Chương 122
Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ

Chương 122: Chi tiết không hợp lý

"Người nào là Groselle?" Trong giấc mơ, Leonard mờ mịt nhìn về phía trước, lên tiếng hỏi.

Nơi đó có một đống lửa trại rất lớn, bên cạnh có hơn mười Cự Nhân một mắt đồng tử dựng thẳng, làn da màu lam xám vây quanh mà anh thấy dáng vẻ không có gì khác nhau.

'Thẳng thắn mà nói, không dựa vào năng lực "Người không mặt" thì tôi cũng không phân biệt được... Với mình mà nói, nếu không có sự khác biệt về tuổi tác, kiểu tóc, chiều cao, vết sẹo, quần áo, độ trưởng thành thì Cự Nhân đều có chung một hình dáng...' Klein lẩm bẩm hai câu trong lòng, cực kỳ bình tĩnh nghiêng đầu nhìn tiểu thư "Chính Nghĩa", giống như đang nói cô là "Khán Giả", việc này không làm khó được cô.

Audrey giơ tay chỉ một Cự Nhân đang uống rượu ừng ực, thỉnh thoảng lại rống ầm lên hai tiếng tỏ vẻ tán thưởng.

"Đó chính là Groselle."

"Xem ra đang ở trong một tập tục của tộc Cự Nhân. Hành động để tỏ ý khẳng định và tán thưởng, không phải vỗ tay mà là rống to, giọng rống càng lớn thì mức độ tán thưởng càng cao."

'Những gì mà tiểu thư "Chính Nghĩa" thể hiện lúc này giống hệt như một nhà dân tộc học vậy... Cũng may chỉ là rống to, chứ không phải là ca hát, nếu không thì tiếng ồn sẽ khủng khiếp lắm. Một điều rất rõ ràng rằng Cự Nhân ở nơi này đều không am hiểu âm luật, tiếng rống vừa rồi chẳng có cảm giác tiết tấu gì cả...' Klein khẽ gật đầu, nói với "Chính Nghĩa" Audrey:

"Bắt đầu dẫn dắt đi."

Audrey tiến lên phía trước, Leonard thì lùi về sau, giơ tay phải lên vuốt cằm, nói:

"Anh nói xem, ở kỷ thứ hai, chủng tộc siêu phàm nào nắm giữ phổ biến đặc tính phi phàm con đường "Đêm Tối"?"

"Không phải Ma sói à?" Klein liếc Leonard một cái, nghi ngờ phải chăng người bạn học thi sĩ này bị lây phải bệnh truyền thống của "Kẻ Gác Đêm" - trí nhớ không tốt rồi không.

"Tôi biết." Leonard vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, vẻ mặt có chút kỳ quặc: "Vậy chúng nhập vai "Thi Sĩ Nửa Đêm" như thế nào? Hay nên nói, ma dược lúc đó có tên là "Kẻ Rít Gào Đêm Khuya"?"

"Từ đầu đã không có tên ma dược..." Klein vừa sơ sẩy đã bị Leonard làm méo mó suy nghĩ, trong đầu nhất thời hiện ra cảnh tượng tên này ngồi dưới đất, hướng về ánh trăng tru lên, không nhịn được nói nhỏ một câu: "Cái này có lẽ thích hợp với anh, không cần viết thơ, cực kỳ đơn giản."

Khóe miệng Leonard giật giật, nói:

"Thi sĩ cũng chia ra các loại, tôi là loại hình ngâm xướng."

Lúc hai người nói chuyện phiếm, Audrey đã từng bước đẩy mạnh dẫn dắt, giấc mơ của Groselle lần lượt hiện ra một góc của "Rừng suy bại", "Đường hầm hoang vu", "Vương đình Cự nhân", các địa phương như trấn Bình Minh, quốc gia Hoàng Kim.

Bởi vì Groselle không phải là người hầu của "thần linh" như Vua Cự Nhân, cho nên chỉ khi nào đi trực ở "Rừng suy bại" hoặc là cung điện, con đường nào đó của vương đình, thì thỉnh thoảng mới nhìn thấy những người có địa vị cao này, hơn nữa còn không dám nhìn thẳng, phải quỳ một gối xuống, cúi thấp đầu nghênh đón. Bởi vậy, hình tượng của Vua Cự Nhân Aurmir, Hoàng Hậu Cự Nhân Omebella, con trai cả của Vua Cự Nhân "Thần Bình Minh" Badheil không hiện ra trực quan trong giấc mơ, chỉ tồn tại với hình thức là tranh chân dung.

Bí mật mà Groselle biết được cũng rất ít, kiến thức về thế cục của thế giới và lịch sử hoàn toàn không bằng "Ca Sĩ Tinh Linh" Siatas. Nhưng thú vị ở chỗ, trong tộc Cự nhân của "Vương đình Cự nhân", danh xưng "kẻ phản bội" là chỉ Soniathrym, họ tuyên bố kẻ này đã ruồng bỏ vị cổ thần đồng minh, khiến cho Thuỷ tổ Huyết tộc Lilith ngã xuống kia.

Klein rất nghi ngờ điều này, bởi vì Soniathrym là một người hấp tấp, rõ ràng là không am hiểu chuyện như thế.

'"Nữ Vương Thiên Tai" kia xem ra còn có năng lực ấy hơn, nhưng vấn đề ở chỗ, bà ta muốn mưu tính điều gì cũng đều rất khó để qua mắt được chồng mình, cổ thần chân chính, Soniathrym... Để so sánh mà nói, Vua Cự Nhân Aurmir là kẻ phản bội còn hợp lý hơn...' Trong lúc Klein phân tích giản lược, Audrey đã chuyển hướng dẫn dắt, định để Groselle thể hiện ra những hiểu biết bên ngoài "Vương đình Cự nhân".

Đáng tiếc, sau khi Cự nhân này rời khỏi vương đình, đi qua trấn Ban Mai, đến quốc gia Hoàng Kim không bao lâu, thì phải vào bản du ký, tiến vào thế giới trong sách này, cho nên không biết quá nhiều về tướng mạo con người và tục lệ của các khu vực tương ứng.

"Thông tin có giá trị nhất bây giờ chính là sau khi từ "Trấn Noon" xâm nhập vào khu vực của "Vương đình Cự nhân", làm thế nào để né tránh chính diện, từ "Rừng suy bại", "Đường hầm hoang vu" tiến vào bên trong." Audrey kết thúc dẫn dắt, trở về bên cạnh Klein và Leonard: "Việc này cực kỳ có ích cho cuộc thăm dò tiếp theo của mấy người "Mặt Trời"."

"Ừm, trong lần tụ hội tới có thể nói việc này cho cậu ta biết." Klein gật đầu nói.

Anh định đề nghị thông qua giấc mơ của Groselle tiến vào trong biển lớn tiềm thức tập thể của thế giới trong sách, Audrey bỗng nhìn lại một chút, nói như đang suy xét:

"Có một chi tiết không hợp lý lắm."

"Chi tiết gì?" Leonard nghiêm túc nhớ lại những gì mắt thấy tai nghe vừa rồi, không phát hiện ra có chỗ nào đáng để nghi ngờ.

"Chính Nghĩa" Audrey liếc nhìn "Thế Giới" một cái:

"Liên quan đến việc "Rừng suy bại" mai táng cha mẹ của Vua Cự Nhân Aurmir, quy định chỉ có một cổ thần có thể tiến vào cực kỳ không hợp lý."

Klein vốn không chú ý thấy chi tiết này có vấn đề gì, được tiểu thư "Chính Nghĩa" nhắc nhở một câu như thế, nhất thời nảy ra ý tưởng, cân nhắc rồi nói:

"Cha mẹ của Vua Cự Nhân tương đương với thủy tổ của tộc Cự nhân, bình thường mà nói, hẳn là đối tượng được toàn tộc hiến tế và sùng bái mới phải..."

"Đúng vậy, bất kể là chủng tộc nào, đều có cảm xúc sùng bái tổ tiên nhất định, tộc Cự nhân cũng không ngoại lệ. Từ giấc mơ của Groselle có thể thấy được, những người canh gác như họ thường xuyên tự động hiến tế hai vị thủy tổ này ở bên ngoài "Rừng suy bại"." Audrey gật đầu đồng ý: "Nếu không có nhân tố khác ảnh hưởng, Vua Cự Nhân thỉnh thoảng nên tổ chức cho các đối tượng bồi dưỡng trọng điểm trong tộc tới cúng tế thủy tổ, chứ không phải là quy định chỉ một mình mình có thể tiến vào."

"Có lẽ trong "Rừng suy bại" ẩn chứa một mối nguy hiểm rất lớn, những Cự nhân xa xưa nhất này đều không điên cuồng, bạo ngược, mất lí trí sao? Sau khi họ chết, thi hài làm ô nhiễm cảnh vật xung quanh, ảnh hưởng đến cả mảng rừng rậm, cũng không phải là chuyện quá khó để lý giải." Leonard đưa ra suy đoán của mình.

Audrey và Klein cùng lắc đầu, phủ định cách nói này.

"Nếu chỉ là gây nguy hại hoặc là ô nhiễm, thì Hoàng Hậu Cự Nhân Omebella, "Thần Bình Minh" Badheil rõ ràng có thể chống đỡ một cách hữu hiệu, hơn nữa dưới sự trợ giúp của Vua Cự Nhân, gần như không tồn tại vấn đề gì. Nhưng họ vẫn không được phép tiến vào "Rừng suy bại", cho dù là đi theo vị cổ thần kia cũng không được." Klein đơn giản nói ra cái nhìn và suy đoán của mình: "Có lẽ nơi đó không chỉ mai táng cha mẹ của Vua Cự Nhân Aurmir, mà còn có bí mật khác."

"Khả năng này rất lớn." Audrey nghiêm túc suy nghĩ.

Đôi mắt xanh biếc trên khuôn mặt được che phủ bởi mặt nạ của cô hơi chuyển động, mơ hồ lộ ra chút hiếu kỳ.

"Nếu quả thật là vậy, thì đó là một bí mật không thể để cho vợ con, tùy tùng, người trong tộc biết được, là gì đây? Thú vị đấy..." Leonard nở nụ cười, để mặc cho suy nghĩ bay xa.

Sau khi thảo luận một hồi, ba người tranh thủ thời gian, thông qua "Đường hầm hoang vu", đi vào trong "Vương đình Cự nhân", định tiến vào trong cung điện lắng đọng ánh hoàng hôn này.

Căn cứ vào kinh nghiệm của Klein, kỳ thực đây là con đường tiến vào rìa giấc mơ của Groselle.

Lần này, không cần anh phải giả vờ mở "Đói Khát Ngọ Nguậy" ra, dùng sức mạnh của "xác sống" để mở cánh cửa lớn nặng nề ở chỗ Cự nhân thủ vệ, "Chính Nghĩa" Audrey trực tiếp ảnh hưởng đến giấc mơ, để cho cánh cửa khổng lồ cao hơn mười mét kia nhẹ nhàng mở về sau hệt như tờ giấy. Bởi vì bị "Chữ Thập Vô Ám" bài xích, nên Klein cũng không mang theo chiếc găng tay da người kia.

Ngoài cửa là một thế giới xám xịt, phía trước không phải là "Vương đình Cự nhân", mà biến thành một sườn dốc đứt đoạn.

Sau khi ba người thảo luận về các tình huống có thể gặp phải trong biển tiềm thức tập thể cũng như phương án tương ứng, Audrey để cho vách đá đứt đoạn kia mọc ra một chiếc cầu thang.

Chiếc cầu thang này uốn lượn quanh co, dẫn vào một thế giới tâm linh sâu thẳm, mờ mịt, yên tĩnh, không nhìn thấy tận cùng.

Ba người không chậm trễ, đặt chân lên cầu thang ngay, từng bước đi xuống.

Trong hoàn cảnh cô liêu tĩnh mịch đến mức khiến người ta muốn phát điên, cứ đi được một đoạn, "Chính Nghĩa" Audrey lại sử dụng vài lần "Trấn an".

Cô làm thế không những trấn an Klein, Leonard và bản thân, mà còn trấn an tiềm thức của Groselle - cũng chính là vách đá xám trắng kia, để tránh đối phương xuất hiện sự nóng nảy, làm ô nhiễm thể tâm trí hoặc là thể tinh linh của ba người.

Vô số bàn tay thối rữa của Cự nhân mà Klein "gặp được" lần trước không hề xuất hiện, ngay cả thế giới tâm linh mang đến nỗi cô độc, sự yên tĩnh, cảm giác nhìn không thấy tận cùng, không có điểm cuối, khó mà chịu nổi, cũng bởi có đội ngũ hành động, được nói chuyện với nhau mà có vẻ không còn đáng sợ nữa.

"Đây là thế giới tâm linh, lĩnh vực ý thức. Quả thật là không giống với những nơi khác lắm." "Ngôi Sao" Leonard nhìn xung quanh, dường như muốn dùng vài câu thơ để diễn tả sự xúc động của mình, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn bỏ qua.

Đổi lại là nơi khác, nhiệm vụ khác, có lẽ Klein sẽ bảo người bạn học thi sĩ giữ yên lặng, nhưng ở trong này, anh thấy đối phương tùy tiện nói câu gì cũng tốt.

"Chính Nghĩa" Audrey cũng không hề bài xích sự trao đổi, nghiêm túc nói:

"Cảm nhận mà chúng ta đạt được trực quan mới là bản chất của hoàn cảnh này, còn vách núi đứt đoạn, vách đá, thế giới xám xịt mà chúng ta thấy lại thuộc về một loại phản ánh tiềm thức của chúng ta ở trong nơi này, đổi lại là chủng tộc khác, chưa chắc đã có cảnh tượng thế này..."

"... Giờ tôi mới cảm thấy tâm lý học rất thú vị." Leonard nghe xong, nói với vẻ rất hứng thú.

Klein liếc anh một cái, nhịn xuống câu nói với tính cách và thói quen của anh, quả thực không hợp với con đường "Khán Giả".

Trong lúc trao đổi, ba người không biết đã đi bao lâu, rốt cuộc bước xuống mặt đất xám xịt mơ hồ nhưng rắn chắc.

Từ nơi này nhìn lên, có thể thấy từng vệt sáng lắc lư qua lại, chúng dày đặc lại chồng chéo lên nhau, tạo thành một biển lớn hư ảo.

Klein, Leonard và Audrey đang định đi tiếp về phía trước, chợt có một "dòng nước" tuôn ra, một vệt sáng khá mơ hồ từ trong đó dựng thẳng lên.

Đó là một Cự nhân màu lam xám cao sáu bảy mét, giữa ngực và bụng cuốn một miếng da có vảy rồng, những chỗ để lộ ra ngoài giăng kín những hoa văn, phù hiệu và biểu trưng không thể dùng từ ngữ để miêu tả, vượt qua phạm trù cảm quan bình thường.

Con mắt duy nhất có đồng tử dựng thẳng của hắn tràn ngập tơ máu, tỏa ra khí chất cuồng bạo không hề che giấu, có khuynh hướng hủy diệt rõ ràng, trên miệng ngậm một cái đùi người máu me đầm đìa.

Đây là một Cự nhân cấp Bán Thần!

Hắn là một ảo ảnh sót lại trong biển lớn tiềm thức tập thể, có lẽ đến từ một lần gặp gỡ trực tiếp nào đó của tổ tiên nhân loại hoặc chủng tộc khác, cũng có thể là xuất phát từ sự hiểu biết của Cự nhân Groselle.

Hắn vừa xuất hiện, cảm xúc điên cuồng lập tức lan về phía đám người Klein, giống như bệnh dịch có thể lây lan.

Đây là thế giới mà tinh thần, ý thức, tâm linh trực tiếp tiếp xúc!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (204)
Chương 1: Chương 1: Đến khám Chương 2: Chương 2: Ý nghĩa tồn tại Chương 3: Chương 3: Phương hướng điều tra Chương 4: Chương 4: Giữ bí mật Chương 5: Chương 5: Rút bài Chương 6: Chương 6: Thế giới thật nhỏ Chương 7: Chương 7: Lời tiên đoán Chương 8: Chương 8: Pháo đài cổ kỳ lạ Chương 9: Chương 9: Oán linh cổ xưa Chương 10: Chương 10: Thứ phía sau cánh cửa Chương 11: Chương 11: Nhận biết một thứ Chương 12: Chương 12: Ghi chú Chương 13: Chương 13: Không phải người mới nào cũng giống nhau Chương 14: Chương 14: "Kẻ Khờ" than thở Chương 15: Chương 15: Thông báo nhắc nhở Chương 16: Chương 16: Bị biết được Chương 17: Chương 17: Vấn đề tình báo Chương 18: Chương 18: Nguyên nhân cái chết của Medici Chương 19: Chương 19: Nguy cơ ngắn ngủi Chương 20: Chương 20: Chuyến tàu Chương 21: Chương 21: "Thần dụ" Chương 22: Chương 22: "Thánh giả" hàng lâm Chương 23: Chương 23: Công tước Chương 24: Chương 24: Thiên phú quyên tiền Chương 25: Chương 25: Khắc chế Chương 26: Chương 26: Hồi ức của Nast Chương 27: Chương 27: "Thiên Sứ" mới Chương 28: Chương 28: Thế giới tâm linh Chương 29: Chương 29: Mùi vị quen thuộc Chương 30: Chương 30: Tín đồ điên cuồng  Chương 31: Chương 31: Lần đầu giảng đạo Chương 32: Chương 32: Quà tặng Chương 33: Chương 33: Niềm vui của cuộc sống  Chương 34: Chương 34: Lựa chọn đối tượng ký sinh  Chương 35: Chương 35: Quyết định của Hazel Chương 36: Chương 36: 'Pháp Sư Quỷ Dị' vs 'Kẻ Ký Sinh' Chương 37: Chương 37: Dùng tên của ngươi Chương 38: Chương 38: Câu trả lời tích cực Chương 39: Chương 39: Bề tôi của "Bí ẩn" Chương 40: Chương 40: Tính lây nhiễm của ký sinh Chương 41: Chương 41: "Dọn kho" Chương 42: Chương 42: Hành động chung Chương 43: Chương 43: "Bậc thầy" Alger Chương 44: Chương 44: Sợ hãi trong lòng Chương 45: Chương 45: Nghi thức không có "lời đáp" Chương 46: Chương 46: Lời chúc mừng của Arrodes Chương 47: Chương 47: Một khả năng khác Chương 48: Chương 48: Khúc dạo đầu Chương 49: Chương 49: "Người liên thể" Chương 50: Chương 50: Ván bài Chương 51: Chương 51: Thần bài "Dwayne" Chương 52: Chương 52: Thành lập mối quan hệ Chương 53: Chương 53: Xúi giục Chương 54: Chương 54: Nhạc dạo Chương 55: Chương 55: Chương nhạc thứ nhất Chương 56: Chương 56: Chương nhạc thứ hai Chương 57: Chương 57: Điệp khúc Chương 58: Chương 58: Chương nhạc thứ ba Chương 59: Chương 59: Chương nhạc thứ tư   Chương 60: Chương 60: Chương cuối và chương kết Chương 61: Chương 61: Giải quyết tốt hậu quả Chương 62: Chương 62: Phân phó Chương 63: Chương 63: Quà tặng luôn luôn phải trả lại Chương 64: Chương 64: Phí cố vấn Chương 65: Chương 65: Một lời nhắc nhở khác của Roselle Chương 66: Chương 66: Ngày 1 tháng 9 Chương 67: Chương 67: Sự trưởng thành của mỗi người Chương 68: Chương 68: Mỗi người đều trưởng thành Chương 69: Chương 69:  Bước chân của chiến tranh Chương 70: Chương 70: Tin tức về Linh Giáo Đoàn Chương 71: Chương 71: Trang viên Bài Ca Hoa Hồng Chương 72: Chương 72: Không ngờ tới Chương 73: Chương 73: Kiên trì Chương 74: Chương 74: Thủ đoạn của ma nữ Chương 75: Chương 75: Giá chữ thập Chương 76: Chương 76: Đáp án Chương 77: Chương 77: Cái chết của Mason Dere Chương 78: Chương 78: Nghệ thuật dịch chuyển Chương 79: Chương 79: Dị biến mang tính ngẫu nhiên Chương 80: Chương 80: Hai lần cấm đoán Chương 81: Chương 81: Lừa gạt Chương 82: Chương 82: Tự cứu Chương 83: Chương 83: Di tích số 1 Chương 84: Chương 84: Liên hợp hành động Chương 85: Chương 85: Tính khả năng Chương 86: Chương 86: Người tịnh hoá cường lực Chương 87: Chương 87: Phải có ánh sáng Chương 88: Chương 88: Thu hoạch Chương 89: Chương 89: Nhật ký đến sớm Chương 90: Chương 90: Sự phát triển của "Dự đoán" Chương 91: Chương 91: Vấn đề của Gehrman Chương 92: Chương 92: Danh sách Chương 93: Chương 93: Hy vọng Chương 94: Chương 94: Mặt biển yên lặng Chương 95: Chương 95: Nữ vương Chương 96: Chương 96: Bất đồng trong quan điểm lập kế hoạch Chương 97: Chương 97: Đều có tâm tư Chương 98: Chương 98: Đặt mình trong dòng nước xiết Chương 99: Chương 99: Hành Giả Giấc Mơ Chương 100: Chương 100: Một lần "Thử thách" Chương 101: Chương 101: Gió bão đầu não Chương 102: Chương 102: "Gián điệp" thật giả Chương 103: Chương 103: Trực giác của "Khán Giả" Chương 104: Chương 104: Giỏi dùng thôi miên Chương 105: Chương 105: Con đường khác nhau, phong cách khác nhau Chương 106: Chương 106: Ba đánh một Chương 107: Chương 107: Hội trưởng Chương 108: Chương 108: Nghi thức "đo ni đóng giày" Chương 109: Chương 109: Mạch suy nghĩ Chương 110: Chương 110: "Ma quỷ" chân chính Chương 111: Chương 111: Người siêu phàm và người bình thường Chương 112: Chương 112: Người công cụ Chương 113: Chương 113: Quyền hành của "Mặt Trăng" Chương 114: Chương 114: Bí mật bị che giấu Chương 115: Chương 115: Giấc mơ của ai Chương 116: Chương 116: "Giảng bài" online Chương 117: Chương 117: Tay trái của chúa Chương 118: Chương 118: Quan hệ gần hơn Chương 119: Chương 119: Kẻ ngao du tinh không Chương 120: Chương 120: Cái tên quen thuộc Chương 121: Chương 121: Biên niên sử Tinh Linh Chương 122: Chương 122: Chi tiết không hợp lý Chương 123: Chương 123: "Đáy biển" Chương 124: Chương 124: Có lẽ là thật Chương 125: Chương 125: Đại sảnh thành thực Chương 126: Chương 126: Tiếng la hét sau cửa Chương 127: Chương 127: Ba khả năng Chương 128: Chương 128: Đáp án của vấn đề Chương 129: Chương 129: Không có câu trả lời Chương 130: Chương 130: Yêu cầu của Dorian Chương 131: Chương 131: Bốn lựa chọn Chương 132: Chương 132: Bí mật được che giấu Chương 133: Chương 133: Người làm vườn siêng năng Chương 134: Chương 134: Suy nghĩ về nhập vai Chương 135: Chương 135: Người trở về Chương 136: Chương 136: Đột nhiên xuất hiện Chương 137: Chương 137: Backlund hỗn loạn Chương 138: Chương 138: Người dân trong chiến tranh Chương 139: Chương 139: Xem kỹ hoàn cảnh Chương 140: Chương 140: Suy luận rất đơn giản Chương 141: Chương 141: Thái độ của Thần linh Chương 142: Chương 142: Âm thầm lẩn trốn Chương 143: Chương 143: Lựa chọn khó khăn Chương 144: Chương 144: Những câu chuyện quỷ dị Chương 145: Chương 145: Tự hỏi Chương 146: Chương 146: Người buồn cười Chương 147: Chương 147: Các thiên sứ của "Kẻ Khờ" Chương 148: Chương 148: Cửa đột phá Chương 149: Chương 149: Bản sắc diễn xuất Chương 150: Chương 150: Hợp tác Chương 151: Chương 151: Cảnh khốn cùng khác nhau Chương 152: Chương 152: Tích lũy cống hiến Chương 153: Chương 153: Năm 1368 Chương 154: Chương 154: Một quyển Chương 155: Chương 155: Thù lao đặc biệt Chương 156: Chương 156: Đuổi hổ nuốt sói Chương 157: Chương 157: Ám hiệu Chương 158: Chương 158: Chỗ mâu thuẫn Chương 159: Chương 159: Nhật ký mấu chốt Chương 160: Chương 160: Tương tác Chương 161: Chương 161: Ung dung Chương 162: Chương 162: Gia đình hỗn loạn Chương 163: Chương 163: Kiên nhẫn Chương 164: Chương 164: Thông "linh" Chương 165: Chương 165: Cao thủ "Poker" Chương 166: Chương 166: Bút ký lữ hành Chương 167: Chương 167: Người trông coi hùng mạnh Chương 168: Chương 168: Ý chí còn sót lại Chương 169: Chương 169: Bên trong Vương đình Chương 170: Chương 170: Sự theo dõi quen thuộc Chương 171: Chương 171: Tổ chức mạnh nhất Chương 172: Chương 172: Nỗi sợ của Klein Chương 173: Chương 173: Phối hợp ăn ý Chương 174: Chương 174: Người săn đuổi Vương đình Chương 175: Chương 175: Nhược điểm Chương 176: Chương 176: Chỉ thị của "Kẻ Khờ" Chương 177: Chương 177: Sau khi thăm dò Chương 178: Chương 178: Cường hoá đội ngũ Chương 179: Chương 179: Thời cơ Chương 180: Chương 180: Bất ngờ Chương 181: Chương 181: Lâu Đài Khởi Nguyên Chương 182: Chương 182: Cuối cùng cũng có thành quả Chương 183: Chương 183: Áp lực Chương 184: Chương 184: Tin tức như bão táp Chương 185: Chương 185: Giao dịch khó nói Chương 186: Chương 186: Giữa sân khấu Chương 187: Chương 187: Tụng niệm Chương 188: Chương 188: Ngài Cửa Chương 189: Chương 189: Mùi hương Chương 190: Chương 190: Lời đồn trong niên đại cổ xưa Chương 191: Chương 191: Trong lịch sử Chương 192: Chương 192: Học Giả Cổ Đại Chương 193: Chương 193: Một hình thức làm bạn khác Chương 194: Chương 194: Ý định Chương 195: Chương 195: Mùa đông Chương 196: Chương 196: Báo động trước Chương 197: Chương 197: Phát triển hợp lý Chương 198: Chương 198: Suýt chút nữa Chương 199: Chương 199: Ba mũi tên cùng bắn ra Chương 200: Chương 200: Kẻ buôn thần bán thánh thực sự Chương 201: Chương 201: Hỗn loạn Chương 202: Chương 202: Chưa muộn Chương 203: Chương 203: Trốn Chương 204: Chương 204: Chạy như điên