Trác phồng lên, cậu không thích lãng phí cho nên vẫn luôn nỗ lực mà ăn, về sau còn chớp đôi mắt nhìn Ngụy Tắc Văn, “Ngài Ngụy, ngài thật sự không ăn thêm gì sao?”

Ngụy Tắc Văn lót hai tay ở sau đầu dựa vào ghế nhìn cậu nhăn mặt nhăn mũi, cảm thấy rất thú vị, sau đó hắn mới chậm rãi ngồi thẳng dậy giúp cậu quét tước chiến trường.

Cuối cùng hai người cũng diệt hết bàn đồ ăn.

Đường Án Trác hơi ngả về phía sau sờ bụng căng phồng của mình, thoải mái mà ợ hơi một cái.

Ngụy Tắc Văn nhìn cậu, cảm thấy cậu càng thêm thú vị.

Chờ Đường Án Trác nghỉ trong chốc lát, Ngụy Tắc Văn mới đứng dậy thanh toán rồi dẫn cậu rời đi.

Đường Án Trác nghe thấy giá cả mà chị gái thu ngân báo ra, thiếu chút nữa cậu kinh sợ rớt cả cằm, lại cảm thấy mình đi theo Ngụy Tắc Văn nên không thể biểu hiện quá mức không hiểu sự đời, sẽ khiến cho hắn mất mặt, vì thế cậu vội cắn môi.

Bữa cơm này sao có thể ăn tới mức năm con số chứ……

Tuy rằng Ngụy Tắc Văn gọi mỗi loại rất nhiều nhưng cũng không đến mức đắt như vậy mà……

Giá lên tới năm con số đủ cho cậu và Lữ Quyên sinh sống một hai năm.

Mà Ngụy Tắc Văn chỉ là thản nhiên tính tiền, thậm chí còn chẳng để tâm giá cả.

Ngụy Tắc Văn xoay tay ôm vai cậu, đưa cậu rời khỏi nhà hàng.

Đường Án Trác ngẩng đầu nhỏ giọng đề nghị, “Ngài Ngụy, sau này chúng ta đừng nên ăn mấy nơi này nữa thì hơn.”

“Sao vậy? Em không thích hả?”

Nhân viên ở bãi đậu xe đi lấy xe của Ngụy Tắc Văn, vì thế hai người đứng chờ ở cửa.

“Không phải, không phải, em rất thích nhưng mà đắt quá…”

Cậu biết Ngụy Tắc Văn không thấy đắt nhưng cậu lại cảm thấy mình nhận không nổi……

“Em thích là được, tốn bao nhiêu tiền không phải vấn đề em cần suy xét, lên xe đi Án Trác.”

Thôi vậy.

Đường Án Trác ngồi trên ghế phụ, thắt đai an toàn cẩn thận.

Xe Ngụy Tắc Văn chạy chậm trên đường, Đường Án Trác nhìn bên ngoài mới phát hiện chung quanh hầu như đều né tránh xe của họ.

Hoặc đúng hơn không phải né tránh mà là nhường đường.

Giống như những người gặp được xe của Ngụy Tắc Văn đều vô cùng kính trọng đối với hắn.

Có điều thoạt trông Ngụy Tắc Văn cũng không lớn tuổi.

Đường Án Trác càng thêm tò mò về thân phận của Ngụy Tắc Văn, tuy hiện tại cậu vẫn chưa biết, nhưng đó nhất định là thân phận rất lợi hại.

Rất nhanh sau đó cậu lập tức biết được rốt cuộc Ngụy Tắc Văn làm gì.

Bởi vì hắn dẫn cậu tới nhà máy rượu vang của mình.

Nơi này trang hoàng theo kiểu phục cổ, nhìn xa giống như một tòa cung điện, tựa hồ giây tiếp theo sẽ có một vị công chúa bước ra, Đường Án Trác mới chỉ từng trông thấy kiến trúc như vậy trong màn ảnh mà thôi.

Từ cổng vòm màu gỗ đi vào, liếc mắt bèn thấy được biển hiệu trang nghiêm cổ kính.

Nhà máy rượu Vĩnh Phủ.

Đường Án Trác nhỏ giọng đọc thành tiếng, sau đó nghe thấy tiếng chào của một dãy nhân viên đang đi tới, “Quý ngài.”

Đi vào bên trong nhà máy, Ngụy Tắc Văn hơi nhích người nhường đường, để Đường Án Trác tiến vào đứng bên cạnh hắn, nhân viên đứng hai bên giữ cửa khom lưng cất tiếng chào, lúc này lại không chỉ chào “ngài” nữa mà còn kèm theo một câu, “Chào cậu Tiểu Đường.”

Trước nay không được người khác gọi như vậy, Đường Án Trác sửng sốt một lát mới phản ứng được mấy từ “cậu Tiểu Đường” này đang muốn nói tới cậu.

Cậu lại bắt đầu luống cuống, đưa ánh mắt xin giúp đỡ về phía Ngụy Tắc Văn, cậu không biết nên làm gì bây giờ.

Ngụy Tắc Văn cúi đầu nói nhỏ vào tai cậu, “Em nói “xin chào” là được.”

“Xin chào mọi người.” Đường Án Trác làm theo, còn theo bản năng mà hơi cúi người.

Ngụy Tắc Văn giống với khi đối mặt với hiệu trưởng, hắn đỡ eo cậu, dùng hành động nói cho cậu rằng đáp lời tôn kính là được rồi.

Hôm nay vừa lúc Ngụy Tắc Văn muốn tới kiểm tra, cho nên mới mang Đường Án Trác tới, hơn nữa hắn đã dặn dò công nhân phải nhớ chào hỏi, tóm lại đừng tỏ ra bất ngờ hoặc lộ bất cứ ánh mắt tò mò nào trước sự xuất hiện của Đường Án Trác.

Họ không dừng lại cửa lâu, Ngụy Tắc Văn dẫn Đường Án Trác vào thang máy chuyên dụng.

Không có người ngoài ở đây nữa, Đường Án Trác mới hỏi, “Ngài Ngụy, nhà máy này là của ngài sao?”

Ngụy Tắc Văn gật đầu, “Đúng vậy, người cầm quyền ban đầu của nhà máy là ông nội tôi, tên ông là Ngụy Tấn Vinh, cho nên nhà máy được đặt là Vinh Phủ, sau này thì giao cho ba tôi kinh doanh, hiện tại đã truyền tới tay tôi.”

Nghe hắn nói vậy, dường như Đường Án Trác cũng có chút xíu ấn tượng đối với cái tên nhà máy rượu vang Vinh Phủ này, bởi vì trong tiết sinh học cậu được học về phương pháp sản xuất rượu nho, thầy giáo đã lấy ví dụ về Vinh Phủ.

Hiện tại chủ của nơi này đang đứng trước mặt mình, loại cảm giác ấy thật sự quá ảo diệu.

“Thực ra tôi muốn đưa em tới vườn nho, nhưng nó ở tận nước Pháp, trước khi em thi đại học hẳn là không có thời gian, thi xong rồi tính tiếp vậy.”

Đường Án Trác chớp đôi mắt suy tư những lời này, sau đó nghiêm túc hỏi Ngụy Tắc Văn, “Cho nên em thi đại học xong thì ngài vẫn sẽ duy trì liên lạc với em sao?”

Ngụy Tắc Văn nghiêng đầu nhìn cậu, đôi mắt của cậu hệt như nai con, lấp lóe ánh sáng, tuy rằng từng nói rất nhiều lần rằng thật kì lạ, nhưng bất kể bao nhiêu lần, Ngụy Tắc Văn vẫn cảm thấy ánh mắt này quá khiến người ta thương tiếc.

“Sao thế? Em không muốn liên hệ với tôi à?”

“Không đúng, không đúng, không phải.” Đường Án Trác đâu phải có ý này, cuống quít xua tay, “Vì em không nghĩ tới, em cho rằng ngài chỉ muốn giúp đến khi em thi đại học xong.”

Đường Án Trác nói xong lại cảm giác không ổn, vội vàng giải thích: “Không phải em muốn ăn vạ ngài mãi đâu, chỉ là em cảm thấy tuy em chưa quen biết ngài bao lâu, nhưng…” Đường Án Trác mấp máy môi, xấu hổ nói thành lời.

“Nhưng cái gì? Ngại nói ra sao?”

Đường Án Trác lắc đầu rồi lại gật đầu, Ngụy Tắc Văn hơi cúi đầu nhẹ giọng, “Nói đi, coi như là bí mật giữa hai ta.”

Đường Án Trác nhỏ giọng thở ra một hơi, giống như đã lấy được tự tin, “Tuy rằng em chưa quen biết ngài bao lâu, nhưng em rất hy vọng chúng ta có thể quen biết nhau thật lâu. Có điều……”

Đường Án Trác không biết đã chán ghét năng lực biểu đạt của mình bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn vụng về ăn ngay nói thật, “Em không muốn chỉ có mấy tháng được ở chung với ngài như thế này…”

Đường Án Trác không thể diễn đạt hết ý nhưng Ngụy Tắc Văn đã hiểu, “Sẽ không chỉ có mấy tháng thôi đâu.”

“Vậy trước kia những học sinh mà ngài trợ giúp cũng còn giữ liên hệ sao?”

Lúc này đổi thành Ngụy Tắc Văn im lặng, hình như là không, Đường Án Trác không giống mọi người, nguyên nhân họ quen biết cũng khác hẳn những người khác.

Hắn muốn đối xử tốt với Đường Án Trác cho nên mới lấy lý do giúp đỡ học sinh như vậy.

Mỗi lần nhìn Đường Án Trác, hắn bèn cảm thấy rất đáng yêu, rất khiến người ta thương xót. Hắn chưa từng có cảm giác ấy với những người khác, càng đừng nói tới chuyện dẫn về nhà hay tới tham quan nhà máy rượu thế này, ngày thường thậm chí hắn còn chẳng tự mình xuất hiện ở đây.

“Không, em khác với họ.”

“Khác chỗ nào ạ?” Đường Án Trác vui sướng khi nghe thấy đáp án này, lòng đầy chờ mong nhìn Ngụy Tắc Văn, muốn được một đáp án rõ ràng, nhưng Ngụy Tắc Văn lại không đáp, chỉ xoa nhẹ gáy cậu, “Không nói cho em, đi nào, dẫn em tới chỗ khác.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”