Chương 128
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 128: Triều dâng (1)

Từ hôm đó trở đi, Thẩm Tây Linh liền cùng Tề Anh sống một đoạn ngày tháng nhàn tản hiếm có.

Thương thế của chàng hồi lâu chưa lành, vậy nên cũng lấy cớ cáo bệnh nghỉ việc triều chính, ở nhà nguyên nửa tháng.

Trong nửa tháng ấy, mỗi ngày họ đều ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy. Tỉnh giấc rồi thì chậm rãi rời giường, sau đó Thẩm Tây Linh lại hào hứng tự mình xuống bếp nấu cơm, ba bữa mỗi ngày đều thay đổi món, nghiên cứu cách nấu món mới. Nấu xong liền cùng chàng dùng bữa, từ đó mà việc ăn uống của Tề Anh dần đi vào quy củ. Chứng đau dạ dày của chàng cũng được xoa dịu rất nhiều, nửa tháng trời không tái phát khiến Thẩm Tây Linh mừng rỡ không thôi.

Cơm nước xong xuôi, hai người lại cùng cuộn tròn người đọc sách nhàn đàm. Trong Vong Thất tàng thư phong phú, chàng đã đọc gần hết, còn Thẩm Tây Linh thì phần lớn đều chưa từng đụng tới, bèn kéo chàng cùng đọc. Vừa đọc vừa chuyện trò, lúc thì bình sách, lúc lại tán nhảm chuyện trên trời dưới đất chẳng chút liên quan đến sách.

Ngoài việc đọc sách, họ còn cùng nhau dạo khắp Phong Hà Uyển. Trang viện đẹp đẽ này ngày trước chẳng mấy khi được dùng hết công năng vì nam nữ chủ nhân đều bận rộn, chỉ coi nó như nơi nghỉ chân mà thôi. Giờ đây rảnh rỗi mới có dịp thưởng thức trọn vẹn nét đẹp của nó.

Lúc này đúng vào tiết giao mùa xuân – hạ, sen trong viện bắt đầu trổ nụ, hồ trong Vọng Viên cũng đang vào thời đẹp nhất, vài búp sen vừa nhú lên, mơn mởn kiều diễm. Khi rảnh rỗi, hai người lại tới Vọng Viên thưởng sen, đôi lúc còn chơi trò đọc thơ ngược, hay thi phi hoa lệnh. Tề Anh đường đường là bảng nhãn, dĩ nhiên không thể so đo thật với tiểu cô nương, bèn làm bộ thi chơi, lúc thắng lúc thua, thua cũng giả vờ khéo đến mức chọc cho nàng cười mãi không thôi.

Ngoài ra, chàng cũng cuối cùng có thời gian để tiếp tục dạy Thẩm Tây Linh cưỡi ngựa. Bôn Tiêu cũng được dắt ra khỏi chuồng, có cơ hội tung vó nơi sau núi Thanh Tế, chỉ tiếc là nữ chủ nhân của nó vẫn còn sợ ngựa, phải có nam chủ nhân dắt tay mới dám trèo lên.

Thẩm Tây Linh vẫn không thích cưỡi ngựa lắm, nhưng vì nay quan hệ đã khác xưa, Tề Anh dạy nàng cũng không còn nghiêm khắc như trước. Sau này khi thương thế chàng khá hơn còn ngồi sau ôm lấy nàng mà cưỡi cùng. Hai người vừa cười vừa nói, một buổi chiều cứ thế trôi qua, không còn cảm giác vất vả khó chịu như xưa.

Mọi chuyện đều hết sức tốt đẹp, chỉ trừ… chuyện buổi tối đi ngủ.

Kỳ thực hai người đều thấy nằm chung giường bây giờ có chút không ổn, nhất là Thẩm Tây Linh còn thường bị Thủy Bội và mấy nha đầu khác trêu chọc. Dù không nói ra, ánh mắt đùa cợt kia cũng khiến nàng xấu hổ đến đỏ cả mặt.

Nhưng lý trí là một chuyện, tình cảm lại là chuyện khác. Hai người tình ý sâu nặng, dù ban ngày đã dính nhau không rời, đến đêm vẫn luyến tiếc chẳng đành chia xa. Vậy nên mặc ánh mắt người đời, đêm đến vẫn nằm bên nhau, khi thì nàng sang viện của chàng, khi thì chàng đến khuê phòng của nàng.

Trong bóng đêm, màn giường kín đáo như chốn riêng tư, hai người có thể buông lỏng mọi dè dặt, để tình yêu và d*c v*ng mặc sức nảy nở. Họ quấn quýt nhau không rời, hôn nhau say đắm, ngón tay cũng chẳng rời nhau, tựa hồ muốn chiếm lấy cả hơi thở của nhau.

Nhưng Tề Anh vẫn luôn giữ vững ranh giới, chưa bao giờ bước qua bước cuối cùng. Là người xuất thân thế gia, lại bản tính đoan chính, dù đã vượt qua nhiều lễ nghi vì yêu, nhưng chàng vẫn hy vọng đêm đầu tiên của nàng thuộc về ngày đại hôn.

Tam thư lục lễ, danh chính ngôn thuận, không thể để nàng chịu nửa điểm uất ức. Ý nghĩ ấy dĩ nhiên rất tốt, chỉ là xưa nay đường quân tử chẳng dễ đi. Một khi tiểu Tề đại nhân đã quyết như vậy thì đêm nào cũng phải cắn răng nhẫn nhịn những khổ sở mà một tiểu cô nương như Thẩm Tây Linh chẳng hề hay biết. Nàng chỉ lờ mờ nhận ra rằng mỗi khi bị chàng hôn đến mê muội thì đột nhiên mọi thứ sẽ dừng lại, chàng sẽ bất ngờ buông nàng ra, quay lưng lại, rồi giọng trầm khàn bảo nàng “ngủ đi thôi”.

Lần nào cũng khiến nàng chẳng hiểu ra sao.

Nhưng chút ngượng ngùng ban đêm ấy hoàn toàn bị bao phủ bởi những ngày tháng êm đềm ngọt ngào ban ngày. Thẩm Tây Linh vẫn vô cùng hài lòng với quãng ngày ấy, trong lòng đầy kỳ vọng rằng sau khi họ bỏ trốn, những ngày như tiên này sẽ kéo dài mãi mãi.

Giữa nửa tháng ấy, Nghiêu thị có đến Phong Hà Uyển thăm Tề Anh.

Mẫu thân hiền lành ấy vốn luôn lo cho nhi tử, chỉ là trước đó Tề tướng còn đang giận, bà không tiện đến. Nay thấy trượng phu dần hạ giận, lại bắt đầu lo lắng cho vết thương của nhi tử bà mới chọn thời điểm này, lên núi Thanh Tế thăm hỏi.

Vào chính sảnh, thấy nhi tử tuy chưa khỏi hẳn nhưng thần sắc tinh thần đều rất tốt, Nghiêu thị liền yên tâm.

Hiểu con không ai bằng mẫu thân, Nghiêu thị lại là người tâm tư tinh tế, liếc mắt một cái đã nhìn ra giữa Tề Anh và Văn Văn có điều bất thường. Từng cử chỉ, từng ánh mắt giao nhau, đều là ý tứ chỉ có thể cảm nhận chứ chẳng thể nói thành lời.

Khi Thẩm Tây Linh ra ngoài pha trà, Nghiêu thị liền chớp lấy cơ hội hỏi: “Kính Thần, con với Văn Văn… chẳng lẽ đã…”

Tề Anh nghe vậy mày mắt chỉ khẽ động nhưng không đáp lời, chính là ngầm thừa nhận.

Nghiêu thị thấy thế còn không hiểu gì sao. Bà bèn cười, trong lòng tràn đầy vui mừng. Ài, ba năm trước bà đã nhìn ra nhi tử mình có cảm tình đặc biệt với tiểu cô nương ấy, chỉ là lúc đó Văn Văn còn nhỏ, tình cảm đôi bên vẫn chưa rõ ràng. Giờ hai đứa đã lớn, cuối cùng cũng có kết quả.

Trước đó khi thấy hai đứa giận nhau bà còn lo, nay thấy bức màn cuối cùng cũng bị vén lên, bà cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhi tử bà từ nhỏ đã khắc chế bản thân, lạnh nhạt ít lời, cứ như vô cầu vô dục. Đặc biệt là từ khi làm quan càng ngày càng bận rộn với chính sự. Nay thấy nhi tử ở bên Văn Văn mà ánh mắt rạng ngời, bà cũng thấy vui theo. Cũng tốt, cuối cùng đã có người khiến nhi tử thật sự vui vẻ.

Nghiêu thị vừa cười vừa trêu ghẹo mấy câu, rồi lại nghĩ đến chuyện dây dưa giữa nhi tử và công chúa, không khỏi có phần lo lắng. Nghĩ ngợi một lát mới bảo: “Ta thì tất nhiên thích Văn Văn, chỉ là sau này các con định thế nào, con đã suy tính kỹ chưa? Người ta là cô nương trong sạch, con đừng khiến người ta đau lòng.”

Lời vừa dứt, Thẩm Tây Linh đã quay lại từ bên ngoài. Tề Anh chỉ kịp khẽ đáp: “Mẫu thân yên tâm ạ.”

Ba người lại trò chuyện thêm hồi lâu, Nghiêu thị mới nhắc tới Tề tướng.

Bà thở dài nhìn nhi tử mà nói: “Con cũng đừng trách phụ thân con, ông ấy chỉ vì quá xem trọng gia tộc ta, lại càng coi trọng tiền đồ của con nên mới không muốn con dính vào rắc rối.”

Tề Anh đáp: “Hài nhi hiểu.”

Nghiêu thị lại nói: “Hôm đó ông ấy đánh con quá nặng, thật ra sau đó cũng hối hận lắm. Tuy không nói ra, nhưng hôm nay còn bóng gió sai ta qua đây thăm con, thật sự là nhớ con đấy.”

Tề Anh cười nhẹ: “Phụ thân và mẫu thân không cần lo lắng, thương thế của hài nhi đã gần khỏi rồi.”

Nghiêu thị thấy nhi tử sắc mặt hồng hào thì cũng yên tâm, lại quay sang Thẩm Tây Linh cười: “Đều nhờ Văn Văn chăm sóc chu đáo, không thì con còn phải khổ thêm mấy phần nữa.”

Tề Anh cười đáp một tiếng, còn Thẩm Tây Linh thì mặt lập tức đỏ bừng.

Nghiêu thị không ở lại dùng bữa tối vì còn phải về bản phủ để thuật lại tình hình thương thế của nhi tử cho Tề tướng biết.

Tối đó, cả nhà Tề gia cùng dùng bữa, trong bữa cơm, Nghiêu thị liền nhắc đến chuyện này. Để tránh làm Tề tướng khó xử, bà còn khéo léo vờ như đang nói với trưởng tử.

Tề Vân rất phối hợp, cùng đích mẫu một xướng một họa, thuật lại rõ ràng tình trạng hồi phục của nhị đệ. Thấy phụ thân vẫn có vẻ lo lắng, hắn lại giả vờ lo lắng mà hỏi mẫu thân: “Ấy, có khi nào con cũng nên đến thăm nhị đệ một chuyến? Dù ngoài da đã lành, lỡ bên trong tổn thương không thấy thì sao?”

Nghiêu thị lại không hiểu ý, chỉ cho rằng câu nói của trưởng tử là muốn đi thăm Kính Thần. Bà thầm nghĩ Kính Thần đang ở với Văn Văn tình ý mặn nồng như mật, chính là lúc ngọt ngào chẳng muốn ai quấy rầy. Ngay cả bà thân làm mẫu thân còn thấy bản thân đến đó cũng như kẻ thừa, trưởng tử còn đến góp thêm náo nhiệt làm gì?

Nghĩ thế nên bà vội ngăn trưởng tử: “Con thì khỏi đi, Văn Văn đang chăm sóc nó kia kìa, hai đứa…”

Nói đến đây, Nghiêu thị ngập ngừng, mới cảm thấy nói ra như vậy thì có phần không ổn. Dù trong nhà ai cũng biết chuyện của Văn Văn, nhưng ngày thường đều tránh nhắc tới. Nhất là còn vướng mối quan hệ với công chúa, nói trắng ra ở nơi đông người thế này càng không nên.

Chỉ là tuy Nghiêu thị kịp dừng lại, nhưng ý tứ kia người sáng suốt đều nghe ra được. Tề Chương cùng Tề Vân đều nhướn mày, nhưng không biểu lộ gì đặc biệt. Trưởng tẩu còn khẽ mỉm cười, như thể ‘quả nhiên là thế’.

Chỉ có tam công tử Tề Ninh là phản ứng dữ dội nhất, tay run làm rơi mất cái bát.

“Choang” một tiếng vang lớn, dọa cả bàn cơm giật mình. Tề Chương sắc mặt lập tức sa sầm, nghiêm giọng quát nhi tử: “Không ra thể thống gì!”

Tề Ninh bị phụ thân quát một câu liền như con chim sợ cành cong, cúi đầu không dám nói, sắc mặt trắng bệch khó coi vô cùng. Ngồi cạnh hắn, Tề Lạc tinh mắt nhìn thấy ánh mắt của tam ca vừa kinh hoảng, lại vừa… phẫn nộ đến cực điểm.

Hắn thậm chí đã siết chặt hai tay thành nắm đấm, run rẩy không ngừng! Tề Lạc không hiểu ra sao, không biết tam ca vì cớ gì mà phản ứng lớn đến thế. Còn chưa kịp nghĩ kỹ, bỗng nghe phụ thân gọi tên mình, vội hoàn hồn, buông đũa đứng dậy lắng nghe cha hỏi.

Tề Chương gọi đến tứ tử xong, không nói ngay, chỉ tiếp tục lặng lẽ ăn cơm. Những người còn lại cũng không dám hó hé, chỉ yên lặng chờ ông mở miệng.

Hồi lâu sau, Tề Chương mới buông đũa, tiếp nhận khăn tay từ nô tỳ để lau tay, vừa lau vừa chậm rãi nói: “Hôm nay phụ thân điều bản thi của con từ Hàn Lâm Viện về xem qua rồi, không tệ.”

Tề Lạc nghe vậy toàn thân chấn động, mừng rỡ hiện rõ trên mặt.

Phụ thân điều bài thi của hắn về xem? Còn nói “không tệ”? Ngữ khí này… chẳng lẽ phụ thân có ý thay đổi kết quả mà nhị ca định ra trước đó, muốn giúp hắn chen vào tam giáp? Vậy thì… chẳng phải hắn vẫn còn hy vọng cưới Dao Nhi muội muội sao?!

Một hơi dâng lên trong ngực, niềm vui khó giấu, nhưng rồi lại nghe phụ thân nhàn nhạt tiếp lời: “Nhưng cũng chỉ là không tệ, còn cách “rất tốt” một khoảng xa.

Câu nói lửng lơ ấy khiến Tề Lạc không rõ phụ thân rốt cuộc có định giúp mình hay không, nhất thời chỉ có thể ngập ngừng đáp nhỏ một tiếng.

Tề Chương ngẩng mắt nhìn tứ tử một cái, đem khăn giao lại cho tỳ nữ, thần sắc nghiêm nghị: “Nhị ca con xử lý việc này tuy có chỗ không phải, nhưng ‘cử hiền tránh thân’ cũng là chuyện thường tình. Nếu con muốn đỗ năm nay đúng năm huynh con làm chủ khảo thì phải vượt trội người khác hẳn một bậc. Nếu chỉ là một hai điểm chênh lệch, bị loại cũng không oan uổng gì.”

Ông dừng một chút, tiếp lời: “Nhị ca con ta đã răn dạy qua rồi, việc này coi như chấm dứt. Về sau huynh đệ các con không được vì chuyện ấy mà nảy sinh hiềm khích, nghe rõ chưa?”

Tề Lạc nhất thời không nói được gì… Hắn nghe hiểu rồi. Hiểu rất rõ. Thì ra, phụ thân chẳng phải muốn giúp hắn, cũng không phải đang an ủi hắn. Chẳng qua là… muốn hắn đừng trách nhị ca.

Nhị ca cái gì cũng có, cái gì cũng không thiếu. Mà hắn thì không có gì, dốc hết sức chỉ mong lấy được Dao Nhi mà nhị ca không cần, chỉ muốn chen vào tam giáp mà nhị ca xem thường… cũng không được sao?

Phụ thân chưa từng để tâm đến vui buồn của hắn. Chỉ một lòng mong huynh đệ thuận hòa, đừng sinh mâu thuẫn. Nói trắng ra, điều ông quan tâm chỉ là nhị ca, còn hắn sống chết ra sao, có vui buồn gì… phụ thân chẳng hề bận tâm.

Hắn còn có thể nói gì nữa đây? Ánh mắt của Tề Lạc trở nên trống rỗng, chỉ lặng lẽ cúi đầu. Khi phụ thân nghiêm giọng hỏi lại một lần nữa: “Nghe rõ chưa?”, hắn mới khẽ đáp một tiếng: “… Nghe rõ rồi ạ!”

Hắn cuối cùng cũng hiểu rõ rồi. So với nhị ca thì hắn… chẳng là gì cả.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ