Chương 122
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Chương 122: Ký kết

Lễ ký kết dự án HZ đã cận kề.

Buổi lễ được tổ chức tại khách sạn Trung Tâm. Vì đây là dự án thương mại lớn nhất trong lĩnh vực hóa chất những năm gần đây nên nhận được sự quan tâm rất lớn.

Tham gia buổi lễ này không chỉ có nhà họ Phương và nhà họ Thẩm, mà còn mời cả những nhân sĩ nổi tiếng trong ngành cùng các ông lớn giới kinh doanh quan tâm đến việc đầu tư dự án.

Từ sáng sớm, bên ngoài khách sạn đã xếp thành hàng dài các đoàn xe. Nhân viên khách sạn bận rộn hướng dẫn xe vào bãi đỗ. Khi phần lớn khách mời đã ổn định chỗ ngồi, Thẩm Hồng Nguyên mới cùng vợ con tiến vào hội trường.

Lần này là một dịp cực kỳ quan trọng đối với nhà họ Thẩm, mà Thẩm Hồng Nguyên lại là người trọng sĩ diện, nên ông ta ra lệnh tất cả thành viên nhà họ Thẩm đều phải có mặt.

Ngoài Lục Nhiên ra, ngay cả Thẩm Tinh Trác vốn thường xuyên vắng mặt cũng bị ông ta gọi tới.

Mấy người vừa bước ra khỏi xe, đám truyền thông chờ sẵn xung quanh đã ùa tới. Nhân viên khách sạn vất vả duy trì trật tự.

Thẩm Hồng Nguyên đi đến bậc thềm trải thảm đỏ mới dừng lại, ôm lấy Thẩm phu nhân đứng định hình để cho giới truyền thông chụp ảnh.

Tay phải Thẩm Hồng Nguyên ôm Thẩm phu nhân, bên trái là ba người Thẩm Tinh Ngộ, Thẩm Tinh Trác và Thẩm Tinh Nhiễm.

Thẩm phu nhân quý phái sang trọng trong bộ lễ phục cao cấp, trên tóc cài món đồ trang sức phiên bản giới hạn mùa này của một thương hiệu xa xỉ. Bà ta mỉm cười dịu dàng đúng mực trước ống kính.

Thẩm Hồng Nguyên lộ vẻ mặt chắc chắn và tự tin, mang theo sự khéo léo đặc trưng của giới doanh nhân, hoàn toàn không thấy chút dáng vẻ hay nổi trận lôi đình khi ở nhà.

Thẩm Tinh Ngộ, Thẩm Tinh Trác và Thẩm Tinh Nhiễm mỗi người một tâm tư, nhưng đều biểu hiện rất thỏa đáng.

Cái gia đình gà bay chó sủa, lộn xộn này, ít nhất vào lúc này, tâm trạng có lẽ đều nhất trí.

Đều là sự hưng phấn và đắc ý.

Họ dừng lại trên bậc thềm rất lâu.

Giới truyền thông chụp đã tay, các thành viên nhà họ Thẩm cũng diễn tròn vai một gia đình hạnh phúc.

Bấy giờ Thẩm Hồng Nguyên mới dẫn cả nhà đi vào trong.

Vừa bước vào đại sảnh khách sạn, đã có những người quen tiến lại chào hỏi.

"Thẩm tổng, lâu rồi không gặp, phong thái vẫn như xưa nhỉ!"

"Đâu có đâu có, vẫn chưa bằng Lý tổng được."

"Chúng ta là bạn bè bao nhiêu năm rồi còn so đo làm gì, nhưng lần này tôi nói thật đấy, sau này cần ông chiếu cố nhiều rồi..."

Xung quanh Thẩm phu nhân cũng toàn là những lời nịnh nọt. Khen nhan sắc, khen trang phục, và sau đó chủ đề được bàn tán nhiều nhất chính là con cái.

"Đây là Tinh Ngộ phải không, lâu rồi không gặp, Tinh Ngộ chắc cũng hai mươi bảy hai mươi tám rồi nhỉ, đã đính hôn chưa?"

Thẩm Tinh Trác và Thẩm Tinh Nhiễm cũng nhận được đủ lời khen ngợi.

Đặc biệt là Thẩm Tinh Nhiễm, cậu ta có vẻ ngoài tinh tế, trông ngoan ngoãn nghe lời, đúng kiểu mà các bậc tiền bối yêu thích nhất.

Thế nhưng lần này, không biết tại sao Thẩm Tinh Nhiễm lại có chút lơ đễnh.

Trong buổi lễ ký kết này, nhà họ Thẩm bỗng chốc trở thành nhân vật chính.

Thậm chí còn có truyền thông tới phỏng vấn, hỏi Thẩm phu nhân về bí quyết nuôi dạy con cái.

Thẩm phu nhân nở nụ cười vừa dịu dàng vừa trí thức.

Bà ta nói: "Gia đình chúng tôi không hề tạo áp lực quá lớn cho các con. Là một người mẹ, tôi thiên về việc bao dung và để mỗi đứa trẻ phát triển theo thế mạnh riêng của mình..."

Lời này vừa thốt ra, các quý bà xung quanh lập tức lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ.

Nhưng khi nghe những lời này, Thẩm Tinh Ngộ khẽ rũ mắt.

Thẩm Tinh Trác ngước nhìn lên trần nhà, dường như vừa đảo mắt một cái đầy vẻ khinh bỉ.

Còn Thẩm Tinh Nhiễm vẫn giữ nụ cười ngoan ngoãn và hoàn hảo như cũ, trông chẳng khác nào một hình nhân giả tạo.

Nhưng ngay cả Thẩm Tinh Trác cũng biết nặng nhẹ, vào lúc này anh ta không hề có hành động nào quá trớn.

Đám truyền thông vây quanh lại hỏi thêm rất nhiều điều.

Đột nhiên, có một nhà báo không biết là cố ý hay chưa tìm hiểu kỹ thông tin, bất thình lình chen ngang một câu: "Xin hỏi vị thiếu gia đi lạc mới tìm về được của gia đình bà không cùng tham dự sao?"

Câu hỏi này vừa vang lên, dù là Thẩm Hồng Nguyên đang mải mê "tâng bốc" lẫn nhau với các đối tác, hay Thẩm phu nhân đang thao thao bất tuyệt trước phóng viên, cùng với ba người con trai có mặt tại đó, tất cả đều khựng lại trong giây lát.

Sự im lặng này diễn ra rất ngắn ngủi, nhưng lại xảy ra đồng loạt.

Nó giống như một vết nứt sâu hoắm bên trong gia đình nhìn bề ngoài cực kỳ hoàn hảo này.

Rất nhanh sau đó, những cơ quan truyền thông khác đã gạt câu hỏi của nhà báo kia xuống, không khí hiện trường lại trở nên náo nhiệt.

Chỉ có điều, mấy người nhà họ Thẩm đều lộ rõ vẻ lơ đễnh.

Thẩm Hồng Nguyên thở dài đầy bất đắc dĩ, đóng vai một người cha hiền từ đang phiền lòng vì con cháu.

Thẩm phu nhân thì nói chuyện với giọng điệu có phần gấp gáp, bà ta không trả lời câu hỏi của phóng viên vừa rồi mà lại chủ động chia sẻ thêm rất nhiều tâm đắc về việc làm mẹ trước ống kính, cứ như thể sợ ai đó sẽ lên án bà ta không làm tròn trách nhiệm.

Thẩm Tinh Ngộ càng thêm trầm mặc, chỉ khi có người hỏi đến công việc kinh doanh của Thẩm thị mới mở lời.

Thẩm Tinh Trác thì dứt khoát tách khỏi vòng vây của phóng viên, tự mình đi tới dãy ghế trong góc ngồi xuống.

Trong một dịp như thế này, Thẩm Tinh Nhiễm – người luôn thể hiện vô cùng hoàn hảo – lại phá lệ lấy điện thoại ra xem.

Rất nhanh sau đó, đại diện phía đối tác là nhà họ Phương cũng xuất hiện.

Khác với nhà họ Thẩm kéo theo cả gia đình, phía nhà họ Phương chỉ có người phụ trách là Phương Lâm dẫn theo con trai lớn tới dự.

Thẩm Hồng Nguyên lập tức ra đón Phương Lâm.

Hai người hàn huyên một hồi, Phương Lâm nhìn đám truyền thông xung quanh rồi mới nói: "Chúng ta bắt đầu lễ ký kết ngay bây giờ chứ?"

Thẩm Hồng Nguyên làm sao có ý kiến gì, vội vàng lên tiếng hưởng ứng.

Chuyện truyền thông có thể tiếp đón sau, việc ký được hợp đồng mới là chuyện chính yếu.

Thế nhưng lễ ký kết lần này không chỉ đơn thuần là ký tên trước mặt công chúng để chính thức giao dự án cho nhà họ Thẩm, mà còn phải giải thích cụ thể về tình hình dự án HZ cho công chúng biết.

Phương Lâm là người rất trách nhiệm, sau khi lên sân khấu, ông liền trực tiếp đi vào vấn đề chính.

Thẩm Hồng Nguyên và Thẩm Tinh Ngộ ngồi dưới khán đài chờ đợi. Thẩm Hồng Nguyên rất tận hưởng quá trình Phương Lâm giảng giải dự án.

Dự án này hàm lượng kỹ thuật càng cao, thì nhà họ Thẩm – đơn vị giành được nó – sẽ đứng ở vị trí càng cao.

Đến giai đoạn sau, bài thuyết trình bắt đầu xuất hiện nhiều thuật ngữ chuyên môn và trở nên khô khan.

Thẩm Tinh Ngộ vốn đã chuẩn bị rất kỹ để giành dự án này, cộng thêm việc Thẩm thị luôn đào sâu nghiên cứu trong lĩnh vực này nên anh nghe không mấy khó khăn.

Nhưng với người như Thẩm Hồng Nguyên, ông ta lúc này chỉ có thể để trợ lý có chuyên môn ngồi cạnh giải thích cho mình.

Huống chi là những người khác tham gia buổi họp.

Ngoài các chuyên gia được mời tới, đám truyền thông và các doanh nhân còn lại khó tránh khỏi việc lơ đễnh.

Ngay cả Thẩm Hồng Nguyên cũng mất tập trung một chút. Ông ta không nhịn được cầm điện thoại lên lướt mạng xã hội.

Đột nhiên, ông ta nhìn thấy một tiêu đề tin tức cực kỳ nổi bật:
[NÓNG! Tập đoàn Lino chinh phục rào cản kỹ thuật, công nghệ hạt nano lại được nâng cấp! Độ chính xác đè bẹp dữ liệu mà Thẩm thị đã công bố...]

Lúc này, trên sân khấu, Phương Lâm đang giảng đến lý do cuối cùng mình chọn Thẩm thị: "Sự đổi mới của Thẩm thị trong công nghệ hạt nano là một trợ lực lớn cho tiến độ của dự án này..."

Tim Thẩm Hồng Nguyên hẫng đi một nhịp.

Lúc này ông ta chẳng còn bận tâm đến việc họp hành có nghiêm túc hay không nữa, lại cúi đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Chuyện này là thế nào?

Công nghệ này chẳng phải là đột phá mới nhất từ phòng thí nghiệm của Thẩm thị sao?

Chính nhờ công nghệ này mà họ mới có thể đè bẹp được nhà Lino. Vì thời gian quá gấp rút nên việc đăng ký bằng sáng chế vẫn đang trong quá trình xét duyệt.

Giờ thì sao lại…

Nhìn cái tiêu đề này, Thẩm Hồng Nguyên không khỏi hoảng loạn. Nhưng ngẫm lại, đã đến nước này rồi, nhà họ Thẩm đã có những thỏa thuận riêng với Phương Lâm.

Ngay cả khi biết nhà Lino cũng nắm giữ công nghệ này, chỉ cần khoảng cách không quá lớn, nhà họ Phương cũng sẽ không từ bỏ Thẩm thị để quay sang chọn nhà Lino.

Thông suốt điểm này, Thẩm Hồng Nguyên lại yên tâm.

Ông ta bỏ điện thoại xuống, khôi phục lại nụ cười trên mặt, thả lỏng người tựa vào lưng ghế.

Tuy nhiên, ông ta vẫn dặn dò trợ lý một tiếng, bảo anh ta khẩn trương dìm những tin tức về nhà Lino xuống.

Một lúc sau. Trợ lý của Thẩm Tinh Ngộ mặt mày vội vã đi tới, nói nhỏ vài câu vào tai Thẩm Tinh Ngộ rồi đưa điện thoại cho anh.

Thẩm Tinh Ngộ nhìn lướt qua nội dung trên màn hình, sắc mặt lập tức sa sầm xuống. Anh ta trông cực kỳ khó coi.

Thẩm Hồng Nguyên thoáng thấy vậy, còn cảm thấy hơi buồn cười.

Ông ta lắc đầu thở dài: "Dẫu sao vẫn còn trẻ quá, có chút chuyện đã hoảng lên rồi à?"

Nói rộ, ông ta trầm giọng dặn dò: "Chú ý hoàn cảnh, thu lại cái vẻ mặt đó đi, đừng để truyền thông chụp được, trông khó coi lắm."

Thẩm Hồng Nguyên vừa dứt lời, sắc mặt Thẩm Tinh Ngộ càng thêm tối tăm.

Anh ta nhanh chóng dặn dò trợ lý vài câu. Anh định đứng dậy rời đi một lát, nhưng rốt cuộc vẫn phải chú ý đến hoàn cảnh, nên đành đanh mặt ngồi im tại chỗ.

Anh ta đưa tay bật sáng màn hình điện thoại, đẩy tới trước mặt Thẩm Hồng Nguyên.

Thẩm Hồng Nguyên xua tay nói: "Ba xem qua rồi."

Khi nói, ông ta vẫn theo bản năng liếc nhìn màn hình một cái.

Chỉ một cái liếc mắt này thôi, cả người ông ta liền đờ đẫn tại chỗ.

Trên màn hình là hai tiêu đề tin tức nằm sát cạnh nhau.

Một cái là tin về đột phá kỹ thuật của tập đoàn Lino mà Thẩm Hồng Nguyên vừa nhìn thấy. Nhưng cái tin vừa làm Thẩm Hồng Nguyên mất bình tĩnh đó, giờ đây chỉ ngậm ngùi đứng ở vị trí thứ hai.

Chiếm chót vót ở vị trí đầu tiên là một tin tức mới khác:
[BÊ BỐI: Lộ diện lỗ hổng tài chính của tập đoàn Thẩm thị!]

[Giao dự án HZ cho Thẩm thị, liệu có an toàn?]

Nhìn thấy tiêu đề này, Thẩm Hồng Nguyên bật dậy thẳng lưng trên ghế. Vì quá đỗi kinh ngạc, ông ta suýt chút nữa đã đứng bật dậy ngay tại chỗ.

Vào khoảnh khắc mấu chốt, chính Thẩm Tinh Ngộ đã đưa tay ấn chặt vai ông ta lại.

Đồng tử Thẩm Hồng Nguyên chấn động, biểu cảm xuất hiện một khoảng trống rỗng trong giây lát. Nhưng lúc này, ông ta vẫn run rẩy đôi môi mà nhẫn nhịn được.

Hiện giờ, truyền thông đang đứng ở khắp các ngóc ngách. Có bao nhiêu đôi mắt tại hiện trường đang chằm chằm nhìn vào Thẩm thị, nếu họ có bất kỳ biểu hiện bất thường nào, chắc chắn sẽ khiến người ta sinh nghi.

Trên sân khấu, Phương Lâm vẫn đang giảng giải về mục tiêu dự án.

Thẩm Hồng Nguyên lại nôn nóng hơn bao giờ hết.

Ông ta chỉ có thể cầu nguyện rằng Phương Lâm và các trợ lý hiện tại đều chưa chú ý đến tin tức truyền thông. Càng hy vọng mọi người có mặt ở đây đều đủ lịch sự để không nhìn vào những thứ khác.

Đợi đến khi buổi lễ này kết thúc, hợp đồng đã ký xong, dù có xảy ra chuyện gì thì họ vẫn có thể bàn bạc lại với nhà họ Phương sau!

Phương Lâm lại đưa lên màn hình một bảng biểu. Thẩm Hồng Nguyên, người vốn dĩ đang chìm đắm trong bài giảng của Phương Lâm, giờ đây lại hận không thể nhấn nút tua nhanh.

Đừng giảng nữa!

Đừng giảng nữa!

Mấy thứ này có gì quan trọng đâu!

Mau ký hợp đồng đi!

Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán Thẩm Hồng Nguyên.

Dáng vẻ này của ông ta đã thu hút sự chú ý của một vị tổng giám đốc ngồi bên cạnh.

Người đó không nhịn được quan tâm hỏi: "Thẩm tổng sao thế, người không khỏe à?"

Thẩm Hồng Nguyên chỉ có thể lau mồ hôi trên trán, gượng gạo đáp: "Trong hội trường hơi nóng."

Trong sự cầu nguyện của Thẩm Hồng Nguyên và Thẩm Tinh Ngộ, Phương Lâm rốt cuộc cũng hoàn thành phần giảng giải.

Ông mỉm cười nhìn xuống khán đài, đưa tay mời: "Bây giờ, mời Thẩm tổng lên sân khấu để hoàn thành nghi thức ký kết cuối cùng."

Dưới khán đài lập tức vang lên tiếng vỗ tay.

Lúc này, cả Thẩm Tinh Ngộ và Thẩm Hồng Nguyên đều cùng lúc thở phào nhẹ nhõm.

Vì quá căng thẳng, khi Thẩm Hồng Nguyên đứng dậy thậm chí còn loạng choạng mất vài bước.

Người bên cạnh cười bảo: "Thẩm tổng đây là vui mừng quá đỗi rồi."

Thẩm Hồng Nguyên chỉ có thể cười trừ.

Ông ta cùng Thẩm Tinh Ngộ bước lên sân khấu. Dưới khán đài tiếng vỗ tay rền vang như sấm dậy.

Thẩm Hồng Nguyên ngồi đối diện Phương Lâm, sau lưng mỗi người đều có luật sư đứng đợi, trước mặt cả hai đều bày sẵn một bản hợp đồng.

Thẩm Hồng Nguyên nóng lòng muốn cầm lấy con dấu công ty. Lúc cầm, tay ông ta còn trượt một cái rồi mới nắm chặt lấy được.

Lúc này, tiếng vỗ tay dưới khán đài hơi lắng xuống.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếng vỗ tay dịu đi, một luồng náo động kỳ lạ bỗng nảy sinh.

Đầu tiên là tiếng kinh hô kìm nén của ai đó. Sau đó là những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên.

Phạm vi của những tiếng xì xào lan rộng dần, biến thành sự chấn động và nghi ngờ bao trùm cả hội trường.

Tiếng động dưới khán đài quá lớn, khiến Phương Lâm ngồi đối diện cũng không thể không chú ý.

Phương Lâm nhíu mày, định cầm micro hỏi chuyện.

Trợ lý của ông từ phía sau vội vã chạy tới, ghé tai ông nói nhỏ vài câu.

Phương Lâm ban đầu nhíu mày, sau đó ánh mắt dần trầm xuống.

Ông nhìn về phía Thẩm Hồng Nguyên và Thẩm Tinh Ngộ đối diện, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

"Phương tổng, chúng tôi..." Thẩm Tinh Ngộ lập tức tiến lên một bước định lên tiếng.

Nhưng Phương Lâm đột ngột đứng dậy, cắt ngang lời Thẩm Tinh Ngộ.

Ông cầm micro, đối mặt với khán đài, lạnh lùng nói: "Cảm ơn quý vị đã đến đây. Tuy nhiên, tư liệu hậu cần đã xảy ra một chút vấn đề, buổi ký kết hôm nay e rằng không thể hoàn thành. Xin lỗi vì đã để quý vị phải đi một chuyến vô ích."

Nói xong, Phương Lâm chẳng thèm liếc nhìn hai người nhà họ Thẩm lấy một cái, vội vã rời khỏi hiện trường.

Diễn biến này không ai lường trước được.

Cả hội trường xôn xao.

Có những người không hiểu chuyện còn ngơ ngác hỏi han khắp nơi. Nhưng những kẻ thính nhạy thì lập tức hiểu ra: Lỗ hổng tài chính của Thẩm thị e là có thật.

Nếu không, với phong thái và sự dạy dỗ của Phương Lâm, dù có thấy hai cái tin tức kia cũng sẽ không rời đi một cách không nể mặt như vậy.

Sau cơn ngỡ ngàng, những người khác vẫn ngồi đó, nhưng đám truyền thông đang ẩn nấp khắp nơi lập tức phát điên.

Những người nhà họ Thẩm vừa mới được vây quanh phỏng vấn một cách nồng nhiệt lúc trước, giờ đây lại bị bao vây kín mít một lần nữa.

Thẩm Tinh Ngộ là người có năng lực hành động mạnh nhất, một mặt nhanh chóng dặn dò trợ lý làm quan hệ công chúng, một mặt đuổi theo hướng Phương Lâm vừa rời đi.

Thẩm Hồng Nguyên vẫn còn bàng hoàng trên sân khấu, cùng với Thẩm phu nhân đang đờ người ở hàng ghế dưới ngay lập tức bị chặn đứng.

Vô số ống kính trong nháy mắt chĩa thẳng vào mặt Thẩm Hồng Nguyên.

"Thẩm tổng, ông đã xem tin tức chưa? Xin hỏi ông có biết về lỗ hổng tài chính của quý công ty như tin đã đưa không?"

"Phương tổng bỏ đi ngay lúc chuẩn bị ký kết, liệu có phải là do ông đã không công khai thành thực tình trạng của công ty khi đàm phán không?"

"Thẩm thị nỗ lực giành lấy dự án HZ như vậy, có phải chỉ để lấp l**m thâm hụt nội bộ không? Điều này liệu có mâu thuẫn với phát ngôn ban đầu của ông không?"

"Xin hỏi đột phá kỹ thuật của tập đoàn Lino có liên quan gì đến quý công ty không?"

"Nghe nói độ chính xác trong kỹ thuật của tập đoàn Lino cao hơn Thẩm thị, ông có suy nghĩ gì về việc này?"

Mới chỉ một giờ trước, khi vừa vào trường, nhà họ Thẩm vẫn là trung tâm được tung hô.

Truyền thông từng người một dịu dàng tìm hiểu về công việc, gia đình và cả lý tưởng cá nhân của họ. Nhưng chỉ trong chớp mắt, tình hình đảo ngược hoàn toàn, từng câu hỏi sắc nhọn giáng xuống đầu xuống cổ.

Thẩm Hồng Nguyên nhìn biển người bên dưới.

Nhìn những kẻ vừa mới cười nói niềm nở với mình, giờ đây đột ngột thay đổi bộ mặt.

Đã ở tuổi ngoài năm mươi, bên tai ông ta bỗng dưng vang lên lời mắng nhiếc lạnh lùng, quen thuộc của người cha quá cố: "Đồ vô dụng!"

Giữa hội trường ồn ào náo loạn, trợ lý của Thẩm Hồng Nguyên bất ngờ kêu lên một tiếng kinh hãi: "Chủ tịch!"

Thẩm Hồng Nguyên ngất xỉu rồi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (147)
Chương 1: Chương 1: Trà Xanh Chương 2: Chương 2: Ăn Vạ Chương 3: Chương 3: Tàn Phế Chương 4: Chương 4: Chó Nạn Nhân Chương 5: Chương 5: Bàn Ăn Chương 6: Chương 6: Hậu Di Chứng Chương 7: Chương 7: Chó Ngốc Chương 8: Chương 8: Em Trai Chương 9: Chương 9: Giấc Mơ Chương 10: Chương 10: Làm Thêm Chương 11: Chương 11: Gấp Ba Chương 12: Chương 12: Mời Khách Chương 13: Chương 13: Bàn Chải Bồn Cầu Chương 14: Chương 14: Gà Mắc Tóc Chương 15: Chương 15: Hộp Giấy Chương 16: Chương 16: Che Giấu Chương 17: Chương 17: Đi Quẩy Chương 18: Chương 18: Đuổi Ra Ngoài Chương 19: Chương 19: Bánh Bao Chương 20: Chương 20: Kể Chuyện Chương 21: Chương 21: Không Nhận Người Thân Chương 22: Chương 22: Trương Lân Chương 23: Chương 23: Vất Vả Chương 24: Chương 24: Thằng Em Chương 25: Chương 25: Yến Tiệc (1) Chương 26: Chương 26: Yến Tiệc (2) Chương 27: Chương 27: Yến Tiệc (3) Chương 28: Chương 28: Yến Tiệc (Kết) Chương 29: Chương 29: Nghi Ngờ Chương 30: Chương 30: Tiền Thuê Chương 31: Chương 31: Trẻ Mồ Côi Chương 32: Chương 32: Tài Trợ Chương 33: Chương 33: Hiểu Lầm Chương 34: Chương 34: Đứa Con Riêng Chương 35: Chương 35: Đánh Tiểu Tam Chương 36: Chương 36: Áy Náy Chương 37: Chương 37: Cảnh giác Chương 38: Chương 38: Tháo chạy thục mạng Chương 39: Chương 39: Cầu cứu Chương 40: Chương 40: Cảm ơn Chương 41: Chương 41: Nuôi chó Chương 42: Chương 42: Ảnh chụp Chương 43: Chương 43: Công việc Chương 44: Chương 44: Nhận lại Chương 45: Chương 45: Đi học có lương Chương 46: Chương 46: Giám định huyết thống Chương 47: Chương 47: Hối lỗi Chương 48: Chương 48: Người cũ Chương 49: Chương 49: Cái ly Chương 50: Chương 50: Thưởng rượu Chương 51: Chương 51: Lợi dụng Chương 52: Chương 52: Gồng mình Chương 53: Chương 53: Lý do Chương 54: Chương 54: Công việc Chương 55: Chương 55: Sở trường Chương 56: Chương 56: Trở lại Chương 57: Chương 57: Cố Ninh Khải Chương 58: Chương 58: Giằng co cực hạn Chương 59: Chương 59: Từ chối Chương 60: Chương 60: Dẫm đạp Chương 61: Chương 61: Chống lưng Chương 62: Chương 62: Sinh nhật Chương 63: Chương 63: Hỏi lại Chương 64: Chương 64: Thân phận Chương 65: Chương 65: Mà là Chương 66: Chương 66: Nhóm người đặc thù Chương 67: Chương 67: Bắt cóc Chương 68: Chương 68: Khuyến khích Chương 69: Chương 69: Tiếp đãi Chương 70: Chương 70: Thăm dò Chương 71: Chương 71: Bình thường Chương 72: Chương 72: Chuyện nhỏ Chương 73: Chương 73: Thẩm Tinh Ngộ Chương 74: Chương 74: Xuống đi Chương 75: Chương 75: Nhà họ Thẩm Chương 76: Chương 76: Căn Phòng Chương 77: Chương 77: Chuyển đồ Chương 78: Chương 78: Bánh ngọt Chương 79: Chương 79: Nỗi khổ khó nói Chương 80: Chương 80: Thuyết phục Chương 81: Chương 81: Bác sĩ Chương 82: Chương 82: Vuốt ve Chương 83: Chương 83: Chặn người Chương 84: Chương 84: Đàm phán Chương 85: Chương 85: Hôn ước Chương 86: Chương 86: Xem mắt Chương 87: Chương 87: Miêu tả không đúng sự thật, quan trọng là... Chương 88: Chương 88: Kiềm chế Chương 89: Chương 89: Bôi thuốc Chương 90: Chương 90: Do dự Chương 91: Chương 91: Cố Chấp Chương 92: Chương 92: Món quà Chương 93: Chương 93: Không cam tâm Chương 94: Chương 94: Ra tay Chương 95: Chương 95: Mỗi một lần Chương 96: Chương 96: Giam cầm Chương 97: Chương 97: Canh phòng cẩn thận Chương 98: Chương 98: Gấu nhỏ Chương 99: Chương 99: Tâm cơ Chương 100: Chương 100: Ớt Chương 101: Chương 101: Đồ ngọt Chương 102: Chương 102: Ông nội Chương 103: Chương 103: Hôn Nhau Chương 104: Chương 104: Từ chức Chương 105: Chương 105: Bạn trai Chương 106: Chương 106: Trổ hết tài nghệ Chương 107: Chương 107: Cái hộp Chương 108: Chương 108: Giá trị Chương 109: Chương 109: Lo âu Chương 110: Chương 110: Không quen Chương 111: Chương 111: Sắp xếp Chương 112: Chương 112: Hoàn mỹ Chương 113: Chương 113: Dự phòng Chương 114: Chương 114: Nổi giận Chương 115: Chương 115: Thay lòng đổi dạ Chương 116: Chương 116: Về nhà Chương 117: Chương 117: Bùng nổ Chương 118: Chương 118: Thẩm Thành Chương 119: Chương 119: Kem Chương 120: Chương 120: Ánh dương (H kéo rèm) Chương 121: Chương 121: Đói Chương 122: Chương 122: Ký kết Chương 123: Chương 123: Chỉ trích Chương 124: Chương 124: Di sản Chương 125: Chương 125: Bài thi Chương 126: Chương 126: Hạnh phúc Chương 127: Chương 127: Hành hạ Chương 128: Chương 128: Vụ Án Chương 129: Chương 129: Vô dụng Chương 130: Chương 130: Di chúc Chương 131: Chương 131: Tân sinh (Hoàn Chính Văn) Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện - Cầu hôn (1) Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện - Cầu hôn (2) Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện - Cầu hôn (3) Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện - Cầu hôn (Hoàn) Chương 136: Chương 136: Ngoại Truyện Nếu Như (1) Chương 137: Chương 137: Ngoại Truyện Nếu Như (2) Chương 138: Chương 138: Ngoại Truyện Nếu Như (3) Chương 139: Chương 139: Ngoại Truyện Nếu Như (4) Chương 140: Chương 140: Ngoại Truyện Nếu Như (5) Chương 141: Chương 141: Ngoại Truyện Nếu Như (6) Chương 142: Chương 142: Ngoại Truyện Nếu Như (7) Chương 143: Chương 143: Ngoại Truyện Nếu Như (8) Chương 144: Chương 144: Ngoại Truyện Nếu Như (9) Chương 145: Chương 145: Ngoại Truyện Nếu Như (10) Chương 146: Chương 146: Ngoại Truyện Nếu Như (11) Chương 147: Chương 147: Ngoại Truyện Nếu Như (HOÀN)