Chương 13
Nhật Ký Kinh Doanh Nông Trường Hải Sản

Chương 13: Trả đũa bằng chính nghĩa

“Gậy ông đập lưng ông.”

Cảnh Gia Ngôn vừa dứt lời, căn phòng rơi vào tĩnh lặng trong chốc lát.

Tesla nhún vai, tính cách này của ông chủ, y đã quá quen thuộc rồi. 

Tư Tinh Uyên nhìn sâu vào gương mặt tươi cười rạng rỡ của thiếu niên, trong đôi đồng tử xám tro tựa hồ có thứ gì đó đang khẽ lay động.

Có lẽ người ngoài sẽ nói cậu là kẻ “có thù tất báo”… nhưng anh lại cảm thấy đây chính là “dùng chính nghĩa để đáp trả”. Anh chợt nhớ đến một câu cổ ngữ chẳng biết đã nghe được từ đâu: “Lấy đức báo oán, vậy lấy gì báo đức? Phải dùng sự ngay thẳng để đáp trả, dùng ân đức để báo đức.”

Cảnh Gia Ngôn như không hề nhận thấy sự im lặng bao trùm vì một câu nói của mình, cậu thản nhiên quay sang hỏi Tesla: “Vừa rồi bảo anh tra thông tin kẻ đăng bài, đã có kết quả chưa?”

Tesla đáp: “Kẻ đăng bài là thành viên của Studio mạng Ô Vân. Cái phòng làm việc này vốn rất nổi tiếng trong giới, chuyên nhận tiền để bôi nhọ danh dự người khác, thủ đoạn cực kỳ bẩn thỉu, không từ một ai.”

Cảnh Gia Ngôn gật đầu, thần sắc không đổi: “Kẻ nào đứng sau sai khiến?”

Tesla ngập ngừng một chút rồi nói: “Tôi dùng một vài kênh đặc biệt để tra ra, kẻ đứng sau giật dây là Công ty Dược phẩm Duy Ninh.”

Cảnh Gia Ngôn tiếp tục gật đầu. Ở Liên bang, ngoài những tập đoàn khổng lồ như Kim Tố, vẫn còn rất nhiều công ty dược phẩm quy mô nhỏ, thường chỉ tập trung vào một loại sản phẩm nhất định. Duy Ninh này cậu cũng từng nghe qua, dường như họ chuyên về dược phẩm điều trị da. Xem ra sự xuất hiện của Nông trường Sơn Hải đã khiến đối phương cảm thấy bị đe dọa, muốn ra tay trừ khử đối thủ cạnh tranh từ trong trứng nước.

Tesla hỏi: “Ông chủ, cậu định kiện bọn họ sao?Thật ra tôi thấy không cần thiết, kiện thì cũng chỉ kiện được Studio Ô Vân, mà dù có thắng thì cũng chỉ bồi thường chút tiền, Duy Ninh chắc chắn sẽ đứng ra chi trả thôi.”

Los cũng chen vào: “Đúng thế, dù chúng ta biết Duy Ninh đứng sau, nhưng không có bằng chứng thép thì chẳng làm gì được bọn họ.”

Cảnh Gia Ngôn không đáp, cậu vẫn chăm chú xem bài đăng kia, liên tục mở lại mấy đoạn video mà chủ bài viết đã đăng tải. Trong đó là tiếng khóc xé lòng của cha mẹ: “Con ơi, con của tôi…”, từng tiếng thê lương đến mức không nỡ nghe.

Cậu đột ngột nói: “Tiếng khóc này không giống như giả vờ.”

Tesla lập tức phản hồi: “Tôi đã kiểm chứng rồi, là thật.”

Cảnh Gia Ngôn im lặng, những ngón tay trắng nõn gõ nhịp nhàng lên mặt bàn.

Một lúc lâu sau, cậu khẽ ra lệnh: “Tesla, dùng công nghệ tìm kiếm dấu vân giọng nói Voiceprint.”

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Tesla đã hiểu ý, mười đầu ngón tay lướt trên bàn phím nhanh như chớp. Chỉ vài giây sau, anh ta đáp: “Tìm thấy rồi! Đây là video từ một diễn đàn Tinh mạng hai năm trước, nhưng bài viết gốc đã bị xóa.”

Cảnh Gia Ngôn chỉ thốt ra một chữ: “Tra.”

“Rõ!” Tesla hào hứng hẳn lên, dán chặt mắt vào màn hình. Los cũng bị nhiệt huyết ấy lây lan, lập tức mở một trang khác, dáng vẻ như muốn đua xem ai tìm nhanh hơn.

Tiếng gõ bàn phím vang lên lạch cạch khắp phòng, Cảnh Gia Ngôn vẫn bình thản, rủ mắt suy tư. Tư Tinh Uyên ngồi bên cạnh, nhìn nghiêng thấy khuôn mặt cậu được ánh sáng tạc nên những đường nét tinh tế, bất chợt nghĩ thầm: Đứa nhỏ này, nhìn kỹ cũng thật xinh đẹp. Xem ra sau này phải tìm cho cậu một ngôi trường có nề nếp tốt, nếu không vào trường bị kẻ khác bắt nạt thì biết làm sao?

Mười mấy phút sau, Tesla và Los đồng thanh hô lên: “Tìm thấy rồi!”

Cảnh Gia Ngôn ghé lại xem. Tesla giải thích: “Hai năm trước, mọi bài đăng liên quan đến sự việc này đều bị xóa sạch, tôi phải vất vả lắm mới khôi phục lại được.”

Mọi người cùng nhìn vào bài đăng cũ ấy, tiêu đề đập vào mắt vô cùng chấn động: “Công ty Dược phẩm Duy Ninh coi rẻ mạng người! Hại con tôi toàn thân lở loét! Cả cái công ty các người sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!”

Bài viết kể về một em bé bị nổi mẩn đỏ, sau khi nghe theo lời khuyên của bác sĩ đã mua dược phẩm của công ty Duy Ninh. Nào ngờ sau khi dùng, cơ thể bé xảy ra phản ứng hóa học nghiêm trọng, toàn thân bắt đầu lở loét, rỉ dịch. Gia đình đưa bé đi kiểm tra, phát hiện trong thuốc chứa chất phá hủy hệ miễn dịch của trẻ nhỏ. Nghĩa là loại thuốc này vốn không dành cho trẻ em, nhưng Duy Ninh lại không ghi chú, thậm chí còn cam đoan thuốc phù hợp với mọi lứa tuổi!

Gia đình tội nghiệp mang kết quả kiểm tra đến đòi công bằng thì bị đuổi ra ngoài. Họ báo cáo lên Trung tâm Kiểm định Dược phẩm địa phương nhưng tin tức như đá chìm đáy bể. Cuối cùng đường cùng mới đăng lên mạng, nhưng kết quả như mọi người thấy, mọi dấu vết đều bị xóa sạch.

Đọc xong, Los tức giận đập bàn: “Quá đáng! Cái công ty Dược phẩm Duy Ninh này đúng là coi trời bằng vung!”

Duy Ninh không chỉ đê tiện che đậy tội ác năm xưa, mà giờ đây còn “ăn cắp” chính video và ảnh của nạn nhân để vùi dập đối thủ cạnh tranh! Đến hải tặc Tinh tế cũng không mặt dày đến mức này.

Cảnh Gia Ngôn xem đi xem lại bài viết rồi hỏi: “Tesla, anh có thể liên lạc với nạn nhân không?”

“Chuyện nhỏ.” Tesla hỏi thêm: “Cậu muốn nhờ họ ra mặt làm chứng sao?”

Cảnh Gia Ngôn lắc đầu: “Trong bài không nói đứa trẻ đó hiện giờ ra sao. Nếu nó còn sống… tôi nghĩ mình có thể thử chữa xem.”

Tesla sững sờ, không ngờ ông chủ nhỏ lại nói vậy… 

Nhưng nghĩ lại, thái độ của ông chủ đối với trẻ nhỏ vốn dĩ luôn rất khác biệt.

Chẳng mấy chốc, Tesla đã kết nối được cuộc gọi. Sau vài câu trao đổi, anh ta chuyển máy cho Cảnh Gia Ngôn.

Đầu dây bên kia, một người đàn ông nghẹn ngào: “Cậu… cậu thật sự có thể chữa được cho Tiểu Kiện sao? Có thật không?”

“Đương nhiên.” Giọng Cảnh Gia Ngôn vô cùng chắc chắn, “Tôi là người phụ trách Nông trường Sơn Hải, chắc ông cũng biết tôi chứ?”

Đối phương im lặng hồi lâu, giọng trầm xuống: “Tôi biết… Chỉ cần cậu cứu được Tiểu Kiện, tôi sẵn sàng ra mặt làm chứng. Nhưng… cậu hãy chuẩn bị tâm lý, chống lưng cho Duy Ninh không phải người thường đâu.”

Cảnh Gia Ngôn không đổi sắc mặt: “Chuyện đó tính sau, cứu người quan trọng hơn. Chút nữa tôi sẽ gửi thuốc chuyển phát nhanh cho ông.”

Người đàn ông xúc động đến phát khóc: “Được, được… cảm ơn cậu, cậu đúng là đại ân nhân, sau này cậu chắc chắn sẽ thành công hơn Duy Ninh, cảm ơn cậu…”

Cúp máy, Cảnh Gia Ngôn đi tới bên khoảnh đất trồng. Khi nông trường lên cấp 1, nhiều loại thảo dược mới đã được mở khóa, nhưng cậu không trồng ồ ạt mà để dành ra mắt dần dần. Bây giờ, để cứu đứa trẻ bị lở loét hành hạ suốt hai năm, cậu mua hạt giống mới từ cửa hàng hệ thống.

Huân Thảo (Cỏ Huân): Có thể chữa các chứng bệnh ác tính, dùng để điều trị mụn độc, lở ác, loét và các bệnh ngoài da khác.

Hạt giống được gieo xuống, tinh thần lực tuôn trào, mầm non vươn vai lớn dậy, nở hoa… Chỉ trong chốc lát, cây dược liệu đã trưởng thành.

Cảnh Gia Ngôn chọn dịch vụ chuyển phát nhanh nhất, nhưng cũng phải đợi hơn một tiếng mới gửi đi được. Cậu trầm ngâm nhìn phi tài vũ trụ chuyển phát bay xa, thầm nghĩ sau khi chuyện này kết thúc, nhất định phải tìm hiểu xem hệ thống chuyển phát này rốt cuộc là thế nào.

Tại một gia đình nhỏ không xa hành tinh rác, cha mẹ Tiểu Kiện nhận được thuốc liền vội vàng cho con uống. Tiểu Kiện giờ đã 5 tuổi nhưng vóc dáng nhỏ bé như mới lên 3, cơ thể gầy gò vì bệnh tật, những mảng da lở loét nhìn mà xót xa.

Đứa nhỏ đang quấy khóc, nhưng khi thuốc vào miệng lại rất ngoan ngoãn. Điều kỳ diệu là chỉ vài phút sau khi dùng dược liệu, bé ngáp một cái rồi chìm vào giấc ngủ sâu. Người mẹ suýt nữa rơi nước mắt, đã bao nhiêu năm rồi con cô mới có được một giấc ngủ yên bình thế này? Chỉ riêng việc này thôi, cô đã sẵn sàng sống chết để đòi lại công bằng cho Nông trường Sơn Hải!

Đang nức nở, cô nghe tiếng chồng gọi giật giọng: “Vợ ơi! Nhìn kìa!”

Trên da đứa trẻ, những vết lở loét đáng sợ đang dần thu hẹp và khô lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được! Chỉ mới trôi qua nửa tiếng! Hai vợ chồng ngây người như đang mơ, rồi người vợ ôm chầm lấy chồng khóc nức nở. Hai năm qua, họ nhìn con bị dày vò, nhìn kẻ thủ ác nhởn nhơ phát đạt… nỗi uất ức này rốt cuộc cũng có ngày được giải tỏa.

Người chồng lau nước mắt, kiên định nói: “Em chăm con, anh đi đăng bài. Nông trường Sơn Hải cứu con mình, chúng ta phải trả lại công bằng cho họ!”

Cuộc chiến dư luận kéo dài từ sáng đến chiều tưởng chừng đã lắng xuống, nhưng đến buổi tối, khi lưu lượng truy cập mạng Tinh tế đạt đỉnh điểm, một cú “plot twist” cực lớn đã nổ ra!

Cả tinh hệ chấn động!

“Vãi thật! Sao có loại người mặt dày như thế! Cho trẻ con uống thuốc độc rồi còn xóa bài của người ta!”

“Lầu trên ơi, bổ sung thêm nhé: Hai năm sau bọn chúng còn lấy của ảnh nạn nhân để vu khống đối thủ cạnh tranh kìa!”

“Trời ơi! Thuốc bôi da của Duy Ninh! Em trai tôi hồi 2 tuổi cũng dùng, sau đó bị nổi ban đỏ, lúc đó cứ tưởng bị côn trùng cắn, giờ nghĩ lại mới thấy hãi!”

Dư luận bắt đầu chịu tác dụng ngược dữ dội. Cửa hàng trực tuyến của Duy Ninh bị mắng chửi tới tấp với hàng chục vạn bình luận phẫn nộ. Lần này không phải tin đồn vô căn cứ, cha của Tiểu Kiện đã tung ra bằng chứng thép: hồ sơ bệnh án suốt hai năm và báo cáo kiểm định dược tề Duy Ninh.

Lãnh đạo Duy Ninh hoảng loạn. Chủ tịch công ty gầm rú trong văn phòng: “Mau liên lạc với Nghị viên Trương!”

Cấp dưới run rẩy: “Liên lạc rồi ạ, nhưng Nghị viên Trương nói ông ấy cũng hết cách.”

“Hết cách? Lúc lấy tiền thì nhanh lắm mà!” Chủ tịch nghiến răng, “Bảo Studio Ô Vân lái dư luận sang phía Nghị viện cho tôi!”

Nửa tiếng sau, gió lại đổi chiều. Những bình luận nhắm vào Trung tâm Kiểm định và Cục Quản lý Dược phẩm bắt đầu tràn lan. Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa sắp cháy đến chân Nghị viện, họ đã ra tay.

Trung tâm Kiểm định Dược phẩm: “Phát hiện dữ liệu kiểm định của Nông trường Sơn Hải có sai sót, yêu cầu chủ sở hữu lập tức gỡ bỏ toàn bộ sản phẩm để chờ kiểm tra lần hai.”

Cư dân mạng: ??? Tại sao Duy Ninh gây họa mà Sơn Hải lại bị đình chỉ?

Chưa dừng lại, Trung tâm tiếp tục đăng bài thứ hai: “Sản phẩm của Duy Ninh hoàn toàn không có vấn đề, Trung tâm Kiểm định chịu trách nhiệm về kết quả này.”

Mọi người thực sự phẫn nộ! Bằng chứng rõ rành rành mà bọn họ dám đổi trắng thay đen giữa ban ngày! Thế nhưng, khi hàng triệu người định gõ phím mắng chửi, họ phát hiện mình không thể gửi tin. Nghị viện đã dùng quyền hạn tối cao, trực tiếp cấm ngôn toàn bộ các tài khoản đang tham gia thảo luận!

Trên mạng bỗng chốc yên tĩnh đến lạ kỳ, nhưng đằng sau sự im lặng đó là ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ cháy.

Cảnh Gia Ngôn mở quang não, phát hiện mình cũng bị cấm ngôn. Cậu nhíu mày, không ngờ Nghị viện lại phản ứng mạnh và… trơ trẽn đến mức này. Gỡ sản phẩm thì cậu chịu được, nhưng sự bao che trắng trợn này khiến người ta lạnh lòng.

Đang lúc suy tư, Tư Tinh Uyên ngồi bên cạnh bỗng đứng dậy.

Khí thế của anh đột ngột thay đổi, trầm lắng và đầy uy áp. Chỉ khi nhìn về phía Cảnh Gia Ngôn, ánh mắt hắn mới thoáng qua một tia nhu hòa:

“Chuyện này, tôi sẽ cho cậu một lời giải thích thỏa đáng.” 

____________________________________

Lời tác giả: Chương sau Thiếu tướng thay vợ vả mặt đám người kia nha.

Thiếu tướng: Đợi mãi mới đến lúc mình có ích! Vợ ơi nhìn anh này, anh siêu ngầu luôn!

Cảnh thiếu: Ờ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (78)
Chương 1: Chương 1: Được người ta cứu rồi? Chương 2: Chương 2: Kích hoạt hệ thống nông trường Chương 3: Chương 3: Tinh thần lực điên cuồng Chương 4: Chương 4: Toang thật rồi Chương 5: Chương 5: Khai trương đại cát. Chương 6: Chương 6: Chạy quảng cáo Chương 7: Chương 7: Ngắm sao băng Chương 8: Chương 8: Ta đây nạp tiền tới bến Chương 9: Chương 9: Con mồi béo bở hoàn mỹ Chương 10: Chương 10: Có kẻ gây hấn Chương 11: Chương 11: Xin lỗi nông trường Sơn Hải Chương 12: Chương 12: Thừa thắng xông lên Chương 13: Chương 13: Trả đũa bằng chính nghĩa Chương 14: Chương 14: Sếp bị hớ rồi Chương 15: Chương 15: Chẳng qua là làm lại từ đầu thôi mà~ Chương 16: Chương 16: Nông trường Sơn Hải đang tuyển dụng rầm rộ! Chương 17: Chương 17: Cỏ Tinh Hợp Chương 18: Chương 18: Tập kích? Chương 19: Chương 19: Khai chiến! Chương 20: Chương 20: Nàng tiên cá phiên bản mới Chương 21: Chương 21: Không đội trời chung Chương 22: Chương 22: Cuối cùng cũng trưởng thành Chương 23: Chương 23: Oai phong ra uy nhưng lại bất lực Chương 24: Chương 24: Đánh rắn phải đánh vào bảy tấc Chương 25: Chương 25: Anh Tinh, anh ấy đau lòng lắm Chương 26: Chương 26: Hệ thống, tao đệt cả nhà mày! Chương 27: Chương 27: Đến đây, lừa tôi đi Chương 28: Chương 28: Thi đấu Chương 29: Chương 29: Cứu người! Chương 30: Chương 30: Kẻ nào động đến tôi, tôi liền chơi chết kẻ đó Chương 31: Chương 31: Kim Tố, tiếp chiêu đi Chương 32: Chương 32: Khuấy đục nước Chương 33: Chương 33: Cơn thịnh nộ của Hà Thần Chương 34: Chương 34: Ghen rồi đó Chương 35: Chương 35: Thật khéo Chương 36: Chương 36: Đến để đào mỏ à? Chương 37: Chương 37: Đánh cho đóa sen trắng một trận tơi bời Chương 38: Chương 38: Bị trưng dụng rồi Chương 39: Chương 39: Thử dò xét một chút Chương 40: Chương 40: Hải tặc Tinh tế tấn công! Chương 41: Chương 41: Kiếm tiền bằng cái mặt đúng là sướng Chương 42: Chương 42: Đã nói là nuôi cá mà… Chương 43: Chương 43: Đóa sen trắng lại bắt đầu giở trò. Chương 44: Chương 44: Video Chương 45: Chương 45: Đảo lộn trắng đen Chương 46: Chương 46: Thợ săn trái cây đáng sợ Chương 47: Chương 47: Ăn đồ nướng là vui nhất! Chương 48: Chương 48: Cuối cùng cũng livestream! Nhưng mà... Chương 49: Chương 49: Hay gọi là Thiên Thiên đi! Chương 50: Chương 50: Cho một phần cá lóc kho dưa! Chương 51: Chương 51: Linh thú đáng yêu mới xuất hiện Chương 52: Chương 52: Phân mục Ẩm thực mở cửa rồi Chương 53: Chương 53: Bão Táp Mưa Sa Chương 54: Chương 54: Nồi lẩu thịt dê Chương 55: Chương 55: Mở một công ty lớn nào! Chương 56: Chương 56: Ngon quá đi mất! Chương 57: Chương 57: Phát triển phồn vinh Chương 58: Chương 58: Lông xù! Lại là lông xù! Chương 59: Chương 59: Kỳ tích Chương 60: Chương 60: Thuốc đặc trị Chương 61: Chương 61: Đi bắt cá thôi Chương 62: Chương 62: Tôi chắc là tiêu đời rồi! Chương 63: Chương 63: Chứng mộng du Chương 64: Chương 64: Đế Đài Chi Tương Chương 65: Chương 65: Nông trường Sơn Hải điên rồi sao? Chương 66: Chương 66: Đấu giá Chương 67: Chương 67: Vật tư Chương 68: Chương 68: Trúng độc? Chương 69: Chương 69: Trò chơi đã lên sàn! Chương 70: Chương 70: Kinh Doanh Nông Trường Sơn Hải Chương 71: Chương 71: Hành động! Chương 72: Chương 72: Kết thúc rồi Chương 73: Chương 73: Chân tướng Chương 74: Chương 74: Ngài Vô Chương 75: Chương 75: Lão yêu quái mấy trăm năm Chương 76: Chương 76: Cục diện Chương 77: Chương 77: Tự bạo Chương 78: Chương 78: Chính văn hoàn!