Chương 129
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 129

Bài hát “Hướng Đến Tương Lai” được mọi người cùng nhau hát, tiếng hát vang lên từ khắp mọi nơi, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác, nếu như lần đầu tiên là sân khấu của các Tinh Linh, thì từ lần thứ hai trở đi đã có sự tham gia của khán giả.

 

Kết thúc năm lần trình diễn, bầu không khí sôi động lan tỏa khắp khán đài, nếu không biết trước còn tưởng đang ở concert của ca sĩ nào đó!

 

Vì chương trình mừng xuân không có tổng duyệt và lịch trình cố định, vậy nên khi sắp xếp, Ước Thư Á đã tính toán kỹ lưỡng việc kiểm soát thời gian, ví dụ như phần chuyển cảnh giữa các tiết mục có thể lược bỏ.

 

Chính vì vậy, thời lượng biểu diễn của một bài hát đã được kéo dài gấp bốn lần, nhưng cũng không có vấn đề gì.

 

“Nhanh lên, nhanh lên nào!” Tây Tát đang cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Là người biểu diễn tiết mục tiếp theo sau các Tinh Linh, bầu không khí sôi động lúc này thực sự không có lợi cho cô, nhưng bài “Hướng Đến Tương Lai” quá hay, khiến cô cũng không nhịn được mà ngân nga hát theo.

 

Khuôn mặt cô lúc này vẫn còn ửng đỏ, rõ ràng là cảm giác phấn khích khi vừa hát xong vẫn chưa tan hết.

 

Cô vỗ nhẹ lên mặt mình vài cái, sau đó lấy lại tinh thần, chạy lên sân khấu.

 

Tiết mục biểu diễn của cô có tên là “Thám Hiểm Đại Dương*. Màn trình diễn ở vòng loại tuy có sự tương phản và mạo hiểm, nhưng cốt truyện chưa đủ hấp dẫn, thiết kế sân khấu cũng khá đơn giản. Thời lượng biểu diễn ở vòng loại chỉ có ba phút, nhưng cũng đủ để khuấy động cảm xúc của khán giả.

 

Tuy nhiên, thời lượng chương trình mừng xuân cho cô là 5 đến 10 phút, với khoảng thời gian dài như vậy, cô cần phải thêm vào nhiều nội dung hơn nữa để thu hút khán giả, nếu không bọn họ sẽ nhanh chóng mất đi hứng thú.

 

Ban đầu, cô định thay đổi phông nền, nhưng cô sinh ra và lớn lên ở dưới biển sâu, chỉ mới đến Lãnh địa Lan Tư Duy Lợi trong năm nay.

 

Bài hát “Hướng Đến Tương Lai” vừa rồi đã cho cô rất nhiều cảm hứng, mặc dù cô chưa từng đến những vùng biển và thế giới bên ngoài Lan Tư Duy Lợi, nhưng bản thân lãnh địa Lan Tư Duy Lợi đã rất rộng lớn rồi.

 

Đặc biệt là đấu trường, nơi có thể cho phép mọi người trải nghiệm nhiều loại môi trường khắc nghiệt khác nhau mà không cần phải ra khỏi thành.

 

Tây Tát lập tức yêu cầu những người bạn đang hỗ trợ chuẩn bị phông nền, thay đổi phông nền ban đầu thành một số bản đồ nổi tiếng của đấu trường.

 

Đấu trường có mười bản đồ kinh điển: Rừng rậm, đồng bằng, đồi núi, biển sâu, bầu trời, núi lửa, băng nguyên…..

 

Tây Tát đã chọn năm khung cảnh khắc nghiệt và tiêu biểu nhất là núi lửa, băng nguyên, biển sâu, rừng rậm và sa mạc, đồng thời yêu cầu người ta tìm kiếm mèo rừng dung nham, yêu tinh băng tuyết, hổ răng kiếm và kiến ​​​​ăn thịt người.

 

Cô dành ra hai phút cho mỗi khung cảnh, bắt đầu là khung cảnh dưới biển sâu, để có ít nhất hai phút chuẩn bị những thứ khác.

 

Mặc dù đây là màn trình diễn cá nhân của Tây Tát, nhưng Nhân Ngư là một chủng tộc đoàn kết, bọn họ lập tức vỗ ngực đảm bảo sẽ sắp xếp mọi thứ chu đáo cho cô!

 

Cuộc phiêu lưu trong khung cảnh biển sâu khá giống với vòng loại, chỉ khác là thay vì chỉ có một con Nha Lỗ Nha Lỗ đơn lẻ, giờ đây là một nhóm quái vật biển hung dữ đáng sợ.

 

Tây Tát chạy trốn trong sợ hãi, từ lúc đầu lóng ngóng vụng về cho đến khi ngày càng thành thạo hơn, từ biển sâu, rừng rậm, núi lửa, băng nguyên, sa mạc… Cô dần trút bỏ vẻ ngây thơ non nớt, trở thành một Nhân Ngư Truyền Kỳ xinh đẹp, tài giỏi và vô cùng mạnh mẽ!

 

Là một độc giả trung thành của “Truyền Thuyết Kỵ Sĩ Rồng Y Na”, Tây Tát đã nắm bắt được mô típ “thăng cấp” của thể loại truyện này rất tốt. Màn trình diễn tuy đơn giản, nhưng lại thể hiện được các yếu tố “Dễ hiểu, dễ cảm nhận”, đặc biệt là sau bài “Hướng Đến Tương Lai”, nó như được cụ thể hóa một cách sống động và chân thực nhất, khiến cho những người vốn dĩ đang hừng hực khí thế càng thêm bùng nổ.

 

Nhìn thấy vậy, những người biểu diễn tiếp theo cũng nhanh chóng thực hiện một số “thay đổi nhỏ” cho tiết mục của mình, ngay cả các Hoa Tiên Tử đang chuẩn bị biểu diễn “Câu chuyện tình yêu cảm động lòng người” cũng thay đổi cốt lõi câu chuyện từ “Hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi” thành “Nàng công chúa bị rồng bắt cóc đã bí mật học ma pháp, trở thành Kỵ sĩ rồng mạnh mẽ, chinh phục thế giới và mang đến cho mọi người một thế giới mới tươi đẹp”.

 

Huyết Tộc: “……”

 

Là người châm ngòi cho sự bùng nổ sau này, màn trình diễn của Huyết Tộc rất sôi động và hoành tráng, nhưng kể từ sau bài “Hướng Đến Tương Lai” của các Tinh Linh, cảm giác của cả chương trình đã thay đổi.

 

Mặc dù xét về số phiếu bình chọn cho tiết mục được yêu thích nhất thì hình như bọn họ không thua kém gì, nhưng lại cứ có cảm giác như mình đã thua vậy.

 

Kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ!

 

Huyết Tộc vừa vui mừng vừa khó chịu, ánh mắt dán chặt vào sân khấu. Đã đến tiết mục cuối cùng rồi, hãy trở lại “Bình thường” một chút đi được không?! Rõ ràng tiết mục của bọn họ mới là bình thường nhất, nhưng vì các tiết mục xung quanh đều trở nên “Kỳ quái”, vậy nên ngược lại, tiết mục “Bình thường” duy nhất của bọn họ lại trở thành dị biệt.

 

Nếu có một tiết mục nào đó “Giống” của bọn họ, có lẽ bọn họ đã không tự nghi ngờ bản thân mình như vậy rồi.

 

Người biểu diễn tiết mục cuối cùng trước thời khắc giao thừa là một nhóm trẻ em. Khi bước lên sân khấu, nét mặt các em còn có chút căng thẳng, rõ ràng là do thiếu kinh nghiệm nên hồi hộp quá.

 

Những bộ quần áo sờn rách khoác trên người bọn nó, trông giống như cỏ dại ven đường, vô cùng mờ nhạt.

 

Khán giả ai nấy đều khó hiểu.

 

Nhưng ngay sau đó, một hòn đảo ma pháp lơ lửng trên không trung xuất hiện, những “Cỏ dại” này được đưa lên đảo. Khung cảnh thay đổi, một lớp học sáng sủa, rộng rãi và một thầy giáo đẹp trai, hiền lành đang đứng trước bảng đen mỉm cười nhìn bọn nó.

 

Quần áo sờn rách được thay bằng đồng phục học sinh, các em học bài trên lớp, thảo luận bài tập sau giờ học, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để luyện tập bào chế thuốc, luyện kim, rèn, phù chú….. Cơ thể các em dần lớn lên, điều duy nhất không thay đổi là bộ đồng phục màu đen, chỉ có viền áo thay đổi màu sắc theo năm tháng.

 

Cuối cùng, khi bộ đồng phục viền vàng đen xuất hiện trên cơ thể mỗi người, sau ba phút mở màn, vở kịch mới bắt đầu có lời thoại.

 

“Nhanh thật đấy, cảm giác như mới ngày hôm qua chúng ta vừa nhập học, vậy mà chớp mắt một cái đã đến ngày tốt nghiệp rồi.” Một chàng trai đeo đầy huy chương trên ngực lên tiếng cảm thán.

 

Một cô gái tóc đỏ cưỡi Cự Long xuất hiện bên cửa sổ, lộn người nhảy vào trong: “Nói cho mọi người một tin tức tốt! Mình đã tìm được việc làm rồi! Ở phòng thí nghiệm nghiên cứu ma pháp của Long Cốc! Tuy chỉ là thực tập sinh, nhưng nếu làm tốt thì mười năm sau sẽ được vào biên chế!”

 

Mọi người lập tức gửi lời chúc mừng và chúc phúc.

 

“Mình định thi công chức, mình thích nghiên cứu Phong Tức Thảo, muốn vào Cục Giao thông.”

 

“Trùng hợp ghê, mình cũng đang chuẩn bị thi công chức, nhưng mình muốn vào Sở Công an.”

 

“Mình không bon chen với mọi người đâu, thi công chức cạnh tranh quá, mình định đến hội chợ việc làm mùa xuân của xưởng luyện kim, nếu có thể nhận được mức lương ba nghìn mỗi tháng là mình đã mãn nguyện rồi.”

 

“Nhà mình mới di dời, mình định dùng số tiền đền bù để mở một nhà trọ nhỏ ở khu du lịch của Tinh Linh.”

 

“Ái Lệ Ti, còn cậu thì sao?”

 

“Mình muốn ở lại trường.” Cô gái được hỏi mỉm cười, đôi mắt lấp lánh ánh sáng, còn rực rỡ và đẹp hơn cả những vì sao, “Mình muốn dạy dỗ thêm nhiều tâm hồn tự do tại ngôi trường này.”

 

Mọi người cùng quay đầu nhìn về phía lớp học trống trơn chỉ còn lại bàn ghế, không khỏi nở nụ cười hoài niệm.

 

“Tạm biệt, thanh xuân của chúng ta.”

 

Mọi người vẫy tay chào tạm biệt lớp học, sau khi rời khỏi lớp học, mỗi người một ngả, người thì trở thành Mạo Hiểm Giả, bắt đầu một cuộc đời đầy nguy hiểm và thử thách, người xuống cơ sở làm cán bộ công chức, ngày ngày bận rộn, người trở thành chủ nhà trọ, người trở thành nhà nghiên cứu xuất sắc…..

 

Hình ảnh cuối cùng dừng lại ở trên người Ái Lệ Ti, bộ đồng phục học sinh của cô bé đã được thay thế bằng trang phục giáo viên. Cô bé đứng trước cổng trường ma pháp, ống kính di chuyển về phía trước, trước mặt là một đám trẻ mặc quần áo vá chằng vá đụp.

 

Dù vẫn còn vẻ lam lũ, nhưng hoàn toàn khác với vẻ ngoài rách rưới, bẩn thỉu mà Ái Lệ Ti từng mặc khi còn nhỏ.

 

Quần áo của các em tuy cũ kỹ nhưng được giặt giũ rất sạch sẽ, tuy gầy gò nhưng trên mặt đều có da có thịt.

 

Vài thập kỷ trôi qua, ngay cả những đứa trẻ nghèo khó nhất cũng đã được ăn no mặc ấm.

 

Ái Lệ Ti, giờ đã trưởng thành, cô bé nở nụ cười hiền hậu và ấm áp với các em: “Các em, chào mừng đến với Học viện Ma pháp Lan Tư Duy Lợi.”

 

Ánh đèn vụt tắt, vở kịch kết thúc.

 

Hình thức biểu diễn kịch không còn xa lạ với mọi người, các Hoa Tiên Tử trước đó cũng biểu diễn kịch, nhưng khác với vở “Công Chúa Và Cự Long” của các Hoa Tiên Tử, vở kịch của các em nhỏ không phải là câu chuyện tình yêu, cũng không phải là một câu chuyện “sảng văn”. Ngay từ khi vở kịch bắt đầu, khán giả vốn đang sôi động đã tự động im lặng.

 

Cho đến khi vở kịch kết thúc, bầu không khí im lặng kéo dài vài giây, tiếp theo là tiếng vỗ tay như sóng dậy xen lẫn cả tiếng thút thít.

 

Vở kịch này được coi như là một “Đặc sản” của Lan Tư Duy Lợi, những người không phải là cư dân Lan Tư Duy Lợi thì ngay từ đầu rất khó có thể hiểu được, bởi vì khái niệm “Trường học” chưa thực sự ăn sâu vào tiềm thức của bọn họ.

 

Rất nhiều người thậm chí còn không biết “Trường học” là gì, chứ đừng nói là màn trình diễn im lặng suốt ba phút đầu tiên.

 

Nhưng người dân Lan Tư Duy Lợi thì ai cũng hiểu rõ ý nghĩa của nó.

 

Cho dù bọn họ chưa từng học tiểu học, nhưng bọn họ đã được phổ cập giáo dục, bất kể già trẻ lớn bé, ai cũng phải đến lớp học xóa mù chữ, bọn họ đã quá quen thuộc với tất cả những điều này.

 

Những đứa trẻ ở tầng lớp dưới cùng trong xã hội, từ chỗ không đủ ăn, không đủ mặc đã vươn lên trở thành những Siêu Phàm Giả thông qua học tập và nỗ lực, có thêm nhiều khả năng cạnh tranh, từ đó có thêm nhiều lựa chọn hơn cho bản thân.

 

Không còn phải làm ruộng, đào mỏ, đào giếng… Không còn phải chịu đói, ước mơ của các em nhỏ không còn là “Được ăn no một bữa” nưa, mà là được tự do phát triển theo đuổi nghề nghiệp mà mình yêu thích.

 

Thật tốt..… Thật tốt quá, mọi thứ tốt đẹp quá……

 

Bất kể là người đã từng đi học hay chưa từng đi học, vào khoảnh khắc này, ai nấy đều không kìm được nước mắt, tiếp theo đó là tiếng vỗ tay vang dội hơn cả sóng thần.

 

Bọn họ không hò hét, không lớn tiếng bày tỏ sự yêu thích của mình, bọn họ chỉ miệt mài vỗ tay.

 

“Bốp bốp bốp bốp…”

 

Tiếng vỗ tay như không bao giờ dứt.

 

Năm mới đã đến.

 

Khi Ái Lệ Ti và các diễn viên uống thuốc khôi phục thể lực, đứng trên sân khấu cúi chào khán giả, thời khắc giao thừa chỉ còn ba phút nữa, ba phút này được dành ra để mọi người bình tâm trở lại.

 

Nhưng tiếng vỗ tay vang dội cùng với tiếng thút thít thì vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

 

Có lẽ phải cần đến vô số pháo hoa nổ tung trên bầu trời mới có thể át đi tiếng vỗ tay của mọi người.

 

Phỉ Lạc Ti chú ý đến thời gian, nhưng y cũng không đứng dậy ngắt lời.

 

Ước Thư Á khẽ nói bên tai Phỉ Lạc Ti: “Lĩnh chủ đại nhân, đến lúc ngài cùng mọi người đếm ngược thời gian rồi.”

 

Phỉ Lạc Ti khẽ giật mình.

 

Ước Thư Á nói: “Khoảnh khắc được ở bên ngài mới là điều mà mọi người mong đợi nhất.”

 

Phỉ Lạc Ti đứng dậy, quả nhiên, sau khi chú ý đến động tác của y, mọi người đều ngừng vỗ tay.

 

Các Hoa Tiên Tử và Tinh Linh bắt đầu hát bài “Khó Quên Đêm Nay”. Trong tiếng hát du dương, Phỉ Lạc Ti cất tiếng: “Mười, chín..…”

 

Mọi người cùng đồng thanh hô vang: “Tám, bảy, sáu…”

 

“…Ba, hai, một! Chúc mừng năm mới!!!”

 

“Ầm!”

 

Cùng với tiếng hô “Một” cuối cùng vang lên, vô số pháo hoa đồng loạt nở rộ trên bầu trời.

 

Khi pháo hoa nở rộ, khán giả bị bầu trời rực rỡ sắc màu thu hút. Ngước nhìn lên cao, những sắc màu rực rỡ tựa như sao băng rơi xuống, in sâu vào đáy mắt long lanh của mọi người.

 

Chương trình đêm hội mừng xuân đã kết thúc, nhưng dư âm mà nó để lại còn khủng khiếp hơn cả một trận động đất, ảnh hưởng trên toàn quốc.

 

Cát Cát nằm trên giường, mắt cậu bé mở thao láo, không chớp lấy một cái.

 

Cậu đã giữ nguyên tư thế này suốt cả ngày hôm nay.

 

Đêm hội mừng xuân kết thúc vào lúc 12 giờ đêm, theo lý mà nói, mọi người đã đi ngủ từ lâu rồi, nhưng đêm qua không một ai nỡ rời khỏi điểm chiếu phim.

 

Tất cả mọi người đều xem đến tận phút cuối cùng, nhưng Cát Cát lại không thể nhớ nổi những gì đã xảy ra sau khi chương trình kết thúc.

 

Cậu cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì, đầu óc trống rỗng, tê dại, cứ như thể cậu đã chết, không còn cảm nhận được cơ thể của mình nữa.

 

“Trường học ma pháp… Trường học ma pháp…” Lý trí mách bảo cậu rằng, đó đều là giả, làm sao có thể tồn tại một nơi như vậy chứ?

 

Những gì đã xảy ra đêm qua đã gây chấn động mạnh mẽ cho Cát Cát.

 

Chưa cần nói đến mười chín tiết mục trước đó, tiết mục nào cũng đặc sắc đến mức cậu chỉ muốn ghi nhớ từng chi tiết một, lãng quên một giây một phút nào cũng là một tổn thất to lớn.

 

Nhưng dù có chấn động đến đâu cũng không bằng tiết mục cuối cùng.

 

Cậu không hiểu, rất nhiều từ ngữ cậu đều không thể hiểu được.

 

Nhưng trong mắt cậu, những đứa trẻ mặc quần áo rách rưới giống như cậu, sau khi bước vào tòa lâu đài bay trên không trung đó, tất cả đều trở thành những người tài giỏi.

 

Cậu không hiểu những dự định tương lai mà những “Người tài giỏi” đó nói trong tiết mục ngày hôm qua, nhưng có một câu: “Lương tháng ba nghìn”.

 

Ba nghìn cái gì? Ba nghìn đồng vàng.

 

Lương gì cơ? Lương tháng ba nghìn.

 

Ba nghìn là bao nhiêu?

 

Cát Cát bẻ ngón tay, rồi lại bẻ ngón chân.

 

Nhiều quá, nhiều quá, cậu không thể tính toán nổi.

 

Lương tháng ba nghìn đồng vàng!

 

Một con số lớn đến mức cậu không thể nói thành lời, một đơn vị mà cậu chưa bao giờ dám nghĩ tới: Ba nghìn đồng vàng!

 

Cát Cát chỉ có thể miễn cưỡng tính toán, nếu một tháng có ba đồng, vậy thì một năm sẽ có 36 đồng, số tiền này đối với Cát Cát mà nói đã không phải là một số tiền nhỏ rồi! Vậy nếu không phải là “Đồng” mà là “Đồng vàng” thì sao?!

 

Cát Cát vừa hít hà vừa kinh ngạc trước sự táo bạo của chính bản thân mình, cậu đúng là đang mơ mộng hão huyền, ngay cả 36 đồng còn không có, vậy mà lại dám mơ đến 36 đồng vàng!

 

Nhưng một mặt kinh ngạc trước sự táo bạo của bản thân, một mặt cậu lại không kiềm chế được mà tưởng tượng – tưởng tượng cảnh mình sau khi “tốt nghiệp” trường ma pháp Lan Tư Duy Lợi, tìm được một công việc với mức lương một tháng ba đồng vàng.

 

“Hề hề, hề hề hề….” Chỉ cần tưởng tượng thôi, Cát Cát đã phấn khích đến mức ôm chăn lăn qua lăn lại trên giường rồi.

 

“Làm gì thế hả! Dậy mau lên, nghe nói cửa hàng « Thiếu Niên Ma Pháp —— » lại có hoạt động mới, con mau đến đó xem có gì miễn phí không!”

 

Cửa hàng « Thiếu Niên Ma Pháp —— » ở thành Khang La La nằm ngay ngoại thành, cách nhà Cát Cát chỉ mười phút chạy bộ, nhưng nếu không có việc gì quan trọng, rất ít người đến đó.

 

Nhân viên của cửa hàng « Thiếu Niên Ma Pháp —— » không xua đuổi thường dân, nhưng lượng quý tộc ra vào đó mỗi ngày thật sự quá nhiều, bọn họ không dám đến gần, nhỡ đâu vô tình chọc giận các cậu ấm cô chiêu nhà quý tộc đó thì phải làm sao!

 

Vì vậy, cách tốt nhất là không đến đó.

 

Nhưng cũng có ngoại lệ.

 

Trước đây ở khu ngoại ô của bọn họ có một người thường dân ngày nào cũng đến đó, nghe nói còn kiếm được tiền!

 

Điều này khiến cả nhà Cát Cát vô cùng ghen tị. Nhưng bọn họ vẫn không dám đến gần.

 

Bọn họ dám tranh giành thức ăn rơi vãi trên đất với người khác, nhưng lại không dám đến gần các quý tộc trong vòng một mét.

 

Lòng dũng cảm của con người đôi khi thật sự rất khó hiểu.

 

Nhưng cũng có ngoại lệ, ví dụ như cậu bé Lạp Duy nhà bên cạnh là một người rất can đảm, cha mẹ cậu bé đã dồn hết tiền bạc, thậm chí còn bán đi không ít đồ đạc trong nhà, cuối cùng cũng gom đủ một trăm đồng để mua cho cậu một chiếc vòng tay ma pháp của « Thiếu Niên Ma Pháp —— ».

 

Chiếc vòng tay ma pháp đó quả là một vật rất lợi hại! Nó thậm chí còn có thể thuần phục được cả ma thú hung dữ! Lạp Duy đã dựa vào nó để thuần phục được một con sói vô cùng oai vệ! Đó là sói đấy!

 

Rất nhiều côn đồ không dám bén mảng đến khu vực này nữa, sợ bị Lạp Duy sai khiến con sói đó cắn chết.

 

Cát Cát cũng rất sợ, trước đây cậu và Lạp Duy là bạn bè, nhưng bây giờ cậu không dám đến tìm Lạp Duy nữa, sợ bị con sói đó mất kiểm soát cắn chết.

 

Nghe mẹ bảo đến cửa hàng « Thiếu Niên Ma Pháp —— », da đầu Cát Cát bắt đầu tê dại, trước đây cậu cũng từng đến gần cửa hàng để quan sát, rõ ràng cũng muốn tìm cách kiếm chút tiền, nhưng vừa đến gần đã bị lũ ma thú dọa cho chạy mất dép.

 

Hỏa, băng, thủy, sấm sét… Quá nhiều ma pháp đáng sợ cùng xuất hiện trong một không gian, thật sự là dọa chết cậu rồi!

 

“Sao con nhát gan thế hả! Mẹ chỉ bảo con đến đó dò la tin tức thôi mà, nếu có phát kẹo, cả nhà mình sẽ cùng nhau đi xếp hàng!” Mẹ Cát Cát kéo cậu dậy, đẩy ra khỏi cửa, “Nhanh lên!”

 

“Mẹ, mẹ, mở cửa cho con!” Cát Cát theo bản năng muốn xin mẹ cho mình vào nhà, nhưng một ý nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu cậu.

 

Đó là một ý nghĩ rất mơ hồ, mơ hồ đến mức chính cậu cũng không thể diễn tả rõ ràng được, nhưng cậu không gõ cửa nữa, cũng không cầu xin mẹ cho vào nhà nữa.

 

Cậu đứng tại chỗ do dự một lúc, sau đó nghiến răng, sải bước chạy về phía cửa hàng.

 

Cát Cát là một người bình thường vô dụng, cậu rất rõ ràng về sự thật này, những người như cậu, chết đi cũng chẳng ai quan tâm. Vì vậy, cậu luôn cẩn thận từng li từng tí một, nhu nhược, hèn nhát, tất cả đều là vì muốn sống sót, chỉ cần có thể sống sót, cái gì cậu cũng nguyện ý làm!

 

Nhưng bây giờ, cậu đã được nhìn thấy một góc nhỏ của thế giới rộng lớn ngoài kia.

 

Con người không thể thay đổi chỉ trong chớp mắt được, Cát Cát vẫn là Cát Cát nhu nhược hèn nhát đó, nhưng có điều gì đó đã thay đổi.

 

Cát Cát không biết đó là gì, cậu chỉ biết dốc hết sức lực chạy về phía trước.

 

“Thế giới rộng lớn như vậy, mình muốn đi ngắm nhìn, muốn được ngắm nhìn…..”

 

Càng đến gần cửa hàng, giọng hát quen thuộc kia lại vang lên bên tai.

 

Đó là bài “Hướng Đến Tương Lai”! Không thể nào nhầm được! Chính là bài hát đó, hơn nữa còn là “Nữ vương Tinh Linh” hát!

 

Cát Cát: “!!!”

 

Không phải là lại chiếu chương trình mừng xuân đấy chứ?!

 

Cát Cát không hề xa lạ gì với hoạt động này, mấy tháng trước, bộ phim  «Vương Tử Biển Cả » cũng được chiếu đi chiếu lại rất nhiều lần ở thành Khang La La! Ngày nào cũng vậy, hết lần này đến lần khác, nhưng Cát Cát chưa bao giờ thấy chán, mà có vẻ như ai cũng thế! Khi bộ phim được chiếu liên tục mười ngày, « Vương Tử Biển Cả » tuyên bố sẽ ngừng chiếu từ ngày mai, thậm chí Cát Cát còn có cảm giác như trời sắp sập xuống rồi.

 

Mỗi tối lúc tám giờ, cho dù không có « Vương Tử Biển Cả », Cát Cát vẫn đến điểm chiếu phim, nán lại một, hai phút rồi mới lưu luyến rời đi.

 

Nghĩ đến việc chương trình mừng xuân sẽ được chiếu liên tục trong mười ngày, Cát Cát kích động đến mức chỉ muốn bay đến đó ngay lập tức! Nào còn sợ hãi gì nữa!

 

Nhưng khi cậu dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến nơi, thứ đập vào mắt cậu lại không phải là chương trình mừng xuân, mà là một hình ảnh hoàn toàn xa lạ.

 

Bản nhạc đệm do các Tinh Linh trình diễn và bài hát chủ đề do Nữ vương Tinh Linh thể hiện đã được phát đến gần một nửa, nhưng bóng dáng các Tinh Linh lại không thấy đâu, thay vào đó là những người xa lạ lần lượt xuất hiện rồi biến mất.

 

Cát Cát không hề xa lạ gì với điều này, « Vương Tử Biển Cả » không có nhạc mở đầu, nhưng có nhạc kết thúc, Cát Cát là người chẳng muốn bỏ lỡ một giây nào của bộ phim, cậu rất quen thuộc với hình thức này.

 

“Đây là gì vậy? Phim mới à?”

 

Sau khi hỏi xong, Cát Cát mới nhận ra người mà cậu vừa kéo lại là Lạp Duy, cậu giật mình, vội vàng đảo mắt tìm kiếm xem con sói ma thú đáng sợ kia có ở gần đây không, may là không có.

 

Thấy Cát Cát chịu nói chuyện với mình như trước, Lạp Duy vui mừng nói: “Là phim hoạt hình, tên là « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan ».”

 

« Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » là bộ phim hoạt hình quảng cáo đã được lên kế hoạch từ trước.

 

Cát Cát còn muốn hỏi thêm, nhưng nhạc hiệu đã kết thúc, một căn phòng ngủ nhỏ nhắn nhưng đầy ắp đồ chơi hiện ra trước mắt mọi người.

 

Lực chú ý của Cát Cát lập tức bị thu hút.

 

Cách Lan là một học sinh bình thường tại trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi, câu lạc bộ ma pháp của trường cậu sẽ tổ chức một chuyến phiêu lưu trong kỳ nghỉ hè này. Cách Lan vô cùng háo hức, cậu mong chờ đến mức thức trắng cả đêm, rất mong chờ chuyến phiêu lưu mạo hiểm bắt đầu vào ngày mai.

 

Nhưng thật đáng tiếc, cảm giác phấn khích cũng không thể thắng nổi mệt mỏi của cơ thể, cậu bé đã quên uống thuốc bổ sung năng lượng, vậy nên mãi đến gần sáng mới chìm vào giấc ngủ say.

 

Khi tỉnh dậy lần nữa thì đã là chín giờ sáng.

 

“A a a, xong đời rồi mẹ ơi!” Cách Lan bật dậy khỏi giường như lò xo, “Sao mẹ không gọi con dậy!”

 

Cậu vừa hét lên vừa mặc vội bộ đồ ngủ, chạy như bay đến điểm tập kết, nhưng thật đáng tiếc, sau khi nhắn tin cho cậu vài lần mà không thấy hồi âm, hội trưởng đã dẫn mọi người khởi hành đúng giờ.

 

Những học viên ma pháp này đều là những “Tiểu đại nhân” sắp tự lập, nói là cùng nhau hành động, nhưng thực chất là sau khi nhận vật tư xong thì mỗi người một ngả.

 

Giai đoạn trưởng thành là điều mà bất kỳ học viên ma pháp nào cũng phải trải qua, không ai có thể thay thế được.

 

Vì vậy, không ai đến gọi Cách Lan dậy cả.

 

Và cái giá phải trả cho việc đến muộn là Cách Lan phải tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình, nhận lấy con Khế Ước Thú cuối cùng bị bỏ sót lại.

 

“Hu hu hu, Tiểu Hỏa Long của ta, Mèo Vân Đóa của ta, Phong Hành Khuyển của ta..…” Hôm qua Cách Lan còn đang phân vân không biết nên chọn con nào trong ba con Khế Ước Thú Ngự Tam Gia đó, hôm nay đã bị hiện thực dạy cho một bài học.

 

Người đến muộn không có quyền lựa chọn.

 

Nhưng Cách Lan đã nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng: “Thưa thầy, Khế Ước Thú của con đâu? Cho con xem nó một chút được không?! Con nóng lòng muốn gặp nó lắm rồi!”

 

Một con Sóc Lửa kiêu căng bướng bĩnh, nó hung dữ phun ra một ngọn lửa lớn lên người Cách Lan, suýt chút nữa đã thiêu rụi cậu.

 

“Á!” Khán giả trước màn hình đồng loạt kêu lên kinh hãi.

 

Nhưng nhân vật chính Cách Lan lại không hề chết như mọi người tưởng tượng.

 

“Ha ha ha, Sóc Lửa, nhiệt độ ngọn lửa của cậu thật tuyệt! Tôi tên là Cách Lan, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ là bạn đồng hành của cậu!” Bản thân Cách Lan là một Thi Pháp Giả, khả năng kháng lửa cũng không tệ, cậu vui vẻ lao đến, “Sóc Lửa, sau này việc luyện tập kháng lửa của tôi phải nhờ cậu giúp đỡ rồi!”

 

Sóc Lửa tỏ vẻ khó chịu, dùng móng vuốt cào mạnh vào người Cách Lan, Cách Lan cười ngây ngô, không hề tỏ ra khó chịu, chỉ có phấn khích đến ngây ngốc.

 

Vị giáo viên nọ là một Triệu Hoán Sư, ông nhắc nhở Cách Lan: “Con Sóc Lửa này có tính tình khá nóng nảy, nó rất hiếu thắng, nếu cậu không phải là chủ nhân mà nó công nhận, nó sẽ liên tục gây rối cho cậu đấy.”

 

Cách Lan tự tin nói: “Con nhất định sẽ trở thành người bạn tốt nhất của cậu ấy!”

 

Giáo viên sững sờ, ông chú ý đến cách gọi của Cách Lan, cậu thậm chí còn dùng từ “Cậu ấy”.

 

Rõ ràng Sóc Lửa cũng chú ý đến điều này, nhưng nó không hề nương tay.

 

Nhưng dù sao thì, Cách Lan đã có Khế Ước Thú, theo tục lệ, cậu phải tự mình lên đường.

 

Đồ đạc mà cậu mang theo cũng không nhiều, chỉ một chiếc ba lô là đủ – ai ngờ được! Sau này mọi người mới phát hiện ra, chiếc ba lô nhỏ bé đó thậm chí có thể chứa được cả nửa căn nhà!!!

 

Chuyến phiêu lưu của Cách Lan và Sóc Lửa bắt đầu, nhưng ngay từ đầu, chuyến đi đã gặp rất nhiều trắc trở.

 

Sóc Lửa không hề ngoan ngoãn, nó rất ghét bỏ cậu nhóc đến muộn ngay ngày đầu tiên này, vì vậy, việc bị cào cấu, bị thiêu đốt hàng chục lần một ngày đã trở thành chuyện bình thường đối với Cách Lan.

 

“Trời đất ơi!” Ngay cả Cát Cát cũng phải kinh ngạc, đó là một trải nghiệm đau đớn đến mức nào! Tại sao ngày nào Cách Lan cũng có thể vừa cười hề hề vừa ôm chầm lấy Sóc Lửa thế nhỉ!

 

“Bởi vì cậu là bạn đồng hành của tôi mà!”

 

Cách Lan vừa nói vừa cười ngây ngô, khuôn mặt bị lửa hun cho đen thui: “Sóc Lửa, tôi muốn được cậu công nhận! Hy vọng sẽ có ngày được nghe cậu nói ra tên của tôi!”

 

Sóc Lửa vẫn không thèm để ý, quay lưng lại, chiếc đuôi lông xù dựng đứng lên vô cùng kiêu ngạo.

 

Thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, cuối cùng, Cách Lan vẫn không thể đợi được đến ngày Sóc Lửa công nhận.

 

Họ đã gặp phải một tên Thuật Sĩ Nguyền Rủa độc ác, Cách Lan bất cẩn như thể đã bị nguyền rủa, ngày đầu tiên đến muộn, ngày thứ hai đã kết thúc chuyến hành trình – bằng cái giá phải trả là mạng sống của mình.

 

“Sóc Lửa, chạy mau!”

 

Vào giây phút cuối cùng, Cách Lan dùng máu và ma lực cuối cùng của mình để vẽ ra một ma trận dịch chuyển nhỏ, hy vọng ít nhất có thể đưa Sóc Lửa rời khỏi nơi nguy hiểm này.

 

“Chi Chi!”

 

Sóc Lửa nhìn con người ngu ngốc này, nhẹ nhàng cọ xát vào người cậu.

 

“Tôi không có tên, cậu đặt tên cho tôi đi.” Nó dùng thần giao cách cảm khi ký kết khế ước để nói với Cách Lan.

 

Cách Lan lắc đầu: “Tôi là một học viên ma pháp vô dụng, vị pháp sư định mệnh của cậu sẽ dùng tư thế oai hùng nhất cường đại nhất triệu hồi cậu.”

 

Cách Lan dùng truyền tống trận dịch chuyển Sóc Lửa đi.

 

“Chít!”

 

Sóc Lửa vùng vẫy thoát khỏi ma lực của ma trận dịch chuyển, lao về phía tên Thuật Sĩ Nguyền Rủa kia.

 

“Sóc Lửa!”

 

Khế ước vẫn chưa được hình thành, vì vậy liên kết thần giao cách cảm vẫn chưa bị cắt đứt.

 

Trong khi lao về phía tên Thuật Sĩ Nguyền Rủa độc ác kia, nó không hề ngoảnh đầu lại, nhưng một giọng nói vô cùng lưu luyến vang lên trong đầu Cách Lan.

 

“Nếu có thể, tôi rất muốn được cùng cậu đi khắp thế gian, được ngắm nhìn thế giới tươi đẹp này!”

 

Từng khoảnh khắc ở bên cạnh Sóc Lửa nhanh chóng hiện lên trong tâm trí cậu, Sóc Lửa vui vẻ, Sóc Lửa tức giận, Sóc Lửa nghịch ngợm…. Mặc dù bọn cậu chỉ mới quen nhau chưa đầy hai ngày, nhưng giữa bọn cậu đã có một sợi dây liên kết và ký ức vô cùng sâu sắc!

 

“A a a!”

 

Nỗi đau khổ và phẫn uất tột cùng bủa vây lấy Cách Lan, vô số ma lực hội tụ xung quanh cậu, cậu thăng cấp.

 

Trong lúc nguy kịch và cảm xúc mãnh liệt bùng nổ, Cách Lan đã thăng cấp.

 

Cậu thăng cấp và hồi phục lại trạng thái sung mãn nhất, Cách Lan lao lên, đây là lần đầu tiên cậu và Sóc Lửa hợp tác chiến đấu, mặc dù là lần đầu tiên, nhưng khả năng kháng lửa của Cách Lan đã được rèn luyện qua vô số lần nghịch ngợm của Sóc Lửa.

 

Hai người phối hợp ăn ý, phát huy sức mạnh 1 cộng với 1 nhưng sức mạnh lại lớn hơn 2, cuối cùng cũng giành được chiến thắng – mặc dù rất thảm hại.

 

Cách Lan nằm bẹp dí trên mặt đất đầy rẫy gạch đá, Sóc Lửa cũng te tua không kém, cuộn tròn thành một quả bóng nhỏ, áp sát vào mặt Cách Lan.

 

“Giới thiệu lại lần nữa nhé, tôi tên là Cách Lan, là một Thi Pháp Giả, nhưng tôi vẫn chưa quyết định là sẽ trở thành Pháp sư Nguyên Tố hay là Pháp Sư Áo Thuật.”

 

Sóc Lửa nói trong đầu bằng thần giao cách cảm của khế ước: “Tôi không có tên, tôi hy vọng cậu có thể đặt tên cho tôi.”

 

Cách Lan dùng chút sức lực cuối cùng ôm lấy người bạn đồng hành của mình, cậu nói: “Sau này cậu tên là Chi Chi nhé.”

 

Nhạc kết thúc phim vang lên trong khung cảnh cậu bé và chú sóc chìm vào giấc ngủ sau khi đã ký kết khế ước.

 

Lúc này, Cát Cát mới bừng tỉnh, cậu cúi đầu nhìn xuống, không biết từ lúc nào lòng bàn tay đã bị rách da, có lẽ là do lúc nãy xem phim quá căng thẳng, móng tay vô tình cào vào lòng bàn tay.

 

“Hô, hô, hô…” Tỉnh dậy, Cát Cát thở hổn hển.

 

« Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » được sản xuất rất công phu, đội ngũ biên kịch đều là những nhà văn xuất sắc được tuyển chọn từ « Báo Chiều Lan Tư Duy Lợi », sau khi được đào tạo bài bản mới bắt đầu làm biên kịch, nội dung phim đã được thảo luận rất nhiều lần.

 

Cuối cùng mới chốt được kịch bản này.

 

Phần sản xuất cũng rất được đầu tư, bởi vì đây là bộ phim hoạt hình đầu tiên, vậy nên nhất định phải dồn hết tâm huyết, dù sao thì đây cũng chính là “Bộ phim hoạt hình đầu tiên trong lịch sử” mà! Tất cả các nhân viên đều nỗ lực hết mình để làm tốt nhất có thể.

 

Chỉ riêng việc thảo luận về thiết kế nhân vật chính và Khế Ước Thú đầu tiên đã mất hơn mười buổi họp.

 

Nhân vật được yêu thích nhất trong « Thiếu Niên Ma Pháp » chắc chắn là Tiểu Hỏa Long, nhưng vị trí thứ hai và thứ ba không phải là Thủy Long, Bảo Thạch Long gì đó, mà là Phong Hành Khuyển và Mèo Vân Đóa.

 

Trong quá trình bình chọn, ba ứng cử viên sáng giá này trong nhóm Ngự Tam Gia đã có cuộc cạnh tranh vô cùng khốc liệt.

 

Ban đầu, Tiểu Hỏa Long được chọn làm ma thú đầu tiên của Cách Lan, nhưng nội bộ nhóm sản xuất phim hoạt hình lại chia thành hai phe Mèo Vân Đóa và Phong Hành Khuyển, bọn họ cứ tranh cãi không ngừng.

 

Cuối cùng mọi người đã quyết định bốc thăm, và kết quả là Sóc Lửa.

 

Tuy nhiên, cốt truyện chính của bộ phim không thay đổi, chỉ thay đổi một số chi tiết nhỏ dựa trên thiết kế của Sóc Lửa để tăng thêm tính hài hước.

 

Tuy nhiên, nhìn nét mặt căng thẳng của Cát Cát trong suốt bộ phim, có vẻ như những tình tiết hài hước này chỉ dành cho khán giả Lan Tư Duy Lợi.

 

Khán giả bình thường ở các thành phố khác không những không hiểu được, mà còn cảm thấy đáng sợ.

 

Nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến sức hút của « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan ».

 

Thời lượng của một tập phim hoạt hình là 25 phút, bao gồm nhạc mở đầu, nhạc kết thúc và trailer giới thiệu tập tiếp theo, tổng cộng là 5 phút, còn lại 20 phút là nội dung chính.

 

Dùng 20 phút để kể xong một câu chuyện hoàn chỉnh với đầy đủ mở đầu, diễn biến, cao trào, kết thúc, quả là một nhịp độ rất nhanh.

 

Quan trọng nhất là, những pha đánh đấm quá đẹp mắt, quá mãn nhãn.

 

Theo như thiết lập, Thuật Sĩ Nguyền Rủa cấp 20, Cách Lan cấp 15, Sóc Lửa cấp 15, nhưng màn chiến đấu được thể hiện lại hấp dẫn hơn rất nhiều so với những pha đối đầu trực diện cứ đứng như cọc gỗ của những kẻ cấp 30.

 

Bởi vì đội ngũ chỉ đạo chiến thuật đều là những Siêu Phàm Giả Truyền Kỳ cường đại trên cấp 100.

 

Khán giả nín thở theo dõi từ đầu đến cuối, không muốn bỏ lỡ một giây phút nào, mắt không dán chớp, cứ nhìn chằm chằm vào màn hình.

 

Khi Cách Lan thất bại lần đầu tiên, tưởng chừng như sắp chết, rất nhiều khán giả đã bật khóc, sau đó lại thấy Sóc Lửa không muốn rời đi, lao lên chiến đấu với tên Thuật Sĩ Nguyền Rủa kia, mọi người càng thêm cảm động, nước mắt giàn giụa. Khi chứng kiến cảnh Sóc Lửa và Cách Lan kề vai sát cánh chiến đấu cùng nhau, nước mắt bọn họ tuy đã ngừng rơi, nhưng lại bắt đầu hò hét cổ vũ cho Cách Lan và Sóc Lửa.

 

“Tuyệt quá, hu hu hu, Sóc Lửa và Cách Lan đều sống sót, thật là tuyệt!”

 

Những đứa trẻ vừa khóc vừa cười, khuôn mặt lem luốc như bảng pha màu.

 

Lạp Duy còn trực tiếp hơn, cậu bé như thể đã nhập tâm vào nhân vật, hòa mình vào mối quan hệ giữa cậu và con Sói Băng của mình.

 

“Hu hu hu, Tiểu Băng, cậu mãi mãi là người bạn tốt nhất của tôi!” Lạp Duy ôm chầm lấy Sói Băng, khóc nức nở.

 

Cát Cát vẫn chưa hoàn hồn lại sau khi chứng kiến màn chiến đấu nảy lửa vừa rồi, khi nhìn thấy con Sói Băng xuất hiện bên cạnh, cậu sợ đến mức run lẩy bẩy.

 

Sói Băng không giống như Sóc Lửa, Sóc Lửa dễ thương biết bao! Nó có bộ lông đỏ rực, mềm mại, chỉ to hơn bàn tay người lớn một chút, trông vô cùng đáng yêu!

 

Nhưng còn Sói Băng thì sao? Cát Cát có cảm giác nó có thể nuốt chửng cậu chỉ trong một ngụm.

 

Nhưng con Sói Băng này không giống như những con ma thú trong Thú triều, tàn sát tất cả sinh vật mà chúng nó nhìn thấy, Sói Băng nhẹ nhàng l**m láp Ma Pháp Sư của mình, thậm chí trong đôi mắt băng lam còn toát lên vẻ dịu dàng.

 

Dịu dàng?!

 

Cát Cát sững sờ.

 

Nhưng có lẽ là do bị ảnh hưởng bởi tình cảm cảm động của Cách Lan và Sóc Lửa, dường như cậu đã không còn sợ Sói Băng nữa, thậm chí còn dám nhìn chằm chằm vào nó trong thời gian dài như vậy.

 

“Mỗi ngày vào lúc sáu giờ chiều chiếu một tập? Có nghĩa là sau này ngày nào cũng có thể xem phải không?!”

 

“Đúng vậy.” Nữ quản lý cửa hàng giải thích, “Nội dung chiếu mỗi ngày đều khác nhau, sáu giờ chiều là nội dung mới, mười hai giờ trưa là phát lại nội dung của ngày hôm trước.”

 

Thông báo về « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » đã nhanh chóng khiến Cát Cát quên đi nỗi sợ hãi về con Sói Băng, trong đầu cậu lúc này chỉ toàn là – Sau này ngày nào cũng được xem « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » rồi!

 

Ôi trời ơi, đây là một thế giới hạnh phúc biết nhường nào!

 

Nhưng cửa hàng không dừng lại ở đó, người quản lý phụ trách kinh doanh mở cửa căn phòng nhỏ đã được xây dựng từ trước Tết, ngay lập tức —-

 

Một mùi thơm như bom nấm bùng nổ ập vào mặt.

 

“Gà rán, khoai tây chiên, gà bỏng ngô, xúc xích, nước ngọt, tất cả đều đã sẵn sàng để đổi rồi đây!”

 

Bộ não vốn đã tiếp nhận quá nhiều thông tin của Cát Cát hoàn toàn đình trệ, nước dãi như vỡ đê, tuôn trào không ngừng.

 

Các cậu ấm cô chiêu đã nhận được tin từ lâu, ai cũng chờ đợi ngày này, cuối cùng cũng không thể nhịn thêm được nữa, bọn họ lập tức xông lên: “Cho tôi mỗi thứ một phần! Tôi có rất nhiều điểm tích lũy!”

 

“Đổi hết hạn mức của tháng này cho tôi! Làm ơn, tôi sắp chết đói rồi! Nhanh cho tôi một phần đi!”

 

Điểm tích lũy của hai mùa Thu Đông đã được cộng dồn xong, nhưng đối với những người chơi không quá xuất sắc như bọn họ, số điểm có thể đổi không nhiều, hơn nữa những thứ có thể đổi cũng không phải là cần thiết.

 

Vì vậy, bọn họ đã để dành bấy lâu nay, chỉ chờ đợi ngày trang đổi đồ ăn nhẹ được mở.

 

Kết quả là chờ hết ngày này qua ngày khác, cuối cùng cũng đến ngày hôm nay, trong vô số ngày đêm đó, bọn họ đã phải chịu đựng, phải thấp thỏm mong chờ, và bây giờ, cuối cùng bọn họ cũng đã đợi được!

 

Đây là chiến thắng của những người kiên nhẫn!!!
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (190)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173: Phiên ngoại 1: Trò Chơi Trở Thành Hiện Thực Chương 174: Chương 174: Phiên Ngoại 2: Khoai Lang Nướng Chương 175: Chương 175: Phiên Ngoại 3: Tân Ba (Phần 1) Chương 176: Chương 176: Phiên Ngoại 4 – Tân Ba (Phần 2) Chương 177: Chương 177: Phiên Ngoại 5 – Bóng Dáng Của Tội Ác Chương 178: Chương 178: Phiên Ngoại 6 – Những Ma Thú Non Kiên Cường Chương 179: Chương 179: Ngoại truyện 7 – Những kẻ phản kháng Chương 180: Chương 180: Phiên Ngoại 8 – Thần Minh Tỉnh Giấc Chương 181: Chương 181: Phiên Ngoại 9 – Vị Thần Của Mỗi Người Chương 182: Chương 182: Phiên Ngoại 10: Thần Minh Bị Đe Dọa Chương 183: Chương 183: Phiên Ngoại 11 – Khát Vọng Chiến Thắng Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện 12: Vị Thần Không Thể Đào Thoát Chương 185: Chương 185: Phiên Ngoại 13: Thần Tạo 101 Chương 186: Chương 186: Phiên Ngoại 14: Bữa Tiệc Cuồng Hoan Của Những Kẻ Thích Hóng Hớt Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện 15 – Thời Đại Đồng Thau Không Nuôi Thần Nhàn Rỗi Chương 188: Chương 188: Phiên Ngoại 16: Thần Cũng Có Thể Gặp Quỷ Chương 189: Chương 189: Phiên Ngoại 17 – Chào Mừng Đến Với Thế Giới Mới Chương 190: Chương 190: Phiên Ngoại 18 – Hôm Nay Chúng Ta Kết Hôn