Chương 124
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 124: Ngoại truyện 17 (Hết)

Minh Lộ Xuyên mang theo xúc xích quay lại, hắn bóc vỏ rồi đưa cho Hạ Văn Nam.

Hạ Văn Nam dùng rất nhiều sự kiên nhẫn, dùng cây xúc xích dụ con mèo nhỏ lại gần, đợi đến khi con mèo ăn xúc xích trong lòng bàn tay cậu, cậu mới đưa tay định túm lấy con mèo.

Đột nhiên con mèo nhỏ nhanh nhẹn một cách lạ thường, ăn xúc xích của Hạ Văn Nam xong, nó đánh vào vào tay Hạ Văn Nam một cái rồi quay người men theo thân cây trốn đi. Nó vụt chạy quá nhanh, Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên đều không kịp phản ứng, lúc đưa mắt nhìn theo thì con mèo đã biến mất trong bụi cây.

Hạ Văn Nam quay sang nhìn Minh Lộ Xuyên, Minh Lộ Xuyên trầm mặc một lúc rồi đưa tay về phía cậu.

“Tôi bị lừa rồi!” Hạ Văn Nam có chút tức giận, cậu đứng dậy trên bậu cửa sổ, phủi vụn thức ăn còn sót lại trên lòng bàn tay.

“Vào đây.” Minh Lộ Xuyên nói với cậu.

Lúc này Hạ Văn Nam mới nắm lấy tay Minh Lộ Xuyên, định nhảy trở về bậu cửa sổ bên cạnh, động tác cậu có chút hấp tấp, bàn chân đạp lên mép bậu cửa sổ trượt một cái, cả người lung lay như muốn rơi xuống.

Minh Lộ Xuyên liền dùng sức kéo mạnh cậu qua.

Hạ Văn Nam không kiểm soát được lực, bị Minh Lộ Xuyên kéo cả người đập vào cửa sổ, va mạnh đến mức khung cửa sổ gỗ cũ kỹ liên tục rung lắc, khuôn mặt Hạ Văn Nam đập vào kính, mất một lúc lâu mới định thần lại được.

Minh Lộ Xuyên lùi lại, để cậu chui vào bên trong.

Mũi và ngực Hạ Văn Nam đều đau, cậu sợ hãi dựa vào tường ngồi phịch xuống đất, cậu giơ tay lên nhìn, vừa nãy mu bàn tay bị móng mèo chạm vào nhưng không bị rách da.

Minh Lộ Xuyên rời khỏi phòng thí nghiệm, một lúc sau cầm hai lon bia quay lại, dựa vào tường ngồi xuống bên cạnh Hạ Văn Nam, đưa cho cậu một lon.

“Anh lấy ở đâu ra vậy?” Hạ Văn Nam hỏi hắn.

“Văn phòng của cậu.”

“Sao anh không hỏi han gì tôi mà tự tiện vào phòng tôi lục đồ rồi?”

“Xúc xích cũng tìm trong văn phòng cậu.”

Hạ Văn Nam im lặng, cậu bật lon bia, đưa lên miệng uống một ngụm thật lớn.

Minh Lộ Xuyên từ tốn uống lon bia trên tay, nói: “Con mèo đó phụ lòng cậu rồi.”

Hạ Văn Nam khoanh hai chân lại, nhún vai nói: “Kệ đi, chỉ là một con mèo mà thôi.”

“Nếu đổi thành người thì sao?”

Hạ Văn Nam áp lon bia vào sống mũi, cảm giác đau nhức dịu đi một chút, cậu nói: “Chẳng phải cũng như nhau sao? Chỉ là một tên tồi thôi, cút rồi thì cút đi.”

Ngón tay Minh Lộ Xuyên khẽ bóp lon bia trong tay, phát ra âm thanh rất nhỏ, lặp đi lặp lại một lúc lâu, hắn mới nói: “Tôi có thích một Omega.”

Hạ Văn Nam lại không ngờ được hắn sẽ nói như vậy, ngẩn người nhìn hắn.

Minh Lộ Xuyên tiếp tục: “Cậu ấy từ chối tôi.”

“Anh ta…”

Minh Lộ Xuyên dường như hiểu ý Hạ Văn Nam: “Cậu ấy không phải tên tồi, cậu ấy cũng không làm gì sai cả.”

Bỗng nhiên Hạ Văn Nam phát hiện lon bia của mình chỉ còn lại một ngụm cuối cùng, cậu uống cạn, vẫn muốn uống nữa nhưng lại không muốn đi lấy thêm.

“Mọi chuyện kết thúc rồi.” Lúc Minh Lộ Xuyên nói câu này, ngữ khí hắn trở nên lạnh lùng.

Hạ Văn Nam quay đầu nhìn người bên cạnh, phát hiện ánh mắt hắn tối đen không có chút ánh sáng nào, hoàn toàn không giống như đang hồi tưởng về một tình yêu, ít nhất không phải là một tình yêu đang sống.

Minh Lộ Xuyên bóp dẹp lon bia trong tay, nhẹ nhàng đặt bên cạnh chân mình.

Hạ Văn Nam gãi gãi tóc, nói: “Anh ta không phải tên tồi, mà anh lại thích anh ta, tại sao không cố gắng thêm chút nữa?”

“Không cần.” Minh Lộ Xuyên vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như vừa nãy.

Hạ Văn Nam nhìn thẳng vào mắt Minh Lộ Xuyên, suy nghĩ một chút, hỏi: “Có phải anh đang sợ hãi đúng không?”

Minh Lộ Xuyên liếc nhìn cậu một cái.

Hạ Văn Nam nói: “Không sợ thì nhìn tôi đi.”

Minh Lộ Xuyên lập tức nhìn cậu, ánh mắt hai người trực diện nhìn nhau, kéo dài hơn hai mươi giây, Hạ Văn Nam không chịu nổi nữa, quay đầu đi rồi nói: “Nhìn chằm chằm người ta làm gì?”

“Không phải cậu bảo tôi nhìn cậu sao?”

Lon bia rỗng của Hạ Văn Nam đã không còn lạnh, cậu vẫn áp nó vào má: “Vậy anh hy vọng gặp được một người như thế nào? Nhất định không được từ chối anh? Hay là phải chủ động theo đuổi anh?”

Minh Lộ Xuyên không trả lời câu hỏi này.

Hạ Văn Nam nói: “Anh nói xem, anh đã hoàn toàn thoát ra khỏi mối tình trước chưa?”

“Kết thúc tức là hoàn toàn kết thúc rồi, không dây dưa nữa.”

“Để tôi sờ thử.” Hạ Văn Nam đặt tay lên ngực Minh Lộ Xuyên, “Anh nghĩ về anh ta đi, tôi xem xem anh có thật sự không bận tâm đến anh ta chút nào nữa không.”

Sự im lặng ngắn ngủi.

Hạ Văn Nam nhíu mày: “Tuy chỉ là một chút thôi, nhưng tôi thấy nhịp tim anh hình như nhanh hơn một chút.” Cậu nhìn Minh Lộ Xuyên, “Có đúng không?”

Minh Lộ Xuyên không phủ nhận.

Hạ Văn Nam rút tay lại, đột nhiên muốn thở dài nhưng cậu lại kìm nén, “Cho nên mới nói một đoạn tình cảm không phải muốn buông là có thể vứt bỏ sạch sẽ được.”

Minh Lộ Xuyên nói: “Tôi không hề nhớ cậu ấy.”

Hạ Văn Nam kinh ngạc nhìn hắn: “Vậy tại sao tim anh đập nhanh?”

Minh Lộ Xuyên im lặng một lúc: “Bởi vì nó bị chạm vào.”

“Cái gì vậy hả?”

“…”

Tim Hạ Văn Nam không ngừng đập mạnh, cậu vốn định hỏi: “Là do tôi chạm vào sao?” nhưng cố nhịn không hỏi, cậu siết bàn tay vừa chạm vào Minh Lộ Xuyên thành quyền, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

“Gần đây sức khỏe của ông tôi không tốt.” Hạ Văn Nam cứng nhắc chuyển chủ đề.

“Thứ bảy này tôi đi thăm ông với cậu.”

“Không cần đâu, anh cứ đi cùng tôi mãi, ông lại nghĩ anh với tôi có gì đó.”

“Có gì?”

Hạ Văn Nam vờ như không nghe thấy câu hỏi này, tiếp tục nói: “Ông bắt đầu giục tôi kết hôn rồi.” Nói đến đây, Hạ Văn Nam không đợi Minh Lộ Xuyên trả lời, cậu hơi ngẩng đầu lên, nói tiếp: “Tôi biết ông đang nghĩ gì, ông không muốn ép tôi kết hôn, chỉ là sợ ông đi rồi trên thế gian này chỉ còn lại một mình tôi. Ông hy vọng dù ông đi rồi, vẫn sẽ có người yêu thương tôi, nhưng tôi vẫn chưa tìm được người đó.”

“Cậu muốn tìm một người sao?”

Hạ Văn Nam suy nghĩ một lúc rồi nói với Minh Lộ Xuyên: “Hay là anh giả vờ làm bạn trai tôi…”

Minh Lộ Xuyên không trả lời.

Hạ Văn Nam đột nhiên thấy chuyện này thật nực cười, bật cười một tiếng rồi tùy ý nói: “Giả vờ thôi mà, không cần quá nghiêm túc đâu.”

“Được.” Minh Lộ Xuyên đáp.

Hạ Văn Nam ngây người, nhìn hắn: “Anh nghiêm túc đấy à?”

Minh Lộ Xuyên nói: “Tôi đã nói thứ bảy này sẽ cùng em quay về.”

“Với thân phận gì? Bạn trai tôi?”

“Chẳng phải em vừa nói sao?”

Hạ Văn Nam hít sâu một hơi: “Được rồi, vậy thì về thôi.”

Thứ bảy hôm đó, Minh Lộ Xuyên thật sự cùng Hạ Văn Nam về thăm ông với thân phận bạn trai Alpha của Hạ Văn Nam.

Ông Hạ vui vẻ cả ngày, nhất quyết phải tự mình đi chợ mua rau về nấu cơm cho hai người họ ăn.

Vốn dĩ Hạ Văn Nam định trời tối sẽ tiễn Minh Lộ Xuyên về, kết quả là Minh Lộ Xuyên ăn tối xong lại chơi cờ với ông, hai người chơi đến tận đêm khuya, Hạ Văn Nam phải thúc giục mãi ông mới luyến tiếc trở về phòng đi ngủ.

Trước khi về phòng, ông Hạ kiên quyết giữ Minh Lộ Xuyên ở lại, thậm chí còn chuẩn bị thêm một chiếc gối nữa.

Đóng cửa phòng lại, trong phòng ngủ Hạ Văn Nam chỉ còn lại hai người bọn họ, Hạ Văn Nam nhìn hai chiếc gối đầu đặt song song trên giường, gượng gạo nói: “Hay là tôi ra sofa ngủ vậy.”

Minh Lộ Xuyên đã bắt đầu cởi áo ngoài: “Có vẻ ông của em thực sự rất sốt ruột rồi.” Hắn ngồi xuống mép giường, ngẩng đầu nhìn Hạ Văn Nam: “Tôi sẽ không làm gì em đâu.”

Hai người nằm xuống giường, đèn trong phòng đã tắt, nhất thời không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Hạ Văn Nam nằm thẳng đơ như khúc gỗ, hai tay còn siết chặt mép chăn, nằm được khoảng hai phút thì đột nhiên mở miệng nói: “Đúng vậy nhỉ.”

“Cái gì?” Minh Lộ Xuyên vẫn chưa ngủ.

Hạ Văn Nam nói: “Anh còn có thể nhịn được đ*ng d*c với Omega, thì Beta có là gì?”

Minh Lộ Xuyên nhẹ nhàng trở mình, nghiêng người nằm đối diện với Hạ Văn Nam: “Tôi đã nói rồi, tôi không muốn chạm vào Omega mà tôi không có tình cảm, đó chỉ là bản năng của động vật, là hành động cấp thấp nhất.”

“Gì chứ?” Hạ Văn Nam cảm thấy khoảng cách giữa họ quá gần, lén xê dịch sang bên cạnh.

Minh Lộ Xuyên tiếp tục: “Nhưng với người tôi thích thì khác, tôi muốn tiến vào bên trong em ấy, cắn thật mạnh lên gáy em ấy, cắn đến khi da thịt rách ra, đem tất cả mọi thứ cho em ấy…”

“Đừng nói nữa!” Hạ Văn Nam cố gắng kìm nén không để giọng mình run rẩy.

Quả nhiên Minh Lộ Xuyên không nói tiếp nữa, chỉ là sau khi cả hai người đều im lặng, hắn nhẹ giọng hỏi: “Tôi phải giả vờ đến bao giờ?”

Hạ Văn Nam vô thức muốn trả lời, vừa mở miệng đã nhận ra có gì đó không đúng, không thể cất thành lời.

Minh Lộ Xuyên nắm chặt lấy tay cậu bên dưới chăn, nói: “Không sao đâu, tôi có thể giả vờ rất lâu.”

Hạ Văn Nam đưa tay nắm chặt lại tay hắn: “Tôi nghĩ tuổi ông tôi cũng không lớn lắm, nếu ông sống đến trăm tuổi, có lẽ phải phiền anh giả vờ thêm vài chục năm nữa đấy.”

Minh Lộ Xuyên khẽ “hừm” một tiếng rồi nói: “Được.”

Khóe miệng Hạ Văn Nam khẽ cong lên, duy trì tư thế mười ngón tay đan xen với hắn, nhắm mắt lại.

– Hết ngoại truyện –

Hừa: Tui rấtttt nghi em Nam bị lừa, chứ có ai chủ động nhắc đến crush cũ mà tim đập thình thịch vì được em Nam sờ lên ngực đâu hả =))))) ẻm mới đề xuất giả làm bạn trai là gật đầu cái rụp =))))

Dù sao thì truyện cũng end rùi, cảm ơn mọi người đã lót dép chờ đến bây giờ ạ (ノ´ ヮ` )ノ*: ・゚

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (124)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Ngoại truyện 01 Chương 109: Chương 109: Ngoại truyện 02 Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 03 Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 04 Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 05 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 06 Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 07 Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 08 Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 09 Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 10 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 11 Chương 119: Chương 119: Ngoại truyện 12 Chương 120: Chương 120: Ngoại truyện 13 Chương 121: Chương 121: Ngoại truyện 14 Chương 122: Chương 122: Ngoại truyện 15 Chương 123: Chương 123: Ngoại truyện 16 Chương 124: Chương 124: Ngoại truyện 17 (Hết)