Chương 120
Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 120

“Chuyện ở Lư Giang, Tiểu hầu gia đều đã viết thư nói với ta cả rồi. Lục đại nhân lần này một đường vượt qua chông gai, vất vả rồi.”

Lục hoàng tử nói rồi đẩy chén trà đến trước mặt Lục Yến Đình.

“Những chuyện này đều là việc hạ quan nên làm.” Lục Yến Đình đặt cuộn sách xuống, day day đôi mắt có hơi mỏi, đáp một cách lơ đãng.

Lục hoàng tử cười gượng, dường như do dự một lát rồi lại mở lời: “Cái đó... Tiêu đại nhân chết như thế nào?”

Lục Yến Đình ngẩng mắt, tỉ mỉ quan sát Lục hoàng tử một lượt, không đáp mà hỏi ngược lại: “Điện hạ cho là thế nào?”

Lục hoàng tử nghe vậy sắc mặt đột biến.

Bỗng lúc này từ bên ngoài chạy vào một tiểu nội thị, khẽ gọi Lục Yến Đình:

“Thủ Phụ đại nhân, Hoàng thượng ra lệnh cho Ngự Thiện phòng chuẩn bị điểm tâm cháo nóng, Tổng quản đại nhân bảo tiểu nhân đến hỏi ngài, có phải bây giờ mang bữa sáng đến không.”

Lục Yến Đình gật đầu, tầm mắt liếc nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, đáp: “Mang đến tiền sảnh đi, bảo các vị đại nhân cũng di bước qua đó, vận động gân cốt một chút, lấp đầy cái bụng, lát nữa còn thượng triều.”

Tiểu nội thị nhận lệnh lui xuống.

Lục Yến Đình lúc này mới nhìn lại Lục hoàng tử nói: “Điện hạ có muốn cùng đi dùng bữa sáng không?”

“Ta... ta phải đến chỗ mẫu phi thỉnh an, đại nhân cứ đi trước đi. Vất vả cả một đêm, đại nhân nên dùng một bữa sáng cho tử tế, nghỉ ngơi một chút.”

Lục hoàng tử nói rồi liền siết lại tay áo, quay người cất bước liền đi.

Tuy nhiên, trong phòng nghị sự ánh nến dần tối, ngoài cửa lại còn chưa thắp đèn.

Lục hoàng tử đi vội vã lại va phải Tam hoàng tử Chu Tuyên Văn đang định bước qua cửa vào.

“Ái da...”

“Cẩn thận!”

Hai huynh đệ va vào nhau. Lục hoàng tử thân hình lại hơi mỏng manh, suýt chút nữa đã bị đụng ngã ngồi xuống đất.

“Lục đệ, đệ làm gì vậy, hấp ta hấp tấp?”

“Tam ca?” Lục hoàng tử thấy Chu Tuyên Văn cũng rất kinh ngạc: “Huynh... sao còn chưa đi?”

Nghĩ lại ban nãy lúc hắn ta quay về rót trà cho Lục Yến Đình, rõ ràng đã thấy Tam ca đi vòng ra khỏi cổng lớn của Nội Các viện rồi mà.

“Trước đây ta chỉnh lý văn sự đã để quên chiếc nhẫn ngọc ở đây.” Chu Tuyên Văn nói rồi giơ tay phải lên lắc lắc.

Lục hoàng tử thấy vậy gật đầu cũng không nói thêm gì nữa thì lập tức nghiêng người đi ra khỏi phòng nghị sự trước...

Tam hoàng tử Chu Tuyên Văn nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của lục đệ mình, hồi lâu mới quay người lại hỏi Lục Yến Đình: “Nó đây là gặp ma sao?”

Lục Yến Đình một tay chống cằm cười trầm tư: “Gặp ma thì không đến mức nhưng phần lớn là vì chột dạ.”

“Chột dạ?”

Chu Tuyên Văn lắc đầu bước lên trước từ thắt lưng lấy ra một chiếc nhẫn ngọc màu xanh trắng trơn, đeo vào ngón cái:

“Ta còn tưởng nó đây là đã khai khai sáng, cố tình ngồi chờ ở đây muốn tìm chút manh mối gì đó để vòng vo dò hỏi mối quan hệ của ngươi và ta.”

“Hắn ta ư?” Lục Yến Đình cụp mắt: “Chuyện này Ôn Cửu Khanh làm thì được, chứ Lục điện hạ lại không làm ra được.”

“Vậy hắn ta chột dạ điều gì?” Chu Tuyên Văn nhất thời vẫn có hơi không hiểu.

“Chột dạ vì Tiêu Lập chứ sao.” Lục Yến Đình nhún vai.

Chu Tuyên Văn bỗng nhiên thông suốt, hạ giọng hỏi: “Thảo nào, hài tử ngốc này không phải là đến để thăm dò ngươi có biết Tiêu Lập là do ai giết không chứ?”

Lục Yến Đình chỉ cười không nói. Im lặng một lát, bỗng lại thở dài một hơi: “Chỉ là đáng tiếc để Ôn Cửu Khanh gặp được Lục điện hạ.”

Chu Tuyên Văn đang lật xem tấm bản đồ mà Lục Yến Đình trải trên bàn, nghe vậy động tác khựng lại, ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái:

“Thủ Phụ đại nhân là đang tiếc cho Ôn tiểu hầu gia, hay là tiếc cho lục đệ của ta?”

“Đều đáng tiếc.”

Lục Yến Đình nói thẳng không kiêng dè:

“Ôn Cửu Khanh con người này có dũng có mưu, tâm tư đủ rộng. Mấy năm trước ta vẫn luôn đang nghĩ, nếu có thể thu nạp hắn ta về dưới trướng của điện hạ, đối với điện hạ quả thực chính là như hổ thêm cánh. Con người này cũng trọng tình, một khi đã nhận định, thế nào cũng sẽ không đâm sau lưng chủ thượng. Huống hồ thứ hắn ta cầu xin, điện hạ cũng có thể cho, chẳng qua chỉ là tấm đan thư thiết khoán, cái mũ thế thế tập võng thế đó mà thôi, đối với điện hạ, chỉ là một lời hứa. Chỉ tiếc...”

“Chỉ tiếc hắn ta là cháu của Thục phi nương nương. Thục phi là đại ân nhân của nhà họ Ôn, nếu không phải năm đó bà ấy ôm Lục đệ quỳ trước Dưỡng Tâm Điện suốt ba ngày ba đêm, sao lại có thể giữ được cái mạng của Bình Xương Hầu.”

Chu Tuyên Văn giọng nhàn nhạt tiếp lời của Lục Yến Đình: “Ôn Cửu Khanh thành cũng vì trọng tình mà bại cũng vì trọng tình. Năm đó Chiêu Nguyên xuất giá, chẳng phải là một ví dụ tốt nhất sao?”

Lục Yến Đình nghe vậy mím môi. Vì những lời này của Chu Tuyên Văn, trong đầu lại bất giác lóe lên gương mặt kiều mị như xuân của Thẩm Lệnh Nghi.

“Chiêu Nguyên và hắn ta lại là hai chuyện khác.” Lục Yến Đình lập tức nói.

“Sao lại là hai chuyện khác?” Chu Tuyên Văn lại không tán đồng: “Tấu chương tứ hôn đều đã đặt trên bàn án của Phụ hoàng rồi nhưng ngươi nói xem, hắn ta Ôn Cửu Khanh tại sao lại không bằng lòng làm phò mã của triều Đại Chu ta?”

Câu hỏi này của Tam hoàng tử, Lục Yến Đình lòng biết rõ.

Đại Chu có luật, phò mã không được vào triều, làm quan không được can dự chính sự.

Nói cách khác, giả như năm đó Ôn Cửu Khanh nghênh thú công chúa Chiêu Nguyên, vậy thì cả đời này của hắn ta đã hoàn toàn vô duyên với con đường chính trị.

Chiêu Nguyên lúc đó chắc nịch nàng có thể nắm giữ được hạnh phúc nhưng đến lượt Ôn Cửu Khanh lựa chọn, giang sơn hay là mỹ nhân, đối với hắn ta dường như chưa bao giờ cần phải do dự và suy nghĩ.

“Nói đến đây, ta cũng phải nhắc nhở ngươi một chút.” Thấy mình nhắc đến Chiêu Nguyên, Lục Yến Đình liền xuất thần, Chu Tuyên Văn bèn cong ngón tay khẽ gõ lên mép bàn: “Ngươi đừng có phạm phải sai lầm giống như Ôn tiểu hầu gia.”

Lục Yến Đình nghe vậy liếc nhìn Chu Tuyên Văn một cái, không hề tiếp lời.

Chu Tuyên Văn biết hắn đây là đang tỏ ra khinh thường lời nhắc nhở này của mình, bèn liên tục nhấn mạnh giọng điệu:

“Ngươi đừng có không thừa nhận, ngay cả Tiết Thừa Phong cũng đã nhắc với ta, ngươi dạo này có hơi không ổn.”

“Hắn ta thật đúng là... rảnh rỗi lo chuyện bao đồng.” Lục Yến Đình lắc đầu bật cười: “Vậy ngươi nói thử xem, hắn ta cảm thấy ta không ổn ở chỗ nào?”

“Có phải ngươi đã bảo hắn ta thu nhận bào đệ của ngoại thất kia của ngươi không?” Chu Tuyên Văn híp mắt hỏi.

“Để Thẩm Hoài Trúc ở trong cung có tác dụng.” Lục Yến Đình nghe vậy không nhanh không chậm nói.

Chu Tuyên Văn sững người, nhìn quanh bốn phía, sau đó kéo chiếc ghế bên cạnh qua ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Nó biết chuyện năm đó?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (262)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141: Hạ độc Chương 142: Chương 142: Không thoát khỏi liên can Chương 143: Chương 143: Công Chúa Chiêu Nguyên Chương 144: Chương 144: Chỉ là một ngoại thất mà thôi Chương 145: Chương 145: Ta tin tưởng Lệnh Nghi Chương 146: Chương 146: Lục đại nhân để ý người kia Chương 147: Chương 147: Ấm ức Chương 148: Chương 148: Trời có sập xuống vẫn có ta chống đỡ Chương 149: Chương 149: Nàng chướng mắt người ta Chương 150: Chương 150: Ra quân bất lợi Chương 151: Chương 151: Liếc mắt đưa tình Chương 152: Chương 152: Muội muội lại đây Chương 153: Chương 153: Trong nhà chưa rõ, ngoài ngõ đã tường Chương 154: Chương 154: Quá khó lừa gạt Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262