Chương 125
Địch Diệp nằm ngửa trên chiếc ghế làm việc công thái học ngáy khò khò, Thư Thư nhẹ nhàng đẩy hé cửa, thấy anh ngủ rồi, bèn lấy chiếc chăn mỏng đắp cho anh.
Cô nhẹ chân nhẹ tay đóng cửa đi ra, chưa đầy nửa khắc, chuông điện thoại di động vang lên trong văn phòng.
Địch Diệp chụp lấy điện thoại, nhìn thấy ghi chú của người gọi đến, đôi mắt mơ màng lập tức mở to, anh trực tiếp nhấn nghe.
“Thiếu gia, chuyện ngài bảo tôi điều tra đã có kết quả rồi, chủ nhân trước của căn nhà đó tên là Ngô Chấn Phong, đã sang tên từ 15 năm trước, chủ nhà hiện tại tên là Vương Kỳ.”
“Hủy tất cả tài liệu anh đã điều tra được đi,” Địch Diệp nói, “Chuyện này cần được bảo mật.”
“Rõ.”
Địch Diệp gọi điện thoại xong, ngả người lại vào ghế, thở phào một hơi dài.
Lãnh Ninh, quả nhiên cậu là gián điệp của cảnh sát!
Cục trưởng Ngô bắt đầu lên kế hoạch từ khi nào? Chẳng trách lúc đầu có thể xác định chính xác vị trí của U Minh Điệp hóa ra là do Cục trưởng Ngô sắp xếp. Cục trưởng Thang có biết chuyện này không?
Đang suy nghĩ, Hà Lạc đẩy mạnh cửa văn phòng xông vào, “Lão đại, Văn Dân lái xe ra ngoài một mình rồi!”
Địch Diệp nhanh chóng ngồi dậy, cả người hưng phấn, “Hắn đi về hướng nào?”
“Bờ sông Long Xuyên.”
“Thằng cháu này muốn chạy! Gọi anh em, đem nó đuổi hắn về!”
**
Trong phòng giải phẫu, Lãnh Ninh vén tấm vải trắng phủ trên thi thể, một thi thể người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi nằm yên bình trên bàn giải phẫu.
Người chết tên là Vu Tư Liêu, đột nhiên chết bất đắc kỳ tử tại nhà ba ngày trước, lúc sinh thời, Vu Tư Liêu bị viêm phế quản phổi nặng, nguyên nhân tử vong khó xác định, con trai lớn của ông, Vu An, ủy thác cho Kim Mạch giải phẫu thi thể Vu Tư Liêu để làm rõ nguyên nhân cái chết của cha mình.
Dưới ánh đèn, bề mặt da của thi thể không phát hiện bất kỳ vết thương nào. Lãnh Ninh dùng ngón tay vén mí mắt người chết, kiểm tra mí mắt và miệng, mũi.
Mí mắt có xuất huyết điểm rõ rệt, môi tím tái, móng tay xanh tím, có dấu hiệu ngạt thở rõ ràng.
Nhưng bên trong khoang miệng bình thường, không thấy niêm mạc bị tổn thương, da cổ cũng không phát hiện vết bầm nào, không thể loại trừ khả năng suy hô hấp và suy tuần hoàn do bệnh lý gây ra.
Người chết tuổi đã cao, đột tử cũng là điều có thể xảy ra.
Lãnh Ninh liên tưởng đến lời nói của Vu An lúc nãy — Pháp y Lãnh và tôi bát tự sánh hợp, cậu đến giải phẫu thi thể của cha tôi, sẽ mang lại may mắn cho tôi
Từ câu nói này của đối phương có thể thấy, người này có điều gì đó rất bất ổn, dường như không hề đau buồn mà ngược lại còn có vẻ hưng phấn và mong chờ, thật kỳ lạ.
Lãnh Ninh lắp xong dao giải phẫu, lần này, cậu quyết định giải phẫu phần đầu của người chết trước.
Loại bỏ tóc là một quá trình dài, nhưng Lãnh Ninh lại làm rất thuận tay, điều này khiến trợ lý Đồ Phương Phương đứng bên cạnh mắt tròn mắt dẹt nhìn, thầm nghĩ trong lòng: Thao tác này quá siêu đẳng rồi!
Cô biết Pháp y Lãnh thích yên tĩnh, nên không nói gì, im lặng đứng bên cạnh phụ giúp.
Sau khi loại bỏ tóc, Lãnh Ninh rạch một đường từ sau tai phải của người chết, cắt da đầu, kéo dài đến sau tai trái, sau đó lật da đầu lên, để lộ xương sọ.
Tiếp theo, cậu cầm cưa sọ điện, từ từ cưa mở xương sọ, lật xương sọ ra, để lộ mô não bên trong.
Não của người chết không thấy tổn thương, Lãnh Ninh lấy mô não ra cân, sau đó làm sạch màng cứng nền sọ, để lộ toàn bộ nền sọ.
Nền sọ không thấy gãy xương, nhưng xương cằm hai bên xương thái dương có dấu vết xuất huyết.
“Chuyện gì thế này?” Đồ Phương Phương hỏi.
Lãnh Ninh dùng ngón tay chỉ vào xương thái dương nham bộ, “Phần này tương ứng với tai trong, nếu người chết bị bịt miệng mũi cho ngạt thở, áp suất khí trong tai trong sẽ thay đổi, gây xuất huyết xương thái dương. Nếu là đột tử, áp suất khí trong tai trong sẽ không thay đổi, phần này sẽ không xuất huyết.”
Đồ Phương Phương kinh ngạc, “Chỗ này có xuất huyết, vậy người này chẳng phải bị người khác bịt miệng mũi g**t ch*t sao!”
Cô nghĩ lại thấy không đúng, “Nhưng mà, nếu bị bịt miệng mũi cho ngạt thở, tại sao niêm mạc miệng của người chết lại không bị tổn thương?”
Lãnh Ninh: “Có thể đã lót vật mềm, làm giảm tổn thương niêm mạc do áp lực gây ra.”
Đồ Phương Phương nghi hoặc nói, “Chúng ta có cần giải phẫu bước tiếp theo không?”
“Cần,” Lãnh Ninh cụp mi mắt, “Phải mở khoang ngực, tìm thêm bằng chứng để củng cố kết luận này.”
**
Lúc này, Địch Diệp ngồi trên xe chỉ huy, gửi một tin nhắn cho Lãnh Ninh.
Chu Dương Dương lải nhải bên tai anh, “Lát nữa chúng ta phân công hợp tác, anh phải có ý thức đồng đội, cất cái chủ nghĩa anh hùng của anh đi! Này, nói chuyện với anh đấy, anh đang nhắn tin cho ai?”
“Người tôi thích.” Địch Diệp khóe miệng cong lên, cất điện thoại, “Nói anh cũng không hiểu!”
Chu Dương Dương nhíu mày, không biết đang nghĩ đến cái gì, đột nhiên cũng lấy điện thoại ra, nhấn liên tục.
Địch Diệp liếc anh ta một cái, “Có tình huống à?”
Chu Dương Dương giấu điện thoại đi, “Liên quan gì đến anh?”
Địch Diệp hừ mũi một tiếng, “Yêu đơn phương hả?”
Chu Dương Dương liếc anh một cái, “Yêu đơn phương cái gì, người ta theo đuổi ngược tôi!”
Địch Diệp không tin, “Anh mà cũng có người theo đuổi à?”
Chu Dương Dương nhìn khuôn mặt hớn hở của Địch Diệp nói, “Cái loại chó l**m như anh sẽ không hiểu đâu.”
“Cái này anh sai rồi, người ta thầm yêu tôi bao nhiêu năm rồi, biệt danh cũng dùng tên tôi!” Địch Diệp đắc ý nói, “Không phải thầm yêu thì cái là gì?”
“Đừng có đắc chí, cẩn thận anh tự mình đa tình đấy.”
“Anh thì hiểu cái gì,” Địch Diệp nói, “Đối tượng của tôi không giỏi bày tỏ, trong lòng cậu ấy nghĩ gì, tôi rõ như lòng bàn tay!”
Đang nói chuyện, máy bộ đàm đột nhiên vang lên, “Mục tiêu đã xuất hiện!”
Cả hai lập tức trở nên nghiêm túc, Địch Diệp cầm ống nhòm, chỉ thấy một bóng người cao gầy xuất hiện trong tầm mắt không xa — Văn Dân đã lên xe.
“Theo sát,” Địch Diệp nói vào bộ đàm, “Đừng theo quá gần.”
Bọn họ đi theo Văn Dân đến một ngôi làng nhỏ.
Văn Dân ngó nghiêng xung quanh, phát hiện có vài chiếc xe đi theo hắn vào làng.
Hắn hoảng hốt cầm điện thoại gọi cho Phương Tuệ Lan, “Không phải đã nói sẽ cử thuyền đến đón tôi sao, thuyền đâu rồi?!”
Giọng Phương Tuệ Lan truyền ra từ điện thoại, “Anh bị cảnh sát theo dõi rồi.”
Lúc này Văn Dân đã toát mồ hôi lạnh vì lo lắng, “Vậy bây giờ phải làm sao?”
“Anh tự lo liệu đi.” Giọng Phương Tuệ Lan mang theo tiếng cười, như thể sống chết của đối phương chẳng liên quan gì đến mình.
Văn Dân nghe càng lúc càng cảm thấy không ổn, “Cô có ý gì? Không phải đã nói cùng nhau rời đi sao?”
Lúc này, Phương Tuệ Lan tung hứng tinh thể màu hồng trong tay, rồi đóng gói lại vào thùng, “Lương Thiên Hùng biết anh phản bội ông ta, ông ta đã khai ra thông tin về Góa phụ hồng rồi, cho dù anh có trốn đến chân trời góc bể cũng vô dụng.”
Văn Dân im lặng một lát, “Chẳng lẽ cô không muốn biết lô hàng đó ở đâu sao?”
“Tôi không muốn rước họa vào thân với cảnh sát.” Phương Tuệ Lan thấy hàng hóa đã được chất gần xong, trực tiếp mở cửa lên xe tải, “Đừng gọi cho tôi nữa.”
“Khoan đã!” Môi Văn Dân run rẩy, “Có phải cô đã biết lô hàng đó ở đâu từ trước rồi không?”
Lô hàng đó vốn dĩ là do Phương Tuệ Lan bán cho bọn họ, chẳng lẽ cô ta đã lắp định vị vào lô hàng đó?
Cô ta không hề có ý định giao dịch ngay từ đầu? Tiếp cận hắn chỉ là để hắn phản bội Lương Thiên Hùng?!
“Anh cũng không quá ngu!” Khóe miệng Phương Tuệ Lan nhếch lên, “Nhưng anh đã hết đường sống rồi, bây giờ thì quá muộn rồi.”
Lúc này, trái tim Văn Dân đã lạnh như băng. Hắn mới hiểu thế nào là trên đầu chữ sắc là một cây đao*. Những lời thề non hẹn biển khi ân ái đều là giả dối!
(* Trên đầu của chữ Sắc (色) là một cây đao (刀) )
“Tôi thật lòng với cô! Tôi từ bỏ mọi thứ chỉ để được ở bên cô, tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy?!”
“Thật lòng?” Phương Tuệ Lan cười phá lên, “Thứ rẻ tiền nhất trên đời này chính là lòng chân thành. Tổng giám đốc Văn tinh ranh như vậy, lẽ nào lại không hiểu đạo lý này?”
Lúc này, trong lòng Văn Dân trăm mối ngổn ngang, “Chuyện cô mang thai cũng là giả?”
“Đương nhiên là giả.”
Văn Dân câm lặng.
Nhìn những cảnh sát đang ùa về phía mình, hắn biết mình đã không còn lựa chọn nào nữa.
Chính hắn đã tự mình bước vào ngõ cụt.
Hắn đột nhiên nhớ lại lời Lương Thiên Hùng nói với hắn: Đừng tin lời phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ đẹp.
“Phương Tuệ Lan, cô sẽ chết không yên thân!”
“Không sao cả, anh chết trước đi đã!”
Cô ta nói xong, trực tiếp cạy pin điện thoại và thẻ sim ra ném qua cửa sổ xe.
Sau đó nói với tài xế, “Cảnh sát sẽ đuổi tới nhanh thôi, lái nhanh lên!”
**
Văn Dân đã hết đường chạy, phía trước là con sông chảy xiết, phía sau là cảnh sát truy đuổi.
Ngay lúc đó, tay bắn tỉa ẩn nấp ở trên cao đã ngắm bắn Văn Dân, sau khi ống giảm thanh rung lên, Văn Dân ngã xuống lòng sông.
“Có tay bắn tỉa!” Địch Diệp gầm lên một tiếng, nhanh chóng lao về phía vật che chắn, gần như cùng lúc đó, một luồng gió mạnh lướt qua tai anh!
Chu Dương Dương phía sau phát ra một tiếng r*n r* nhỏ, ôm ngực ngã xuống!
“Lão Chu!”
Hiện trường hỗn loạn, đạn bắn trúng cát đá và ván gỗ, bắn tung bùn đất. Địch Diệp nghiến răng, nhanh chóng xác định vị trí của tay bắn tỉa.
Dưới ánh mặt trời, trên đỉnh tháp nước bỏ hoang đối diện nhà máy lóe lên một tia phản quang yếu ớt. Anh không chút do dự giơ tay lên, họng súng cảnh sát phun ra một tia lửa dưới ánh nắng gay gắt.
“Đoàng!”
**
Lãnh Ninh mở khoang ngực người chết.
Cậu cần kiểm tra hệ hô hấp của người chết, xem có tồn tại bệnh lý nền hay không.
Mô mềm hai bên thành ngực được lật sang hai bên, Đồ Phương Phương cực kỳ khó khăn dùng kẹp kéo giữ.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Lãnh Ninh đột nhiên reng lên. Tiếng chuông xé toạc sự tĩnh lặng, tay cậu run lên một chút, rồi cậu đặt dao giải phẫu xuống.
Cậu đi đến bên điện thoại nhìn lướt qua, thấy là Địch Diệp gọi đến.
Cậu tháo găng tay, cầm điện thoại lên nhấn nghe, nhưng sau khi kết nối, đối phương lại không nói gì.
Nhưng cậu nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết liên hồi, dường như không xa loa điện thoại.
“Địch Diệp? Địch Diệp! Anh sao rồi?!”
Thấy đối phương không trả lời, Lãnh Ninh trực tiếp xé áo giải phẫu ra và bước nhanh ra ngoài.
Đồ Phương Phương hoảng hốt, “Pháp y Lãnh, có chuyện gì vậy?!”
Đây là lần đầu tiên Pháp y Lãnh đột ngột rời đi giữa chừng cuộc giải phẫu, vì vậy Đồ Phương Phương nghĩ chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn!
**
Lãnh Ninh đứng trước thang máy, màn hình điện thoại vẫn hiển thị cuộc gọi chưa ngắt — Cái tên Địch Diệp vẫn sáng đèn, nhưng không có âm thanh nào truyền đến, ngón tay cậu siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Địch Diệp sẽ không vô duyên vô cớ gọi điện mà không nói gì, trừ khi… anh ấy gặp chuyện!
Thang máy “ding” một tiếng đến nơi, cửa từ từ mở ra. Lãnh Ninh chuẩn bị bước vào, nhưng đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh áp sát từ phía sau, cậu quay phắt lại, đối diện với một đôi mắt sâu thẳm.
Vu An mặc một chiếc áo khoác dài màu đen được cắt may tinh xảo, khuôn mặt tuấn tú nhưng mang theo một vẻ u ám.
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, nụ cười hiền hòa nhưng khiến người ta rùng mình.
“Pháp y Lãnh, kết thúc sớm vậy sao? Đã tìm ra nguyên nhân cái chết của cha tôi chưa?” Giọng Vu An trầm thấp, mang theo một nụ cười như có như không.
Đồng tử của Lãnh Ninh có chút co lại, giọng điệu của người này khiến đáy lòng cậu dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.
“Chúng ta từng quen nhau sao?”
Vu An cười khẽ, giơ tay chỉnh lại cổ tay áo, “Quên cũng không sao, cậu sẽ sớm nhớ ra tôi thôi, tôi tên là Vu An.”
Nhịp tim của Lãnh Ninh đột nhiên tăng nhanh, Vu An — cái tên này giống như một con dao sắc bén, ngay lập tức rạch toang bức màn đen tối sâu thẳm trong ký ức của cậu.
Vụ nổ năm năm trước, những sự thật bị chôn vùi…
Mọi thứ trong quá khứ sắp sửa nổi lên, nhưng lại bị hố đen ký ức nuốt chửng, khiến cậu không thể ghép được toàn bộ các mảnh ký ức lại với nhau.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden