Chương 128
Xuyên Việt Chi Bồi Thực Sư

Chương 128: Quấy loạn vũng nước đục

Hiệu suất làm việc của Phương Hằng rất mau, hai người mới vừa định ra kế hoạch, ngày kế nàng đã thả tin tức này ra ngoài.

Mỗi một hội đấu giá đều sẽ có bán đấu giá Võ Vương Đan, tin tức hư hư thật thật, khiến người không biết nên suy tính thế nào, ngay cả tin tức truyền ra từ đâu cũng hoàn toàn mờ sương.

Có người tin là thật, cũng có người khịt mũi coi thường. Nhưng có câu tục ngữ thế nào nhỉ, có đôi khi lời nói dối nói thật nhiều lần, dần dần cũng sẽ biến thành sự thật, càng miễn bàn, chuyện này thật sự là tin tức chính xác.

Nửa tháng sau, Liên Châu thành kế bên Vân Châu, tuyên bố với mọi người sẽ bán đấu giá một viên Võ Vương Đan.

Lần này, có không ít người đều kϊƈɦ động lên, hội đấu giá đã đứng ra chứng thực rồi, lời đồn đãi hình như không phải giả, trừ phi thực sự có Võ Vương Đan. Nếu không, hội đấu giá tuyệt đối sẽ không nói dối.

Liên Châu nháy mắt liền náo nhiệt hẳn lên, biến thành nơi các đại cao thủ tụ tập, ngay cả người hoàng thất cũng tiến đến tham gia hội đấu giá Võ Vương Đan. Không phải vì hoàng thất thiếu khuyết Võ Vương Đan, mà là vì hoàng thất không muốn Võ Vương Đan bị lưu lạc bên ngoài.

Chỉ tiếc, người hoàng thất có nằm mơ cũng không nghĩ tới, hội đấu giá ở Liên Châu còn chưa cử hành mà các hội đấu giá ở Vân Châu, Thanh Châu, bao gồm cả Hoành Châu ở Khánh quốc, Duyện Châu ở Triệu quốc, Nghi Châu ở Hàn quốc đều đã sôi nổi cử hành. Thứ được coi trọng nhất trong hội đấu giá tất nhiên là Võ Vương Đan rồi. nhưng không chỉ Võ Vương Đan mà những đan dược khác cũng được bán ra như măng mọc sau mưa.

Ban đầu còn có người tưởng đây là ai tung tin vịt, dù sao, thứ hiếm thấy như Võ Vương Đan, đột nhiên toát ra nhiều như vậy, cho dù là ai cũng sẽ cảm thấy khó có thể tin được. Nhưng mà, ngay vào lúc này, trong một tiểu thành tầm thường ở Khánh quốc, đột nhiên tuôn ra tin tức có người tấn giai Võ Vương.

Nghe nói, thiên kiếp ngày đó vô cùng chấn động, lôi vân cuồn cuộn, sấm sét ầm ầm, không trung như bị xé ra một cái khe. Tấn giai Võ Vương không phải việc nhỏ, tin tức này được lan truyền ra ngoài nhanh như gió, thậm chí tên của vị Võ Vương mới tấn chức cũng được mọi người truyền có bài bản hẳn hoi.

Bao gồm cả động tĩnh khi trước Tạ Uẩn tấn giai* cũng bị người lấy ra bàn tán, chuyện về Võ Vương Đan được lan truyền ngày càng kì diệu.

( Đây là khi Tạ Uẩn vừa từ bí cảnh ra, cùng tấn giai với Tần Tùy gây ra động tĩnh rất lớn nên không ai nghĩ đó là Võ Sư tấn giai lên Võ Tướng mà đều nghĩ rằng có lẽ là một vị Võ Tướng nào đó tấn giai lên Võ Vương.)

Toàn bộ cửu tinh Võ Tướng có tu vi bị trì trệ không tiến đều kϊƈɦ động hẳn lên, trong lòng bọn họ đều có một khao khát, nhất định phải lấy cho bằng được Võ Vương Đan.

Trước đây, khi Võ Tướng tấn giai Võ Vương, chỉ có hai con đường tử. Thứ nhất, tham gia tranh cử hoàng thất, chỉ những người còn sống mới có tư cách được hoàng thất trợ giúp tấn giai lên Võ Vương.

Trong điều kiện này, đã từng có nhiều vô số kể cửu tinh Võ Tướng chết đi, nếu không, người có thân phận như Địch Thành Long, sao lại trở thành sứ giả hoàng thất.

Thứ hai, tự dựa vào cơ duyên, dựa vào chính nỗ lực của mình để đột phá lá chắn kia, nhưng mà, biện pháp tấn giai này so với biện pháp trước đó lại càng khó khăn hơn gấp mấy lần. Ít nhất thì khi tham gia cuộc tuyển chọn của hoàng thất, chỉ cần thành công sống sót, chắc chắn đều có thể tấn giai Võ Vương. Nhưng còn dựa vào chính bản thân mình nỗ lực đột phá, thì còn lâu mới được. Đây là một quá trình vô cùng dài dòng, cần phải có đủ cơ duyên, thiên phú, vận khí, thiếu một thứ cũng không được. Đại đa số người đi con đường thứ hai đều không thể đột phá.

Võ Vương Đan xuất hiện, như mở ra cánh cửa lớn dẫn bọn họ đến một con đường mới, võ giả rất chấp nhất với chuyện tu luyện, lúc này đừng nói là hoàng thất tới đây, cho dù có là Thiên Vương lão tử đến cản trở, bọn họ cũng sẽ liều mạng chém giết. Ngăn trở đường đi của người khác, khác gì chặt đứt con đường phía trước của họ, đấy đã được tính là thâm cừu đại hận rồi có được không.

Hoàng thất không thể ngăn cản được Võ Vương Đan bị tuồn ra ngoài.

Phương Hằng bán ra Võ Vương Đan, không cần linh thạch, không cần bảo vật, chỉ cần các loại đan dược cổ quái hiếm lạ.

Phong trào Võ Vương Đan vừa hết nóng sốt, rất nhanh lại đến phong trào thứ hai, các loại đan dược cuồn cuộn tản mạn ra ngoài không dứt, tản ra khắp các địa phương ở khắp đại lục Hằng Võ, người hoàng thất cơ hồ không có cách ngăn cản nổi.

" Tra, tra cho ta..."

" Không tốt rồi, Lam Châu lại bán đấu giá Võ Vương Đan..."

" Cẩn thận tra cho ta, nhiều đan dược như vậy, chắc chắn phải có xuất xứ."

" Tiền Châu cũng đang bán đấu giá Võ Vương Đan."

" Người bán rất cẩn thận, ít nhất cũng là cao thủ Võ Vương, người chúng ta phái đi không đuổi theo kịp, mặt khác..."

Chuyện này đúng là một đống bế tắc, người bán không hề có mục đích, cho dù hoàng thất có phân tán toàn bộ cao thủ ra ngoài, vẫn không có khả năng tìm được tung tích của người bán. Thủ đoạn của người bán rất cao minh, tung lời đồn ra khắp nơi, chỉ cần hội đấu giá có thể chuẩn bị được những thứ hắn yêu cầu sẽ lập tức tiến hành giao dịch, căn bản không hề đợi bán đấu giá kết thúc.

Hành động như vậy giống như muốn nhiễu loạn, căn bản không phải phải vì bán đấu giá.

Người thượng vị mắt lóe ra hung quang, dữ tợn nói: " Ta biết mấy tên này sẽ không chịu ngừng nghỉ mà."

" Bất quá..." Có người chần chờ nói: " Những nơi Võ Vương Đan xuất hiện, có người từng năm lần phát hiện ra bóng dáng của Lý Nhược Hư, đáng giận tiểu tử kia rất giảo hoạt, lại để hắn trốn thoát mất rồi. Hơn nữa, nghe nói hắn đã tấn giai thất tinh Võ Tướng."

" Lý Nhược Hư..."

" Ta chỉ biết một điều, chắc chắn không thể để cho cái đám kia đảo loạn cái nồi thịt này được."

Đối thoại tương tự đều đang diễn ra ở các hoàng thất khác, đại lục Hằng Võ giống như là tài sản riêng của bọn họ, bây giờ nhân loại được nuôi dưỡng trong tài sản riêng lại muốn tạo phản, trong lòng bọn họ sao có thể không giận cho được.

Hoặc là nói, đại lục Hằng Võ chính là tài sản riêng của hoàng thất, nhân loại trong mắt hoàng thất mà nói, có lẽ cũng như linh thú được nuôi dưỡng trong Linh Thú Viên mà thôi. Hữu dụng thì lấy ra dùng, vô dụng thì giết bỏ.

Hiện giờ, một đám sơn dương đợi làm thịt đột nhiên trở nên mạnh mẽ, muốn vượt khỏi tầm khống chế của bọn họ, hoàng thất kiên quyết sẽ không để cho chuyện này tiếp tục xảy ra.

Trong khoảng thời gian ngắn, người mua Võ Vương Đan đều không ít lần gặp phải cảnh bị kiếp sát ( bị cướp đoạt chém giết).

Bất quá, cho dù có kiếp sát cũng không hề có tác dụng, hội đấu giá chú trọng riêng tư, Võ Vương Đan quý giá như vậy, phần lớn đều được bán đấu giá nặc danh. Người mà hoàng thất kiếp sát cũng chỉ là một ít người vô ý tiết lộ hành tung mà thôi.

Kiếp sát như vậy không gây ra tác dụng kinh sợ gì cả, dù sao, giết người đoạt bảo cũng là chuyện quá mức thường thấy.

Hoàng thất không thể ngăn cản được tình thế phát triển.

Võ Vương Đan tạo thành một phong trào rất lớn, kèm theo đó cũng có không ít cao thủ sử dụng Võ Tướng Đan, Địa Linh Đan, Thiên Linh Đan, Phá Chướng Đan để đột phá bình cảnh.

Cục diện như vậy, hoàng thất không thể làm được gì, trừ phi....

Lý Nhược Hư vô cùng tức giận, trong lòng hận chết đám hoàng thất ở mấy quốc gia. Trong thời gian gần đây, cơ hồ hắn mỗi ngày đều phải đào vong, cứ mỗi khi đến một chỗ là lại có không ít người truy tung.

Nếu không phải hắn ở trong bí cảnh đạt được một kiện chí bảo có thể di chuyển, chỉ sợ là hắn đã sớm chết không biết bao nhiêu lần rồi.

" Hư ca ca, thực xin lỗi..." Công chúa Mộng Dao lã chã chực khóc.

Lý Nhược Hư quay đầu lại, bấc đắc dĩ cười nói: " Ngoan, đừng khóc, không liên quan gì đến muội, khóc sẽ không xinh đẹp nữa, trong lòng ta chỉ thấy cảm kϊƈɦ muội chứ không hề oán trách."

Mộng Dao nín khóc mỉm cười: " Cảm ơn huynh, Hư ca ca, được quen biết huynh thật là tốt."

Lý Nhược Hư đau lòng nói: " Là ta liên lụy muội." Tiểu công chúa từng được nuông chiều từ bé lại cùng hắn một đường đào vong, gương mặt nhỏ nhắn mỹ lệ đã hao gầy đi không ít.

Mộng Dao vội nói: " Đều do người xấu sai, Hư ca ca không cần tự trách, người bán dược thật là đáng giận, chúng ta đi đến nơi nào là Võ Vương Đan bán ra nơi đó, đúng là phiền chết người, làm hại chúng ta bị tiết lộ hành tung."

Lý Nhược Hư bật cười: " Này chắc chỉ là trùng hợp, có trách thì trách vận khí chúng ta không tốt, Võ Vương Đan được bán ra toàn châu ở các quốc gia, cũng không biết là ai, là thể làm ra bút tích lớn như vậy. Kỳ thật, nếu không nhờ có Võ Vương Đan dời đi tầm mắt của hoàng thất, chúng ta cũng sẽ không thuận lợi trốn chạy."

Mộng Dao bĩu môi, bất mãn nói: " Trước đó chúng ta đã thuận lợi trốn đi rồi, hiện giờ là do Võ Vương Đan gây ra phiền toái. Đúng thật là, mỗi lần đều gặp phải bọn họ."

Lý Nhược Hư cũng rất bất đắc dĩ, nhưng hắn biết đây chỉ là trùng hợp mà thôi, một tiểu nhân vật như vậy, ai lại lấy Võ Vương Đan ra để gài bẫy hắn, chỉ có thể trách vận khí của hắn quá kém mà thôi.

Nói thật, khi Võ Vương Đan xuất hiện, trong lòng Lý Nhược Hư vô cùng cao hứng, hắn đã từng ở trong bí cảnh, nhìn trộm được một góc đại lục, lúc ấy liền biết được âm mưu của hoàng thất. Chỉ tiếc, hắn chỉ là một tiểu nhân vật, ngay cả bảo vệ bản thân cũng không thể làm đến nơi đến chốn, sao có thể đảm đương nổi vai anh hùng. Bằng không, lúc trước hắn cũng sẽ không bị người ép buộc đến hoàng thành, may mắn hắn nhân họa đắc phúc, thuận lợi trốn đi được.

Hiện giờ, có người bán Võ Vương Đan ra khắp nơi, Lý Nhược Hư ẩn ẩn có chút suy đoán, mục đích của người sau màn có lẽ cũng như hắn. Nghĩ như vậy, trong lòng hắn bất giác dâng lên một chút kính ý đối với người phía sau màn.

Nhưng mà, Lý Nhược Hư không biết rằng, sở dĩ hắn gặp phải cảnh đuổi giết như vậy, đúng là do chủ ý của người phía sau màn.

Xuất xứ của Võ Vương Đan dù sao cũng phải có người gánh tội thay, Tạ Uẩn trước tiên liền lựa chọn Lý Nhược Hư, gia hỏa này vận khí phải nói là quá tốt, dựa theo định luật vai chính, Tạ Uẩn cho rằng người này chính là một con gián đập hoài không chết, rất thích hợp để bưng cái nồi này.

Trong lòng đám người Phương Hằng rất khó hiểu nhưng cũng thấy đó chỉ là việc nhỏ mà thôi, không cần thiết phải so đó tính toán, bọn họ vẫn dựa theo lời phân phó của Tạ Uẩn mà làm việc. Ngay sau đó, tầm mắt của mọi người cuối cùng cũng được mở rộng cái gì gọi là vận khí, vận khí của Lý Nhược Hư quả thực sắp nghịch thiên luôn rồi.

Mặc kệ hắn gặp phải bao nhiêu đuổi giết, mặc kệ hắn đã từng trọng thương bao nhiêu lần, cuối cùng hắn vẫn có thể tung tăng nhảy nhót, tu vi thì cứ tăng cao dần.

Mọi người đều phải cúi đầu bội phục, ánh mắt của Tạ Uẩn thật là độc.

Tạ Uẩn từ đó về sau bắt đầu tin tưởng vào số mệnh, đại lục Hằng Võ chỉ là một tiểu thế giới, tương lai sau này còn có rất nhiều nơi chờ hắn đến thăm dò.

Trong lòng Đoạn Chính Hào vô cùng kinh ngạc tán thán, nhớ trước đây hắn tấn giai Võ Vương rất là khó khăn, Lý Nhược Hư lại ở dưới mí mắt của mắt của hắn mà chân chính trưởng thành, ngắn ngủi không quá một năm, lý nhược hư từ Võ Hồn tấn giai lên thất tinh Võ Tướng, đúng là nghe rợn cả người.

Đoạn Chính Hào chính là Võ Vương do Phương Hằng mời đến, giao dịch tất nhiên là một viên Võ Hoàng Đan. Nếu không, chỉ dựa vào bản lĩnh của phủ Phương hầu thôi thì mọi chuyện không thể làm đến trót lọt như vậy được.

Kỳ thật, Phương Hằng cũng không nghĩ tới, Đoạn Chính Hào sẽ đáp ứng sảng kɧօáϊ như vậy. Trước đó nàng chỉ nghĩ, Đoạn Chính Hào kháng lại mệnh lệnh của hoàng thất, bọn họ có lẽ sẽ mượn sức được một chút. Bởi vậy, nàng mới ôm thái độ thử một lần xem sao đến cầu kiến, ai ngờ Đoạn Chính Hào không chút do dự, leo lên chung thuyền với bọn họ luôn.

Sợ là hoàng thất sẽ tức điên mất thôi, chỉ tiếc, hoàng thất hiện giờ đang bận đến sứt đầu mẻ trán, căn bản không có thời gian để ý đến bọn họ. Mấy hôm trước Đoạn Chính Hào còn tuyên bố bế quan, vậy mà mấy hôm sau đã thoải mái hào phóng đi đến phủ Phương hầu làm khách, tỏ rõ mình đối với hoàng thất chính là bằng mặt mà không bằng lòng đấy thì sao.

Đoạn Chính Hào làm Võ Vương nên cũng biết được rất nhiều bí mật của đại lục này, hoàng thất càng xui xẻo, trong lòng hắn càng thích thú.

Võ Vương ở lại đại lục Hằng Võ phần lớn đều không muốn đi đến thượng giới, tình nguyện để bản thân được tự do còn hơn phải khom lưng uốn gối, trở thành nô ɭệ mặc người sai phái. Hiện giờ có cơ hội khiến hoàng thất thêm phiền, lại không cần phải gánh phiền toái, còn có một nhân vật nơi đầu sóng ngọn gió gánh tội thay, đã vậy còn có Võ Hoàng Đan mà mình luôn tha thiết ước mơ, giao dịch này đúng là lời mà không lỗ. Trong lòng Đoạn Chính Hào chỉ có vui sướиɠ mà thôi.

Sau khi Tạ Uẩn luyện chế ra một đống lớn đan dược, cũng không dám tiếp tục nhàn rỗi, tốc độ tấn giai của Lý Nhược Hư khiến hắn cảm thấy rất áp lực, liền vội vàng tuyên bố bế quan. Lần này hắn tính dùng hạt Tố Thủy Tịnh Liên.

Cảnh Nhiên sau khi hạ sinh hài tử xong, cũng nhanh chóng tuyên bố bế quan, lúc mang thai, thai nhi hấp thu năng lượng quá nhiều, y không tiện tấn giai, lúc này tất nhiên cũng không cam lòng lạc hậu rồi.

Tiện đó, Tạ Uẩn cũng đưa cho Phương Hằng và Tạ Tranh mỗi người một viên gien đan, còn cho thêm hai hạt Tố Thủy Tịnh Liên, hắn cần phải mau chóng làm cho bọn họ tăng tu vi thật nhanh. Nếu không, làm đương gia đương nhiệm của Phủ phương hầu, tu vi của ngũ ca và ngũ tẩu quá thấp, tương lai sợ là sẽ không gánh chịu nổi tràng diện này mất.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (194)
Chương 1: Chương 1: Người xuyên qua. Chương 2: Chương 2: Chuyện Tạ gia Chương 3: Chương 3: Tạ tam lão gia Chương 4: Chương 4: Năm vạn lượng ngân phiếu Chương 5: Chương 5: Xua đuổi ác nô Chương 6: Chương 6: Chuẩn bị chế thuốc Chương 7: Chương 7: Thiếu phu nhân Chương 8: Chương 8: Ngũ thập bộ biệt tiếu bách bộ Chương 9: Chương 9: Tiến giai Chương 10: Chương 10: Sau khi tấn cấp Chương 11: Chương 11: Lần thứ hai chế thuốc Chương 12: Chương 12: Dự tiệc Chương 13: Chương 13: Tạ lão gia tử Chương 14: Chương 14: Điều phối thuốc tắm Chương 15: Chương 15: Xung đột Chương 16: Chương 16: Lần thứ hai tấn cấp Chương 17: Chương 17: Người Vân Châu Chương 18: Chương 18: Việc hôn nhân Chương 19: Chương 19: Thúy Cô tính kế, xích mích Chương 20: Chương 20: Cảnh Nhiên bị thương, tứ ca giúp đỡ Chương 21: Chương 21: Tiền căn hậu quả Chương 22: Chương 22: Ngột ngạt Chương 23: Chương 23: Ngũ ca, chúc ca được thỏa nguyện như mong muốn. Chương 24: Chương 24: Tương ly Chương 25: Chương 25: Dọc theo đường đi Chương 26: Chương 26: Đến rồi! Tam tỷ Tạ Nhã Chương 27: Chương 27: Chuẩn bị tìm phòng Chương 28: Chương 28: Chuyển nhà Chương 29: Chương 29: Sau ngày đầu tiên chuyển nhà Chương 30: Chương 30: Tu luyện công pháp Chương 31: Chương 31: Làm sao để làm một người cha tốt? Chương 32: Chương 32: Tấn cấp Chương 33: Chương 33: Kiểm tra đo lường thiên phú Chương 34: Chương 34: Đi dạo phố Chương 35: Chương 35: Trương gia lại nghe ngóng Chương 36: Chương 36: Chuyện xưa của Đỗ Thần Chương 37: Chương 37: Chuyện của nhị ca Chương 38: Chương 38: Bị tập kích và phản tập Chương 39: Chương 39: Hai bánh bao nhỏ Chương 40: Chương 40: Đặt tên Chương 41: Chương 41: Mộ Tề tới cửa Chương 42: Chương 42: Trị liệu Chương 43: Chương 43: Đẹp quá đi! Chương 44: Chương 44: Chuyện Tư gia Chương 45: Chương 45: Trên đường đi gặp dong binh đoàn Phi Lang Chương 46: Chương 46: Kiểm tra đo lường cấp bậc dược sư Chương 47: Chương 47: Chuyện Vân Châu Chương 48: Chương 48: Bán dược Chương 49: Chương 49: Phàm Linh Thảo Chương 50: Chương 50: Thu phục Mộ Tề Chương 51: Chương 51: Tỷ phu tới chơi Chương 52: Chương 52: Triển đại công tử Chương 53: Chương 53: hội đấu giá (1) Chương 54: Chương 54: hội đấu giá (2) Chương 55: Chương 55: Sau khi kết thúc Chương 56: Chương 56: Tròn trăm ngày Chương 57: Chương 57: Thiên phú của hài tử Chương 58: Chương 58: Chuyển nhà Chương 59: Chương 59: Nhị ca trở lại rồi Chương 60: Chương 60: Chuyện của nhị ca Chương 61: Chương 61: Ba tháng Chương 62: Chương 62: Trong nhà tỷ phu Chương 63: Chương 63: Trò hay lên đài Chương 64: Chương 64: Đường Thành Cương chết Chương 65: Chương 65: Năm tháng như thoi đưa Chương 66: Chương 66: Chuyện trộm linh quả Chương 67: Chương 67: Trở lại trấn Thanh Thạch Chương 68: Chương 68: Hai tiểu bảo bối quấn người Chương 69: Chương 69: Rời khỏi Chương 70: Chương 70: Đến Chương 71: Chương 71: Mới đến Thanh Thành Chương 72: Chương 72: Nhạc đệm nhỏ Chương 73: Chương 73: Âm mưu của Vương gia Chương 74: Chương 74: Tính toán của Tạ Uẩn Chương 75: Chương 75: Biết được tin tức Chương 76: Chương 76: Cứu viện Chương 77: Chương 77: Thiên phú thần thông Chương 78: Chương 78: Tiểu thành chủ Chương 79: Chương 79: Vào ở phủ thành chủ Chương 80: Chương 80: Tuyên bố nhiệm vụ Chương 81: Chương 81: Sau ngày tuyên bố nhiệm vụ Chương 82: Chương 82: Thành chủ trở về Chương 83: Chương 83: Luyện chế cực phẩm Dục Tiên Tề Chương 84: Chương 84: Đến Tàng Thư Các Chương 85: Chương 85: Lần đầu luyện đan Chương 86: Chương 86: Một tháng Chương 87: Chương 87: Nhị ca tới Chương 88: Chương 88: Chuộc thân Chương 89: Chương 89: Kế hoạch Chương 90: Chương 90: Thu thập Vương gia Chương 91: Chương 91: Người Vương gia tới cửa Chương 92: Chương 92: Giải quyết chuyện Vương gia Chương 93: Chương 93: Tin tức từ Vân Châu Chương 94: Chương 94: Tấn giai Võ Hồn Chương 95: Chương 95: Sơ văn bí sự Chương 96: Chương 96: Nhị ca, tỷ phu tới Chương 97: Chương 97: Mấy năm sau Chương 98: Chương 98: Rời đi Chương 99: Chương 99: Kích sát truy địch Chương 100: Chương 100: Bí cảnh mở ra Chương 101: Chương 101: Phát hiện trận pháp Chương 102: Chương 102: Tố Thủy Tịnh Liên Chương 103: Chương 103: Tập thể tấn cấp Chương 104: Chương 104: Mật địa hoàng gia Chương 105: Chương 105: Trần Thiên Lãng Chương 106: Chương 106: Xung đột Chương 107: Chương 107: Di chỉ tiên phủ Chương 108: Chương 108: Di chỉ xảy ra biến cố Chương 109: Chương 109: Tiên phủ truyền thừa Chương 110: Chương 110: Giết người đoạt bảo Chương 111: Chương 111: Nguyên nhân biến cố Chương 112: Chương 112: Lịch luyện tháp rèn luyện Chương 113: Chương 113: Hoàn cảnh lịch luyện Chương 114: Chương 114: Hoang mạc Chương 115: Chương 115: Chuyện lúc trước Chương 116: Chương 116: Truyền thừa đan sư Chương 117: Chương 117: Thông quan ( qua cửa) Chương 118: Chương 118: Rời khỏi tháp rèn luyện Chương 119: Chương 119: Độ kiếp Chương 120: Chương 120: Ngũ ca Chương 121: Chương 121: Lập uy Chương 122: Chương 122: Tạ Tuyết chết Chương 123: Chương 123: Đại náo Trần gia Chương 124: Chương 124: An táng Chương 125: Chương 125: Người hoàng thành Chương 126: Chương 126: Tiếp sau đó Chương 127: Chương 127: Chuẩn bị thêm phiền Chương 128: Chương 128: Quấy loạn vũng nước đục Chương 129: Chương 129: Phương hầu tấn cấp Chương 130: Chương 130: Tứ ca gửi thư Chương 131: Chương 131: Rời khỏi Vân Châu Chương 132: Chương 132: Xuất sư vị tiệp Chương 133: Chương 133: Hoàng cung bị tập kích Chương 134: Chương 134: Đến mật địa trước. Chương 135: Chương 135: Đạo ấn thạch Chương 136: Chương 136: Họa vô đơn chí Chương 137: Chương 137: Độ kiếp Chương 138: Chương 138: Tạ Uẩn thanh tỉnh Chương 139: Chương 139: Thẩm vấn cửu công tử Chương 140: Chương 140: Trở về Chương 141: Chương 141: Giải trừ cấm chế Chương 142: Chương 142: Chạy trốn Chương 143: Chương 143: Đến Khánh quốc Chương 144: Chương 144: Xúi giục Chương 145: Chương 145: Đại khai sát giới Chương 146: Chương 146: Tung tích của Cảnh Lan Chương 147: Chương 147: Lao ngục dưới lòng đất Chương 148: Chương 148: Chấm dứt ân oán. Chương 149: Chương 149: Cảnh Lan tỉnh lại Chương 150: Chương 150: Diệt Hồng quốc Chương 151: Chương 151: Gặp nhau ở Hàn quốc Chương 152: Chương 152: Chuyện ở Hàn quốc Chương 153: Chương 153: Lập kế hoạch Chương 154: Chương 154: Dò đường Chương 155: Chương 155: Tứ ca thượng vị Chương 156: Chương 156: Người thượng giới Chương 157: Chương 157: Cố Tinh Lam Chương 158: Chương 158: Tâm sự của Tống Cát Chương 159: Chương 159: Đến thượng giới Chương 160: Chương 160: Tấn Giai Võ Hoàng Chương 161: Chương 161: Rời Liên Nguyên Thành Chương 162: Chương 162: Bí Cảnh Xích Viêm Chương 163: Chương 163: Hai Người Cha Tìm Tới Chương 164: Chương 164: Bị Vây Khốn Chương 165: Chương 165: Rời Bí Cảnh Chương 166: Chương 166: Không Gian Hồng Lưu Chương 167: Chương 167: Trở Lại Địa Cầu Chương 168: Chương 168: Bách Thái Tạ Gia Chương 169: Chương 169: Rời Địa Cầu Chương 170: Chương 170: Một Nhà Đoàn Tụ Chương 171: Chương 171: Quay Về Rồi Chương 172: Chương 172: Trở Lại Bích Thiên Thành (碧天城) Chương 173: Chương 173: Đại Náo Vân Gia Chương 174: Chương 174: Hằng Võ Sơn Trang Chương 175: Chương 175: Đào hoa lởm của Tạ Thù Chương 176: Chương 176: Bày Tiệc Chương 177: Chương 177: Sơn Trang Phát Triển Chương 178: Chương 178: Phiền muộn của Tạ Uẩn Chương 179: Chương 179: Xuất môn Chương 180: Chương 180: Gặp Con Trai Chương 181: Chương 181: Nỗi U Uất Của Tạ Thừa Húc Chương 182: Chương 182: Hồi Quy Chương 183: Chương 183: Đăng Cấp Võ Thần Chương 184: Chương 184: Bạch Vân Cố Gia Chương 185: Chương 185: Phi Thăng Đại Trận Chương 186: Chương 186: Sự Trả Thù Của Lý Nhược Hư Chương 187: Chương 187: Chính văn hoàn Chương 188: Chương 188: Ngoại Truyện 1 Chương 189: Chương 189: Ngoại Truyện 2 Chương 190: Chương 190: Ngoại Truyện 3 Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện 4 Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện 5 Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện 6 Chương 194: Chương 194: Ngoại Truyện Kết