Chương 121
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 121: Ngoại truyện 14

Rõ ràng Minh Lộ Xuyên đến xin lỗi Hạ Văn Nam nhưng sắc mặt vẫn không giãn ra chút nào, thậm chí khi Hạ Văn Nam bước đến gần, hắn còn chẳng liếc cậu lấy một cái.

Tâm trạng của Hạ Văn Nam thì hoàn toàn trái ngược, cậu bước đến trước mặt Minh Lộ Xuyên, nói: “Cứ tưởng anh phải chuẩn bị hoa hồng với nến chứ.”

Minh Lộ Xuyên lúc này mới ngước mắt lướt qua mặt cậu: “Cậu điên à?”

Hạ Văn Nam nói: “Không phải đến xin lỗi sao?”

Minh Lộ Xuyên không nói gì, hắn quay mặt đi, hơi ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Hạ Văn Nam thở dài một hơi: “Hồi trước lúc chúng ta còn chưa thân, anh đâu có như bây giờ.”

Lúc đó Minh Lộ Xuyên xin lỗi cậu rất dứt khoát, cả người toát lên phong độ nhẹ nhàng.

Minh Lộ Xuyên nói: “Lúc đó…” Hắn ngưng bặt, mím môi rồi đổi sang chuyện khác: “Có về cùng với tôi không?”

Hạ Văn Nam nhìn Minh Lộ Xuyên một lúc rồi đáp: “Về thôi.”

“Ông thì sao? Nếu cần, tôi có thể giúp.”

Hạ Văn Nam lắc đầu: “Ông không chịu lên thành phố với tôi, tôi đã nói với ông rồi, đợi tôi quay lại đi làm sẽ thuê người chăm sóc hàng ngày cho ông.”

Minh Lộ Xuyên gật đầu, không nói gì thêm.

Việc thuê người chăm sóc cho ông khiến Hạ Văn Nam phải chi thêm vài ngàn tệ mỗi tháng, cậu vốn không có nhiều tiền tiết kiệm, nhất thời cuộc sống dường như trở nên khó khăn hơn.

Cũng vào thời điểm này, thu nhập hàng tháng của cậu bỗng có thêm hai khoản phụ cấp. Ban đầu Hạ Văn Nam tưởng khoản trợ cấp này đến từ công ty, mãi đến sau này cậu mới biết số tiền này thực chất là do Minh Lộ Xuyên tự bỏ tiền túi ra trợ cấp cho cậu.

Thế nhưng khi cậu biết được sự thật, số tiền này đã không cần phải trả lại cho Minh Lộ Xuyên nữa rồi.

Chẳng mấy chốc đã vào thu, cây hoa mộc tê ngoài tòa nhà thí nghiệm đã nở. Thời tiết đã trở nên mát mẻ, không cần bật điều hòa nữa, toàn bộ cửa sổ phòng thí nghiệm đều mở toang, hương hoa mộc tê tràn vào từ bên ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng, ngọt ngào mà thấm vào lòng người.

Có rất nhiều buổi tối, chỉ có Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên ở lại phòng thí nghiệm. Việc chiết xuất chất truyền thông tin pheromone giả diễn ra rất suôn sẻ, nhưng phần khó khăn nhất là điều chế mùi hương và biểu đạt pheromone tương thích với nó, việc này chỉ có thể dựa vào Hạ Văn Nam.

Trong phòng thí nghiệm, Beta không thể cảm nhận được pheromone, còn Alpha và Omega lại không thể tránh khỏi sự ảnh hưởng cảm xúc từ pheromone, đồng thời giữa họ cũng tồn tại vấn đề tương thích pheromone, khiến sự yêu thích đối với pheromone quá mức chủ quan.

Minh Lộ Xuyên ở đây cũng không giúp được gì cho Hạ Văn Nam được, nhưng hắn vẫn luôn ở bên cạnh cậu, mỗi ngày đều đợi đến khi kết thúc công việc mới cùng nhau rời khỏi phòng thí nghiệm, lái xe đưa Hạ Văn Nam về nhà trước rồi tự mình quay về.

Trong đầu Hạ Văn Nam lưu giữ vô số ký ức, hai người họ tắt chiếc đèn cuối cùng ở hành lang, chầm chậm bước xuống cầu thang. Mỗi lúc như vậy, Minh Lộ Xuyên đều đi phía sau cậu, tiếng bước chân của hai người vang vọng trong tòa nhà trống vắng.

Có nhiều ký ức hơn liên quan đến cây hoa mộc tê bên ngoài tòa nhà thí nghiệm.

Thỉnh thoảng Hạ Văn Nam sẽ tựa bên cửa sổ ngắm hoa mộc tê, chẳng biết từ lúc nào Minh Lộ Xuyên đã đứng bên cạnh, im lặng không lên tiếng, rồi cả hai cùng nhau nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhưng tối hôm đó, Minh Lộ Xuyên có tiệc xã giao, trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại một mình Hạ Văn Nam.

Khi đó Hạ Văn Nam đang tập trung cao độ nhất, chuông điện thoại đột ngột vang lên trong căn phòng yên tĩnh làm gián đoạn dòng suy nghĩ, cậu nghiến răng nghiến lợi nhấc máy, giọng điệu vô cùng sỗ sàng: “Cái gì hả?”

Tên người gọi là Minh Lộ Xuyên, nhưng hắn lại không nói gì.

Hạ Văn Nam hỏi thêm một câu: “Có chuyện gì không? Không thì tôi cúp máy đây.”

Lúc này, tiếng th* d*c bị đè nén của Minh Lộ Xuyên đột nhiên vang lên trong điện thoại, hắn hỏi: “Cậu có rảnh không?”

Hạ Văn Nam nhận ra trạng thái hắn không ổn, liền hỏi: “Sao thế?”

Minh Lộ Xuyên nói: “Bên tôi có chút chuyện, cậu qua đón tôi được không?”

Hạ Văn Nam vội vã rời khỏi phòng thí nghiệm, bắt một chiếc xe đến câu lạc bộ giải trí mà Minh Lộ Xuyên đã nói. Đến nơi, trước khi gặp Minh Lộ Xuyên, Hạ Văn Nam lại gặp được Minh Tư Ngạn.

Minh Tư Ngạn vẫn ăn mặc như một người thuộc tầng lớp tinh anh, thái độ đối với Hạ Văn Nam cũng rất thân thiện, cậu ta nói với Hạ Văn Nam: “Anh hai đang ở trong phòng.”

Hạ Văn Nam đáp: “Ừm.”

Minh Tư Ngạn mở cửa đi vào căn phòng bên cạnh đó, trước khi cánh cửa đóng lại, Hạ Văn Nam nhìn thấy bên trong còn có Hề Văn Lộc đang ngồi.

Hạ Văn Nam đại khái đã đoán được chuyện gì đang xảy ra, cậu đưa tay thử đẩy cửa căn phòng trước mặt, thấy cửa không khóa, cậu bỗng cảm thấy hơi căng thẳng, không biết mình sẽ nhìn thấy gì, hít sâu một hơi rồi mới tiếp tục đẩy cửa.

Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ hành lang hắt vào, khi cánh cửa được đẩy ra một nửa, Hạ Văn Nam nghe thấy giọng của Minh Lộ Xuyên vọng ra từ bên trong, ngữ khí không gay gắt nhưng lại vô cùng lạnh lùng và cứng rắn: “Cút ra ngoài.”

Động tác đẩy cửa của Hạ Văn Nam khưng lại, cậu hỏi qua khe cửa: “Thế tôi có được vào không?”

Dường như Minh Lộ Xuyên nhận ra giọng Hạ Văn Nam ngay lập tức, hắn nói: “Cậu vào đi.”

Hạ Văn Nam bước vào từ cánh cửa đang mở hé, vừa buông tay, cánh cửa liền tự động bật ngược và đóng sập lại. Căn phòng không bật đèn, tất cả mọi thứ lập tức chìm vào bóng tối, đồng thời có một mùi hương lan tỏa khắp không gian kín mít, là pheromone đang bùng phát của Minh Lộ Xuyên.

Pheromone nồng đậm như vậy khiến Hạ Văn Nam có chút sợ hãi, cậu có thể nhận biết được Alpha trong phòng đang đ*ng d*c, cậu vô thực chạm lên cánh cửa, đầu óc rối bời, ngay cả cậu cũng không rõ bản thân đang muốn bật đèn hay mở cửa ra.

Tiếng bước chân đột nhiên vang lên trong phòng, đế giày da giẫm trên thảm lông, phần lớn âm thanh đã bị che lấp, chỉ còn lại chút tiếng vang trầm đục, đang dần tiến lại gần Hạ Văn Nam.

Bản thân Hạ Văn Nam chẳng nhìn rõ được thứ gì, cậu cũng không hiểu tại sao Minh Lộ Xuyên có thể xác định phương hướng trong bóng đêm đen kịt này, chỉ biết mùi pheromone của Minh Lộ Xuyên ngày càng trở nên nồng nặc hơn.

Sau đó một bàn tay bất chợt chạm vào gáy Hạ Văn Nam, lòng bàn tay siết nhẹ lấy gáy cậu, Minh Lộ Xuyên th* d*c nặng nề, nói bên tai cậu: “Tôi muốn về nhà.”

Hạ Văn Nam hé miệng, gian nan đáp lại: “Tôi đưa anh về.”

Bọn họ rời khỏi câu lạc bộ, Hạ Văn Nam bắt một chiếc taxi rồi đỡ Minh Lộ Xuyên lên xe.

Cậu dường như trở về cái ngày đầu tiên bắt gặp Minh Lộ Xuyên đ*ng d*c rồi đưa hắn về nhà, lại giống như cái đêm mà Minh Lộ Xuyên say bí tỉ, nhất quyết đòi cậu đưa đi.

Thì ra bọn họ cùng nhau đã trải qua nhiều chuyện như vậy.

Hạ Văn Nam định bảo tài xế đưa Minh Lộ Xuyên về nhà, nhưng Minh Lộ Xuyên lại nói: “Đến phòng thí nghiệm đi.”

Hạ Văn Nam lo lắng nhìn hắn.

Minh Lộ Xuyên nói: “Trong phòng thí nghiệm có thuốc ức chế.”

Hạ Văn Nam không nghĩ nhiều tại sao Minh Lộ Xuyên lại phải đến phòng thí nghiệm để tiêm thuốc ức chế, cậu đồng ý yêu cầu này, vì cậu cũng định quay lại phòng thí nghiệm để tiếp tục công việc đang dang dở.

Ngồi trong xe taxi, hai người duy trì một khoảng cách nhất định.

Tài xế là một Beta nên không thể cảm nhận được pheromone, nhưng Hạ Văn Nam luôn có cảm giác Minh Lộ Xuyên như một con thú hoang bị xích lại bằng dây xích sắt, và có thể bùng phát bất cứ lúc nào, mà sợi xích kia quá giòn, một khi Minh Lộ Xuyên bùng phát thì nó sẽ vỡ tan thành bột phấn.

Hạ Văn Nam cố gắng nhớ lại lần trước cậu đã đưa Minh Lộ Xuyên về nhà như thế nào, nhưng cậu không thể nhớ ra được.

Bởi vì lần đó cậu không tập trung nhiều vào Minh Lộ Xuyên, còn bây giờ cậu ý thức rõ ràng Minh Lộ Xuyên đang đ*ng d*c, một Alpha đang ở trên bờ vực bùng phát, hắn có thể kiểm soát biểu cảm của mình nhưng không thể kiểm soát phản ứng cơ thể.

Hạ Văn Nam liên tục bóp nhẹ các khớp ngón tay của mình, không dám nhìn Minh Lộ Xuyên thêm một lần nào nữa.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (124)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Ngoại truyện 01 Chương 109: Chương 109: Ngoại truyện 02 Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 03 Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 04 Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 05 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 06 Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 07 Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 08 Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 09 Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 10 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 11 Chương 119: Chương 119: Ngoại truyện 12 Chương 120: Chương 120: Ngoại truyện 13 Chương 121: Chương 121: Ngoại truyện 14 Chương 122: Chương 122: Ngoại truyện 15 Chương 123: Chương 123: Ngoại truyện 16 Chương 124: Chương 124: Ngoại truyện 17 (Hết)