Chương 122
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 122

Bóng đèn sợi đốt chiếu thẳng từ trên đầu xuống, bầu không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại, tạo cho người ta có cảm giác ngột ngạt, hít thở không thông.

Lương Thiên Hùng tóc bạc trắng phớ, trên gương mặt đầy nếp nhăn, đã là một ông lão sáu, bảy mươi tuổi, khoác trên mình bộ vest đặt may được cắt may tinh xảo, bình tĩnh tự tại ngồi trong phòng thẩm vấn, dáng vẻ tuổi già sức yếu.

“Lương Thiên Hùng, bây giờ chúng tôi sẽ tiến hành hỏi cung ông.”

Lương Thiên Hùng thong thả tháo kính lão xuống, rút từ túi ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau chùi, hoàn toàn không để tâm đến lời của Tạ Trường Hoành.

Lau xong, ông ta chậm rãi ngẩng đầu lên, nói: “Cảnh sát Tạ, có vấn đề gì thì hỏi nhanh đi, thời gian của tôi rất quý báu.”

Bên ngoài phòng thẩm vấn, Địch Diệp chống hai tay lên bàn, ánh mắt chăm chú khóa chặt vào khuôn mặt già nua nhưng kiêu ngạo của Lương Thiên Hùng. Anh ấn tai nghe, đối thoại với Tạ Trường Hoành, “Không cần vội, cứ từ từ mài mòn lão ta.”

Tạ Trường Hoành: “Trước khi An Kỳ xảy ra chuyện, ông và Đậu Văn có liên lạc với nhau qua điện thoại, sau khi An Kỳ bị đưa đến nước A, có camera giám sát quay được người của ông đã đến bến cảng, chúng tôi nghi ngờ ông có liên quan đến buôn bán người.”

Lương Thiên Hùng vẫn bình tĩnh tự nhiên như cũ, ông khẽ cười một tiếng, không hề hoảng hốt đáp: “Trên thương trường, việc gọi điện thoại là chuyện quá đỗi bình thường, những người làm việc cho tôi nhiều như vậy, các cậu tùy tiện nghi ngờ tôi như thế, liệu có quá đáng không?”

“Lương Thiên Hùng, đừng có đánh trống lảng ở đây với tôi! Ông nghĩ mình có thể một tay che mắt cả trời à?”

Lương Thiên Hùng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt khiêu khích nhìn Tạ Trường Hoành, giọng điệu mang theo một chút chế giễu: “Chỉ dựa vào những thứ vô căn cứ này, các cậu đã muốn kết tội tôi?”

Tạ Trường Hoành tức giận siết chặt nắm đấm.

Lương Thiên Hùng này tuyệt đối không phải loại người lương thiện, lăn lộn trên thương trường nhiều năm, có tố chất tâm lý và khả năng đối phó phi thường, muốn ông ta nhận tội, không phải là chuyện dễ dàng.

Tuy nhiên, mục đích của bọn họ bây giờ là chậm rãi làm hao mòn ông ta, điều này chính là sở trường của ông.

**

Mặt khác, Trình Thụ dựa vào mô tả của Cao Phi đã vẽ một bức chân dung phác họa nghi phạm, Địch Diệp có được bức phác họa, lập tức gửi ngay cho Lãnh Ninh.

“Cậu có ấn tượng gì về người này không?”

Lãnh Ninh nhìn chằm chằm vào bức phác họa trên màn hình laptop, cố gắng nhớ lại chuyện 15 năm trước.

15 năm trước, cậu và Địch Thước bị giam dưới tầng hầm, những tên bắt cóc đánh đập và canh giữ họ không phải là người này.

Nhưng cậu biết, lúc đó chắc chắn không chỉ có hai tên bắt cóc, người đàn ông trong bức phác họa này, dường như cậu đã gặp ở đâu đó.

Khi đó, sau khi cậu được chuộc, cậu được đưa đến một căn phòng phẫu thuật, nhưng nơi đó dường như không phải là bệnh viện, mà giống như một phòng khám tư nhân hơn. Những kẻ đó muốn lấy nội tạng của cậu ở đó, nhưng sau đó vì ghép tạng không thành công nên cậu đã thoát được một kiếp, những chuyện sau đó thế nào cậu không còn nhớ nữa, hình ảnh tiếp theo là cậu và Phương Vĩ Cường gặp nhau trong chiếc xe đông lạnh.

“Cậu có nhớ ra điều gì không?” Giọng Địch Diệp truyền đến qua tai nghe.

“Ừm, tôi nghĩ đã từng gặp người này trong phòng phẫu thuật, phòng phẫu thuật cách không xa Công viên giải trí Thiên Văn, xung quanh rất yên tĩnh, trước khi vào phòng phẫu thuật, đầu tôi bị bịt kín, không nhìn thấy gì cả, nhưng tôi ngửi thấy mùi rêu xanh.”

Phòng phẫu thuật… mùi rêu xanh…

Địch Diệp suy nghĩ một lát, “Còn nhớ khoảng cách và phương hướng không?”

Lãnh Ninh hồi tưởng lại cảnh tượng trên xe, chỉ nhớ khi đó cơ thể nghiêng về bên trái mấy lần, “Khi xuất phát xe chạy về hướng Bắc, dọc đường có mấy lần rẽ phải, về khoảng cách, chắc chắn chưa đến một giờ.”

Địch Diệp lấy một tấm bản đồ ra, dựa theo mô tả của Lãnh Ninh, lấy công viên giải trí Thiên Văn làm trung tâm, tầm nhìn mở rộng về phía Bắc.

Rẽ phải…

Anh mô phỏng sơ bộ một vài tuyến đường mà chiếc xe có thể đã đi qua trên bản đồ, các ngón tay gõ nhịp trên bàn, “Phải tìm một tấm bản đồ của 15 năm trước.”

Lãnh Ninh: “Thư viện chắc chắn có.”

“Ừm, lát nữa tôi sẽ đến đón cậu.” Địch Diệp nói, “Nhân tiện ăn tối cùng nhau luôn.”

“Thư viện đóng cửa lúc năm giờ,” Lãnh Ninh nhắc nhở, “Anh phải xuất phát ngay bây giờ.”

Địch Diệp giơ tay xem đồng hồ, “Ối, đã ba giờ rồi, bận rộn quá quên cả thời gian, tôi đi cậu anh ngay đây, cậu xuống lầu sau 15 phút nữa nhé.”

Lãnh Ninh thay quần áo xong bước ra từ phòng thay đồ, vừa lúc thấy Trương Tiểu Mạn dẫn một người đàn ông vào văn phòng. Cậu chỉ nhìn thấy bóng lưng người đàn ông, không hiểu sao lại có cảm giác quen thuộc.

Cánh cửa văn phòng được kéo khép lại từ bên trong, cậu cũng không có ý định nán lại thêm, đi thẳng xuống lầu. Khi đi đến lề đường, cậu bất ngờ phát hiện người đàn ông vừa rồi đang đứng bên cửa sổ nhìn mình.

Lãnh Ninh không hề quen biết đối phương.

Lúc này, xe của Địch Diệp chạy đến dừng lại bên đường, Lãnh Ninh thu hồi suy nghĩ, mở cửa ghế lái phụ xe ra, chui vào.

“Tôi vừa đi là cậu đã nhìn người đàn ông khác rồi à?” Địch Diệp đeo kính râm, lông mày nhíu lại, giọng điệu mang theo vài phần ghen tuông.

Lãnh Ninh quay đầu nhìn Địch Diệp, phát hiện đối phương đã cạo râu sạch sẽ, ống tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, để lộ cơ bắp cánh tay săn chắc, trên người còn thoang thoảng mùi nước hoa nam.

Lãnh Ninh nhìn anh thêm vài lần, “Tôi không quen anh ta.”

Nghe vậy, Địch Diệp lập tức hạ kính xe chống nhìn trộm xuống, sau đó cố tình áp sát Lãnh Ninh, ngay trước mặt người đàn ông kia, giúp Lãnh Ninh cài dây an toàn.

Lãnh Ninh cảm thấy, Địch Diệp làm như vậy thật sự rất trẻ con.

Để nhìn rõ người ở trên lầu, Địch Diệp còn tháo kính râm ra, “Không đẹp trai bằng tôi đâu.”

Lãnh Ninh nhàn nhạt liếc Địch Diệp một cái, giọng điệu bình tĩnh như thường ngày, “Trông anh hôm nay không giống đi làm nhiệm vụ chút nào.”

Địch Diệp cười càng thêm tươi hơn, “Đã cố ý chỉnh trang lại một chút, kẻo làm cậu mất mặt. Dù sao thì vài ngày nữa tôi sẽ chính thức được duyệt chính thức mà.”

Trước đó Lãnh Ninh từng nói với anh, đợi vụ án này kết thúc sẽ cân nhắc chuyện hẹn hò với anh.

Lãnh Ninh khẽ nhíu mày, giọng điệu mang theo một chút bất lực, “Anh chắc chắn chỉ cần vài ngày thôi?”

“Hừm hừm,” Địch Diệp méo miệng cười một tiếng, “Cậu cứ chờ xem.”

Sau khi hai người đến thư viện, bọn họ nhanh chóng tìm được bản đồ thành phố Long Xuyên của 15 năm trước.

Dưới sự hồi tưởng của Lãnh Ninh, Địch Diệp một lần nữa suy luận lại các tuyến đường có thể đã xảy ra năm đó. Trong đó, có một tuyến đường đi qua phòng khám đã băng bó vết thương cho Đậu Văn.

Địch Diệp nhớ rằng phòng khám đó nằm trong một ngõ hẻm cũ, vì con ngõ khá cổ nên trên những viên đá xanh có mọc rêu xanh.

Trực giác mách bảo anh, nơi này chính là vị trí Lãnh Ninh đã mô tả.

Anh gấp bản đồ lại, “Đi thôi, tôi đưa cậu đi lại con đường đó một lần nữa.”

**

Một bên khác, Trương Tiểu Mạn cùng người đàn ông đi đến bãi đậu xe.

“Anh cứ yên tâm, người của chúng tôi vô cùng chuyên nghiệp, ngày mai hãy vận chuyển thi thể đến đây đi.”

Người đàn ông cung kính tiễn Trương Tiểu Mạn lên xe, sau khi Trương Tiểu Mạn rời đi, hắn mới trở về chiếc Maybach của mình.

Hắn nới lỏng cà vạt, ngửa đầu tựa vào ghế da thật, dùng giọng điệu đã nắm chắc mọi chuyện nói: “Đã đến lúc đón cậu ấy về rồi, bảo A Lan xử lý công việc trong tay đi, bên này không cần giữ lại quá nhiều người.”

“Rõ,” tài xế đáp lời.

Chiếc Maybach màu đen cán qua những chiếc lá ngô đồng trên đường phố, biến mất giữa bóng cây.

**

Lãnh Ninh bước xuống từ trên xe, chăm chú nhìn con ngõ cũ trước mắt.

Địch Diệp đóng sầm cửa xe, tay cầm một chiếc bịt mắt đi về phía cậu, “Đeo vào tìm lại cảm giác.”

“Ừm,” Lãnh Ninh nhận lấy bịt mắt của Địch Diệp, khoảnh khắc đeo vào, cậu ngửi thấy mùi hương đặc trưng thoang thoảng thuộc về Địch Diệp.

Hiệu quả che ánh sáng của bịt mắt rất tốt, trước mắt cậu trở nên tối đen như mực.

Địch Diệp rất tự nhiên nắm lấy tay cậu.

Ngón tay thô ráp đan vào kẽ tay cậu, rồi nắm chặt, “Tôi đưa cậu đi vào.”

“Ừm,” Lãnh Ninh gật đầu.

Trong một màu đen kịt, các giác quan của cậu trở nên nhạy bén hơn, con đường phía trước là vô định, cậu chỉ có thể đi theo bước chân của Địch Diệp.

Đi đến một vị trí, Lãnh Ninh đột nhiên dừng lại, bởi vì cậu ngửi thấy mùi rêu xanh.

Ký ức 15 năm trước chồng chéo tại khoảnh khắc này, những ký ức cũ kỹ về việc bị bắt cóc đột nhiên sống lại, tay cậu theo bản năng siết chặt bàn tay Địch Diệp.

Mùi hương này không chỉ đánh thức ký ức, mà còn là nỗi sợ hãi và sự bất lực ẩn sâu trong nội tâm…

“Nói với lão đại, nguồn thận mà anh ấy cần đã đến rồi! Đưa người vào tắm rửa, xử lý sạch sẽ!”

Khi đó Lãnh Ninh nhận ra có điều gì đó không ổn, dùng giọng nói non nớt hỏi: “Không phải đưa tôi về nhà sao?”

“Về nhà?” Người đàn ông bên cạnh cười rất âm u, “Mày có biết chúng tao đã tốn bao nhiêu công sức mới đưa mày ra được không? Đến đây rồi thì đừng hòng về nhà nữa.”

Sau đó, Lãnh Ninh bị mấy người lớn l*t s*ch quần áo đè lên bàn giải phẫu, một bác sĩ tiêm cho cậu một mũi tiêm, cậu từ từ cảm thấy chân tay mất hết sức lực.

Giọng nói của người đàn ông kia lại vang lên, “Mày yên tâm, tao sẽ đốt cho mày nhiều vàng mã, kiếp sau nhớ đầu thai vào nhà tốt nhé.”

Trước khi hôn mê, Lãnh Ninh đã nhìn thấy mặt người đàn ông đó…

Lãnh Ninh siết chặt cánh tay Địch Diệp, mạnh đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

Đoạn ký ức không tốt này khiến cậu mất kiểm soát cảm xúc.

Địch Diệp nhận thấy phản ứng bất thường của Lãnh Ninh, đoán rằng đối phương chắc là đã nhớ đến chuyện không hay.

Anh vỗ vai Lãnh Ninh, “Đừng sợ, có tôi ở đây.”

Câu nói này dường như đã kéo Lãnh Ninh ra khỏi ký ức, cảm xúc cũng dần dần hồi phục, dựa vào trí nhớ để phân biệt phương hướng.

Địch Diệp nhíu mày nhìn Lãnh Ninh đi về phía phòng khám đó, trong lòng đã có đáp án.

Nhưng anh không lên tiếng, chỉ để Lãnh Ninh tiếp tục đi về phía trước.

Lãnh Ninh đi được vài bước, đột nhiên vấp phải một phiến đá nhô lên, cả người mất trọng tâm ngã về phía trước. Sau đó, tay cậu cảm thấy nặng trịch, bị người khác kéo lại, trán “bộp” một tiếng va vào cằm đối phương.

Sau khi đứng vững, Lãnh Ninh đưa tay kéo bịt mắt ra, nhưng bị Địch Diệp giữ lại, “Cậu đang sợ hãi.”

Lãnh Ninh không nói gì, chỉ là bờ môi đã tái nhợt.

“Quên đi cảm giác trước đây, ghi nhớ cảm giác hiện tại.”

Lãnh Ninh có chút không hiểu, sau đó cậu cảm thấy hơi thở của Địch Diệp ập đến, môi chạm vào một thứ gì đó mềm mại — Địch Diệp đang hôn cậu.

Cậu không nhìn thấy biểu cảm của Địch Diệp vào lúc này, sự chú ý hoàn toàn tập trung vào nụ hôn ẩm ướt và nồng nhiệt này.

Nụ hôn này khác biệt so với những lần trước đó, nó giống như một sự an ủi, một sự an ủi có thể chạm đến linh hồn cậu.

Cậu cần sự an ủi như vậy, vì thế cơ thể theo bản năng dán chặt vào Địch Diệp, cho đến khi thần kinh của cậu hoàn toàn thả lỏng.

Cậu kéo bịt mắt ra, thấy Địch Diệp đang cúi đầu nhìn mình, khóe miệng cong lên mỉm cười.

Theo tính cách của Địch Diệp trước đây, lúc này kiểu gì cũng phải trêu chọc cậu vài câu, nhưng lần này thì không.

Sự đối diện tr*n tr** này lại khiến cậu cảm thấy mơ hồ hơn, vì thế đại não trở nên trống rỗng.

Rõ ràng đã có những hành động thân mật hơn, nhưng khi Địch Diệp nhìn cậu sâu lắng như vậy, cậu lại có cảm giác linh hồn bị lay động.

Sau đó, Địch Diệp trực tiếp ôm lấy cậu, “Sau này nơi này chỉ được có cảm giác tôi hôn cậu, nhớ kỹ chưa?”

**

Chan: Vậy là Lãnh Ninh bị mất 1 quả thận? Hay là do có 1 đứa khác ghép tạng trước rồi nhưng không phù hợp nên Lãnh Ninh thoát nạn? >_ Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (187)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Tái Dệt Mạng Nhện Chương 01 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Quyển 2: Quá Khứ Trở Lại. Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Quyển 3: Chiếc Dù Đen Hiện Thân. Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132: Quyển 4: Ngục Giam Tâm Trí Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện: Mục tiêu 01 Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện: Mục tiêu 02 Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện: Tranh tài 01 Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện: Tranh tài 02