Chương 121
Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 121

Ngày hôm sau, vào khoảng cuối giờ Thân, Cao Luật đã đợi ở cửa Đông Chính Viện từ lâu, Lục Mậu bước vào thư phòng, Nghiêm Tùng theo sau.

Lục Mậu ngồi trước bàn sách, mở tấu chương và cuộn hồ sơ ra xem.

Cao Luật cũng bước vào theo, khom lưng, bước nhanh tới trước: “Nhị gia.”

Lục Mậu ngẩng đầu nhìn hắn ta: “Có chuyện gì?”

Cao Luật tiến lên bẩm báo: “Nhị gia, vừa nãy người gác cổng gửi thiệp mời, nói Huy Trang Vương ở Thanh An Trà Cư, mời chủ tử hàn huyên một lát.”

Lục Mậu cau mày nhìn hắn ta: “Giờ này? Có nói là vì chuyện gì không?”

Cao Luật lắc đầu: “Bẩm Nhị gia, Huy Trang Vương chỉ nói là vừa có được một loại trà ngon, muốn mời Nhị gia cùng đến thưởng thức.”

Lục Mậu suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Ừ, ta cũng có chuyện cần tìm hắn. Cao Luật ngươi đi dặn người chuẩn bị xe ngựa trước, Nghiêm Tùng qua chỗ phu nhân dặn dò một tiếng, ước chừng lát nữa ta sẽ về phủ hơi muộn, để phu nhân dùng bữa tối trước, không cần đợi ta. Nếu phu nhân có chuyện gấp, lập tức sai người đến tìm ta ngay.”

Nghiêm Tùng cung kính đáp: “Vâng, Nhị gia, thuộc hạ hiểu được.”

Lục Mậu gấp tấu chương trên án thư lại, đứng dậy, dẫn Cao Luật quay người bước ra ngoài, hắn dừng lại một chút, quay đầu nhìn Nghiêm Tùng: “Chuyện ta sai ngươi đi làm, thế nào rồi?”

Nghiêm Tùng rủ mắt đứng thẳng: “Bẩm Nhị gia, đã xử lý ổn thỏa, thuộc hạ đã sai người phi ngựa gấp đến phủ Duyện Châu từ ba ngày trước để mời kế mẫu của phu nhân là Lưu thị về Kinh. Chắc khoảng mười ngày nữa sẽ đến Kinh đô.”

Lục Mậu vẫn có chút không yên tâm mà dặn dò: “Ừ, tốt. Diệu Diệu và Lưu thị có mối quan hệ thân thiết. Nhớ dặn Vương ma ma sắp xếp ổn thỏa căn viện nơi Lưu thị tạm trú.”

Lục Mậu đường đường là Quốc Công gia của Phủ Anh Quốc Công, khi nào lại quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này. Nhưng Nghiêm Tùng đương nhiên hiểu rõ vị trí của Ngô Cẩm Họa trong lòng Nhị gia hơn bất kỳ ai: “Vâng, Nhị gia.”

Lục Mậu sau đó bước ra khỏi cổng lớn bên ngoài phủ Quốc Công, lên xe ngựa và đi thẳng đến Thanh An Trà Cư.

Chưa đầy nửa canh giờ, xe ngựa dừng bên ngoài cửa trà cư, Lục Mậu xuống xe, bước vào trà cư vẫn đang đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt không thôi. Lên đến tầng hai, tiếng người dần im bặt, lại phảng phất như một nơi thanh u yên tĩnh, khắp nơi đều xa hoa và tinh xảo, quả không hổ là tư sản của Huy Trang Vương.

Huy Trang Vương Chu Tự Phái đang ngồi ở ghế, thấy Lục Mậu ngoài cửa, vội vàng đứng dậy nghênh đón: “Lục Quốc Công, hôm nay bổn vương mời ngươi đến là có một thứ quý hiếm, Giáo Phường Ti vừa có một nữ nhạc mới, rất am hiểu về trà đạo. Ta đã gọi nàng ta đến đây, chẳng phải ngươi thường ngày thích uống trà nhất sao.”

Chu Tự Phái còn làm bộ làm tịch vẫy tay gọi gã sai vặt ngoài cửa, bọn hạ nhân lập tức mang các loại dụng cụ pha trà, cùng với một nữ tử phong tư thướt tha, thanh lãnh tuyệt sắc uyển chuyển bước đến.

Chỉ thấy nữ tử thản nhiên lấy một cân trà nghiền nhỏ, lọc qua, lại lấy bốn lạng nhân bạch đậu khấu và nửa lạng trầm hương đã phơi khô cũng nghiền thành bột mịn. Than lửa trong lò đang cháy đỏ, vừa đúng lúc để nấu trà…

Lục Mậu vừa nhìn đã biết đó là phương pháp pha trà thơm của tiền triều: “Huy Trang Vương lại có cái thú vui thanh nhã này, xem ra là ta đã lo lắng quá nhiều cho Vương gia rồi!”

Chu Tự Phái nhíu mày, có chút khó hiểu: “Ý gì thế này? Ta tự biết ngươi thích thứ này, nữ nhạc này lại cực kỳ giỏi đạo này. Ta mới có được nàng ta mấy ngày trước, nên nghĩ bụng tặng nàng ta cho ngươi, thêm chút thú vui chẳng phải sao? Lục Quốc Công cứ yên tâm, thân thể nữ tử này vẫn còn rất trong sạch….”

Ánh mắt Lục Mậu bỗng trở nên lạnh lẽo: “Thái Tổ đã từng hạ lệnh nghiêm cấm chế tạo trà bánh, mới qua bao nhiêu năm mà ngươi đã quên sạch rồi sao? Còn dám đụng vào vật của tiền triều, ngươi chán sống rồi à? Hay ngươi cũng muốn rơi vào kết cục như ta? Ta còn có đan thư thiết khoán bảo đảm tính mạng, ngươi cũng có ư?”

Vật của tiền triều mà hắn nói không phải là trà, mà là nữ tử trước mắt này, điều này nói đến luật pháp của triều Đại Thuận, Giáo Phường Ti được chia thành ba phường: Nhạc Phường, Vũ Phường, Linh Phường, đều là nhà chứa do quan phủ lập ra, cũng là nơi quyền quý, đại thần Kinh đô tiêu tiền tìm vui, đều không phải là nữ tử dân gian bình thường.

Phần lớn nữ tử trong các phường là người nhà của quan viên phạm tội, vì tội lớn bị tịch thu gia sản mà bị sung vào giáo phường, nữ tử quan gia vốn là danh môn khuê tú, từ nhỏ đã học cầm kỳ thi họa, ca vũ trà thông. Lễ nghi, kiến thức tự nhiên cũng khác với nữ tử bình thường, sau khi rơi vào Giáo Phường lại phải học cách làm hài lòng, hầu hạ khách. Sự mâu thuẫn này thật sự mê hoặc, vì thế lính kỹ trong Giáo Phường cũng được nhiều người theo đuổi.

Còn có một số nữ quyến chi thứ của tiền triều bị đánh vào tiện tịch, con cái sinh ra sau này cũng đời đời là tiện tịch. Từ nhỏ đã học các kỹ nghệ trong Giáo Phường, rồi cũng được sung vào Giáo Phường, chỉ là những chuyện này đã xa xưa, người đời nay đa phần quên lãng không để ý, nhưng điều này không bao gồm Lục Mậu đang chưởng quản toàn bộ Kinh đô.

Đương nhiên, không phải là không thể chuộc thân cho nữ tử Giáo Phường, luật pháp của triều Đại Thuận quy định: Từ hoàng thân quốc thích đến lương dân đều không được thông hôn với nữ tử tiện tịch, cũng không được nạp làm thiếp, nhưng nếu thực sự thích, như Chu Tự Phái, dùng chút thủ đoạn xóa bỏ tiện tịch của bọn họ, đưa về phủ làm thị thiếp không danh phận, cũng không phải là không thể.

Chỉ là nếu dính dáng đến tiền triều, đối với những người như bọn họ, những người trong triều đình, tông thân quyền quý, đó không phải là chuyện đơn giản như vậy. Đó là chuyện có thể trở thành nhược điểm để người khác công kích bất cứ lúc nào.

Hơn nữa, nếu để Diệu Diệu biết hắn đến giao thiệp mà còn có nữ tử hầu hạ bên cạnh, e rằng…

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170: Hoàn