Chương 124
Nhà Thiết Kế Game Ờ Dị Giới

Chương 124: [Quyển 8: Phố Ẩm Thực]

Giải đấu chính thức vừa kết thúc, chẳng mấy chốc đã lại đến Tết.

Thoắt cái, đây đã là năm thứ năm Tạ Vân Phàm đến thế giới này.

Từ khi đến đây, cậu đã một lòng một dạ làm game, từ tựa game độc lập đầu tay《Mê Cung Địa Phủ》, cho đến《Loạn Thế Xuân Thu》có thể chơi trên cả game mobile và game thực tế ảo, công nghệ trong ngành game cũng đã có những bước đột phá vượt bậc — dĩ nhiên, công lao này phải kể đến Lạc Hàng.

Trong lòng Tạ Vân Phàm, Lạc Hàng chính là đối tác tuyệt vời nhất, người vẫn luôn kề vai sát cánh cùng cậu. Kể từ khi hai công ty Dương Phàm và Khải Hàng bắt đầu hợp tác, mỗi một tựa game đều là thành quả chung của hai người.

Công nghệ khoang game của Khải Hàng cũng đang dẫn đầu trong ngành.

Sau này, tất cả các game đều có thể phát triển trên cả hai nền tảng và kết nối mạng trên diện rộng, nhờ vậy, những ý tưởng trong đầu Tạ Vân Phàm sẽ không còn bị giới hạn bởi bất cứ điều gì.

Thế giới võ hiệp giang hồ, đại chiến tiên ma, thủ thành thực tế ảo, xây dựng cổ trang, vân vân, tất cả đều có thể thực hiện được.

Tết năm nay, Lạc Hàng không về nhà mà vẫn như thường lệ, chạy sang nhà Tạ Vân Phàm ăn chực bữa cơm tất niên.

Mọi khi đều là Tạ Tinh Hà xuống bếp, nhưng lần này, Tạ Vân Phàm lại tự mình xắn tay vào làm.

— Bởi vì, tựa game tiếp theo cậu muốn làm là game ẩm thực.

Muốn làm tốt một game ẩm thực, người lên kế hoạch phải am hiểu về các loại nguyên liệu và món ăn.

Thời gian gần đây, Tạ Vân Phàm vẫn luôn học nấu ăn. Phải nói là cậu cũng có năng khiếu, chỉ học theo các công thức trên mạng một tháng mà các món ăn làm ra đã rất ra hình ra dáng.

Những món mặn như sườn xào chua ngọt, cánh gà cay, hay gân bò hầm cà chua, cậu đều có thể tự tay làm được.

Tạ Tinh Hà vỗ vai Lạc Hàng, trêu chọc: "Lạc Hàng, hôm nay cậu có lộc ăn rồi đấy, đầu bếp Tạ Vân Phàm nhà anh lần đầu tiên đãi khách tại gia. Em ấy nói sẽ làm mười món cho cậu nếm thử."

Lạc Hàng cười đáp: "Vậy thì em vinh hạnh quá."

Bình thường rất khó thấy được dáng vẻ nấu ăn của Tạ Vân Phàm. Hôm nay, khoác lên mình bộ đồ ở nhà, đeo tạp dề và cúi đầu sơ chế nguyên liệu, Tạ Vân Phàm dường như ấm áp và gần gũi hơn mọi ngày.

Thật ra, Vân Phàm không chỉ có năng lực làm việc xuất sắc, mà còn là một người rất chú trọng đến những chi tiết trong cuộc sống.

Lạc Hàng bước vào bếp hỏi: "Có cần tôi giúp gì không?"

Tạ Vân Phàm đáp: "Không cần đâu, anh cứ ngồi chờ ăn là được rồi. Cứ để tôi, dạo này tôi học được nhiều món lắm."

Lạc Hàng xắn tay áo, đứng cạnh cậu phụ rửa rau: "Vì game tiếp theo mà cậu phải tự mình học nấu nướng thế này, sao tôi nỡ chỉ đứng nhìn mà không làm gì được chứ?"

Tạ Vân Phàm quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Lạc Hàng, nói đùa: "Vậy thì trưởng kế hoạch và giám đốc vận hành cùng nhau hoàn thành bữa cơm tất niên này, coi như mở màn thuận lợi cho game ẩm thực của chúng ta nhé?"

Cả hai nhìn nhau mỉm cười.

Lạc Hàng bình thường bận rộn công việc nên cũng ít khi vào bếp, lần này cùng Tạ Vân Phàm sơ chế nguyên liệu, chuẩn bị bữa cơm tất niên, cảm giác thật kỳ diệu.

Gạt công việc sang một bên, trong cuộc sống, họ dường như cũng rất hợp nhau.

Lần đầu tiên hai người phối hợp nấu nướng, căn bếp không hề biến thành bãi chiến trường mà ngược lại, mọi thứ đều rất ngăn nắp. Căn bếp nhà họ Tạ rất rộng, Lạc Hàng ở nửa bên trái rửa rau, thái rau, sơ chế nguyên liệu, còn Tạ Vân Phàm ở nửa bên phải pha chế các loại nước chấm, xào nấu.

Thỉnh thoảng Tạ Vân Phàm lại nói: "Giúp tôi thái ít hành lá, thái nhỏ nhé."

Một cây hành đã rửa sạch sẽ nhanh chóng được Lạc Hàng thái nhỏ, đặt vào chiếc đĩa con rồi đưa cho cậu.

Hai người cùng làm, hiệu suất quả nhiên cao hơn một người rất nhiều.

Trong quá trình hợp tác chuẩn bị bữa tất niên, thỉnh thoảng họ vẫn trò chuyện với nhau.

Tạ Vân Phàm hỏi: "Tiến độ điều chỉnh hệ thống vị giác bên anh thế nào rồi?"

Trong phòng thí nghiệm của Khải Hàng Game, các kỹ sư đang điều chỉnh hệ thống vị giác, lần trước Tạ Vân Phàm cùng Lạc Hàng đến nhà máy đã thấy qua.

Lạc Hàng nói: "Hiện tại, hệ thống vị giác đã ghi nhận được hầu hết các món ăn phổ biến, độ tương đồng với vị thật có thể đạt đến 95%. Nhưng vẫn còn rất nhiều món ăn vặt địa phương chưa kịp trải nghiệm."

Tạ Vân Phàm hài lòng nói: "Tiến triển nhanh thật đấy. Bây giờ, nền tảng kép cho phép chơi trên cả game mobile và game thực tế ảo đã được xây dựng xong, sau này không cần phải lo về nền tảng phát triển nữa, chúng ta cũng có thể đẩy nhanh tiến độ."

Cậu quay đầu lại, nhìn Lạc Hàng nói: "Trước đây cơ bản là mỗi năm ra một game, sau này chúng ta có thể đổi thành mỗi năm hai tác phẩm. Sau Tết, tôi sẽ tuyển thêm một đợt nhân sự, chính thức đổi tên studio Dương Phàm thành Tập đoàn game Dương Phàm."

Studio Dương Phàm hiện tại đã có khoảng 500 nhân viên, các nhóm dự án cũng được chia thành nhiều nhóm nhỏ, quy mô ngày càng lớn. Đổi tên, treo tấm biển "Tập Đoàn Game Dương Phàm" lên nóc tòa nhà văn phòng, cũng được xem là một bước tiến lớn.

Lạc Hàng nhận ra Tạ Vân Phàm làm việc rất có kế hoạch, không vội vàng hấp tấp, mỗi một tựa game đều được đầu tư kỹ lưỡng. Cũng chính nhờ tinh thần nghiêm túc và có trách nhiệm này mà game nào cậu làm ra cũng đều thành công rực rỡ.

Nghĩ đến đây, Lạc Hàng mỉm cười nói: "Không vấn đề gì, mỗi năm hai game, nếu tăng thêm nhân sự thì hoàn toàn có thể thực hiện được, tôi sẽ toàn lực phối hợp với cậu."

Tạ Tinh Hà đi ngang qua bếp, nghe hai người trò chuyện mà lòng không khỏi thầm cảm thán.

Trước đây, nhân viên trong công ty còn xì xào bàn tán về mối quan hệ có phần mờ ám của hai đứa này, rằng việc tặng nhau búp bê AI chắc hẳn có ẩn tình gì đó.

Ai mà ngờ được, Tết nhất đến nơi mà hai đứa nhóc này vừa nấu ăn còn vừa bàn chuyện làm game!

Đúng là một cặp "cuồng công việc" tâm đầu ý hợp.

...

Một tiếng sau, các món ăn đã được dọn lên bàn.

Bữa cơm tất niên do Tạ Vân Phàm làm bếp trưởng vô cùng thịnh soạn, gà vịt cá thịt đủ cả, sắc hương vị đều vẹn toàn.

Tạ Tinh Hà nói đùa: "Xem ra địa vị đầu bếp của anh khó giữ rồi!"

Tạ Vân Phàm nói: "Anh, anh nếm thử xem, nhiều món em cũng mới làm lần đầu." Cậu đưa đũa cho Lạc Hàng, nói: "Anh cũng thử đi, tôi chấp nhận mọi lời chê."

Lạc Hàng gắp một miếng sườn bỏ vào miệng, vị sườn xào chua ngọt cực kỳ ngon, thịt mềm tươi, Vân Phàm quả thật rất có năng khiếu nấu nướng, chỉ trong một tháng ngắn ngủi đã tiến bộ đến vậy.

Anh khen: "Rất ngon."

Tạ Tinh Hà cũng tấm tắc khen: "Ngon thật!"

Ba người vừa ăn vừa trò chuyện, cái Tết này vẫn trôi qua trong không khí ấm cúng và náo nhiệt.

Tối đó, sau khi đón giao thừa lúc 12 giờ, Lạc Hàng lên lầu về phòng khách ngủ. Khi đi ngang qua phòng Tạ Vân Phàm, anh thoáng thấy con búp bê AI đặt ở đầu giường.

Anh sững người, ngạc nhiên hỏi: "Con búp bê này... cậu mang về nhà rồi à?"

Tạ Vân Phàm thản nhiên đáp: "Ừm. Anh tôi nói trong công ty có người bàn tán về chúng ta, việc tặng nhau búp bê AI đúng là dễ gây hiểu lầm thật. Hơn nữa, giọng nói của anh cứ vang lên trong văn phòng, nhân viên của tôi thường tưởng anh đang ở đó nên không dám gõ cửa. Vì vậy, tôi cất nó đi rồi."

Ánh mắt Lạc Hàng ánh lên ý cười. Sự ăn ý giữa anh và Vân Phàm trong nhiều chuyện thật khó diễn tả thành lời — hóa ra, anh cũng đã cất con búp bê AI của Tạ Vân Phàm đi, đặt ngay ngắn trên chiếc tủ đầu giường trong phòng ngủ của mình.

Có điều, chuyện công ty có lời ra tiếng vào thì đây là lần đầu anh nghe thấy.

Có lẽ vì bình thường anh quá nghiêm túc nên trong nội bộ Khải Hàng không ai dám bàn tán sau lưng, hoặc dù có người lén lút bàn tán thì cũng không dám để lọt đến tai anh.

Ngược lại, không khí ở studio Dương Phàm thoải mái và sôi nổi hơn, nhân viên bàn tán riêng với nhau, bị Tạ Tinh Hà nghe được rồi nói lại với Tạ Vân Phàm, cậu mới mang búp bê AI về nhà cất đi.

Thật ra đặt ở đâu cũng không quan trọng.

Quan trọng là, đây là những con búp bê AI duy nhất trên thế giới có ghi âm giọng nói của Lạc Hàng và Tạ Vân Phàm, cũng là món quà họ tặng cho nhau.

Tuy ban đầu chỉ là làm mẫu thử nghiệm tính khả thi của các sản phẩm ngoại vi mô hình AI, nhưng sau khi nhận được, cả hai đều rất thích con búp bê đồng hành tinh xảo này.

Đặt ở đầu giường, thỉnh thoảng nghe giọng nói của đối phương, cũng xem như một thú vui lúc rảnh rỗi.

Lạc Hàng nhìn Tạ Vân Phàm, ánh mắt dịu dàng hỏi: "Những lời đồn thổi đó, cậu có để tâm không?"

Tạ Vân Phàm ngẩn người.

Để tâm không ư? Đối diện với ánh mắt của Lạc Hàng, lòng cậu bỗng có chút mông lung.

Cậu và Lạc Hàng tin tưởng lẫn nhau, ăn ý vô cùng, thường thì cậu chỉ cần nói ra một ý tưởng, Lạc Hàng đã có thể nhanh chóng thấu hiểu và ủng hộ.

Họ chắc chắn là những đối tác công việc tốt nhất.

Nhưng ngoài quan hệ đối tác, liệu còn tình cảm nào khác không?

Tạ Vân Phàm chưa từng nghĩ đến chuyện này, hay nói đúng hơn, đầu óc cậu đã bị lấp đầy bởi đủ loại ý tưởng làm game, không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ vẩn vơ.

Kiếp trước, cậu đã đột tử trên bàn làm việc khi tuổi đời còn rất trẻ, căn bản không có thời gian yêu đương, cũng chưa từng gặp được người mình thích, nên cũng không rõ liệu mình có thể thích một người đàn ông hay không.

Nếu là Lạc Hàng... hình như cậu cũng không thấy phản cảm lắm?

Dù sao thì ở bên Lạc Hàng rất thoải mái, anh luôn có thể hiểu được suy nghĩ của cậu ngay lập tức, cảm giác "tâm linh tương thông" này rất kỳ diệu, cũng là điều mà kiếp trước cậu chưa từng trải qua.

Sau khi tặng nhau búp bê AI, cậu thậm chí còn quen với việc nói chuyện với Tiểu Lạc Hàng mỗi khi buồn chán, để nghe giọng của anh.

Ờm... hai người đàn ông trưởng thành, lúc rảnh rỗi lại đi nghe giọng của nhau, thảo nào nhân viên lại bàn tán, cách họ ở bên nhau đúng là có hơi mờ ám thật?

Sau này phải chú ý hơn mới được.

Tạ Vân Phàm lanh trí hỏi ngược lại: "Vậy còn anh, anh có để tâm không?"

Lạc Hàng thẳng thắn đáp: "Không để tâm, họ muốn nói gì thì tùy."

Tạ Vân Phàm nói tiếp: "Vậy thì tôi cũng không để tâm. Nhân viên thích bàn tán sau lưng, miễn không ảnh hưởng đến công việc thì cũng chẳng sao cả."

Lạc Hàng khẽ cười, nói: "Thật ra tôi không về nhà ăn Tết còn một lý do khác."

Tạ Vân Phàm tò mò: "Lý do gì vậy?"

Lạc Hàng bất đắc dĩ nói: "Mùng một Tết phải đến nhà bà ngoại chúc Tết, năm nào bà cũng giục tôi lo chuyện đại sự, bắt tôi đi xem mắt, giới thiệu đủ loại đối tượng, tôi thật sự chịu hết nổi rồi, nên muốn trốn một phen."

Tạ Vân Phàm hơi sững người — cha mẹ cậu đều đã qua đời, cũng không có họ hàng thân thích nào khác, hơn nữa anh trai cậu còn đang độc thân, nên chưa bao giờ có ai giục cậu yêu đương.

Nhưng Lạc Hàng thì khác.

Thứ nhất, Lạc Hàng là con một nhà họ Lạc, thứ hai, anh còn lớn tuổi hơn Tạ Vân Phàm, tính ra năm nay cũng 28 tuổi rồi. Đàn ông tầm 30 tuổi thành gia lập nghiệp là chuyện bình thường, Lạc Hàng đã lập nghiệp, chỉ còn thiếu thành gia.

Ở tuổi này, người lớn trong nhà giục giã chuyện yêu đương kết hôn cũng là lẽ thường.

Không ngờ, Lạc tổng cũng có phiền não về phương diện này.

Tạ Vân Phàm thấy hơi buồn cười: "Anh trốn xem mắt, lại trốn đến chỗ tôi, lỡ bà ngoại anh biết được, chẳng phải tôi sẽ thành tội đồ hay sao? Mà nói thật... anh không định tìm một người à?"

Lạc Hàng khẽ lắc đầu: "Tôi quản lý công ty đã đủ mệt rồi, bỏ tâm tư ra chăm sóc một người còn mệt hơn. Cũng không muốn tìm người chăm sóc mình, sợ đối phương không chịu nổi một kẻ cuồng công việc như tôi, lại thấy tôi không có thời gian dành cho họ."

Tạ Vân Phàm buột miệng: "Vậy anh có thể tìm một người cuồng công việc khác, cả hai đều bận, sẽ không ai trách móc đối phương 'sao anh không có thời gian cho em' nữa."

Cả hai cùng sững lại.

Đây... đúng là một ý hay!

Họ đều là những người đàn ông của sự nghiệp, trong lòng đều có ước mơ và tham vọng muốn thực hiện.

Tạ Vân Phàm muốn trở thành nhà sản xuất game giỏi nhất ở thế giới này, tạo ra hơn 10 tựa game bom tấn, sáng lập công ty sản xuất game hùng mạnh nhất.

Lạc Hàng muốn quảng bá khoang game Khải Hàng ra toàn thế giới, muốn thực hiện tham vọng "kết nối toàn cầu" thực sự, xây dựng mạng lưới tinh cầu, đưa ngành game chính thức bước vào "kỷ nguyên thực tế ảo".

Tình cảm đối với họ chỉ là gấm thêm hoa, chứ không phải là "thứ bắt buộc phải có".

Nếu tìm một người yêu suốt ngày nói "anh phải dành thời gian cho em", "sao anh không trả lời tin nhắn của em", một người cần được chăm sóc và ở bên, đối với họ, đó có thể là một gánh nặng.

Cách tốt nhất, chính là tìm một người cũng coi trọng công việc, sẵn lòng thấu hiểu cho công việc của đối phương. Khi cả hai đều bận rộn, sẽ không ai phàn nàn người kia không có thời gian cho mình.

Dĩ nhiên, nếu cả hai đều bận lo cho công việc, không ai chăm lo cho gia đình cũng là một vấn đề lớn.

Im lặng một lúc, Lạc Hàng cười bất đắc dĩ: "Vấn đề này tạm thời không nghĩ đến nữa, đau đầu quá."

Tạ Vân Phàm nói: "Ừm, chuyện tình cảm phải xem duyên phận, biết đâu khi gặp được người mình thích, anh sẽ thay đổi nguyên tắc của mình thì sao? Tôi có một người bạn, hồi đại học đặt ra cả đống tiêu chuẩn chọn bạn đời, kết quả gặp được người mình thích, vứt hết tiêu chuẩn ra sau đầu."

Lạc Hàng khó mà tưởng tượng được mình sẽ vì ai đó mà thay đổi nguyên tắc.

Nhưng vì Tạ Vân Phàm, anh đã hoàn toàn thay đổi giờ giấc sinh hoạt...

Kể từ cái Tết năm đó bị Tạ Vân Phàm giám sát sinh hoạt, anh đã hình thành thói quen tốt là đi ngủ trước 12 giờ đêm và thức dậy lúc 7 giờ sáng. Kiên trì suốt một năm qua, trạng thái tinh thần của anh quả thực đã tốt hơn rất nhiều, về điểm này, phải cảm ơn sự "kiên nhẫn dạy dỗ" của Vân Phàm.

Tạ Tinh Hà ở dưới lầu nghe hai người nói chuyện mà thót cả tim.

Vào khoảnh khắc Vân Phàm buột miệng nói "tìm một người cuồng công việc khác", anh thậm chí còn nảy ra một ý nghĩ: "Hai đứa tự giải quyết cho nhau, chẳng phải là hợp nhất rồi sao?"

Không cần lo lắng vấn đề "không có thời gian cho đối phương", hai đứa đến thời gian làm việc cũng thường xuyên ở bên nhau còn gì...

Thảo nào trong studio có nhiều người lén lút "đẩy thuyền" hai đứa này, giữa hai đứa này đúng là có một loại từ trường rất kỳ lạ, một sự ăn ý mà người ngoài không thể chen vào được.

Chắc là mình nghĩ nhiều rồi? Vân Phàm có thể nói đùa một cách quang minh chính đại như vậy, chứng tỏ giữa hai người thật sự không có gì, còn sau này có gì hay không... bây giờ vẫn khó nói.

Tạ Tinh Hà khẽ ho một tiếng, bước lên lầu hỏi: "Hai đứa còn chưa ngủ à?"

Lạc Hàng cười nói: "Chuẩn bị ngủ đây, chúc ngủ ngon."

Tạ Vân Phàm nói: "Ngủ ngon. Nhớ mai dậy đúng giờ, cùng đi chạy bộ nhé."

Lạc Hàng: "Đã rõ, 7 giờ dậy ăn sáng."

Tạ Tinh Hà: "..."

Ở cùng hai cái đứa mắc dịch này, anh luôn có cảm giác mình là người thừa.

Đợi Lạc Hàng vào phòng, Tạ Tinh Hà mới lén kéo em trai vào phòng ngủ, nhỏ giọng hỏi: "Em thật sự không có ý gì với Lạc Hàng à? Sao em lại quan tâm đến giờ giấc của cậu ta thế?"

Tạ Vân Phàm đáp: "Chỉ là quan tâm bạn bè thôi. Dù sao cũng có người thức khuya, làm việc quá sức mà đột tử, thói quen sinh hoạt trước đây của Lạc Hàng rất tệ, em chỉ mong anh ấy có thể sống khỏe mạnh thêm vài năm."

Tạ Tinh Hà nhìn vẻ mặt thản nhiên của em trai, không giống như đang chột dạ.

Xem ra, chỉ là cách họ ở bên nhau có hơi mờ ám?

Tạ Tinh Hà nghiêm túc nói: "Năm nay em cũng 25 tuổi rồi, đừng có trong đầu chỉ nghĩ đến làm game, tìm được một người bạn đời hiểu em, ủng hộ em, anh sẽ mừng cho em."

Tạ Vân Phàm cười nói: "Để sau đi anh, tùy duyên thôi."

Khác với sự tích cực trong công việc, đối với chuyện tình cảm, tâm thái của cậu lại rất Phật hệ.

Gặp được thì tốt, không gặp được cũng không cần phải cưỡng cầu, một mình vẫn có thể sống một cuộc đời vui vẻ.

Tạ Vân Phàm chuyển chủ đề: "Game tiếp theo sẽ làm về ẩm thực. Anh, danh sách các nhà hàng nổi tiếng ở Dung Thành mà em nhờ anh tổng hợp sao rồi?"

Tạ Tinh Hà vội nói: "Tổng hợp xong rồi, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta sẽ đi khảo sát từng nơi một."

Tạ Vân Phàm cười gật đầu: "Ừm, có khảo sát mới có tiếng nói."

Tạ Tinh Hà khẽ vỗ vai em trai: "Được rồi, ngủ sớm đi."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (247)
Chương 1: Chương 1: [Quyển 1 - Mê Cung Địa Phủ] Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39: [Quyển 2: Nhạc Hồn] Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54: [Quyển 3: Tây Thiên Thỉnh Kinh] Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74: [Quyển 4: Sóng Gió Hoàng Cung] Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: [Quyển 5: Địch Nhân Kiệt Phá Án] Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101: [Quyển 6: Mối Tình Ngàn Năm] Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: [Quyển 7: Loạn Thế Xuân Thu] Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124: [Quyển 8: Phố Ẩm Thực] Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138: [Quyển 9: Tủ Đồ Vạn Năng] Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150: [Quyển 10: Đại Đường Thịnh Thế] Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167: [Quyển 11: Giang Hồ] Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187: [Quyển 12: Thế Giới Tu Tiên] Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208: [Quyển 13: Toàn Cầu Biến Dị] Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237: HÔN LỄ THẾ KỶ - CHÍNH VĂN HOÀN Chương 238: Chương 238: NGOẠI TRUYỆN 1 - TUẦN TRĂNG MẬT Chương 239: Chương 239: NGOẠI TRUYỆN 2 - CUỘC SỐNG SAU HÔN NHÂN Chương 240: Chương 240: NGOẠI TRUYỆN 3 - MÙA GIẢI MỚI Chương 241: Chương 241: NGOẠI TRUYỆN 4 - PHÓ BẢN KỲ DỊ Chương 242: Chương 242: NGOẠI TRUYỆN 5 - GAME KINH DỊ Chương 243: Chương 243: NGOẠI TRUYỆN 6 - HỆ THỐNG ĐỔI ĐIỂM Chương 244: Chương 244: NGOẠI TRUYỆN 7 - PHÓ BẢN ĐỘ KHÓ CAO Chương 245: Chương 245: NGOẠI TRUYỆN 8 - BÚT TIÊN KINH HỒN Chương 246: Chương 246: NGOẠI TRUYỆN 9 - HẬU MÃI HOÀN HẢO Chương 247: Chương 247: NGOẠI TRUYỆN 10 - NHÀ SẢN XUẤT ĐƯỢC YÊU THÍCH NHẤT (Toàn văn hoàn)