Chương 121
Đoán Mệnh - Mộc Sanh

Chương 121: Đăng cơ 09

Nhậm đại gia chủ, vẫn đáng tin cậy như mọi khi.

Phương Hạ đương nhiên cũng có hiểu biết về công dụng của trận pháp dịch chuyển khí vận này, ngày hôm qua trên đường tới thành phố B, Dương Kỷ Thanh đã đề cập qua trận pháp này với anh ta trên wechat.

"Sao anh lại không hề lo lắng chút nào hết vậy?" Phương Hạ nhìn Dương Kỷ Thanh kỳ quái nhìn Dương Kỷ Thanh vẻ mặt bình tĩnh: "Nếu không nhanh chóng nghĩ cách phá trận này, thì Triệu Thừa Huy sẽ đăng cơ làm hoàng đế thời đại mới đó."

"Trận này không thể phá trong một sớm một chiều được. Ngọc bội Long Cửu Tử nằm trong trận, không lấy ra được, pháp khí bố trận bị đổ vào trong tường, phải tìm vị trí chính xác rồi mới phá tường lấy được, đây chính là một công trình lớn."

Dương Kỷ Thanh điều chỉnh dây đeo trên cổ tay có gắn Chiêm Thiên Quyết và Tiền Ngũ Đế, không nhanh không chậm đi về phía cửa phòng triển lãm: "Nhưng cậu yên tâm, Triệu Thừa Huy không thể làm hoàng đế được. Ngọc bội Long Cửu Tử mà tôi giao cho Cừu Dũng lúc trước, có một miếng là giả. Trận pháp này không cần phải phá giải, khi nó khởi động không lâu sẽ sụp đổ vì có một miếng ngọc là giả."

Phương Hạ giật mình gật đầu: "Nói như vậy thì đúng là không cần vội."

Dương Kỷ Thanh đứng ở cửa suy nghĩ một lúc, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Phương Hạ: "Chết rồi, có một việc có thể tôi không kịp làm!"

Phương Hạ lập tức căng thẳng theo: "Chuyện gì?"

Dương Kỷ Thanh: "Thưởng thức vẻ mặt 'vui mừng' của Triệu Thừa Huy khi thấy trận pháp sụp đổ."

Phương Hạ: "..."

Dương Kỷ Thanh: "Không nói chuyện với cậu nữa, trận pháp này khởi động, ngọc bội giả không chống đỡ được lâu, tôi phải nhanh chóng đi tìm Triệu Thừa Huy!"

Phương Hạ nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của Dương Kỷ Thanh, quay đầu nói với Phù Cẩn: "Là em muốn kéo anh ấy nói chuyện sao? Rõ ràng là anh ấy tự hăng say nói chuyện với em mà!"

Phù Cẩn giơ tay chỉnh lại một sợi tóc trước trán Phương Hạ: "Ừ, là hắn sai."

Tầng 36, tầng cao nhất.

Trong phòng làm việc của người cầm quyền tập đoàn Triệu thị Triệu Cận Đình, Triệu Thừa Huy mặc một thân long bào, đứng khoanh tay trước cửa sổ sát đất, xuyên qua những ký hiệu thuật pháp liên tục hiện lên trên kính, nhìn ngắm phong cảnh thành phố rực rỡ dưới ánh đèn trong đêm, trên mặt là vẻ kích động và mong đợi không kiềm chế được.

"Hạ Chu, cậu nhìn xem, vùng đất phồn hoa này, sẽ sớm thuộc về trẫm thêm một lần nữa." Triệu Thừa Huy mở hai tay ra, vung tay áo hô to.

"Đúng vậy, bệ hạ." Hạ Chu đứng trong bóng tối của tủ sách, giọng nói kính cẩn, đồng thời từ túi áo khoác kéo ra một đầu của dây xích bùa giấy, lặng lẽ niệm chú, dây xích bùa giấy dán sát mặt đất, trườn về phía Triệu Thừa Huy.

"Chờ trẫm hoàn thành đại điển đăng cơ này, cậu và sư phụ của cậu Phùng Lộc Xuân sẽ là công thần phục hưng của trẫm. Phùng Lộc Xuân trẫm sẽ để ông ấy làm quốc sư như ý nguyện, còn cậu, Hạ Chu? Cậu muốn làm quan gì?"

"Bệ hạ, tôi không muốn làm quan." Hạ Chu ngẩng đầu nhìn Triệu Thừa Huy.

"Ồ? Cậu không muốn làm quan? Vậy cậu muốn..." Triệu Thừa Huy nói, quay đầu lại, xoay người lại, lời còn chưa nói xong, một sợi dây xích bùa giấy đã nhanh chóng quấn lên mắt cá chân hắn, trói chặt hắn ta lại.

"Bệ hạ, tôi không muốn làm quan." Hạ Chu nhìn thoáng qua Triệu Thừa Huy sắc mặt âm trầm, không thể động đậy, rồi quay người bước về phía long ỷ* ở giữa văn phòng, lột bỏ vẻ ngoài ngoan ngoãn của mình, tư thái ngạo nghễ ngồi xuống long ỷ: "Tôi muốn làm người cầm quyền tập đoàn Triệu thị."

*Long ỷ: ghế rồng, ý là ngai vàng của hoàng đế.

"Hạ Chu, cậu muốn phản bội trẫm?" Vẻ mặt Triệu Thừa Huy âm trầm nhìn chằm chằm Hạ Chu, ánh mắt tràn đầy lệ khí căm phẫn.

"Phản bội?" Hạ Chu cười nhạo một tiếng, một tay chống lên tay vịn long ỷ, chống mặt nghiêng đầu nhìn Triệu Thừa Huy, ánh mắt tựa như đang nhìn kẻ ngốc: "Muốn giúp ông lên làm hoàng đế chỉ là ý nguyện của sư phụ tôi, tôi từ đầu đến cuối không có ý nghĩ này. Tôi chưa bao giờ muốn trung thành với ông thì lấy đâu ra phản bội? Tôi theo các người chỉ vì muốn có khí vận long mạch này thôi."

"Cha tôi là Triệu Cận Đình, ông ấy đã chết, tập đoàn Triệu thị này vốn nên thuộc về tôi, tôi không thể có được, chỉ là thiếu một chút vận khí mà thôi. Nhưng có khí vận dồi dào này, tôi muốn gì cũng có thể có, tôi muốn vị trí người cầm quyền tập đoàn Triệu thị này, cũng dễ dàng có được."

"Ha ha, con riêng đáng buồn, cũng chỉ có tầm nhìn như vậy thôi." Triệu Thừa Huy cười nhạo nói.

"Tầm nhìn của tôi hẹp hòi thì sao? Nhưng ít nhất mong muốn của tôi là thực tế và đáng tin cậy." Hạ Chu ngồi thẳng lại, hai tay đan vào nhau ở trước mặt: "Phục hưng vương triều Triệu thị? Đăng cơ làm hoàng đế? Buồn cười chết người! Các người nghĩ bây giờ là thời đại gì? Ông thêm chút khí vận long mạch, người bên ngoài sẽ tin vào hệ thống phong kiến đã bị chôn vùi từ lâu à?"

Hạ Chu vừa dứt lời, trên mặt đất của văn phòng bỗng sáng lên một trận pháp màu vàng, bao quanh long ỷ ở trung tâm.

Vị trí của long ỷ chính là tâm trận của đại trận dịch chuyển khí vận, sau khi trận pháp khởi động, khí vận long mạch phong ấn trong ngọc bội Long Cửu Tử, sẽ theo hoa văn trận pháp dẫn dắt, rót vào trong cơ thể người ngồi trên long ỷ.

Bên ngoài vang lên tiếng sấm rền, mây đen tụ tập, che phủ bầu trời đêm, đen kịt, như muốn từ trên trời đổ xuống.

Một tia chớp màu trắng gần như rạch ngang bầu trời, lấy tư thế muốn xé toang màn trời, nổ tung trên bầu trời tổng bộ tập đoàn Triệu thị. Tiếng sấm theo sát tới chấn động trời đất, đinh tai nhức óc.

Cướp đoạt vận thế thiên địa, nghịch chuyển thiên mệnh, thiên đạo không cho phép, lôi đình thị uy!

"Trận pháp dịch chuyển khí vận bắt đầu rồi." Hạ Chu không để ý đến tiếng sấm chớp bên ngoài, cười cười với Triệu Thừa Huy: "Tối nay chúng ta nói chuyện sau, bệ hạ."

Trận pháp phát ra tiếng kêu ù ù, khí vận long mạch hóa thành những dòng ánh sáng màu vàng, nhanh chóng chảy theo hoa văn trận pháp về phía long ỷ, tràn vào trong cơ thể Hạ Chu.

Trên mặt Hạ Chu lộ ra vẻ buông lỏng mà thoải mái, nhưng không lâu sau, sắc mặt đột biến, biến thành hoảng sợ cùng đau đớn. Cậu ta liều mạng giãy dụa trên long ỷ, lại không có cách nào từ trên long ỷ đứng lên. Chẳng bao lâu, mắt cậu ta trợn trừng, thất khiếu chảy máu, chết ngay tại chỗ.

Hạ Chu vừa chết, dây xích bùa giấy trên người Triệu Thừa Huy lập tức mất hiệu lực, rơi lỏng lẻo khỏi người hắn ta.

"Ngu xuẩn." Triệu Thừa Huy bước đến trước long ỷ, tiện tay kéo thi thể Hạ Chu ném sang một bên: "Cậu cho rằng thân thể trẫm đặt ở hang Phật mấy trăm năm, chỉ để dùng âm sát khí bảo quản thân thể thôi sao?"

Triệu Thừa Huy xoay người ngồi xuống long ỷ, khí vận long mạch lập tức tràn vào thân thể hắn ta, hắn ta phát ra một tiếng than thở sung sướng, sau đó mới nói tiếp với thi thể Hạ Chu.

"Trẫm đã dày công tập hợp oán sát khí, ngoại trừ bảo dưỡng thân thể bên ngoài, chủ yếu là để luyện hóa độ cứng của thân thể. Khí vận long mạch là vận khí quốc gia, vận khí của trời đất, sao có thể là thứ mà thân thể phàm nhân bình thường có thể chịu được?"

Triệu Thừa Huy nói xong, nhắm mắt dưỡng thần một lát, chợt nghe thấy tiếng mở cửa ở cửa văn phòng truyền đến.

Hắn ta nghe tiếng thì quay đầu nhìn lại, thấy Dương Kỷ Thanh đẩy cửa đi vào.

Nhìn thấy Dương Kỷ Thanh, Triệu Thừa Huy cũng không hoảng hốt.

"Ngươi đến muộn rồi, trước khi trận pháp này kết thúc, ngươi không giết được trẫm, cũng không thể ngăn khí vận long mạch chảy vào cơ thể trẫm."

"Ta có thể chờ đến khi trận pháp này kết thúc." Dương Kỷ Thanh bước vào văn phòng.

Trong phòng làm việc ánh đèn sáng ngời, hơn nữa trên mặt đất có khí vận màu vàng, khiến cả căn phòng trở nên lung linh rực rỡ.

"Ngươi cảm thấy sau khi trận pháp này kết thúc, ngươi vẫn có thể giết trẫm sao?" Triệu Thừa Huy cười nhẹ, sau đó vẻ mặt sung sướng nói: "Nhưng ngươi đến đúng lúc lắm. Hạ Chu ngu xuẩn này vừa tìm đường chết, trẫm đang lo lúc sống lại đăng cơ không có người ở bên chứng kiến. Ngươi tuy là loạn thần tặc tử, trẫm cũng nguyện ý cho ngươi ân điển này."

Dương Kỷ Thanh không thèm để ý đến lời của Triệu Thừa Huy, bước thẳng đến trước mặt hắn ta, đứng ở vị trí cách hắn ta ba bước.

"Ngươi đứng gần như vậy làm gì?" Triệu Thừa Huy nhíu mày.

"Khoảng cách này có thể nhìn rõ hơn." Dương Kỷ Thanh trả lời.

"Cái gì có thể nhìn rõ hơn?" Triệu Thừa Huy còn chưa dứt lời, trận pháp trong phòng làm việc đột nhiên tối sáng một lúc, sau đó cùng với khí vận màu vàng biến mất. Hắn ta lập tức lộ vẻ kinh ngạc, chưa đến lúc dịch chuyển khí vận kết thúc mà!

"Có thể nhìn biểu cảm há hốc mồm của ngươi rõ hơn."

Dương Kỷ Thanh vừa mở miệng trả lời, đã bước lên một bước, đưa tay chạm vào giữa trán của Triệu Thừa Huy. Vòng tay đeo Chiêm Thiên Quyết trên cổ tay anh theo động tác mà nhẹ nhàng rung lên, cộng hưởng cùng với Tiền Ngũ Đế, bất ngờ b*n r* cá chép đen, hung dữ xâm nhập vào thân thể của Triệu Thừa Huy.

Thân thể Triệu Thừa Huy co quắp một chút, sắc mặt đột nhiên trở nên xám xịt, da xuất hiện những đốm tử thi.

Chiêm Thiên Quyết trên tay Dương Kỷ Thanh lại sáng lên, từng tầng trận pháp chồng chất trên mu bàn tay anh, cá chép đen bắt đầu công kích hồn phách của Triệu Thừa Huy bên trong cơ thể hắn ta.

Triệu Thừa Huy thấy tình thế không ổn, lập tức thoát ly thân thể.

Cá chép đen không buông tha, đuổi theo hồn phách của Triệu Thừa Huy, như lưới bắt cá mà đánh về phía hắn ta.

【Ngươi cũng muốn phá hủy một hồn của Sở Đường sao?】Triệu Thừa Huy chỉ vào ngực mình, lộ ra một hồn phách màu trắng, chính là một hồn thuộc về Sở Đường.

Cổ tay Dương Kỷ Thanh run lên, cá chép đen đang tấn công Triệu Thừa Huy lập tức dừng lại, cùng lúc đó một con cá chép trắng b*n r* từ ngực Triệu Thừa Huy, cuốn lấy hồn của Sở Đường rồi kéo về.

Hồn của Sở Đường được Dương Kỷ Thanh cứu ra thành công, nhưng khoảnh khắc đó cũng cho Triệu Thừa Huy một khe hở. Hắn ta hóa thành một trận gió lạnh, xuyên qua cửa sổ sát đất, chạy ra ngoài.

Trận pháp sụp đổ, tòa nhà cũng đã bị xâm nhập, nơi này không thể ở lại lâu, chỉ có thể bỏ chạy là thượng sách.

Cá chép đen đuổi theo Triệu Thừa Huy xuyên qua cửa sổ sát đất, muốn bắt lấy đối phương cũng không còn kịp rồi, vì thế chúng nó tụ lại, b*n r* một pháo hoa trên không trung.

Pháo hoa đột nhiên sáng lên, ngay lập tức, một mũi tên mang theo phù văn màu bạc b*n r* từ tầng cao nhất của khách sạn đối diện, xuyên qua hồn phách của Triệu Thừa Huy.

Hồn phách Triệu Thừa Huy dừng lại trên không trung, không dám tin cúi đầu nhìn thoáng qua mũi tên trước ngực, lập tức hóa thành khói xanh tiêu tán.

Dương Kỷ Thanh thở phào nhẹ nhõm, sau đó nở nụ cười - Nhậm đại gia chủ, vẫn luôn đáng tin cậy như mọi khi.

Nhưng mà mọi chuyện vẫn chưa thực sự kết thúc.

Trận pháp dịch chuyển khí vận sụp đổ, khí vận long mạch mất đi sự kiềm chế dẫn dắt, sẽ trở nên mất kiểm soát.

Trận pháp này đã được Dương Kỷ Thanh trộn vào một viên ngọc Long Cửu Tử giả, cuối cùng nhất định sẽ sụp đổ, tâm nguyện của Triệu Thừa Huy từ lúc ban đầu cũng nhất định không có khả năng thực hiện, bọn Dương Kỷ Thanh vốn có thể ở bên ngoài chờ Triệu Thừa Huy thất bại, rồi mới hành động thì sẽ thoải mái hơn.

Thế nhưng trong trận tập trung một lượng lớn khí vận long mạch, không cho phép bọn họ hành động từ tốn.

Lượng lớn khí vận long mạch này vốn không nên tụ tập lại, một khi mất kiểm soát và phân tán, sẽ gây ra cú sốc không thể chịu nổi cho người trên mảnh đất này. Khí vận long mạch không phải thứ người sống có thể thừa nhận, một khi bị k*ch th*ch, kết cục sẽ giống như Hạ Chu.

Bọn Dương Kỷ Thanh tìm mọi cách trà trộn vào tòa nhà tổng bộ tập đoàn Triệu thị, từ lúc ban đầu không chỉ để tận tay giết kẻ thù và bắt giữ các thuật sĩ của Trảm Tự Hội, bọn họ là vì muốn bày trận từ sớm, dẫn dắt sơ tán khí vận long mạch.

"Dương nhân tự triệu, tên là Sở Đường, cô hồn trở về vị trí cũ! Đi!" Dương Kỷ Thanh thả hồn của Sở Đường ra, dẫn nó trở về chỗ Sở Đường, sau đó xoay người đi về phía long ỷ ở giữa văn phòng.

Dương Kỷ Thanh di chuyển long ỷ, từ trong túi lấy ra một bảo tháp bằng đồng nho nhỏ, đặt ở vị trí trước long ỷ, sau đó khẽ niệm chú ngữ.

Một lát sau, ánh sáng của khí vận long mạch xuất hiện trên tường ngoài tòa nhà, từng đám màu vàng theo tường ngoài chảy lên, thẳng vào trời xanh.

Kim quang nhập vân, mây đen tứ tán, mưa bụi giống như trấn hồn, tí tách rơi xuống.

Trên ban công tầng 8, Sở Đường nhận lấy la bàn pháp khí mẹ đã dùng khi còn sống từ trong tay Trình Vũ, nâng vào trong ngực, khóc đến khó kiềm chế.

Trong bãi đậu xe tầng 1, Tưởng Tùng đạp lên thuật sĩ đã ngất xỉu, xé nát người giấy nguyền rủa trong tay tung lên không trung, ngẩng đầu nhắm mắt, để mưa xối vào mặt mình.

"Mạn Mạn..." Tưởng Tùng mím môi, vẻ mặt cô độc buồn bã: "Tôi đã báo thù cho cô rồi, cô lên đường bình an..."

Một chiếc áo khoác rơi trên đầu Tưởng Tùng, che đi những giọt mưa lạnh lẽo.

Âm thi thân hình cao lớn ở bên cạnh thản nhiên nói: "Đừng để bị cảm lạnh."

Tưởng Tùng kéo áo khoác trên mặt xuống, lẩm bẩm: "Âm thi cũng bị cảm lạnh à?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (122)
Chương 1: Chương 1: Tổ tông 01 Chương 2: Chương 2: Tổ tông 02 Chương 3: Chương 3: Tổ tông 03 Chương 4: Chương 4: Nhậm Triều Lan 01 Chương 5: Chương 5: Nhậm Triều Lan 02 Chương 6: Chương 6: Nhậm Triều Lan 03 Chương 7: Chương 7: Nhậm Triều Lan 04 Chương 8: Chương 8: Nhậm Triều Lan 05 Chương 9: Chương 9: Nhậm Triều Lan 06 Chương 10: Chương 10: Nhậm Triều Lan 07 Chương 11: Chương 11: Chiếc nhẫn cưới 01 Chương 12: Chương 12: Chiếc nhẫn cưới 02 Chương 13: Chương 13: Chiếc nhẫn cưới 03 Chương 14: Chương 14: Chiếc nhẫn cưới 04 Chương 15: Chương 15: Chiếc nhẫn cưới 05 Chương 16: Chương 16: Chiếc nhẫn cưới 06 Chương 17: Chương 17: Chiếc nhẫn cưới 07 Chương 18: Chương 18: Khách thăm 01 Chương 19: Chương 19: Khách thăm 02 Chương 20: Chương 20: Khách thăm 03 Chương 21: Chương 21: Khách thăm 04 Chương 22: Chương 22: Khách thăm 05 Chương 23: Chương 23: Thôn Kim Yển 01 Chương 24: Chương 24: Thôn Kim Yển 02 Chương 25: Chương 25: Lệnh Trảm 01 Chương 26: Chương 26: Lệnh Trảm 02 Chương 27: Chương 27: Lệnh Trảm 03 Chương 28: Chương 28: Lệnh Trảm 04 Chương 29: Chương 29: Lệnh Trảm 05 Chương 30: Chương 30: Cô gái ốc đồng 01 Chương 31: Chương 31: Cô gái ốc đồng 02 Chương 32: Chương 32: Cô gái ốc đồng 03 Chương 33: Chương 33: Cô gái ốc đồng 04 Chương 34: Chương 34: Cô gái ốc đồng 05 Chương 35: Chương 35: Cô nhi viện 01 Chương 36: Chương 36: Cô nhi viện 02 Chương 37: Chương 37: Cô nhi viện 03 Chương 38: Chương 38: Cô nhi viện 04 Chương 39: Chương 39: Cô nhi viện 05 Chương 40: Chương 40: Cô nhi viện 06 Chương 41: Chương 41: Cô nhi viện 07 Chương 42: Chương 42: Cô nhi viện 08 Chương 43: Chương 43: Cô nhi viện 09 Chương 44: Chương 44: Cô nhi viện 10 Chương 45: Chương 45: Cô nhi viện 11 Chương 46: Chương 46: Cô nhi viện 12 Chương 47: Chương 47: Mẫu đơn 01 Chương 48: Chương 48: Mẫu đơn 02 Chương 49: Chương 49: Mẫu đơn 03 Chương 50: Chương 50: Hội thảo 01 Chương 51: Chương 51: Hội thảo 02 Chương 52: Chương 52: Hội thảo 03 Chương 53: Chương 53: Hội thảo 04 Chương 54: Chương 54: Hội thảo 05 Chương 55: Chương 55: Di vật 01 Chương 56: Chương 56: Di vật 02 Chương 57: Chương 57: Di vật 03 Chương 58: Chương 58: Di vật 04 Chương 59: Chương 59: Di vật 05 Chương 60: Chương 60: Mưa lớn 01 Chương 61: Chương 61: Mưa lớn 02 Chương 62: Chương 62: Mưa lớn 03 Chương 63: Chương 63: Mưa lớn 04 Chương 64: Chương 64: Mưa lớn 05 Chương 65: Chương 65: Mưa lớn 06 Chương 66: Chương 66: Tiếng chuông 01 Chương 67: Chương 67: Tiếng chuông 02 Chương 68: Chương 68: Tiếng chuông 03 Chương 69: Chương 69: Tiếng chuông 04 Chương 70: Chương 70: Tiếng chuông 05 Chương 71: Chương 71: Tiếng chuông 06 Chương 72: Chương 72: Tiếng chuông 07 Chương 73: Chương 73: Ký ức 01 Chương 74: Chương 74: Ký ức 02 Chương 75: Chương 75: Ký ức 03 Chương 76: Chương 76: Ký ức 04 Chương 77: Chương 77: Tiệc tối 01 Chương 78: Chương 78: Tiệc tối 02 Chương 79: Chương 79: Tiệc tối 03 Chương 80: Chương 80: Tiệc tối 04 Chương 81: Chương 81: Tiệc tối 05 Chương 82: Chương 82: Truân lung 01 Chương 83: Chương 83: Truân lung 02 Chương 84: Chương 84: Truân lung 03 Chương 85: Chương 85: Truân lung 04 Chương 86: Chương 86: Truân lung 05 Chương 87: Chương 87: Truân lung 06 Chương 88: Chương 88: Truân lung 07 Chương 89: Chương 89: Truân lung 08 Chương 90: Chương 90: Truân lung 09 Chương 91: Chương 91: Cục 01 Chương 92: Chương 92: Cục 02 Chương 93: Chương 93: Cục 03 Chương 94: Chương 94: Cục 04 Chương 95: Chương 95: Cục 05 Chương 96: Chương 96: Hôn thư 01 Chương 97: Chương 97: Hôn thư 02 Chương 98: Chương 98: Hôn thư 03 Chương 99: Chương 99: Hôn thư 04 Chương 100: Chương 100: Hôn thư 05 Chương 101: Chương 101: Hôn thư 06 Chương 102: Chương 102: Phật khóc 01 Chương 103: Chương 103: Phật khóc 02 Chương 104: Chương 104: Phật khóc 03 Chương 105: Chương 105: Phật khóc 04 Chương 106: Chương 106: Phật khóc 05 Chương 107: Chương 107: Phật khóc 06 Chương 108: Chương 108: Phật khóc 07 Chương 109: Chương 109: Phật khóc 08 Chương 110: Chương 110: Phật khóc 09 Chương 111: Chương 111: Phật khóc 10 Chương 112: Chương 112: Phật khóc 11 Chương 113: Chương 113: Đăng cơ 01 Chương 114: Chương 114: Đăng cơ 02 Chương 115: Chương 115: Đăng cơ 03 Chương 116: Chương 116: Đăng cơ 04 Chương 117: Chương 117: Đăng cơ 05 Chương 118: Chương 118: Đăng cơ 06 Chương 119: Chương 119: Đăng cơ 07 Chương 120: Chương 120: Đăng cơ 08 Chương 121: Chương 121: Đăng cơ 09 Chương 122: Chương 122: Đăng cơ 10